"Ta muốn đi xem ca ca một chút." Thượng Quan Phiên đảo con ngươi, khẽ cắn môi nói.
Hiện tại Diêu Sơn phản bội Thượng Quan Triệt, Thượng Quan Triệt có thể nói là tứ cố vô thân, nàng muốn đi khuyên Thượng Quan Triệt cùng rời đi, mặc dù như vậy sẽ không có vinh hoa phú quý, nhưng ít nhất có thể giữ được tánh mạng.
"Thượng Quan Triệt?!" Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch nâng lên một nụ cười lạnh, "Nếu như ngươi muốn khuyên hắn cùng rời đi, vậy thì không cần!"
"Tại sao?" Thượng Quan Phiên nhíu mày, chưa từ bỏ ý định hỏi.
"Bởi vì hắn sẽ không đi." Trong mắt Thẩm Thiển Mạch thoáng qua một tia chắc chắn, mỉm cười nói.
Từng là phu thê một kiếp, nàng hiểu Thượng Quan Triệt rất rõ, tính tình Thượng Quan Triệt, tình nguyện chết dưới chân ngai vàng, cũng không nguyện ý trải qua cuộc sống của người bình thường. Huống chi, coi như Thượng Quan Triệt muốn đi, nàng cũng sẽ không cho hắn cơ hội sống sót rời đi!
"Mặc kệ như thế nào, ta đều muốn đi xem." Vẻ mặt Thượng Quan Phiên chân thành tha thiết hi vọng, cắn răng nói, "Coi như ta van ngươi."
"Phiền toái Cảnh Diễn mang Diêu Viễn Sam đi xem vị kia cùng nhị tỷ của ta một chút." Thẩm Thiển Mạch bất đắc dĩ lắc đầu, được rồi được rồi, khó có dịp nàng làm ngưởi tốt một lần.
"Nhờ ta làm việc cũng phải gọi một tiếng dễ nghe chứ?" Tư Đồ Cảnh Diễn tươi cười tà mị, nếu là người khác dám ra lệnh cho hắn như vậy, chỉ sợ sớm đã khó giữ được mạng, nhưng nếu là Mạch Nhi nhà hắn nói, hắn ngược lại rất vui lòng.
"Chẳng lẽ ‘Cảnh Diễn’ không dễ nghe sao? Xem ra Thiên Mạc Hoàng đế đối với tên của mình không hài lòng?" Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, khóe miệng mang theo nụ cười vui vẻ, trong mắt thoáng qua một tia giảo hoạt.
"Mạch Nhi làm chuyện xấu." Tư Đồ Cảnh Diễn nhẹ nhàng sờ sờ chóp mũi Thẩm Thiển Mạch, nếu nàng còn không nguyện ý gọi, hắn cũng sẽ không ép nàng, chỉ cần nàng vui vẻ là được rồi.
"Vậy chúng ta đi." Nhìn Diêu Viễn Sam một chút, Tư Đồ Cảnh Diễn thu hồi nụ cười trên mặt, lạnh lùng nói.
"Nương tử yên tâm!" Tư Đồ Cảnh Diễn nghe được thấy lời Thẩm Thiển Mạch, khóe miệng nở nụ cười thật lòng, con ngươi đen nhánh cũng biến thành ấm áp, ngoái đầu nhìn Thẩm Thiển Mạch, mang theo tình ý dạt dào.
Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch cũng không tự giác nâng lên, con ngươi vốn băng lãnh như mực, giờ phút này lại nhàn nhạt chân tình.
Thượng Quan Phiên đứng một bên nhìn Thẩm Thiển Mạch. Vốn nhìn nàng, chỉ cảm thấy giống như tiên tử giáng trần, mỹ lệ mà khó đến gần, nhưng khi nhìn dáng vẻ nàng hướng về phía Tư Đồ Cảnh Diễn mỉm cười, nàng mới phát giác, thì ra Thẩm Thiển Mạch cũng là nữ tử có tình có yêu, nụ cười này, sao mà mê người đến vậy.
Thẩm Thiển Mạch mang theo Thượng Quan Phiên đến phủ đệ Thượng Quan Triệt, ý bảo Thượng Quan Phiên không nên lên tiếng, nấp sau một hòn giả sơn.
Ánh mặt trời mùa đông tà tà chiếu xuống trong đình viện trống rỗng. Mấy thân cổ thụ trong đình viện hôm nay cùng đã rơi sạch lá cây, có vẻ hết sức tiêu điều.
Thượng Quan Triệt một mình ngồi trên ghế đá trong đình viện. Trên bàn bày đầy bầu rượu lớn nhỏ, có dựng thẳng, có ngã ngang, có uống hết, có uống một nửa.
Thẩm Thiển Mạch hờ hững nhìn một màn trước mắt này, người cách đó không xa, như cũ là một thân bạch y xuất trần, như cũ là ngũ quan trơn bóng như ngọc, chỉ là khí độ ôn nhã xuất trần cũng đã không còn.
Đôi mắt vốn hàm chứa nụ cười dịu dàng, giờ phút này tràn ngập hương rượu, còn mang theo thất vọng rất sâu. Nụ cười vốn thanh nhã, giờ phút này dính chút rượu vẩy ra, mang theo khổ sở cùng bất đắc dĩ.
"Tại sao?! Tại sao phải như vậy?!" Thượng Quan Triệt giơ bầu rượu lên rót hết vào miệng, cả người cũng đắm chìm trong đê mê chán chường, thậm chí khóe miệng đã mọc ra chút râu xanh, cả người cực kỳ tiều tụy.
Thượng Quan Phiên nhìn đến ca ca mình như vậy, trong mắt thoáng qua vẻ không kiên nhẫn, muốn xông ra, Thẩm Thiển Mạch ngăn trở Thượng Quan Phiên, thanh âm lạnh nhạt nói, "Ngươi trước tiên ở nơi này ."
Mặc dù trong lòng Thượng Quan Phiên có nghi ngờ cùng không cam lòng, nhưng thứ nhất Thẩm Thiển Mạch là người cứu tính mạng nàng, thứ hai trước khi đi đến phủ đệ Thượng Quan Triệt nàng đã đồng ý với Thẩm Thiển Mạch, tất cả nghe theo nàng, vì vậy cũng chỉ có thể bĩu môi núp ở sau núi giả.
Thẩm Thiển Mạch nhìn Thượng Quan Triệt còn đang không ngừng uống rượu, trong con ngươi đen nhánh không có nửa phần cảm xúc. Chỉ hờ hững nhìn.
"Đi tìm chết! Thượng Quan Cẩn! Ngươi chết đi cho ta!" Thượng Quan Triệt một người uống, tựa hồ đã uống say, cầm một bầu rượu ném xuống đất, trong miệng còn mang theo mùi rượu, mơ hồ nói không rõ.
Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch giương lên một nụ cười không rõ ý vị, Thượng Quan Triệt, ngươi cũng có ngày hôm nay sao?! Thượng Quan Triệt hôm nay cùng Thượng Quan Triệt hăng hái kiếp trước quả thật tưởng như hai người.
"Nộ khí Tam hoàng tử thật lớn." Thẩm Thiển Mạch mang theo ý cười nhợt nhạt, từ từ đi tới bên người Thượng Quan Triệt, từ trên cao nhìn xuống Thượng Quan Triệt.
"Ngươi. . . Ngươi. . . ." Thượng Quan Triệt say mắt lờ đờ mờ mịch chỉ chỉ Thẩm Thiển Mạch, lảo đảo đứng lên, lại gần nhìn Thẩm Thiển Mạch một chút, hắc hắc he he nở nụ cười, "Thiển Mạch? Ha ha ha a. Thẩm Thiển Mạch… Ngươi đã hại ta thảm như vậy. Ngươi… Ngươi tới làm gì?"
Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, nàng không thích cùng người uống rượu say nói chuyện, đưa tay bỏ một viên thuốc vào trong miệng Thượng Quan Triệt, sau đó hờ hững đứng, cũng không về đáp lời Thượng Quan Triệt.
"Ngươi. Ngươi cho ta ăn thứ gì?!"
Thượng Quan Triệt say lảo đảo muốn bắt lấy tay Thẩm Thiển Mạch, Thẩm Thiển Mạch nhẹ nhàng linh hoạt tránh thoát, Thượng Quan Triệt không đứng vững, té lăn ngã trên trên đất, Thượng Quan Phiên núp sau núi giả không nhịn được thốt lên, Thẩm Thiển Mạch nhìn Thượng Quan Phiên, Thượng Quan Phiên cũng lo lắng trợn mắt nhìn Thẩm Thiển Mạch, thiếu chút nữa lao ra.
0 Lăng Đầu Thanh [愣头青] :
Lăng Đầu Thanh, là một từ chúng ta thường dùng trong đời sống, nói về người nào đó làm việc không có đầu óc, hoặc không động não, chưa bao giờ phân tích, phán đoán tình hình nội dung, tính chất, đúng sai, phải trái vân vân của sự việc đã hành động mù quáng, hậu quả, bởi vì phương pháp hành động mẫu thuẫn với tình hình phát triển của sự việc, cuối cùng vấn đề nhỏ không đáng để mắt tới thành ra vấn đề lớn hậu quả nghiêm trọng, chuyện tốt biến thành chuyện xấu.
[ Nghe đồn là do ] : Tên đầy đủ của Lăng Đầu Thanh là Bách Hưởng Thiên Túc Trùng, cũng là Thổ Long, là quái vật khó thấy được trong truyền thuyết địa phương, tả nó giống như con rết có nhiều chân, màu xanh biếc, lại to lớn vô cùng, cái đầu to cỡ nắm tay của người trưởng thành. Hễ thấy cái gì là tấn công liền, cho nên người ta gọi nó là Lăng Đầu Thanh, ở nông thôn đồn Lăng Đầu Thanh lớn rất chậm, từ thời thơ ấu đến thời kỳ trưởng thành cần tận mấy trăm năm.
[...]
Có điều nó là vì màu sắc cơ thể cùng với cái tên Lăng Đầu Thanh do tập tính thấy người là cắn lại được sử dụng rộng rãi để chỉ người tính tình nóng nảy, không phân biệt phải trái.
Sau đó Thượng Quan Triệt té lăn trên mặt đất, bất lực không đứng lên rồi, như đứa bé bình thường la ầm lên, "Ngươi muốn độc chết ta sao? Ha ha. Ta từ nhỏ đã biết mình sẽ bị người khác đầu độc mà chết đấy. . . Mẫu hậu nói. Dù ta có làm được Hoàng đế hay không. Ta cũng sẽ bị hạ độc mà chết."
Ánh mắt Thẩm Thiển Mạch hờ hững rốt cuộc cũng có một chút biến hóa, Thượng Quan Triệt, thật ra thì cũng là có nỗi khổ tâm , nhưng có nỗi khổ tâm lại vẫn có thể làm ra những chuyện tàn nhẫn như vậy sao?
Thượng Quan Triệt ngồi dưới đất kêu la đứt quãng gần nửa canh giờ, Thẩm Thiển Mạch cũng rất có kiên nhẫn ngồi trên ghế đá không nói một lời, chỉ lạnh lùng nhìn hắn, nhưng Thượng Quan Phiên lại khác, nàng ta đứng ở phía sau núi đá cơ hồ mất đã kiên nhẫn, mấy lần muốn lao ra, nhưng bị Thẩm Thiển Mạch ra ám hiệu ngăn lại.
"Thiển Mạch? !" Hiệu lực của thuốc rốt cuộc cũng phát huy, Thượng Quan Triệt hơi tỉnh táo một chút, ngước mắt nhìn Thẩm Thiển Mạch, ánh mắt có chút mù mịt.
"Tam hoàng tử rốt cuộc đã tỉnh?" Thẩm Thiển Mạch ngồi trên ghế đá, đôi mắt không có bất kỳ tình cảm, chỉ là bình thản hỏi.
Thượng Quan Triệt say lảo đảo từ dưới đất bò dậy, trừng ra một bộ dạng cao cao tại thượng, lạnh lùng hừ một tiếng, nói, "Ngươi tới phủ ta làm cái gì, chế giễu sao?"
Thẩm Thiển Mạch nở một nụ cười lạnh lùng, nói, "Ta cũng chỉ là được người khác nhờ vả, nói cho ngươi biết một tin tức thôi."
"Tin tức? Tin tức gì?" Thượng Quan Triệt nhướng mày, lúc này, còn có tin tức gì có thể nói cho hắn biết chứ? Còn có ai muốn tới nói cho hắn nghe tin tức gì nữa chứ? Ngay cả Diêu Nhược Thấm cũng không biết đã chạy đi đâu nữa!
"Đại tướng quân làm phản, muốn lật đỗ Thượng Quan Cẩn!" Nụ cười của Thẩm Thiển Mạch nhàn nhạt, bình tĩnh mà lãnh mạc nói ra tin này, chuyện này cơ hồ đánh sụp nụ cười của Thượng Quan Triệt.
Quả nhiên, Thượng Quan Triệt không thể tin lui về phía sau mấy bước, đối mắt mang theo kinh ngạc, nhìn về phía Thẩm Thiển Mạch, sau khi thấy nụ cười bình thản trên mặt Thẩm Thiển Mạch, hắn điên cuồng mà nở nụ cười, "Ha ha ha ha. . . Ta sớm nên nghĩ tới. Trong phủ thủ vệ sâm nghiêm như thế, Diêu Nhược Thấm làm sao có thể vô duyên vô cớ biến mất chứ? Là ngươi mang nàng ta đi có đúng hay không? Là ngươi nói nàng ta xui khiến Diêu Sơn phản bội ta, có đúng hay không?"
Đối mặt với sự điên cuồng của Thượng Quan Triệt, nụ cười trên mặt Thẩm Thiển Mạch vẫn không màng danh lợi như cũ, lạnh nhạt nói, "Đúng là ta đã mang nàng ta đi. Nhưng ta không hề xui khiến nàng ta, tất cả đều là ý nguyện của chính nàng ta."
"Tiện nhân! Đều là tiện nhân!" Thượng Quan Triệt dữ tợn mắng, không còn nửa phần bộ dạng công tử văn nhã nào nữa, tràn đầy tức giận nhìn Thẩm Thiển Mạch, điên cuồng quát, "Ngươi hiện tại hài lòng rồi chứ? Ta đã hai bàn tay trắng rồi! Cái gì cũng không có!"
Ánh mắt sắc bén của Thẩm Thiển Mạch cũng không thay đổi, từ từ từ trên ghế đá đứng lên, toàn thân là một bộ áo trắng, toát lên một phong thái Thanh Nhã xuất trần, "Không phải, ngươi còn có người thân."
"Người thân? !" Thượng Quan Triệt cười đến càng thêm châm chọc, "Ta còn có người thân nào nữa chứ? Thượng Quan Cẩn? ! Cái người cả ngày lẫn đêm đều rắp tâm muốn giết ta, cũng coi là người thân sao? ! Thượng Quan Phiên? ! Một người muội muội cả ngày chỉ biết gây phiền toái cho ta, có thể có tác dụng gì? !"
Nghe được lời nói của Thượng Quan Triệt, Thượng Quan Phiên núp ở phía sau núi đá trên mặt thoáng qua bảy phần thất vọng ba phần tức giận.
"Mặc dù Thượng Quan Phiên không thể giúp được gì cho ngươi, nhưng ít nhất nàng luôn một lòng xem ngươi là ca ca, liều chết cũng muốn nói cho ngươi biết, chuyện Diêu Sơn phản bội." Thẩm Thiển Mạch bình tĩnh nói.
"Ha ha" Thượng Quan Triệt cười đến bất đắc dĩ, mang theo vài phần châm chọc nhìn về phía Thẩm Thiển Mạch, "Ngươi không cảm thấy rất buồn cười sao? Liều chết nói cho ta biết tin tức này thì có thể như thế nào? Có thể thay đổi được gì?"
Thẩm Thiển Mạch trầm mặc không nói, Thượng Quan Phiên cũng đã nhịn không được nữa từ sau núi đá vọt ra, "Tam Hoàng Huynh, huynh theo muội cùng