“Ai cũng nói con trai và con gái ban đầu vốn là một cơ thể, dựa lưng vào nhau, sau khi bị chia tách ra liền cố gắng tìm lại nửa bên kia trong biển người vô tận. Nếu người tôi tìm được nhất định phải là anh, vậy thà rằng chúng ta chưa bao giờ bị chia tách, bởi như thế cả đời này tôi có thể quay mông lại với anh, chẳng cần phải nhìn thấy cái bản mặt của anh.”
[Trích lời Giả Thược]
Hôm nay tâm trạng bác sĩ Chân rất tốt.
Đây là kết luận được các y tá đưa ra sau khi đã lén quan sát hồi lâu, bởi vì sáng sớm đã có người nhìn thấy bác sĩ Chân vừa ngâm nga hát vừa bước vào cổng lớn của bệnh viện, thỉnh thoảng cười một cách vô cùng kỳ lạ. Tuy trong công việc anh vẫn lạnh lùng và tỉnh táo, nhưng mọi người luôn cảm thấy có điểm nào đó khác thường.
“Mọi người thử nói xem, liệu chuyện này có liên quan gì đến anh chàng điển trai hôm qua không nhỉ?” Một cô y tá hấp háy cặp mắt long lanh, tò mò đưa ra ý kiến.
“Có thể như vậy lắm, không nghe thấy hôm qua bọn họ đã hẹn nhau những gì sao? Chắc chắn là bác sĩ Chân đã được thỏa mãn cả về tinh thần và thể xác, do đó mới vui vẻ như vậy.” Cô y tá khác buồn bực cất tiếng phụ họa.
Lại một cô y tá nữa mặt mày ủ ê nói: “Chẳng trách thường ngày bác sĩ Chân không mấy khi gần gũi với bọn mình, thì ra anh ấy thích cái món này.”
“Thế giới này đúng là đã thay đổi rồi, phụ nữ không những phải tranh đàn ông với phụ nữ, còn phải tranh đàn ông với đàn ông nữa…” Một giọng nói đau buồn vô hạn vang lên, mấy cô y tá cùng cúi đầu than thở.
“Nhưng bọn họ ở cạnh nhau cũng xứng đôi thật đấy!” Không biết là ai nhỏ giọng lầm bầm, mấy cái mặt đang ủ ê cúi gằm nhanh chóng ngẩng lên, gật đầu thật mạnh.
Còn người nào đó đang được các cô y tá có lớn có nhỏ kia nhắc tới lúc này đang cúi đầu viết lách, hoàn toàn không hề hay biết mình đã trở thành tiêu điểm trong mắt mọi người, tất cả đều đang thầm phán đoán xem anh là người ở bên trên hay bên dưới.
Cây bút trong tay không ngừng phát ra những tiếng sột soạt, anh nhớ lại tình hình hồi sáng. Khi anh ngủ dậy thì người đó đã mất dạng rồi, hiển nhiên là cố ý né tránh anh, xem ra cơn giận của cô nàng quả không nhỏ.
Hồi tối, anh còn nghe thấy một tiếng gầm giận dữ, kèm theo là cơn động đất cấp năm, cho nên sáng nay anh không hề bất ngờ khi nhìn thấy một vết nứt lớn trên chiếc bàn trà. Ôi, chiếc bàn ấy được làm bằng kính, mặt bàn cũng phải dày tới hơn một centimét, vậy mà…
Không biết từ lúc nào anh đã dừng bút, bỏ kính xuống, đưa tay lên day day mắt. Những ngón tay dài mảnh khảnh kết hợp với khuôn mặt điển trai và nụ cười trên khóe môi, trông anh lúc này đúng là cuốn hút vô cùng.
Đã lâu lắm rồi không chơi đùa với cô nàng đó, cảm giác không tệ.
Vương Thiếu Hoàn đứng trước cửa, nhìn thấy bộ dạng của Chân Lãng trong khoảnh khắc ấy, cười mà như không, ẩn hiện nét xấu xa, kết hợp với vẻ bình tĩnh, điềm đạm toát ra từ người anh, quả thực là rất kỳ lạ. Cô ngẩn ra hồi lâu mới tỉnh táo trở lại, cánh tay đang đưa lên gõ cửa có chút căng thẳng.
“Cốc, cốc…”
Tiếng gõ cửa khiến Chân Lãng ngẩng lên, nụ cười ẩn trong ánh mắt biến mất, chỉ còn lại vẻ nhã nhặn đầy khách sáo.
Hôm nay, Vương Thiếu Hoàn mặc một bộ đồ văn phòng màu đen bó sát người, tôn lên những đường cong vô cùng quyến rũ, mái tóc được búi gọn lại, mấy sợi tóc rủ xuống bên tai, cái cổ thon thả mà xinh đẹp: “Bác sĩ Chân, có thể nói chuyện với anh vài câu không?”
“Mời vào!” Chân Lãng đưa tay ra hiệu.
Vương Thiếu Hoàn khẽ gật đầu, nhưng không bước vào, ánh mắt dừng lại trên chiếc đồng hồ đeo tay: “Hôm qua còn chưa nói chuyện xong với anh, tôi đành phải đến lần nữa, kết quả là y tá nói anh đang bận, hy vọng sẽ không quấy rầy thời gian dùng bữa trưa của anh.”
Chân Lãng đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, rồi đứng dậy vẻ hiểu ý: “Thật ngại quá, cho phép tôi mời cô Vương dùng bữa trưa được không?”
Vương Thiếu Hoàn nở một nụ cười nền nã, gật đầu bước ra ngoài.
Cởi bỏ bộ đồ bác sĩ, thay bằng bộ Âu phục, trông Chân Lãng càng thêm cao lớn, tuấn tú, khi đi trên đường, rất nhiều người phải ngoảnh lại liếc nhìn. Vương Thiếu Hoàn đi bên cạnh anh cũng cảm nhận được những ánh mắt ấy, bất giác cảm thấy tự hào.
Chân Lãng chọn một quán cà phê yên tĩnh, giữa các bàn được ngăn cách bởi một hàng rào gỗ có hoa văn hết sức tinh xảo, tiếng nhạc du dương, rất hợp với cuộc nói chuyện nhẹ nhàng, cũng hợp cho… một cặp trai gái đang yêu.
Vương Thiếu Hoàn đưa mắt nhìn những thứ đồ uống và bánh ngọt có hàm lượng calo cao trong cuốn thực đơn, nhẹ nhàng gấp lại: “Cho tôi một cốc nước lạnh!”
Chân Lãng trả cuốn thực đơn lại cho người phục vụ, nhìn Vương Thiếu Hoàn hỏi: “Hôm qua cô có nhắc đến chuyện bữa tiệc rượu phải không?”
Vương Thiếu Hoàn khẽ gật đầu, mỉm cười nói: “Tuy nói là tiệc rượu, nhưng thực ra chỉ là một cuộc gặp gỡ nhỏ của những người trong gia đình thôi. Ngày mai là Chủ nhật, không biết bác sĩ Chân có rảnh không?”
Chân Lãng còn chưa trả lời, Vương Thiếu Hoàn đã cười, nói tiếp: “Ông nội tôi rất mong anh có thể tới tham dự nên mới lựa chọn thời gian đó để tổ chức bữa tiệc. Nể mặt tôi hai lần đến tận nơi mời, bác sĩ Chân nhất định phải tới đấy nhé!”
Chân Lãng trầm ngâm hồi lâu rồi mới trả lời: “Rượu là đồ cấm kỵ đối với bác sĩ, cho dù là trong ngày nghỉ bác sĩ khoa Ngoại cũng không được uống rượu, bởi vì không biết lúc nào có chuyện khẩn cấp xảy ra, do đó…”
Lời từ chối còn chưa kịp nói xong, một bóng đen không biết từ đâu chạy tới đã che khuất ánh đèn trên đỉnh đầu hai người rồi, giọng nói khàn khàn đầy gợi cảm vang lên kèm theo một cánh tay khoác qua vai Chân Lãng vẻ hết sức thân mật: “Lãng, anh ở đây à? Sao không gọi em tới ăn trưa cùng thế?”
Giả Thược nghiêng mặt nhìn Chân Lãng, nụ cười trên đôi môi rạng rỡ như ánh mặt trời, nhưng cặp mắt thì lại vô cùng sắc bén, ẩn chứa những sự hung dữ chỉ mình anh hiểu được.
“Không ngờ em lại biết anh ở đây, đúng là trùng hợp quá!” Chân Lãng không hề e ngại, ánh mắt hai người lặng lẽ chạm nhau giữa không trung. Vương Thiếu Hoàn ở phía đối diện dường như có thể nghe thấy tiếng đao kiếm va nhau chan chát, nhưng khi định thần nhìn kỹ, rõ ràng là một cảnh tượng tương thân tương ái, hòa hợp vô cùng.
Giả Thược nghiến chặt răng, nhưng vẻ mặt lại ngọt ngào đến độ có thể thu hút ong mật tới: “Em sao có thể không biết người yêu của mình ở đâu chứ? Như thế này gọi là tâm đầu ý hợp, thần giao cách cảm đấy.”
Cô đương nhiên phải biết rồi, bởi vì suốt cả buổi sáng nay cô đều ngồi trong tiệm chụp hình… rủa xả Chân Lãng.
***
Nữa giờ trước đó…
“Rầm… rầm… rầm…”
Phương Thanh Quỳ nhìn chiếc bàn trà mình vừa mua về bị người ta dùng đầu đập rầm rầm xuống như thế, cũng không biết là nên xót thương chiếc bàn xui xẻo hay nên xót thương Giả Thược đã đập đầu cả buổi sáng.
“Cậu bị nhìn thấy hết rồi sao?” Từ trong những lời rủa xả của Giả Thược, cô đã loáng thoáng đoán được căn nguyên của sự tình.
Cái đầu đang không ngừng đập xuống bàn trà kia lập tức ngẩng lên, trong ánh mắt lộ rõ vẻ hung dữ: “Không!”
Thì ra hắn ta nói trong phòng tắm có hai chiếc quần lót chỉ là để phân tán sự chú ý của cô rồi thừa cơ bỏ trốn mà thôi. Cô đã mặc rồi, mặc rồi, mặc rồi!
“Vậy cậu còn buồn bực cái gì? Chẳng lẽ buồn bực vì không bị nhìn hết hay sao?” Phương Thanh Quỳ bóc một gói khoai tây chiên, nhón lấy một miếng bỏ vào miệng, nhai rôm rốp.
“Cậu…” Giả Thược căm phẫn giật lấy gói khoai tây chiên, bốc một nắm, bỏ cả vào miệng. “Tớ không ngờ lại bị hắn lừa, hắn chỉ nói một câu mà đã lừa được tớ, vì thế tớ mới buồn bực. Hôm qua coi như hắn chạy nhanh, nếu không tớ nhất định sẽ lột da, lóc xương hắn để nấu canh.”
“Phì!” Phương Thanh Quỳ rất không nể mặt cô, bật cười. “Cậu mà biết nấu canh sao?”
“Đừng có mà bắt bẻ tớ, nếu không…” Giả Thược nắm chặt tay thành nắm đấm, ánh mắt đầy uy hiếp nhìn về phía chiếc bàn trà mà Phương Thanh Quỳ vừa mới mua về, lớp giấy nylon bọc ngoài ở phần góc chiếc bàn vẫn chưa được gỡ ra.
Phương Thanh Quỳ bĩu môi, trợn mắt, không tranh cãi với Giả Thược về vấn đề này nữa, miệng nhai khoai tây chiên, ánh mắt buồn chán liếc nhìn lung tung.
Đột nhiên, cô đưa tay kéo áo Giả Thược, hất hàm ra bên ngoài cửa: “Kia có phải là Chân Lãng không nhỉ? Cô gái đi bên cạnh trông xinh ghê. Chẳng lẽ là bạn gái anh ta?”
Giả Thược ngoảnh đầu lại, ánh mắt bắt đầu tìm kiếm mục tiêu, cuối cùng dừng lại, và bám theo.
Một nụ cười dần hiện lên, trông đầy vẻ kỳ quái khiến người ta phải nảy lòng nghi ngờ.
“Vụt…”
Bóng người trước mặt Phương Thanh Quỳ thoáng cái đã mất hút, chẳng còn dấu vết, chỉ để lại một cánh cửa đang đung đưa, dần dần khép lại trước mặt cô.
* * *
“Đúng vậy, em yêu!” Chân Lãng thu ánh mắt, cánh tay nhẹ nhàng vòng qua eo Giả Thược, hơi kéo lại một chút. Cô nàng lập tức ngồi ngay lên đùi anh. Anh ghé sát miệng đến sát bên tai cô, nói với giọng vô cùng âu yếm: “Em muốn ăn gì nào, em… yêu…”
Giả Thược thoáng rùng mình, chỉ cảm thấy dạ dày nhộn nhạo từng cơn, một cơ số những thứ gì đó chạy ngược lên theo thực quản, cuối cùng nghẹn lại trong cổ họng. Người cô nổi hết cả da gà.
Giả Thược đang định vung tay đánh bay cái bản mặt đáng ghét đang kề sát bên mặt mình, chợt ngẩng lên, nhìn thấy khuôn mặt đầy vẻ khó tin của Vương Thiếu Hoàn đang ngồi đối diện.
Cái người ở phòng làm việc của Chân Lãng hôm qua hình như cũng là cô ta thì phải?
Cánh tay đã đưa ra được một nửa của Giả Thược dừng lại giữa không trung, chậm rãi cầm cuốn thực đơn, ỏn ẻn nói: “Lãng, hôm nay anh mời em phải không?” Cánh tay còn lại thì đã lần mò xuống dưới bàn, véo mạnh một cái lên đùi Chân Lãng.
“Đúng vậy.” Chân Lãng vừa ôm eo Giả Thược một cách thân mật vừa bình tĩnh giúp cô mở cuốn thực đơn: “Tối qua em đã cho anh ăn no rồi, hôm nay anh cũng nên để em ăn no mới phải.”
Khi Giả Thược bắt đầu dùng sức véo mạnh, cánh tay đang ôm eo Giả Thược cũng lẳng lặng thắt chặt, hai ngón tay lựa lấy chỗ thịt mềm kín đáo trên eo cô mà véo. Khuôn mặt hai người cùng méo xệch, ngay sau đó cùng cười tươi như hoa.
Cô nghiến chặt răng, chẳng buồn nhìn cuốn thực đơn, cố gắng véo mạnh hơn: “Món này thì sao?”
Chân Lãng cũng gia tăng lực véo: “Em thích là được, gọi thêm món khác nữa đi!”
Lại tiếp tục cố gắng, hai ngón tay cô đã xoay hai vòng bảy trăm hai mươi độ: “Được, thế món này thì sao?”
Chân Lãng véo ngược rồi lại véo xuôi, véo xuôi rồi lại véo ngược, thản nhiên nói: “Món này mùi vị cũng không tồi, em gọi thêm món khác để nếm thử nhé?”
Giả Thược chỉ bấu lấy một ít da, móng tay cắm phập: “Món này mùi vị thế nào anh?”
Chân Lãng buông tay, rồi lại đột ngột véo mạnh vào một chỗ khác trên eo cô: “Cũng ổn lắm, em thấy sao?”
Mặt mũi anh chàng bồi bàn lúc này đã đầm đìa mồ hôi, bàn tay phải viết lia lịa trên tờ giấy, sau nháy mắt đã thành một cột dài ngoằng, mà hai người “đàn ông” tình cảm đậm sâu trước mặt dường như còn chưa có ý dừng lại, vẫn gọi tiếp.
Vương Thiếu Hoàn lúc này đã hoàn toàn bị xếp qua một bên, cảm thấy mất tự nhiên, khó khăn lắm mới lấy lại được một chút bình tĩnh, bèn lên tiếng: “E hè