“Hả?” Tổng giám đốc đại nhân không ngẩng đầu lên mà tiếp tục xem tài liệu.
“Em là sinh viên giỏi của ngành quản lý đó.” Thật không biết xấu hổ, nói vậy mình cũng cảm thấy rất xấu hổ.
“Thì sao?”
“Tại sao anh lại sai người ta làm mấy chuyện đơn giản như vậy!” Ninh Hinh Nhi nói ra bất mãn trong lòng.
Lần này, Nhuế Diệp gật đầu, hình như đồng ý với ý kiến của cô, “Nói cũng phải.”
“Vậy có phải nên cho người ta một công việc có tính khiêu chiến chút không?” Ninh Hinh Nhi được voi đòi tiên.
“Ừ, đúng vậy, vị trí quản lý bộ phận marketing trong công ty……….” Ngón tay Nhuế Diệp gõ có tiết tấu lên mặt bàn.
“Hay lắm.” Không ngờ có th từ trên trời rơi xuống một vị trí tốt như vậy.
Nhuế Diệp nói tiếp, “Ừ, đáng tiếc anh không thể nhìn thấy em.” Giọng điệu anh nửa thật nửa giả.
Bộ phận marketing ở tầng dưới, như vậy chắc chắn một ngày cô không thể gặp Nhuế Diệp mấy lần, hơn nữa sau khi cô vào công ty, cô phát hiện phụ nữ có tâm cơ rất nhiều.
“Được rồi, anh nên để em phát huy năng lực.” Gương mặt Nhuế Diệp khổ sở.
“Không cần, em vẫn nên ở đây thì hơn.” Đột nhiên Ninh Hinh Nhi nói chắc như đinh đóng cột.
“Chắc chắn không?” Nhuế Diệp lại hỏi.
“Vâng, chắn chắn.”
“Được rồi.” Do dự nhìn cô một lát, Nhuế Diệp mới gật đầu.
Bên tai còn nghe được tiếng thì thầm: “Em đâu có ngốc, không có ông xã thì làm sao đây…….” Anh nhếch miệng cười, anh đã nói cô là một cô gái rất thông minh mà!
Nhưng cô gái thông minh lại không thông minh một số chuyện.
Ninh Hinh Nhi là cô gái xinh đẹp, đi làm nên cô đã làm tóc xoăn gợn sóng, làm cô càng thục nữ hơn, mặc đồ công sở, trang điểm nhẹ, dáng vẻ thành thục lại mê người, mà đàn ông là động vật cảm quan, hai mắt chỉ nhìn những vật xinh đẹp. Nhưng không ai dám có chủ ý với phu nhân tổng giám đốc, nhưng không phải tất cả mọi người đều biết Ninh Hinh Nhi là phu nhân tổng giám đốc.
Ví dụ như nhân viên mới Lý Quốc Đống đây, gặp Ninh Hinh Nhi mấy lần ở tầng dưới, anh ta rất thích cô, nên đề nghị ăn trưa cùng nhau.
Ninh Hinh Nhi không suy nghĩ nhiều, dù sao chỉ ăn cơm cùng nhau, hơn nữa buổi trưa tổng giám đốc đại nhân phải ăn cơm cùng khách hàng, cho nên cô đồng ý.
Sau khi ăn cơm vui vẻ với Lý Quốc Đống xong, Ninh Hinh Nhi vẫy tay chào anh ta, trở về phòng tổng giám đốc làm việc.
Sau khi về, thấy Nhuế Diệp đã bắt đầu làm việc, cô nhìn đồng hồ, may quá, thời gian nghỉ trưa vẫn chưa hết, cô có thể pha một ly ca cao.
“A Diệp, anh có muốn uống ca cao không?’ Cô là một người vợ, khi cần thiết cũng muốn chăm sóc dạ dày của ông xã.
“Không!” Giọng nói anh buồn buồn.
“À.” Ninh Hinh Nhi không nghĩ nhiều, vui vẻ đi pha ca cao, không để ý sau lưng cô có người có ánh mắt u ám, vẻ mặt cực lỳ khó chịu nhìn cô.
Nói thừa, bã xà mình đi ăn cơm cùng người đàn ông khác, tâm trạng của anh có thể tốt sao, thấy vẻ mặt cô gái kia, anh cảm thấy cô rát vui vẻ.
“Trưa nay ăn gì?” Nhuế Diệp không để ý hỏi.
“À, ăn đồ ăn Nhật Bản, rất ngon đó.” Ninh Hinh Nhi vừa nói vừa cười.
Đò ăn Nhật Bản? Không phải anh chưa từng đưa cô đi ăn, làm bộ vô tình thuận miệng hỏi: “Vậy đi với ai?”
“Chính là đồng nghiệp ở tầng dưới.” Uống một ngụm ca cao, Ninh Hinh Nhi ngồi xuống ghết, mở máy tính lên xem mấy trang web, dù bao bây giờ tổng giám đốc không sai gì, cho nên cô có dư thời gian.
Nhuế Diệp cắn răng hỏi: “Nam hay nữ?”
Ninh Hinh Nhi dán mắt vào máy tính, sau khi tìm được đò mình muốn tìm mới từ từ trả lời: “Nam.”
Đáng chết! Anh khẽ rủa một tiếng, cô còn nhỏ, người quen có hạn, nhưng anh không hy vọng trói buộc cô, để cô cảm thấy kết hôn không có quyền kết giao bạn bè, cho nên anh không thể bắt ép cô, nhưng anh biết bà xã mình rất đẹp, cố ý để cô bên cạnh, không ngờ mình vừa rời mắt đã có người gian trá.
Cô còn quá trẻ, có phải còn sớm để kết hôn? Nhưng vừa nghĩ tới mấy năm sau, cô có thể muốn lấy người khác, sinh con cho người khác, đột nhiên cảm thấy may mắn, thật may vì mình giữ lấy cô ấy.
“Như vậy hôm nào chúng ta cùng ăn cơm.” Anh làm như không có chuyện gì mở miệng.
“Vâng.” Cô không phản đối.
May quá, chỉ là bạn bè, anh tự an ủi mình, tuổi tác không phải vấn đề, anh lớn hơn cô, cho nên anh sẽ chiều theo tính cô, đúng, anh sẽ dễ dàng tha thứ.
“Bạn em tên gì?”
“Quốc Đống, Lý Quốc Đống.”
Nhuế Diệp nhìn cô, mới ăn một bữa cơm đã gọi thẳng tên cậu ta?
“Hinh Nhi?”
“Sao ạ?”
Ánh mắt Nhuế Diệp loé lên, anh khẽ cúi đầu, nghiêng đầu nhìn tài liệu, từ từ mở miệng: “Hình như bụng anh hơi đau.”
Ánh mắt dán vào máy tính rốt cuộc cũng nhìn anh, “hả? Có thật không? Nhất định vừa ăn cơm xong, chưa kịp tiêu hoá.” Ninh Hinh Nhi lục lọi trong ngăn kéo một lúc, lấy ra thuốc đua bụng, “Đã bảo anh đừng như vậy, coi mình là trâu bò sao?”
“Anh chờ chút, em đi lấy nước cho anh uống thuốc.” Ninh Hinh Nhi chạy ra ngoài.
Người nào đó “bị đau bụng” nhìn chằm chằm máy tính, mở file quản lý nhân viên, nhập tên người vào, rất nhanh tìm được thông tin về người đó.
Bạn bè? Kết bạn cũng được, nhưng không được kết giao nhiều người khác giới quá, vì anh rất hẹp hòi, còn hẹp hòi hơn cả phụ nữ!
Hôm sau.
“Sao vậy? vừa nghe điện thoại xong đã ủ rũ cúi đầu.” Nhuế Diệp hỏi.
“Là Quốc Đống đó, anh ấy bị điều đến chi nhánh ở Đại Lục, hình như sáng nay vừa phê duyệt, chiều nay anh ấy phải đi rồi, cũng không kịp chào tạm biệt, em còn muốn trưa nay ăn cơm, giới thiệu anh cho anh ấy.”
“Không phải rất tốt sao, cũng không phải bị đày đi biên cương.” Nhưng anh rất trọng dụng nhân tài, mặc dù có tâm địa gian xảo với bà xã, nhưng anh là người rất rộng lượng cho anh ta thăng chức mà.
“Vâng, thôi vậy.” Ninh Hinh Nhi không suy nghĩ nhiều.
“Hinh Nhi, anh muốn kết hôn với Đại Lục.” Ánh mắt Nhuế Diệp đầy sự xin lỗi, “Anh…. thật xin lỗi….” Ngay sau đó cúi đầu nhìn Đại Lục trong lòng, ánh mắt anh rất dịu dàng.
“Tại sao? Rõ ràng anh thích em, tại sao lại chọn cô ta?’ Ninh Hinh Nhi nắm chặt tay, khống chế mình đừng vì đố kỵ mà đánh anh và Đại Lục.
“Không, anh không thích em, anh thích Đại Lục, thật xin lỗi, Hinh Nhi, anh chỉ coi em là người thân, anh không ngờ em coi ý tốt của anh là tình yêu.” Nhuế Diệp chân thành trả lời.
“Không, không phải vậy, anh yêu em, anh yêu em!” Ninh Hinh Nhi điên cuồng la hét.
Nhuế Diệp chỉ mỉm cười nhìn Đại Lục, sau đó nhìn cô áy này, rồi bỏ đi.
“Không……. Không được đi, anh đừng không quan tâm em, đừng bỏ em, A Diệp………”
Con ngươi đen láy mở to trong bóng tối, đau khổ trong lòng dừng lại, cô há miệng, thở hổn hển, nhìn trần nhà một lúc lâu, Ninh Hinh Nhi mới từ từ bình tĩnh lại.
Là mơ, vừa rồi là mơ, không phải thật…….. Nhìn ảnh cưới đối diện giường, cô chắc chắn vừa rồi là mơ, cô đang ở hiện thực, đây mới là thật.
Bình thường mọi người thích treo ảnh cưới ở đầu giường, cô lại treo ảnh cưới đối diện giường, mỗi lần mơ tỉnh lại cô có thể nhìn bức ảnh đó, bức ảnh đó làm cô chắc chắn hạnh phúc bây giờ là thật.
Không phải mơ! Anh không kết hôn Đại Lục, anh kết hôn với cô, sau khi cô tỉnh lại khỏi giấc mơ dài, thích nhất thấy anh bên cạnh cô, dịu dàng nhìn cô, chăm sóc cô.
Cô cho rằng kết hôn với đi, đi du lịch khắp châu Âu với anh mới là mơ, thì ra là thật.
Đúng, Ninh Hinh Nhi khôi phục trí nhớ rồi, sau khi phẫu thuật đã khôi phục trí nhớ, nhưng cô không nói, không nói cho anh biết, vì cô muốn chắc chắn mình không nằm mơ.
Tại sao sau khi tỉnh lại khỏi mộng đẹp, mộng đẹp vẫn tiếp tục? Thì ra đó không phải mơ, đó là thực tế chân thật.
Cô đã kết hôn với anh!
Giấc mơ từ nhỏ đã thành hiện thực, nhưng cô cảm thấy không chân thật, ngay cả anh đã từng nói yêu cô, cô vẫn nghi ngờ, vẫn còn đang trong thời gian xem xét.
Nghiêng đầu, nhìn Nhuế Diệp ngủ bên cạnh, hơi thở đều đều chứng tỏ anh đang ngủ say, cô nhẹ nhàng di chuyển thân thể, tựa vào người anh, nhắm mắt lại, cảm nhận nhiệt độ của anh, anh theo thói quen ôm lấy cô.
“A Diệp……..” Cô thì thầm, cô thật yêu thật yêu anh, từ nhỏ đến lớn, trong mắt cô chỉ có anh, mà anh luôn đẩy cô ra, nhưng cô không sợ, cố tình muốn ở cùng anh, không sợ chết quấn lấy anh, bị thương đầy mình cũng không tiếc.
Còn anh thì sao? Có phải anh cũng có cảm xúc như cô?
Cau mày, nháy mắt hốc mắt khẽ ướt, mặc kệ, bây giờ cô là bà Nhuế, là người vợ hợp pháp của anh, ai cũng không có quyền không cho anh yêu cô, cho dù hiện tại không có, nhất định về sau anh sẽ yêu cô!
Trước khi phẫu thuật, anh nói anh yêu cô, muốn cô bớt sợ phẫu thuật hay là lời nói chân thành của anh? Cô không biết, cô chỉ biết anh nói anh yêu cô, đó chính là yêu, cô không muốn nghĩ nhiều.
Nhưng mấy ngày nay luôn gặp ác mộng, cô luôn mơ thấy anh ở cùng Đại Lục, để mặc cô một mình khóc, cô thật sự muốn biết Đại Lục đi đâu.
Sau khi xảy ra hoả hoạn, cô chưa gặp lại Đại Lục, vì sao? Cô ấy đi đâu rồi? Cô muốn hỏi, nhưng lại không dám, trong mắt mọi người, cô vẫn mất trí nhớ, Đại Lục không nên tồn tại trong đầu cô.
Có lúc cô nghĩ, không bằng để cô vẫn mất trí nhớ, chuyên tâm làm bà Nhuế, không phải tốt hơn sao?
Đột nhiên khôi phục trí nhớ, làm mình ngày ngày suy nghĩ khổ sở, thật sự rất khó chịu, rất muốn níu lấy cổ áo Nhuế Diệp, hỏi to, người anh yêu rốt cuộc là ai!
“Ưm…….” Nhuế Diệp mơ màng ưm một tiếng.
Ninh Hinh Nhi nhanh chóng nhìn sang, phát hiện mình đã hành động theo ý muốn, vội vàng buông áo anh ra, tránh không cẩn thận làm anh chết trong sự ghen tuông của cô.
“A Diệp khốn kiếp, nếu đã kết hôn, anh chính là của em, nếu dám để ý người khác, bà đây sẽ cho anh thấy!” Cô hung dữ nói nhỏ, nhớ anh từng hành hạ tinh thần cô, cô liên tức giận, thật muốn giáo huấn anh.
Cảnh tượng anh hôn Đại Lục vẫn hiện lên trong đầu cô, cô ngây thơ ngồi dậy, hôn lên môi anh mấy cái, cô muốn trừ độc, trừ độc.
Người đàn ông đang ngủ say đáp lại nụ hôn của cô, hoàn toàn hành động trong vôt hức.
Ninh Hinh Nhi khôi phục trí nhớ, trong lòng đầy oán giận, liền hành hạ anh không để lại dấu vết.
Nhớ trong thời gian này Nhuế Diệp bị cấm dục khổ sở, cô liền cười khúc khích, lúc trước lo sau khi phẫu thuật sức khoẻ cô vẫn yếu cho nên anh không dám đụng, kết quả tốt qua muốn ăn thịt, lại bị cô cho một chưởng.
Để mặc nh vui vui vẻ vẻ ăn một lát, cô mới ác ý giả bộ vô tội nói kinh nguyệt mình tới, nhìn anh buồn bực nắm chặt tay, cô mới hả hê, nhưng cô cũng không dễ chịu gì.
Dù sao nhất định anh còn khó chịu hơn cô, vào phòng tắm nước lạnh thật lâu, đáng đời!