xung quanh đông nghẹt thị vệ, nghi hoặc nhìn Diêu Sơn “Những thị vệ này để làm gì?”
Thẩm Thiển Mạch nâng lên một chút ý cười, lạnh nhạt nói “ Ta tới xem nữ nhi Đại tướng quân chuẩn bị liên hiệp với cha mình đối phó phu quân của mình!”
Diêu Nhược Thấm nghe được lời nói của Thẩm Thiển Mạch, ngoan độc nhìn chằm chằm Thẩm Thiển Mạch, muốn mở miệng mắng to, nhưng lại nhìn thấy Tư Đồ Cảnh Diễn đứng bên cạnh tà mị cười, cuối cùng vẫn là nhịn xuống
“Cái gì?! Đối phó phu quân của mình, ngươi nói chính là Tam Hoàng huynh?” Thượng Quan Phiên nghe thấy lời nói của Thẩm Thiển Mạch, không khỏi nhảy lên, chỉ vào Thẩm Thiển Mạch nói “ Ngươi đừng nói bậy, Nhược Thấm yêu thích Tam Hoàng huynh như vậy, làm sao có thể đối phó hắn?!”
“Có phải thật như vậy hay không, ngươi hỏi Đại tướng quân sẽ biết” Thẩm Thiển Mạch trông rất vừa ý với dáng vẻ kích động của Thượng Quan Phiên, khẽ cười nhạt, chỉ chỉ Diêu Sơn, vẫn là một bộ dạng lười biếng, hình như căn bản nàng không đem những thị vệ vây xung quanh mình để vào mắt
“Công công, nàng nói thật chứ?” Thượng Quan Phiên không thể tin nhìn Diêu Sơn
Diêu Viễn Sam cũng không tin hỏi “Phụ Thân, lời nàng nói không phải là sự thật đúng không?”
“Đúng là sự thật! Thượng Quan Triệt thất bại đã là chuyện hiển nhiên, thế nhưng hắn lại không chịu buông tha, ta không thể theo hắn đâm đầu vào chỗ chết!” Trên mặt Diêu Sơn thoáng qua một tia âm hàn, lạnh lùng nói
“Công công, Làm sao người có thể làm vậy? Người quên Tam Hoàng huynh đề bạt người như thế nào rồi sao? Coi như không nhớ những thứ này, người cũng nên nhớ, dù sao mẫu hậu cũng là từng bước dìu người lên đến vị trí Đại Tướng quân như hôm nay” Thượng Quan Phiên chỉ vào mũi Diêu Sơn chỉ trích, còn đâu bộ dáng của một công chúa!
Thẩm Thiển Mạch nhíu mày nhìn Thượng Quan Phiên, đột nhiên cảm thấy, vị công chúa điêu ngoa không nói lý lẽ này vẫn còn một chút tình cảm con người, ấn tượng đối với Thượng Quan Phiên cũng chuyển biến tốt lên
“Tất cả đều là chuyện đã qua! Những năm nay ta cũng hi sinh không ít hơn bọn họ, cũng đã vì họ mà làm nhiều việc! Huống chi, người không vì mình trời tru đất diệt, ta không muốn vì một người không còn năng lực mà đi chịu chết, đánh cuộc cả tài sản và tính mạng của mình!” Diêu Sơn khinh thường nói, trong mắt không có nửa phần áy náy, xem thường nhìn Thượng Quan Phiên “ Ngươi cũng thu hồi dáng vẻ cao cao tại thượng đó đi, ta cũng đã chịu đựng ngươi đủ rồi!”
“Diêu Sơn! Ngươi thật láo xược! Ngươi dám nói chuyện với bổn công chúa như vậy?” Thượng Quan Phiên trợn mắt nhìn Diêu Sơn, trên mặt khôi phục dáng vẻ phách lối nói “Bản công chúa không cho ngươi phản bội Tam Hoàng huynh!”
“Không cho? Thượng Quan Phiên, ngươi thật thú vị, ngươi cho rằng ngươi còn là công chúa? Chờ đến khi thằng quỷ Quan Triệt đó không may chết đi, ngươi cho rằng Thượng Quan Cẩn sẽ cho ngươi làm công chúa sao? Ngươi chẳng qua chỉ là một phế vật treo danh hàm công chúa! Còn dám hô to gọi nhỏ trước mặt ta?” Diêu Sơn châm chọc nhìn Thượng Quan Phiên, hôm nay hắn đã quyết tâm đứng về phe Thượng Quan Cẩn, đối với Thượng Quan Phiên tự nhiên sẽ không thèm cố kỵ
Dù sao Thượng Quan Phiên cùng Thượng Quan Triệt mới thật sự là thân huynh muội cùng một mẹ sinh ra
“Phụ thân, ngươi như vậy là không đúng!” Diêu Viễn Sam mở miệng nói “ Bác đối với chúng ta ân trọng như núi, Thượng Quan Triệt đối với chúng ta cũng không mỏng, chúng ta sao có thể vứt bỏ bọn họ? Coi như đánh cuộc tính mạng của mình, chúng ta cũng không thể như vậy”
Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, không nghĩ tới Diêu Viễn Sam trẻ người non dạ nhưng vẫn có mấy phần tình nghĩa, hành động của Thượng Quan Phiên cũng ngoài dự liệu của nàng, xem ra trong hoàng thất cũng không phải không có chút thân tình nào
Thượng Quan Phiên tính tình mặc dù kiêu căng ương ngạnh, khiến cho người ghét, nhưng dù sao cũng không xấu, tại thời khắc khó khăn như vậy, còn đứng ra bảo vệ ca ca của mình, cũng coi như là có chút lương tâm
“Hoàng Thất Kỳ Nguyệt cũng không phải đều là người máu lạnh” Tư Đồ Cảnh Diễn dán sát lỗ tai Thẩm Thiển Mạch hài hước nói
“Không biết Thiên Mạc hoàng thất như thế nào?” Thẩm Thiển Mạch nhíu mày hỏi ngược lại, nhận thấy vẻ mặt không tự nhiên của Tư Đồ Cảnh Diễn, Thẩm Thiển Mạch biết nàng đã chạm đến chuyện đau lòng của hắn rồi, dù sao sinh ra ở hoàng gia, luôn có nhiều kinh nghiệm sống khổ sở hơn người bình thường
“Đủ rồi! Ta đã quyết định trợ giúp Thượng Quan Cẩn, các ngươi không cần nói nữa” Diêu Sơn trợn mắt nhìn con trai mình, lại khinh thường liếc Thượng Quan Phiên một cái
“Công công, người không thế làm như vậy, hiện tại người là chỗ dựa duy nhất của Tam Hoàng huynh, người không thể như vậy được!” Thượng Quan Phiên nghe được lời nói của Diêu Sơn, không khỏi kêu lên
“Đúng vậy, phụ thân, người không thể làm như vậy!” Diêu Viễn Sam cũng phụ họa theo
“Câm miệng cho ta! Các ngươi người nào dám nói một chữ không, thì ta sẽ đuổi ra ngoài!” Diêu Sơn không nhịn được quát, Diêu Viễn Sam từ nhỏ đã rất nghe lời, như thế nào lại chống đối với mình?!
"Cút ra ngoài! Cút ra ngoài ngay! Ta muốn nói rõ với Tam Hoàng huynh diện mạo thật của ngươi!" Thượng Quan Phiên không phục quát.
Trong mắt Thẩm Thiển Mạch hiện lên một tia bất đắc dĩ, Thượng Quan Phiên nói ra những lời này, Diêu Sơn sao còn có thể tha cho nàng. Thật là không có có đầu óc.
Quả nhiên, trong mắt Diêu Sơn thoáng qua sát ý, nhìn về phía Thượng Quan Phiên, "Nói cho Thượng Quan Triệt? ! Xem ra ta không thể để ngươi sống rời đi!"
"Phụ thân, người muốn làm gì?" Diêu Viễn Sam đặt Diêu Nhược Thấm vào trên cáng hạ nhân vừa đưa tới, bước một bước dài đi đến trước mặt Thượng Quan Phiên.
"Ngươi tên nghịch tử, ngươi muốn làm gì? ! Ngươi dám ngăn ta nữa, ngay cả ngươi ta cũng giết!" Diêu Sơn đang nổi nóng, chỉ vào Diêu Viễn Sam quát.
"Viễn Sam, chàng chớ xía vào chuyện của ta." Thượng Quan Phiên nghe thấy lời nói của Diêu Sơn, lập tức đẩy Diêu Viễn Sam ra, trong mắt ánh lên tia quyết tuyệt, "Viễn Sam, có thể gả cho chàng, là chuyện hạnh phúc nhất đời này của ta, ta hiểu biết rõ chàng không phải yêu ta, ta biết rõ ta tùy hứng, điêu ngoa, không nói đạo lý, ngang ngược càn rỡ, nhưng… Ta thật sự vô cùng yêu chàng… Nhưng ta lại không có cách nào phản bội Tam Hoàng huynh, từ nhỏ Tam Hoàng huynh sủng ái ta nhất ta… ta thật không có biện pháp. . . ."
“Phiên Phiên, nàng đừng nói nữa." Diêu Viễn Sam cắt đứt lời nói của Thượng Quan Phiên, "Nàng nói đúng. Người trong lòng ta hoàn toàn không phải nàng. Nhưng là, ta nếu đã lấy nàng… đời này nàng chính là thê tử của ta, ta tuyệt đối sẽ không bỏ rơi nàng."
Trong mắt Thượng Quan Phiên thoáng qua lệ quang trong suốt, có thể nghe được lời này của Diêu Viễn Sam, nàng chết cũng không tiếc.
"Nghịch tử!" Diêu Sơn tức giận quát, chỉ vào Diêu Viễn Sam, Thượng Quan Phiên còn có Tư Đồ Cảnh Diễn cùng Thẩm Thiển Mạch nói, "Giết toàn bộ bọn họ!"
"Hừ! Khẩu khí thật lớn." Thẩm Thiển Mạch vốn chỉ mỉm cười nhìn Thượng Quan Phiên cùng Diêu Viễn Sam, sau khi nghe thấy lời nói Diêu Sơn, cả người cũng tản mát ra một cỗ khí tức xơ xác tiêu điểu.
Thẩm Thiển Mạch cùng Tư Đồ Cảnh Diễn sánh vai mà đứng, bạch sắc thuần túy hoàn mỹ cùng hồng sắc xinh đẹp vô cùng có vẻ dung hợp như vậy, bọn họ chỉ lẳng lặng đứng, khóe miệng thậm chí còn nở nụ cười, lại có khí thế thiên quân vạn mã đều không thể so sánh, chỉ cần đứng như vậy, đã không có người nào dám đến gần.
"Sao vậy?! Lên cho ta!" Diêu Sơn bây giờ đã bị chọc giận mất trí rồi, hướng thủ hạ chính là đám thị vệ quát.
Bọn thị vệ nghe thấy mệnh lệnh của Diêu Sơn cũng chỉ có thể nhắm mắt bao quanh, sợi tơ bay ra từ ống tay áo Thẩm Thiển Mạch, giống như mở ra mộ lưới võng tinh mịn, hướng quanh thân phiêu tán mở ra, sợi tơ chạm đến nơi nào, mọi người cơ hồ đều bị mất mạng.
Tư Đồ Cảnh Diễn chỉ hờ hững cười, tựa hồ quanh thân tản mát ra sương mù, sương mù càng ngày càng đậm, toàn bộ những kẻ đến gần sương mù đều như bị trúng tà co quắp nằm im.
Còn dư lại mấy thị vệ thấy một màn quỷ dị này, cũng không dám tiến lên nữa, Diêu Sơn trợn to hai mắt, dáng vẻ khủng hoảng.
"Đi!" Thẩm Thiển Mạch túm lấy Thượng Quan Phiên đang ngây người.
Tư Đồ Cảnh Diễn còn lại mang theo Diêu Viễn Sam.
Diêu Sơn nhìn hai người nghênh ngang rời đi, lại nhìn tử trạng khinh khủng đầy đất của đám thị vệ, theo bản năng sờ sờ cổ mình, lẩm bẩm nói, "Quá kinh khủng. . . . Quá đáng sợ!"
Mang Thượng Quan Phiên cùng Diêu Viễn Sam mảnh đất trống vùng ngoại thành, Thẩm Thiển Mạch cùng Tư Đồ Cảnh Diễn mới dừng lại.
"Tại sao lại muốn cứu ta?"
Thượng Quan Phiên nghi hoặc nhìn Thẩm Thiển Mạch, ngày trước nàng hùa theo Diêu Nhược Thấm cùng Thẩm Thiển Tâm, cũng không ít lần làm khó Thẩm Thiển Mạch, Thẩm Thiển Mạch cũng rất không thích mình, tại sao hôm nay lại cứu nàng?
Thẩm Thiển Mạch nở nụ cười không sao cả, lười biếng nhún vai nói:
"Nếu không phải thấy ngươi nặng tình, ta mới lười phải cứu ngươi. Ngươi và Diêu Viễn Sam hai Lăng Đầu Thanh (không có đầu óc) 0 về sau tự giải quyết cho tốt đi! Không cần cậy thế vào ngôi vị công chúa nữa, sau này, cũng không có người làm chỗ dựa cho ngươi đâu."
"Ngươi." Thượng Quan Phiên nghe Thẩm Thiển Mạch nói, vẻ mặt không nén được giận, tiếp theo cắn môi nói, "Mặc dù lời của ngươi ta không thích nghe, nhưng vẫn cám ơn ngươi đã cứu ta!"
Thẩm Thiển Mạch chẳng nói đúng sai cười cười. Thượng Quan Phiên này, mặc dù tâm địa cũng không xấu, thế nhưng tính khí, rõ là… Thôi, về sau thua thiệt cũng là chuyện của Thượng Quan Phiên, nàng làm người tốt cũng chỉ làm được đến đây, chuyện sau này, đã không liên quan đến nàng nữa.
Liếc mắt nhìn Tư Đồ Cảnh Diễn, hai người nhìn nhau tà mị cười một tiếng, xoay người muốn rời đi.
"Đợi đã…!" Thượng Quan Phiên cùng Diêu Viễn Sam đồng thời gọi lại Thẩm Thiển Mạch cùng Tư Đồ Cảnh Diễn.
"Còn có chuyện gì?" Thẩm Thiển Mạch có phần không kiên nhẫn nhíu mày, ra tay cứu bọn họ coi như tâm tình nàng tốt, muốn làm chuyện tốt, bọn họ còn có chuyện gì sao?
"Ta. . . Về sau. Sợ rằng cũng không thể trở về Kỳ Nguyệt rồi… Ta muốn đi thăm Thiển Tâm lần cuối cùng." Diêu Viễn Sam hơi ngượng ngùng nói.
"Tốt! Diêu Viễn Sam! Ngươi còn nghĩ tới ả hồ ly tinh đó!" Thượng Quan Phiên vừa nghe đến lời nói của Diêu Viễn Sam, liền gấp đến độ nhảy lên, tức giận chất vẫn.
"Không phải. Ta chỉ là muốn nhìn một chút. Nàng sống có tốt hay không." Diêu Viễn Sam tự biết đuối lý, ấp úng giải thích.
Diêu Viễn Sam là một Lăng Đầu Thanh0, một khi đã nhận định chuyện gì thì rất khó thay đổi. Hắn nhận định Thượng Quan Phiên là thê tử của hắn, cho nên dù không thích Thượng Quan Phiên, hắn vẫn động thân tương hộ, mà hắn tại đã nhận định Thẩm Thiển Tâm là người hắn yêu, sao hắn có thể dễ dàng quên đi.
Thẩm Thiển Mạch lộ ra một nụ cười không rõ ý vị, trong mắt thoáng qua chút thương hại, cười nói, "Không bằng không thấy."
"Tại sao? Có phải hiện tại Thiển Tâm sống không tốt hay không?" Diêu Viễn Sam nghe Thẩm Thiển Mạch nói, lo lắng hỏi, gấp đến độ Thượng Quan Phiên đứng một bên dậm chân.
"Thôi, coi như thay ngươi giải tâm kết, để ngươi xem một chút, trong cảm nhận của ngươi Thẩm Thiển Tâm hiền lương thục đức đến tột cùng là hình dáng gì!" Thẩm Thiển Mạch khẽ do dự một chút, vẫn đáp ứng, sau đó nhíu mày nhìn về phía Thượng Quan Phiên,