Đinh Tư Bình vừa nghe thấy hai chữ “bà Qúy” thì mặt đột nhiên biến sắc, miệng run rẩy: “Cô… là ai?”
Qúy Linh cất tiếng cười vang: “Ha ha ha. Tôi là ai? Bà không biết tôi là ai sao? Vậy bà có nhớ cái tên Qúy Duy không?”
“Cô làm sao biết ông ta?” Đinh Tư Bình kinh hãi.
“Làm sao tôi biết ông ta ư? Tại vì tôi là con của ông ấy.” Qúy Linh phẫn nộ quát, giờ phút này cô muốn nói ra tất cả.
“Linh Linh, không cần làm khổ mình.” Lâm Dương bước tới nắm tay cô, hắn không muốn cô nói ra vết thương đã tồn tại rất lâu trong lòng cô.
Qúy Linh rất ngạc nhiên khi nghe hắn nói như vậy, chẳng lẽ hắn đã biết tất cả. Cũng phải với thực lực của Lâm gia thì muốn điều tra việc gì mà không được. Cũng tốt, cô cũng không cần phải giấu diếm gì nữa.
“Anh cứ để cho em nói.” Giọng Qúy Linh kiên quyết.
“Chắc bà cũng đã quên bà còn có một đứa con gái và một người chồng phải không, bà Bùi?”
Tiếng bàn tán bắt đầu lớn dần, mấy chục năm nay người ta chỉ biết Bùi Dập Viễn cưới một người vợ rất xinh đẹp nhưng không ai biết thân thế của bà ta, sau này lại nghe nói bà ta là con gái của một gia đình giàu có sống bên Mỹ nên mọi người cũng cảm thấy bà ta rất cao quý. Nhưng hôm nay lại nghe được bà ta giết chồng bỏ con thật là không thể tin nổi.
“Không thể nào như thế được, không phải cô đã…” Đinh Tư Bình run rẩy không nói được hết lời.
“Đã chết rồi phải không?” Qúy Linh nói.
“Phải bà không thể ngờ đứa bé bị bà vứt xuống sông vẫn còn sống phải không? Bà không ngờ tôi phước lớn mạng lớn như thế, có thể là do ba tôi linh thiêng phù hộ nên tôi mới có thể sống đến ngày hôm nay, để giờ này đối mặt với bà.”
“Thế nào? Bà vì một người đàn ông giàu có mà giết chồng con, rồi sinh ra hai đứa nghiệt chủng đến chúng nó đến giày vò tôi. Cuộc đời tôi bị mẹ con bà giày vò như thế bà có vui không?” Nước mắt đã bắt đầu rơi trên gương mặt nhỏ nhắn của Qúy Linh.
“Cô… cô nói bậy… tôi không biết cô là ai?” Đinh Tư Bình không thừa nhận những gì cô ta nói. Có đánh chết bà, bà cũng không thừa nhận.
“Bùm.” Đúng lúc đó, màn hình bự giữa đại sảnh đột nhiên xuất hiện rất nhiều hình ảnh. Trên đó chụp ba người, hai người lớn và một đứa bé gái khoảng 5 tuổi. Chỉ cần nhìn sơ qua là có thể biết người phụ nữ trong bức hình là Đinh Tư Bình, còn người đàn ông thì không phải là Bùi Dập Viễn.
“Bà cảm thấy món quà của tôi như thế nào?” Một giọng nói trẻ con vang lên. Mọi người cùng nhau ngoảnh đầu lại thì thấy Lâm Dật đang bế một đứa bé sơ sinh trong lòng từ từ tiến tới.
“Phải thừa nhận là hồi trẻ bà cũng đẹp thật nhưng lòng dạ thì đen tối quá. Chồng mình mà cũng giết, còn ném con gái mình xuống sông. Thật là quá ác độc. À, tôi có thứ này hay lắm mọi người cùng xem đi,” Lâm Dật nói xong thì những hình ảnh trên màn hình biến mất thay vào đó là giấy chứng nhận kết hôn ghi rõ là Đinh Tư Bình và Qúy Duy. Đến lúc này thì bà ta không còn gì để nói.
“Tất cả đều là thứ ông ta đáng phải nhận. Còn cô không nên tồn tại trên đời này.” Đinh Tư Bình mạnh miệng nói, bà không phục, tại sao chỉ trong nháy mắt mọi việc lại thay đổi nhanh như thế. Bà sắp mất tất cả mọi thứ chỉ vì người phụ nữ trước mắt này.
Hai câu nói ngắn gọn nhưng lại như ngàn vạn con dao đâm thẳng vào tim Qúy Linh: “Phải, tôi không nên tồn tại trên đời này. Bà nói đúng.”
Qúy Linh cảm thấy thật mệt mỏi. Thì ra tình cảm mà ba dành cho bà ta, bà ta lại không coi ra gì. Còn cô, thì ra không nên có mặt trên đời này, Hai chân cô mềm nhũn muốn ngã xuống đất. Lâm Dương vội vàng lao tới, bế cô lên bỏ lại một câu: “Con xử lý đi.” Rồi đi thẳng ra ngoài.
“Hai người họ đều đáng bị như vậy, Thật là ti tiện, hèn mọn…” Đinh Tư Bình tiếp tục đứng đó la lớn như muốn chứng minh cho người khác thấy bà là người vô tội. Mọi việc bà làm đều hợp lý hợp tình.
“Gia đình bà thì cao quý lắm sao?” Lâm Dật lớn tiếng, cậu bé vừa vuốt ve khuôn mặt tròn mũm của bảo bối vừa nói, không thèm liếc nhìn đến thứ người dơ bẩn kia,
“Thằng nhóc kia, mày thì biết cái gì mà nói hả?” Đinh Tư Bình la lớn.
“Đúng! Tôi chỉ là một thằng nhóc, nhưng tôi biết nhiều hơn bà. Sẵn đây tôi có một đoạn phim rất hay muốn cho mọi người cùng xem, mọi người hãy thưởng thức nhé.” Lâm Dật nhàn nhạt nói.