Đối với hành vi vô lễ của hắn, Hứa Thiện Nhu chỉ dịu dàng cười một tiếng. "Công tử luôn miệng nói ca ca ta bắt đi người của công tử, vậy xin hỏi công tử là tận mắt nhìn thấy sao? Vậy thì phiền công tử chứng minh, chứng minh người mà ca ca ta bắt đang ở trong phủ của chúng ta?"
"Đem ca ca ngươi gọi ra hỏi chẳng phải sẽ biết sao?" Nói nhảm nhiều như vậy, hai nữ nhân này rốt cuộc tính không giao người sao? Sự kiên nhẫn của hắn có hạn, hơn nữa, còn có cái tiểu ngốc vẫn đang ở bên ngoài Hứa phủ chờ hắn.
"Tốt, công tử ngồi đợi trước, ta đi mời ca ca ta ra ngoài."
Hứa Thiện Nhu cũng không phải là không hiểu lẽ, đối phương cố ý nói như vậy, nghĩ đến cũng có lý do của hắn.
"Nhu nhi!"
"Mẫu thân, không cần lo lắng." Dù sao cũng phải cho người ta một cái công đạo.
Hứa Thiện Nhu vòng qua Phong Ly Phách, đột nhiên một người xông tới đụng phải nàng, để cho nàng loạng choạng.
Đúng lúc xuất hiện bàn tay ôm hông của nàng, giữ vững thân thể sắp ngã xuống, cũng làm cho nàng vốn chưa từng đụng vào thân thể nam nhân mà đỏ mặt.
"Cám ơn. . . . . ." Thân thể cao lớn, uy vũ của hắn khiến Hứa Thiện Nhu cảm thấy ấm áp.
"Nàng đem lời của ta vào tai này ra tai kia à! Không phải nói nàng chờ bên ngoài, chạy vào làm gì?" Phong Ly Phách trách cứ Cơ Nhi nằm trong ngực.
Thật lâu, Hứa Thiện Nhu mới hồi hồn lại, đối tượng hắn rống giận không phải là nàng, mà là một nữ nhân khác đang nằm trong lòng hắn.
"Thật xin lỗi! Ta chỉ là muốn tìm chàng, mới vội vàng chạy loạn khắp nơi. " Cơ Nhi le lưỡi một cái, ngay sau đó nắm bàn tay đặt tại trên eo nàng .
"Đi, mau cùng ta đi, ta thấy rồi. . . . . ."
Tầm mắt Cơ Nhi đột nhiên dừng lại trên cánh tay khác của hắn. "Phách, chàng có phải hung dữ với vị cô nương kia không, nếu không tại sao nàng lại trừng mắt nhìn chúng ta?" Cơ Nhi khó hiểu hỏi.
Lời của nàng khiến Phong Ly Phách lập tức rút tay, cũng làm cho Hứa Thiện Nhu thu hồi ánh mắt cùng suy nghĩ.
"Bớt gán loạn tội danh cho ta, nàng còn chưa nói nàng thấy cái gì?" Hắn chỉ là đỡ lấy cái người ngốc này, tay vung qua, không cẩn thận đụng phải làm cô nương kia lảo đảo sắp té ngã, liền thuận tiện đỡ luôn nàng ta mà thôi.
"A, đúng đúng, ta cho chàng biết, ta tìm được Khả Na, nàng ở đây. . . . . ." Cơ Nhi hưng phấn nói.
"Cứu mạng –" một tiếng gào thét cắt ngang lời nàng nói, ngay sau đó Hứa Thiện Hào nhảy vọt vào.
"Người đâu, mau cứu ta. . . . . . Quá lớn, quá lớn. . . . . . một con rắn. . . . . . A, còn không mau đem nó lôi ra cho ta. . . . . ." Một con rắn lớn quấn trên thân thể hắn.
"Ngươi là người xấu! Bắt tỷ tỷ, còn xé y phục của nàng, ta đánh ngươi, đánh ngươi. . . . . ." Khả Ái từ đằng sau vọt vào.
Người trong đại sảnh một hồi mờ mịt, vẫn không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ có Phong Ly Phách trấn tĩnh lướt qua đến bên Hứa Thiện Hào. . . . . . Một chưởng đánh văng con đại rắn, mượn động tác này, hắn nhanh chóng lấy ngón cái vận khí bấm vài cái huyệt đạo bên vai phải Hứa Thiện Hào.
Hứa Thiện hào đau kêu to, chạy loạn khắp nơi."Ai da! Thật là đau, cánh tay ta, ngươi ngươi. . . . . . A! Rắn kìa! Mau đuổi nó đi. . . . . ."
Phong Ly Phách cười lạnh, hắn muốn tay phải của tên kia về sau cũng không xuất lực được nữa, đây là trừng phạt hắn dám ra tay với Cơ Nhi.
"Xè, rắn –" Con rắn lè lưỡi trên mặt đất, hướng Hứa Thiện Hào bò tới, Khả Ái cũng điên cuồng đuổi theo ở phía sau, kêu to.
"Trời! Ở đâu ra rắn lớn như vậy?" Quá kinh sợ, Hứa phu nhân hai mắt trợn ngược, lập tức ngất đi.
Phong Ly Phách thấy chướng mắt, vươn, túm Cơ Nhi. "Gọi cái con rắn ngu xuẩn kia không cần bò nữa! Còn nữa... có thể giải thích cho ta rốt cuộc xảy ra chuyện gì."
- -- --- -- -
Hứa phu nhân thức tỉnh đã là chuyện một lúc sau."Nhu nhi. . . . . ."
"Mẫu thân, người tỉnh rồi, có chỗ nào không thoải mái không?"
Vịn vai Hứa Thiên Nhu, Hứa phu nhân tựa lưng vào cột giường ngồi dậy.
"A! Con rắn kia. . . . . ." Vừa nghĩ tới cái con rắn lớn kia, Hứa phu nhân lại thấp thỏm.
"Mẫu thân, không sao, con rắn kia. . . . . . Là bằng hữu của Cơ Nhi cô nương, rất nghe lời nàng..., không cắn người."
"Cơ Nhi?"
"Ừ, là bằng hữu vị công tử kia."
Hứa phu nhân hồi tưởng, giống như có chút ấn tượng. . . . . . Hình như khi nãy một nữ nhân vọt vào. . . . . . . Sau đó thì. . . .
"Đúng rồi, ca ca con có sao không?" Hứa phu nhân nóng nảy nắm tay của nữ nhi hỏi dồn.
Hứa Thiện Nhu lắc đầu."Mẫu thân, lần này ca thật là quá đáng! Hắn cư nhiên bắt một cô nương nhốt ở trong phòng củi, chẳng những ra tay đánh đả thương người ta còn ý đồ. . . . . . nhúng chàm vị cô nương kia!" Khi nàng đến hiện trường, tận mắt nhìn thấy, nàng không thể không chán ghét huynh trưởng của mình, hơn nữa cũng lo lắng cô nương y phục rách nát ngồi khóc trong góc kia.
"Cái gì?" Hứa phu nhân thất kinh."Vị cô nương kia. . . . . . Có sao không. . . . . ."
"Tạm thời bị dọa ngất rồi, con đã an bài gian phòng để vị cô nương kia tạm thời nghỉ ngơi."
"Vậy. . . . . . ca ca ngươi. . . . . . Những người đó. . . . . ." Dù sao cũng là nhi tử mình dưỡng dục đến lớn, coi như hắn làm chuyện đại ác, làm mẫu thân vẫn luôn lo lắng.
"Bọn họ hiện tại đều ở trong phòng vị cô nương đó."
Hứa phu nhân vội vội vàng vàng, đứng dậy xuống giường."Nhu nhi, mau đỡ ta đến!"
Thiện Hào chỉ có một mình, ngộ nhỡ những người đó muốn tìm hắn gây phiền toái thì sao?
Cơ Nhi hai tay dắt Phong Ly Phách, không ngừng cầu khẩn nói: "Xà nhi rất nghe lời, đừng đuổi nó đi được không, ngộ nhỡ nó lại bị người ta bắt đi. . . . . ."
Sẽ biến thành canh xà đó a!
Trên đường tới Hứa phủ, nàng nhìn thấy một con rắn lớn trong sọt sắp bị người ta giết, ánh mắt van xin hướng nhìn nàng, không nhịn được liền năn nỉ Phách mua nó.
Thấy không, nó rất nghe lời của nàng mà. Nếu không phải có tiểu xà giúp một tay, đuổi mấy tên đại hán ngăn trước cửa, nàng sao có thể nghênh ngang đi vào? Nếu không phải là nó dẫn đường, nàng làm sao tìm được Khả Na? Nếu không phải nó từ khe cửa chui vào, làm sao ngăn cản được Hứa Thiện Hào làm ác?
"Đừng đuổi nó đi rồi, xà nhi rất biết điều, có đúng không?" Cơ Nhi liếc con rắn lớn đang lượn bò ở dưới chân Hứa Thiện Hào.
"Không được, lúc chúng ta rời khỏi đây, liền lập tức ném nó vào trong rừng."
Rắn thuộc loại máu lạnh không có nhân tính, ai bảo đảm sau này nó sẽ không cắn nàng một miếng.
Đứng lâu có chút mệt, Phong Ly Phách đi vòng qua Hứa Thiện Hào bị con rắn canh giữ không dám lộn xộn, rồi liếc qua Khả Ái đang ngồi trên mép giường chăm sóc tỷ tỷ, hắn tìm một chiếc ghế dựa trống, đem Cơ Nhi đặt trên đùi của mình ngồi xuống.
"Nàng liền đem tất cả những thứ có thể sử dụng trên người đem bán lấy tiền, sau đó tìm ngươi tốt bụng, đưa tiền cho họ nói họ chăm sóc nó thật tốt, phải không?"
"Đúng a! Ta liền làm như vậy –" Lời nói dừng lại, nàng bỗng ngẩn ra suy nghĩ.
"Đúng cái đầu! Nàng dám có loại suy nghĩ này! Nó vốn nên thuộc về rừng núi, đó mới là nơi nó nên về, tựa như nàng thuộc về ta một dạng, chỉ có thể ở bên cạnh ta, đây là đạo lý không đổi, nàng rốt cuộc có hiểu hay không....”
Câu " thuộc về ta", "Chỉ có thể đợi tại bên cạnh ta" khiến Cơ Nhi mỉm cười.
Nàng thích Phách đôi lúc lơ đãng tỏ ra quan tâm nàng, cái đó chính là mình bị người quan tâm, cảm giác được người coi trọng, khiến nàng cảm thấy ấm áp cùng cảm động, nàng cũng không muốn xa rời loại hạnh phúc nho nhỏ này.
Đột nhiên, một tiếng gào thét vang lên.
"Mẫu thân! Mẫu thân người đã đến rồi, mau cứu con với! Bọn họ lấy con rắn này muốn cắn con nha!" Hứa Thiện Hòa ngồi tại bên tường, thở cũng không dám thở mạnh, vừa thấy có người tới, vội vàng la lớn.
"Hào nhi, trời ơi! Con rắn này tại sao lại. . . . . . Người đâu, còn không mau đem vật quỷ này vứt ra ngoài cho ta!" Lúc Hứa phu nhân kinh hoảng hạ lệnh, đồng thời một bóng người vọt đến chặn nàng.
"Không được chạm vào xà nhi!" Cơ Nhi lớn tiếng ngăn cản.
"Ngươi là ai. . . . . . Ngươi. . . . . ." Thanh âm Hứa phu nhân nghẹn lại ở cổ họng. Làm sao giống như vậy? Tại sao mặt mũi của tiểu cô nương này lại giống như mình lúc còn trẻ?
Một kí ức ẩn giấu sâu trong lòng vài chục năm liền hiện lên trong đầu nàng, chẳng lẽ là. . .
Vẻ mặt Hứa phu nhân bỗng biến đổi.
"Cái tên bại hoại này không biết ở bên ngoài khi dễ bao nhiêu cô nương, làm sao bà không dạy hắn, để mặc cho hắn ở bên ngoài làm xằng làm bậy, thật sự quá ghê tởm!" Cơ Nhi lòng đầy căm phẫn.
"Ta. . . . . ." Hứa phu nhân khiếp sợ nhìn Cơ Nhi, khẽ xoay mặt.
Hứa Thiện Nhu chủ động tiến lên."Phạm sai lầm chính là ca ca ta, không phải là mẫu thân của ta, nếu người đã tìm được, cũng thật may là ca ca ta không có phạm sai lầm lớn, chúng ta sẽ nghĩ biện pháp đền bù tổn thương của vị cô nương kia, xin Cơ Nhi cô nương đừng tức giận như vậy."
Thì ra nàng gọi là Cơ Nhi! Hứa phu nhân lại lặng lẽ giương mắt quan sát nàng.
"Khả Na hiện tại hôn mê ở trên giường, vậy tiểu thư nói phải làm sao?" Cơ Nhi giọng điệu chậm rất nhiều.
Hứa Thiện Nhu đưa mắt lặng lẽ nhìn sang Phong Ly Phách đang ngồi bên kia, sau đó gương mặt đỏ lên, lập tức lại đem tầm mắt thu hồi lại ."Nếu vậy, ta sẽ an bài hai gian phòng cho công tử cùng Cơ Nhi cô nương, bốn người các vị tạm thời chờ ở bên trong Hứa phủ, đợi khi vị cô nương kia tỉnh, sẽ tiếp tục thảo luận xử trí chuyện ca ca, không biết ý hai vị như thế nào?"
"Nhu nhi, ai cho muội tự tiện làm chủ. . . . . ." Ánh mắt Hứa Thiện Hào vừa nhìn thấy lục quang trong phiếm mắt con rắn đang âm trầm nhìn mình, liền không dám hé răng oán trách.
Hứa phu nhân cũng không có nói gì thêm, chứng tỏ ngầm cho phép, Hứa Thiện Nhu kêu người đến chuẩn bị gian phòng.
Lúc này, Phong Ly Phách đột nhiên ra tiếng.
"Không cần hai gian phòng, một gian là đủ rồi, nàng ngủ chung với ta."