t cách khó khăn, vẻ tinh tường trước đó đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự rệu rã của một ông lão già nua đã gần đất xa trời, những tiếng thở dốc không ngừng vang lên.
Giả Thược cúi gằm mặt, đưa tay lên nhẹ nhàng mơn man vết thương của anh, động tác hết sức cẩn thận.
Nhìn thấy vẻ mặt ấy của Giả Thược, Chân Lãng lập tức đứng dậy, hờ hững nói: “Đây là một vụ án hình sự, cháu cũng không thể hủy án, có điều tốc độ bắt hung thủ của nhà họ Chân tốt xấu gì cũng nhanh hơn cảnh sát, ông Vương hãy cho người đi liên hệ với chú Tạ, chuyện này tạm dừng ở đây. Sự hợp tác giữa tập đoàn Vân Lãng và tập đoàn Vương Thị sẽ tiếp tục.”
Trong mắt ông Vương bùng lên vẻ cảm kích vô tận, ông lại ho sù sụ, chỉ biết gật đầu lia lịa, một lúc sau mới nói được thành câu: “Thiếu Hoàn học hành còn chưa xong, tôi sẽ cho nó ra nước ngoài học thêm vài năm nữa.”
“Chi nhánh của tập đoàn Vương Thị ở Anh cũng đang cần phát triển, tôi nghĩ Thiếu Hoàn sẽ ở bên đó một thời gian rất dài”, ông Vương ngẫm nghĩ một lát, sau đó chậm rãi nói.
Chân Lãng không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Giả Thược, xoay người rời đi.
***
Suốt dọc dường đi Giả Thược không nói năng gì, chỉ thỉnh thoảng đưa mắt lườm anh một cái.
Khi về đến nhà, cô còn chưa kịp cởi bỏ bớt quẩn áo trên người, cơ thể đã bị một cánh tay ôm lấy, rồi đặt lên đùi.
Cô không dám giãy giụa quá mạnh, sợ chạm vào vết thương của anh, xịu mặt, bĩu môi nói: “Anh ác thật đấy!”
“Em muốn nói tới cô nàng họ Vương đó à?” Chân Lãng hơi nhướng mày, cười mà như không. “Anh đã tha cho cô ta rồi, đâu có bắt cô ta phải đi bóc lịch, vậy còn gọi là ác à?”
Cô khẽ lắc đầu, nét mặt vẫn tỏ ra không vui.
Cô hiểu rất rõ về phương pháp để đánh bại kẻ địch, đó là hết sức bình tĩnh, tìm kiếm sơ hở rồi tung đòn trí mạng.
Cho đối thủ cơ hội để nghỉ ngơi dưỡng sức, đó chính là lưu lại hậu họa cho mình, cách làm của Chân Lãng quả thực không có gì sai. Nhưng cô vẫn cảm thấy có chút bất nhẫn, không phải là vì cô nàng họ Vương kia, mà là vì…
“Ông Vương đó tung hoành trên thương trường đã mấy chục năm, còn xảo quyệt hơn cáo ấy chứ.” Chân Lãng dường như đã nhìn thấu tâm sự của cô. “Ông ta biết rõ lúc nào thì nên tỏ ra yếu đuối để nhận được sự đồng tình, nếu anh không nói là hung thủ đã bị chú Tạ ngầm phái người bắt được, em nghĩ ông ta lại chịu hợp tác như vậy sao? Câu nói cuối cùng đó chính là đảm bảo với anh rằng sau này sẽ không có ai tới làm phiền chúng ta nữa. Nếu là một ông lão đã thở không ra hơi, em nghĩ còn có thể tỉnh táo như vậy được hay sao?”
Giả Thược trợn tròn mắt, miệng há hốc, cặp mắt đờ đẫn, không dám tin vào sự thực này.
Chân Lãng đưa tay véo mũi cô một cái, rồi uể oải nheo mắt lại: “Đồ ngốc, anh là bác sĩ phụ trách việc điều trị cho ông ấy, bệnh tình của ông ấy thế nào anh lại không biết hay sao? Nếu ông ấy bị ho đến chết, chắc chồng em khỏi cần làm bác sĩ nữa luôn.”
Giả Thược tức tối há miệng định cắn ngón tay anh, nhưng anh lại dễ dàng tránh được, cô nàng nào đó hậm hực làu bàu: “Vậy anh còn giả ngốc như thế làm gì?”
Chân Lãng đưa tay ra, kéo Giả Thược vào trong lòng mình. Cô nàng ngoan ngoãn ngẩng lên, nhận những nụ hôn của anh.
Bị đối phương mặc sức hôn hít như vậy, ba hồn bảy vía của Giả Thược dường như đã bay ra khỏi cơ thể cả rồi, chỉ loáng thoáng nghe thấy một câu: “Hợp đồng vẫn được tiến hành xuất phát từ sự cảm kích với anh, ông ấy chắc chắn sẽ giảm cho anh một, hai phần trăm gì đó, mà đây là một công trình mấy trăm triệu, em tính xem chúng ta sẽ được bao nhiêu nào?”
Công trình mấy trăm triệu, một, hai phần trăm...
Bàn tay Giả Thược vòng ra sau cổ anh, nheo đôi mắt mơ màng lại: “Có ai từng nói chưa nhỉ? Anh cũng là một con cáo đấy, còn là loại cáo đã thành tinh.”
Giọng nói của cô bị những nụ hôn tới tấp cắt ngang, rồi anh cắn nhẹ vào cổ cô một cái: “Vậy con cáo thành tinh này có khiến em mê đắm đến điên đảo thần hồn không thế?”
Anh ấy...
Anh ấy thật đúng là một con cáo thành tinh đáng ghét!