Thẩm Thiển Mạch không khỏi cười lạnh. Diêu Sơn nói không sai,dựa vào địa vị là đại tướng quân cũng là sẽ có người nguyện ý thú Diêu Nhược Thấm, nhưng sao hắn không biết dùng đầu để suy nghĩ xem, nếu Thượng Quan Triệt chết rồi, Thượng Quan Cẩn có thể dễ dàng tha hắn vì giúp đỡ Thượng Quan Triệt mà đối phó mình sao?
Võ tướng chính là võ tướng, ngay cả ở quan trường nhiều năm như vậy, sự khôn ngoan vẫn không đủ, so với lão hồ ly Thẩm Lăng Vân kia thật đúng là kém quá xa.
"Đúng rồi, phụ thân, nữ nhi còn có một chuyện muốn nhờ." Diêu Nhược Thấm lúc đầu còn thẹn thùng cười cười, tie61o theo đó lộ ra ánh mắt ngoan độc quay sang phụ thân nói.
Nhìn thấy thù hận trong mắt nữ nhi mình, Diêu Sơn không khỏi hỏi, "Chuyện gì?"
"Cung chủ Ma Cung Mặc Trì chính là Thẩm Thiển Mạch vô học con gái thứ ba của Thẩm Lăng Vân kia, nữ nhi hận nàng tận xương, mong rằng phụ thân có thể thay nữ nhi nghĩ biện pháp trừ bỏ nàng!" Diêu Nhược Thấm nghiến răng nghiến lợi nói.
Thẩm Thiển Mạch nghe đến đó mày nhíu lên, thật không ngờ Diêu Nhược Thấm cũng đã tự thân khó bảo toàn, lại còn nghĩ đối phó nàng? Thật không ngờ Diêu Nhược Thấm hận nàng đến như vậy. Bất quá, trừ bỏ nàng? Cũng phải xem Diêu Nhược Thấm có bản lĩnh hay không đã!
"Xem ra là Mạch Nhi trêu chọc nàng ta đố kỵ rồi." Khóe miệng Tư Đồ Cảnh Diễn mang theo ý cười lạnh lùng, nhìn Diêu Nhược Thâm, trong mắt hiện lên một tia sát ý, vốn chuyện của Kỳ Nguyệt hắn cũng không muốn can dự vào, nhưng Diêu Nhược Thấm cư nhiên dám can đảm muốn thương tổn Mạch Nhi của hắn, vậy đừng trách hắn không khách khí.
"Cảnh Diễn, không cần để ý, về sau nàng tự nhiên sẽ chết theo cách của của nàng." Thẩm Thiển Mạch cảm thấy sát khí dày đặt trên người Tư Đồ Cảnh Diễn, biết Tư Đồ Cảnh Diễn là một lòng bảo vệ mình, không khỏi cười nói.
"Vậy cũng không thể để cho nàng ta tiêu dao như vậy! Cư nhiên dám có ý nghĩ như vậy, chính là chết một trăm lần cũng không đủ!" Sát khí trên người Tư Đồ Cảnh Diễn hơi bớt đi, trong đôi mắt đen láy vẫn còn tràn ngập sát ý, khóe miệng gợi lên một chút thị huyết, phảng phất như cây thuốc phiện nở rộ, trí mạng mà xinh đẹp.
Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch cũng giơ lên ý cười lãnh khốc, "Chỉ cần lưu lại cái mạng nhỏ của nàng, chuyện khác tùy chàng xử lý."
Hai bóng dáng một hồng một trắng phong hoa tuyệt đại ẩn phía trong cây, giống như cây thuốc phiện cùng nhau nở rộ hỗ trợ cho nhau, xinh đẹp mà trí mạng. Bọn họ tuy rằng lãnh khốc, nhưng đối với nhau thì chính là một lòng hướng về nhau.
“A....A” Diêu Nhược Thấm sợ hãi thét lên chói tai, Diêu Sơn nhìn thứ bắn trúng búi tóc của Diêu Nhược Thấm, vững vàng cắm ở chính giữa búi tóc nàng là một cái lá cây, trong mắt thoáng qua một tia nặng nề
Diêu Sơn nhìn dáng vẻ sợ hãi hoang mang của nữ nhi, thoáng tức giận, tìm một vòng nhưng không thấy bất kỳ cái bóng nào, nghĩ tới có người có thể thần không biết quỷ không hay lẻn vào phủ Đại Tướng Quân, lại còn đả thương nữ nhi của hắn, nói xem mặt mũi của hắn đề vào đâu bây giờ, không khỏi tức giận nói “ Là cao nhân phương nào?! Vì sao lại lén lút đả thương người khác?!”
Không có ai trả lời hắn, chỗ sâu trong tán cây, Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, nhìn bộ dạng “ta cái gì cũng không có làm” của Tư Đồ Cảnh Diễn, trong mắt thoáng qua một tia đùa giỡn, cười yếu ớt “ Khi nào Cảnh Diễn lại có thú vui thích đùa giỡn người khác vậy?”
Trên mặt Tư Đồ Cảnh Diễn là nụ cười lười biếng, hắn nhẹ nhàng vuốt ve những sợi tóc của Thẩm Thiển Mạch, cưng chìu cười nói: “Chẳng phải là vì Thiển Mạch không cho ta giết nàng ta, nên ta không thể làm gì khác hơn là hù dọa nàng một chút, dạy nàng ta lần sau phải biết cẩn thận giữ miệng của mình”
“ Mấy ngày trước chàng làm nàng ta bị thương ở tay, bây giờ hình như còn chưa khỏi” Thẩm Thiển Mạch nhìn tay trái của Diêu Nhược Thấm vẫn còn quấn băng, trong mắt không một tia đồng tình, có chăng chỉ là nét châm chọc
Khóe miệng Tư Đồ Cảnh Diễn khẽ nâng, trong mắt là vô tận lạnh lẽo, mở miệng nói “ Một cái cọc cũng chỉ là một cái cọc, lần trước cũng tại nàng ta nói năng lỗ mãng, vũ nhục nàng, muốn trách thì trách nàng ta có những ý tưởng không nên”
“Thẩm Thiển Mạch! Ngươi không cần trốn tránh! Ta biết rõ chính là ngươi làm!” Giọng Diêu Nhược Thấm bén nhọn mà khắc nghiệt cắt đứt câu nói Thẩm Thiển Mạch muốn phát ra, con mắt Tư Đồ Cảnh Diễn trở nên thâm trầm, nữ nhân này ngại sống quá lâu sao!
“Biết là ta thì ngươi có thể làm gì được ta?” Thẩm Thiển Mạch mang theo nụ cười ngoan tuyệt, nhẹ nhàng nhảy từ trên cây xuống, một thân nam trang thanh nhã xuất trần, mỉm cười nhìn vẻ nhếch nhác của Diêu Nhược Thấm
Diêu Nhược Thấm thấy quả nhiên là Thẩm Thiển Mạch, trong mắt đầu tiên thoáng qua một tia sợ hãi nhưng sau đó là nhìn nhìn thủ vệ của Diêu Sơn đang dần chạy tới, vẫn dùng cái giọng điệu phách lối oán độc nói “Hừ! Ngươi đã muốn vào phủ Tướng Quân chịu chết, vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi!”
“Giọng điệu thật cuồng vọng!!” Tư Đồ Cảnh Diễn cũng nhảy từ trên cây xuống, kiêu ngạo quét mắt nhìn những người ở đây, giọng nói cường thế không cho người ta kháng cự “Ta ngược lại muốn nhìn một chút, xem ai có can đảm dám đụng đến một sợi lông của Mạch Nhi!”
Vốn là bọn thị vệ đang muốn ra tay, nhưng bởi vì một câu nói cuồng ngạo này mà dừng bước
Nam tử một thân hồng y đỏ rực, chỉ lẳng lặng một mình đứng đó, nhưng khí thế lại giống như thiên quân vạn mã, rõ ràng là nụ cười tà mị phóng túng, nhưng lại lợi hại như một thanh bảo kiếm
“Thì ra là Tam tiểu thư Tướng phủ và Thiên Mạc hoàng đế. Diêu Sơn thất kính” Rốt cuộc Diêu Sơn vẫn khôn ngoan hơn Diêu Nhược Thấm, hắn biết nếu Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễm dám hiện thân, thì bọn họ nắm chắc có thể thoải mái rời đì, huống chi, thân phận của hai người bọn họ cũng không phải là chuyện đùa
Một người là Hoàng Đế nước làng giềng, thân phận vô cùng tôn quý, chỉ một chút sơ xuất thì có thể liên lụy đến cả Kỳ Nguyệt. Một người là nữ nhi Thừa Tướng, hiện tai hắn đang muốn quay sang ủng hộ Thượng Quan Cẩn, nên Thẩm Lăng Vân hắn đắc tội không nổi
Chỉ là hắn không hiểu, nếu Thẩm Thiển Mạch đã lựa chọn đến Thiên Mạc, thì tại sao nàng còn phải cố ý giả chết để trở lại Kỳ Nguyệt, mà Thiên Mạc hoàng đế này cũng hồ đồ theo nàng sao?
“Phụ thân, cần gì phải khách khí với bọn họ như vậy!” Diêu Nhược Thấm bất mãn lắc lắc tay Diêu Sơn, nhìn nhìn Thẩm Thiển Mạch, kiêu ngạo hất cằm lên “Ta xem không bằng hiện tai giết chết hai người bọn họ!”
“Bốp” Không ai trông thấy Thẩm Thiển Mạch ra tay như thế nào, chỉ thấy Diêu Nhược Thấm ngã nhào trên mặt đất, khuôn mặt trắng nõn hiện lên dấu tay đỏ tươi
“Ngươi nói nhảm quá nhiều!” Thẩm Thiển Mạch khinh thường liếc nhìn Diêu Nhược Thấm, nàng lười cùng Diêu Nhược Thấm so đo, Diêu Nhược Thấm còn tưởng mình sợ nàng?!
Diêu Nhược Thấm bị Thẩm Thiển Mạch đánh cho ngã ra đất trước mặt nhiều thị vệ như vậy, tự nhiên càng thêm tức giận, nàng ta lập tức lảo đảo bò dậy, chạy đến bên người của Diêu Sơn, dùng cánh tay phải vẫn còn nhúc nhích được lắc lắc cánh tay Diêu Sơn, khóc nức nở nói “Phụ thân, người xem, bọn họ khinh người quá đáng!”
Dieu Sơn thấy Thẩm Thiển Mạch dám ở trước mặt mình đánh Diêu Nhược Thấm, một chút cũng không thèm đặt mình vào mắt thì cũng có chút tức giận, nhưng không dám mạo muội đắc tội Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn, huống chi sau lưng Thẩm Thiển Mạch còn có Ma Cung, thế lực Ma Cung cũng không phải là chuyện đùa a
“Xem ra vẫn còn nhẹ tay đối với ngươi” Trong mắt Tư Đồ Cảnh Diễn hiện lên ánh sáng lạnh lẽo, khóe miệng mang theo nụ cười lãnh liệt mà khát máu
“Rắc rắc” một tiếng, Diêu Nhược Thấm một lần nữa té ngã trên mặt đất, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, người đàn ông này, cư nhiên dám ở phủ Đại Tướng Quân một lần nữa bẻ gãy cánh tay phải của nàng, trên cổ tay truyền đến cảm giác đau đớn đến tê dại da đầu, khiến cho nàng đến một chút hơi sức để nói chuyện cũng không có, chỉ có thể cuộn trên mặt đất, yên lặng chịu đựng từng trận đau nhức
“Càn rỡ!” Diêu Sơn nhìn thấy một màn như vậy cũng không cách nào nhịn được nữa, dám trước mặt hắn ra tay với chính nữ nhi của hắn, bọn họ có để hắn vào mắt sao?!
“Càn rỡ?!” Tư Đồ Cảnh Diễn khẽ nhíu mày, trong mắt mang theo khí phách bễ nghễ thiên hạ, cả người tản mát ra khí thế cao cao tại thượng, khiến Diêu Sơn không tự chủ lui về sau một bước
“Chuyện gì vậy? Sao lại ồn ào đến thế?!” Động tĩnh bên ngoài khiến cho Thượng Quan Phiên và Diêu Viễn Sam chạy ra, Thượng Quan Phiên mang theo vài phần kiêu căng hỏi
Đến khi nàng nhìn thấy được một màn trước mắt, liền cảm thấy choáng váng. Một mảnh thủ vệ đen ngòm vây xung quanh, chính giữa là hai nam tử tuyệt mĩ vô song một đỏ một trắng
Nam tử mặc hồng y nàng đã từng thấy qua, hắn chính là hoàng đế nước Thiên Mạc, nhưng nam tử bạch y thanh nhã vô song kia nàng lại chưa bao giờ thấy
Mà đứng đối diện hai nam tử này là công công 0 của mình, nhìn xuống đất lại thấy Diêu Nhược Thấm đang nằm đó, hình như đã ngất xỉu
0: Ba chồng
“Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?!” Diêu Viễn Sam thấy cảnh tượng này, nghi ngờ hỏi, vừa hỏi vừa chạy ra sân đỡ Diêu Nhược Thấm dậy, sau đó lại hướng đến người làm quát “ Nhược Thấm bị thương thành như vậy, còn không mau mau gọi đại phu?!”
“Ngươi là ai?!” Thượng Quan Phiên chỉ vào Thẩm Thiển Mạch hỏi
Nam tử trước mặt thanh nhã xuất trần, đôi con ngươi cong cong ẩn chứa nụ cười giống như một đầm nước xanh, trong suốt mà mê người, dưới cái mũi khéo léo tinh sảo là đôi môi anh đào đỏ mọng, giờ phút này trên đôi môi ấy là nụ cười lười biếng. Nàng không nhớ là Kỳ Nguyệt có công tử nào phong hoa tuyệt đại như vậy
“Thẩm Thiển Mạch” Thẩm Thiển Mạch mỉm cười nhìn Thượng Quan Phiên, lạnh nhạt phun ra ba chữ
Thẩm Thiển Mạch chỉ nhẹ cười nhưng Thượng Quan Phiên lại vì vậy mà thay đổi sắc mặt, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nhìn Thẩm Thiển Mạch, kinh ngạc nói “Cái gì?!”
“Thẩm Thiển Mạch chính là Ma Cung cung chủ Mặc Trì!” Giờ phút này, Diêu Nhược Thấm được Diêu Viễn Sam ôm, rít lên từng chữ nói, sắc mặt của nàng trắng bếch như tờ giấy, nhưng đôi môi lại tô đỏ trông rất kì quái, trong mắt nàng độc ác cùng khổ sở đan xen, cả người nhìn cực kỳ dữ tợn
“Ma Cung cung chủ? Thẩm Thiển Mạch?” Thượng Quan Phiên vẫn còn giữ dáng vẻ không thể tin, nhìn Thẩm Thiển Mạch từ trên xuống dưới, bộ dáng phong hoa tuyệt đại này cùng với cô gái có dáng vẻ hết sức bình thường kia làm gì có nửa phần tương tự?
Thẩm Thiển Mạch không phải là Tướng phủ tam tiểu thư bất học vô thuật sao? Tại sao lại biến thành Ma Cung cung chủ rồi? Thẩm Thiển Mạch không phải là đã chết trên đường thành hôn rồi sao? Làm sao lại êm đẹp đứng ở chỗ này, đã vậy còn là dung nhan tuyệt đại xuất chúng?
Nhưng mà, người trước mắt lại có một thân khí thế xuất trần cao quý, đúng là rất giống Thẩm Thiển Mạch, hơn nữa nàng lại đứng bên cạnh Tư Đồ Cảnh Diễn, việc này không thể nào là giả được. Chẳng lẽ người này thật sự là Thẩm Thiển Mạch sao?
“Coi như ngươi là Thẩm Thiển Mạch, vậy ngươi đến phủ Đại Tướng Quân để làm gì?” Thượng Quan Phiên nhìn dáng vẻ chẳng quan tâm đúng sai của Thẩm Thiển Mạch, tức giận hỏi, sau đó lại nhìn