“Cho nên em sẽ không chết?” Nghe anh giải thích, Ninh Hinh Nhi vẫn hơi sợ hãi.
Làm ơn đi, cô mới hai mươi mốt tuổi, cô còn chưa sống hạnh phúc với chồng yêu được bao lâu, bây giờ cô chết, cô không thể chết! Cho dù có chết, cô cũng muốn chết già, không phải đột tử như vậy!
“Không cho phép nói từ chết nữa.” Có kiêng có lành, đừng tự nhiên nhắc đền từ này.
“Phù, vậy là được, vậy là được.” Hù chết cô.
Nếu không phải bây giờ không hợp, Nhuế Diệp rất muốn cười ra tiếng, bộ dáng nghiêm túc “Tôi không muốn chết, tôi muốn sống thật lâu” của cô rất buồn cười.
“Vậy em chỉ cần phẫu thuật là khỏi?” Cô nhẹ nhàng hỏi, không phải cô muốn hỏi nhẹ nhàng như vậy, mà là cô phát hiện chỉ cần cô nhắc đến chuyện này, nhất định Nhuế Diệp sẽ tức giận nhìn cô, mà anh rất ít khi tức giận, rốt cuộc anh đang giận cái gì?
“Đúng.”
Len lén nhìn anh vài lần, Ninh Hinh Nhi lại nhẹ giọng hỏi: “Vậy anh đang giận cái gì?”
Anh không giận, anh thề anh không giận, anh chỉ……. Phiền não, “Không có gì.”
“Phẫu thuật rất nguy hiểm sao?” Không giữ được mạng là chuyện không tránh khỏi, Nhuế Diệp không nói, đều giữ chuyện buồn bực trong lòng, giống hệt hồi bé, rõ ràng thích cô, lại nói không thích cô…… Khoan đã, có phải cô vừa mới nhớ lại chuyện trước kia?
Trước kia anh không thích cô?
Vô số dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu đầu cô, vậy bây giờ Nhuế Diệp đang ngồi cạnh cô, lo lắng lại tức giận thì sao? Tại sao đột nhiên cô cảm thấy Nhuế Diệp không thích cô?
“Hinh Nhi, chỉ là ca phẫu thuật nhỏ, không cần lo lắng.” Nhuế Diệp ra lệnh cho mình không được nghĩ nhiều, tránh mấy cảm xúc không tốt này lây cho Ninh Hinh Nhi.
Cảm ơn các bạn đã đọc truyện tại: 77F1.XTGEM.COM !
“A………. A Diệp.” Hiện tại cô không lo lắng vấn đề này, ngược lại đột nhiên cảm thấy mình quái lạ, “Có phải trước kia anh không thích em?’ Cô hỏi ấp a ấp úng, sợ mình nhận được câu trả lời khẳng định.
“Em………” Anh nín thở hỏi, “Em nhớ ra gì sao?”
Ninh Hinh Nhi lắc đầu, “Không có, chỉ là em vừa có cảm giác hình như anh không thích em.”
Trời ạ! Nhuế Diệp suýt nữa bị lời của cô hù chết, nhớ tới mấy tháng cố gắng này, đột nhiên cảm thấy thất bại, “Hinh Nhi, câu hỏi em hỏi anh, tự em suy nghĩ đi, anh yêu em không?”
Anh yêu cô không? Ninh Hinh Nhi nhắm mắt lại, ngồi dựa vào gối, anh không yêu không?
Trong lòng cô tự hỏi, sau khi mất trí nhớ, một cảm giác trống không níu chặt lấy cô, cô cho rằng cả đời sẽ như vậy, nếu như không gặp anh, cô thật sự không biết làm gì.
Sau đó anh lại chứng minh thân phận của cô, cầu hôn cô, cho cô một gia đình hoàn chỉnh, cho nên cô biết ơn anh?
Không phải! Biết ơn người ta, cũng không thể lấy hôn nhân cả đời của mình làm quà tặng, như vậy……….. Cô nhìn anh, có lẽ cô yêu anh, vì yêu, cho nên cô mới chấp nhận tất cả của anh.
Anh nói anh là chồng chưa cưới của cô, cô tin; anh nói họ sắp kết hôn, cô cũng tin, cho nên anh cầu hôn cô, cô đồng ý.
Cho nên tất cả những thứ này vì cô đã sớm yêu anh, bắt đầu từ lúc nào? Từ lúc nào cô đã yêu anh?
Chắc là lúc cô chưa mất trí nhớ! Trong lòng Ninh Hinh Nhi có rất nhiều cảm giác, cô yêu anh, cô chắc chắn.
Còn Nhuế Diệp thì sao? Ánh mắt anh nhìn cô rất dịu dàng, có rất nhiều cảm xúc bao quanh, ánh mắt nhìn cô thật say đắm.
“A Diệp, anh nói đi.” Trong lòng đã có đáp án, nhưng cô vẫn muốn nghe anh nói.
Lập tức Nhuế Diệp hiểu được ý nghĩ giảo hoạt trong đầu cô, thiếu chút nữa bị cô lừa, đã hiểu tâm ý của anh rồi, còn tham lam muốn nhiều hơn, nhưng mà đối với yêu, so đo quá nhiều, ngược lại sẽ mất càng nhiều, sao tất cả mọi người không thẳng thắn với nhau hơn.
“Anh thích em, anh yêu em.” Anh nói như vậy.
Ninh Hinh Nhi lắc đầu, “Lúc anh nói yêu em có thể tình cảm hơn chút được không?”
Cô nhóc chết tiệt! Không thấy anh căng thẳng đến mức mặt cứng đờ rồi hả, nhưng vẫn đáp ứng yêu cầu của cô, thả lỏng mặt, lặp lại lần nữa.
Ninh Hinh Nhi vẫn lắc đầu, “Ai da, anh nói thật không có thành ý.”
Không thể so đo nhiều? Thôi đi! Nhìn cũng biết lòng tự trọng của đàn ông lớn hơn phụ nữ nhiều, Nhuế Diệp kéo lấy cô, đặt lên môi cô, nói cho cô biết, mình rất yêu cô, nếu không phải không thích hợp, không nên ở đây, anh nghĩ, có lẽ anh dùng một số hành động để chứng tỏ tình ý của anh, chắc chắn cô sẽ tin.
Ninh Hinh Nhi cười để mặc anh làm bậy, thật ra trong lòng mừng rỡ như nở hoa, anh nói rồi, anh yêu cô, cô cũng vậy, rất yêu rất yêu anh…..
Việc Nhuế Diệp lo lắng sau khi phẫu thuật cô mất trí nhớ hay hồi phục trí nhớ vần là điều phiền não, để anh lo là được, tránh khiến cô lo lắng.
Nếu như cô mất trí nhớ, anh sẽ theo đuổi lần nữa; nếu cô chỉ nhớ những điều đau khổ trước kia, anh sẽ nhận tội, để cô yêu anh lần nữa; nếu như cô giống bây giờ, như vậy tất cả họ đều vui vẻ, kết quả mỹ mãn.
Anh không thể quyết định tất cả, cho nên anh chỉ có thể tự cứu.
Ninh Hinh Nhi tỉnh lại, nhìn trần nhà trắng toát, tiếng tít tít máy tâm đồ, nhìn quanh, cô thấy vẻ mặt lo lắng của Nhuế Diệp, Nhuế Lập Ngôn và bác Trần.
Cô mỉm cười, câu nói đầu tiên là: “A Diệp, có thể đổi màu sơn trong bệnh viện không, nhìn màu trắng thật không có sức sống.”
Tất cả mọi người ngẩn người, sau đó mới lấy lại tinh thần, “Tiểu Hinh, cháu không sao chứ?”
“vậy bác về nhà bảo chị Lâm nấu canh để Tiểu Hinh bồi bổ.” Đầu suy nghĩ, cần cần mua óc heo không? Không được không được, biến thành đầu heo thì toi! Bác Trần vừa nói lảm nhảm vừa đi ra ngoài.
“Không sao chứ? A, vậy chú về công ty trước, Tiểu Diệp, cháu ở lại chăm sóc Tiểu Hinh, chuyện ở công ty để chú xử lý.” Nhuế Lập Ngôn giao toàn bộ trách nhiệm rồi đi.
Ừm, xem ra chú rất hiểu phụ nữ nghxi gì, Ninh Hinh Nhi mở to mắt nhìn Nhuế Diệp vẫn im lặng, bây giờ trong phòng bệnh chỉ còn hai người bọn họ, “Nhuế Diệp……..”
Nhuế Diệp yên lặng vuốt mặt cô, thấy sắc mặt cô tái nhợt, nhưng tinh thần không tệ lắm, “Có thoải mái không?”
Cuối cùng vẫn làm theo đề nghị của bác sĩ, nhanh chóng để cô phẫu thuật, mặc dù bác sĩ luôn đảm bảo với anh không có nguy hiểm gì, nhưng anh vẫn không không chế được mà chấn động. anh không lo lắng cô có nhớ ra không, anh chỉ lo lắng cho tính mạng của cô, tình yêu gì đó cũng có thể biến mất, cô sống rất tốt là điều quan trọng nhất!
“Không sao ạ, em chỉ muốn ngủ thôi.” Nói xong, cô liền híp mắt.
“Ừ, tạm thời anh đừng nói chuyện, nghỉ ngơi đi, anh sẽ ở cạnh em.” Nhuế Diệp sờ đầu cô, đắp kín chăn cho cô.
Ninh Hinh Nhi ngoan ngoãn nghe lời, nhắm mắt lại.
Cô khối phục trí nhớ rồi sao? Hay là giống như trước, anh há miệng, cử động mấy lần, cuối cùng lại thôi, thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng.
Một tháng sau, Ninh Hinh Nhi hồi phục rất nhanh, vả lại được bác sĩ đồng ý, rốt cuộc có thể về nhà nghỉ ngơi, vì vậy sắp xếp hành lí chuẩn bị về nhà, nhưng họ không về nhà riêng, mà là về nhà họ Nhuế, vì nhà họ Nhuế có chị Lâm, chị Lâm rất giỏi về canh bổ, có thể bồi bổ cơ thể cô thật tốt.
Mà Nhuế Diệp vẫn ở bên cạnh cô, không đến công ty, “A Diệp, anh không đến công ty sao?”
“Bây giờ em quan trọng nhất.” Nhuế Diệp trả lời.
“À.” Cô chau mày, cảm thấy kỳ lạ, sau đó nhìn chằm chằm ảnh cưới trước giường: “A Diệp, nhìn anh trong hình rất nghiêm túc đó.”
Nhuế Diệp đang gọt trái cây cũng không ngẩng đầu lên nói: “Anh không quen chụp ảnh.”
“À.” Cô thu hồi tầm mắt, nhìn Nhuế Diếp, không nói.
“Ăn táo đi.” Nhuế Diệp đút từng miếng táo cắt hình hạt lựu vào miệng cô.
Ninh Hinh Nhi ăn vài miếng, “A Diệp, em không muốn ăn nữa, đủ rồi.”
Nhuế Diệp ăn hết chỗ táo còn lại, sau đó ngồi bên cạnh cô, Ninh Hinh Nhi thấy không chịu nổi nên nói, “Xin anh đấy, anh đừng cả ngày lẫn đêm nhìn em chằm chằm có được không?”
Thấy cô khó chịu, nhưng Nhuế Diệp vẫn bình thản trả lời: “Bây giờ công việc của anh là nhìn em.”
“Người ta đã khoẻ hơn rồi.”
“Sao?” Anh chau mày, thuận miệng hỏi: “Em có nhớ ra gì không?”
Ninh Hinh Nhi cúi đầu, trong mắt hơi kỳ lạ, nghiêng đầu nghĩ, “Không có đâu.”
“Không muốn, không ăn thì ngủ, em sắp trở thành heo rồi.” Ninh Hinh Nhi lắc đầu cự tuyệt đề nghị của anh, “Hay anh nói cho em những chuyện trước kia đi? Anh chưa từng nói với em.”
Vẻ mặt Nhuế Diệp cứng đờ, sau đó lắc đầu một cái, “Không nên, có một số chuyện anh hi vọng em có thể tự nghĩ.” Vì anh cũng không biết làm sao nói cho cô biết về những ngày tháng đối xử lạnh lùng vô tình với cô đó.
“Thật hả?” Trên mặt không nói rõ không tin, “Nhưng em cảm thấy anh không muốn em nhớ ra những chuyện lúc trước.”
“Không phải!” Anh lập tức phản bác, nhưng nói quá nhanh, ngược lại làm Ninh Hinh Nhi nghi ngờ, “Thật đó.”
“Được rồi, nhưng bây giờ em thấy rất chán, anh kể chuyện lúc trước cho em đi.”
Anh quay đầu đi, không nhìn ánh mắt vô tội của cô nữa, sợ mình mềm lòng, “Nhưng anh mệt.” Anh chỉ có thể sử dụng cách nhu nhược này.
Ninh Hinh Nhi vốn muốn hỏi vài chuyện, nhưng thấy mặt anh đầy vẻ mệt mỏi, dưới mắt còn thâm quầng, trong lòng lại đau, “Vậy anh mau đi nghỉ đi.”
“Ừ.” Nhuế Diệp đứng dậy cởi quần áo, nằm xuống cạnh Ninh Hinh Nhi, lúc cô ở bệnh viện, anh luôn nằm ở ghết salon bên cạnh; về nhà rồi, anh ngủ luôn nằm cạnh cô, mặc dù giường rất lớn, nhưng anh sợ làm cô bị thương nên luôn ngủ cạnh mép giường.
“A Diệp, hay là……” Cô khẽ cắn răng.
“Không.” Nhuế Diệp biết cô muốn nói gì, “Anh không ngủ ở phòng khách đâu, anh muốn ngủ ở đây.”
“Vậy anh nằm lùi vào đi.” Cô sợ anh sẽ rơi xuống giường, rõ ràng giường rất lớn mà.
“Anh sợ………”
“Anh sợ cái gì, tư thế anh ngủ rất bình thường, đều do em quấn lấy anh…… anh cũng không dám chủ động ‘dây dưa’.” Người có tư thế ngủ kỳ quặc là cô, Ninh Hinh Nhi xấu hổ thừa nhận.
Nếu như muốn anh chủ động dây dưa, chỉ sợ sẽ phải diễn cảnh phun máu mũi.
“Đừng sợ mà, người ta đâu có ăn anh.”
Nhưng Nhuế Diệp sợ, anh sợ anh sẽ thuận theo bản năng mà ăn cô.
“Nhanh lên.”
“Ừ.”
Nghỉ ngơi gần một tháng, rốt cuộc được Nhuế Diệp chấp thuận, Ninh Hinh Nhi đã đi làm ở công ty, về việc học, thật ra năm ba đại học cô học rất nhàn, cho nên hơn nửa thời gian đều ở công ty.
Rất nhiều người trong công ty biết Ninh Hinh Nhi là vợ của Nhuế Diệp, cho nên ai cũng khách khí với cô, cho dù thực chất cô là em gái sai vặt, người khác cũng không dám sai cô, không phải ăn no không có chuyện gì làm.
Nhuế Diệp đã tiếp quản tập đoàn Nhuế Thị, mà Nhuế Lập Ngôn không lập tức hoàn thành giấc mơ của ông là đi du lịch thế giới, mà ở nhà họ Nhuế nghỉ ngơi, thư giãn tinh thần để chuẩn bị khởi hành, thuận tiện hướng dẫn tổng giám đốc mới nhậm chức.
Mà Ninh Hinh Nhi là phu nhân tổng giám đốc, người sai khiến cô chỉ có Nhuế Diệp.
“Hinh Nhi, cầm bản tài liệu này đi phô tô.”
“Vâng.”
“Hinh Nhi, dịch bản tài liệu này thành tiếng Anh.”