“Nói! Đây là chuyện gì?” Bùi Dập Viễn tức giận đập tờ báo xuống mặt bàn.
“Trời ơi! Có chuyện gì vậy ba? Con còn muốn ngủ đó.” Bùi Ngân Diệp ngáp ngắn ngáp dài uể oải dựa vào ghế.
Tối qua cô đi chơi bar đến gần 3 giờ sáng mới loạng choạng về đến nhà. Vậy mà mới sáng sớm ba đã lôi đầu cô dậy chỉ vào một tờ báo tầm phào chứ. Thật là bực mình!
“Ngủ, ngủ, ngủ suốt ngày chỉ là ngủ. Thằng đàn ông của cô làm nhà ta thật mát mặt.”
Bùi Ngân Diệp nghe vậy mới chậm rãi cầm tờ báo lên coi. “Oanh” một tiếng, đầu cô như nổ tung ra. Tiêu Dương, thật sự là Tiêu Dương sao? Tại sao hắn lại thê thảm như vậy? Người không ra người, quỷ không ra quỷ. Còn nữa, cái gì đây, cái đó của hắn bị cắt mất rồi sao?
Hắn bị người nào đó vất ngay trước trụ sở cảnh sát, bên cạnh còn có một máy thu âm ghi lại chứng cứ hắn thông đồng với Bùi Ngân Diệp hãm hại người khác. Rất nhanh chóng, toàn thể giới nhà báo như tập trung lại trụ sở đó, muốn moi cho được tin tức từ Tiêu Dương. Nhưng cảnh sát canh phòng quá cẩn mật nên bọn họ cũng không moi được thêm tin tức gì. Cho nên… Bọn họ đổi mục tiêu… Tiến đến Bùi gia
Thành ra bây giờ trước cửa Bùi Ngân Diệp là một mảnh hoảng loạn.
Bùi Ngân Diệp ở trong lòng thề rằng, cô phải tìm ra cho được kẻ nào dám cả gan xen vào chuyện của cô. Cô phải cho hắn chết không kịp ngáp. Lửa cháy phần phật ánh lên trong con ngươi của Bùi Ngân Diệp.
Nhưng sự đời đâu phải lúc nào cũng như ý mình. Bùi Ngân Diệp không biết cô sắp phải chịu một tai họa chết người.
Lâm Dật nhìn tờ báo khinh bỉ: “Chỉ có nhiêu đây sao, quá tệ!”
Ai, cũng không thể trách ba già của cậu được. Dạo này ba già của cậu dục hỏa công tâm không được thoải mái nên chỉ nghĩ được có nhiêu đây, Có phải bây giờ, đến lượt cậu ra tay không?
Lâm Dật nợ một nụ cười lạnh.
“Á! Các ngươi là ai?” Bùi Ngân Diệp vùng vẫy cố gắng chạy thoát thân nhưng không được. Cô đã bị một nhóm người tóm lấy. Trước khi kịp kêu lên cứu mạng thì trước mắt cô đã tối sầm lại.
“Tạt nước” Lâm Dật lạnh lùng nói.
“Aò” một thau nước xối thẳng vào trên người Bùi Ngân Diệp, cô bị lạnh run mà tỉnh lại.
Có chừng mười mấy người ở trong phòng, toàn bộ đều là đàn ông cao to khỏe mạnh… khoan… ánh mắt cô dừng lại ở người đang ngồi trên ghế. Sao lại có trẻ con ở đây?
Đôi mắt lèm nhèm nhìn vào thằng nhóc ngồi trước mặt. Cô nhớ ra, đây là thằng nhãi ranh đã đụng trúng mình lúc trước.
“Này! Nhóc con, mau thả bà mày ra, nếu không tao sẽ đánh vào mông mày”