é nói thế cô bỗng nhớ lại khi mình con nhỏ, cô cũng muốn đến khu vui chơi nhưng không ai dẫn cô đi. Cô chỉ là một đứa trẻ mồ côi, được các sơ nuôi dưỡng cho ăn học thì đã là quý lắm rồi, lấy đâu ra tiền mà đi khu vui chơi chứ.
Lúc đó, cô nhìn những đứa trẻ khác nắm tay ba mẹ mình đi chơi mà ngưỡng mộ trong lòng.
Qúy Linh thở dài, cô vuốt ve khuôn mặt đáng yêu kia: “Đợi cô thay đồ rồi chúng ta cùng đi, được không”
Nghe thấy cô đồng ý, Lâm Dật nhảy cẫng lên, chạy lòng vòng: “Yeah, hay quá, cô Qúy đồng ý rồi…yeah”
Khi hai cô cháu vừa định bước ra khỏi cửa thì thấy Lâm Dương đã chờ sẵn ở đó.
“Hai người tính đi đâu à” hắn cười hỏi.
“Tôi tính dẫn nó đi khu vui chơi.”
“Thế à. Sao không nói cho anh biết?” Lâm Dương tiến lại, tự nhiên đưa tay vòng qua eo cô, kéo cô lại gần mình.
“Không phải anh rất bận sao?” Qúy Linh muốn cách xa hắn ra một chút, mấy ngày nay cứ gần hắn như vậy cô cảm thấy rất khó chịu. Mặt cô nóng lên như đang bị sốt vậy, tim cũng tự nhiên đập rộn lên.
“Làm gì có chuyện đó” Lâm Dương tham lam ghé vào trên đầu cô, hít vào mùi thơm trên người cô, thật là thơm.
“Vậy…bây giờ…” Qúy Linh không biết phải làm gì, không biết có nên đi cùng hắn hay không? Cô nhìn Lâm Dật.
Lâm Dật cũng không muốn ba già của cậu dính lấy cô Qúy nên đang định mở miệng thì…
“Chúng ta cùng đi đi, anh dẫn em đến khu thương mại sẵn tiện dẫn nó theo”
Cái gì mà gọi là “sẵn tiện” chứ. Ý tứ là nhìn cậu đáng thương nên cho đi theo hả. Lâm Dật không phục. Đây rõ ràng là cậu với cô Qúy hẹn trước mà. Cậu bé trừng mắt nhìn hắn.
Ý, vậy là có 3 người à. Có nghĩa là cô không cần ở riêng với hắn. Có Lâm Dật đi cùng thì hắn không thể tùy tiện ăn đậu hũ của cô được. Qúy Linh nghĩ thế nên rất vui vẻ mà theo Lâm Dương ra ngoài.
Lâm Dương tùy ý ôm cô vào lòng bước đi, mặc kệ cho ánh mắt giết người đang phóng tới với mức độ cực đại.
“A, a cô Qúy nhìn con nè…” Lâm Dật kích động la to.
Con nít đến cuối cùng vẫn là con nít, cho dù có thông minh đến đâu thì vẫn không thể thoát khỏi ma lực của trò chơi. Vừa vào khu vui chơi dành cho thiếu nhi cậu bé đã mê mẫn say mê chơi hết trò này đến trò khác. Qúy Linh chỉ cười đi theo sau lưng cậu, cô bây giờ đã mang thai 8 tháng rồi, bụng cũng đã lớn nên mọi cử chỉ đều phải cẩn thận. Lâm Dương cũng rất lo lắng, hắn ta đi kế bên cô, đưa tay đỡ lấy vòng eo cẩn thận từng li từng tí dìu cô bước đi.
“Anh xem, tiểu Dật vui chưa kìa. Có rảnh thì anh nhớ dẫn nó đi chơi, dù sao cậu bé vẫn còn nhỏ anh nên cho nó đi chơi nhiều hơn.” Qúy Linh nói.
“Hả?” Lâm Dương kinh ngạc, đứa con trai này của anh không giống với những đứa trè khác. Nó không thích xem phim siêu nhân cũng như chả thích những món đồ như mô hình đô chơi ô tô, máy bay…mà chỉ thích mấy cái số liệu vi tính hay chứng khoán. Nhưng hắn không muốn làm cô mất hứng thôi thì cứ im lặng vậy
Bịch, bịch, bịch Lâm Dật người đầy mồ hôi chạy đến chỗ Qúy Linh. Hôm nay cậu rất vui, đây là lần đầu tiên cậu được đến đây, không ngờ lại vui như vậy. Từ ngày cô Qúy đến bên cậu quả thật không có ngày nào mà cậu không cảm thấy vui thậm chí còn cảm nhận được sự ấm áp của người mẹ. Cậu thật mong sẽ mãi mãi được như thế này.
Qúy Linh dùng khăn tay lau mồ hôi trên trán cậu bé, ánh mắt cô hiền hòa chan chứa tình yêu thương vô tận.
“Cô Qúy, sau này chúng ta lại đến đây chơi nữa nha.” Lâm Dật hưng phấn nói.
Sau này? Qúy Linh không biết cô có cái gọi là sau này không? Bây giờ cô còn ở lại nhà họ Lâm là vì chờ ngày sinh đứa nhỏ ra. Sau đó thì sao? Liệu cô còn có thể ở lại đây?
“Tiểu Dật à! Con phải hiểu, cô chẳng qua chỉ là bảo mẫu của con. Trước sau gì cô cũng phải rời khỏi đây.”
“Vậy thì không cần đi” hai giọng nói đồng thời vang lên.
Hai cha con Lâm Dương nhìn nhau, hiếm kh hai người này lại có chung một suy nghĩ như vậy.
“Tiểu Linh, không phải anh đã nói với em rồi sao? Em không cần đi dâu cả, em cứ ở bên cạnh anh là được rồi.”
“Cô Qúy, cô không cần để ý đến ba già của con làm gì. Con dư sức bảo vệ cho cô mà” cậu bé vừa nói vừa ngước mặt lên trời, chống tay lên hông tạo dáng của một người đàn ông trưởng thành.
Qúy Linh cảm động, cô cảm thấy mình có gì tốt mà hai người này lại chở che cho cô nhiều như thế. Một người không tiền, không quyền, còn là phụ nữ không chồng mà có con nữa chứ. Khie1 mắt cô bỗng chốc ướt át.
Cô nói bằng giọng nghẹn ngào: “Cô không có những thứ mà hai người cần. Cô không có tiền lại không có quyền thế có thể giúp đỡ cho hai người.”
Chẳng phải nhà giàu xưa nay luôn đòi hỏi môn đăng hộ đối sao? Kẻ kia không giàu những chẳng phải cũng chọn lựa sự giàu có sao?
“Mấy thứ đó con không cần” tiền thì cậu thiếu gì, quyền thế ư? Ai dám chọc đến cậu nào? Thử xem.
“Anh không cần những thứ đó. Một người đàn ông nếu như dựa vào phụ nữ mà có được những thứ kia không phải là quá vô dụng sao? Trên đời này, anh chỉ cần một thứ. Đó là em” Lâm Dương nhìn sâu vào trong mắt cô mà nói.
“Em, liệu có thề sao?” cô nhìn hắn như không tin vào những gì vừa nghe.
Lâm Dương ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ vào lưng cô: “Sao lại không chứ”
Lâm Dật không muốn bị bỏ rơi ơ ngoài, cậu bé cố chen vào chính giữa hai người, ngả đầu tựa vào bụng to tròn của cô.
Bàn tay nhỏ mũm mĩm vuốt ve cái bụng hơi nhô lên, cậu thầm nghĩ: Em gái à, em có thấy ba già của chúng ta có đáng ghét không? Tối ngày cứ giành cô Qúy với anh hoài, mai mốt em ra đời nhớ giúp anh một tay đối phó ba già nha.
“Cô Qúy à, con khát nước” một giọng nói nhỏ xíu yếu ớt vang lên.
Nghe cậu bé nói, Qúy Linh vội vàng đẩy Lâm Dương ra, mặt cô nóng rần lên. Tại sao cô có thể để cho hắn ôm như thế chứ, hơn nữa còn là ở ngoài đường.
“Anh…anh…đi mua chai nước suối cho Tiểu Dật uống đi.” Qúy Linh vội vàng nói.
Hắn thật là không cam lòng mà, hắn chỉ mới ôm cô được có một chút thôi đã bị cô đẩy ra rồi. Tất cả là tại tên tiểu quỷ này.
Lâm Dương bực bội, quay người đi.
Ha ha cuối cùng thì cũng đi rồi, Lâm Dật nghiêng mắt nhìn theo bóng dáng vừa mới đi mà vui mừng.
“Cô Qúy à, bên kia có bắn thú bông kìa, hai cô cháu mình qua đó chơi đi, đi đi cô” cậu bé nắm lấy tay cô năn nỉ.
Nhìn nét mặt vui cười của Lâm Dật, cô không nỡ làm cho cậu bé mất hứng nên đành phải từ từ đứng lên đi theo phía sau cậu.
Do quá vui mừng mà Lâm Dật không hề nhìn phía trước, cậu bé cứ vừa chạy vừa ngoái đầu nhìn lại phía sau.
“A”
Tự nhiên không hiểu sao cậu đụng vào một cái gì đó, thân hình nhỏ bé cứ như vậy mà ngã sấp về phía sau. Còn chưa kịp hoàn hồn thì cậu đã nghe một tiếng the thé phát lên.”
“Không có mắt à, đi không nhìn đường hả thằng ranh con”
Lâm Dật ngước mặt lên, cậu nhìn thấy một nam một nữ đang đứng trước mặt mình. Có lẽ vừa rồi cậu đã đụng trúng ngườ nữ. Cậu biết cậu là người có lỗi nên đang định mở miệng xin lỗi thì lại nghe.
“Con cái nhà ai mà thiếu giáo dục thế không biết? Làm sai mà còn ngồi nó trừng người khác là sao? Muốn chết hả mày” một ngón tay dí sát vào trán cậu, thật là đau nha.
Đúng lúc đó, có một lực đạo kéo cậu về phía sau.
“Xin lỗi, cậu bé còn nhỏ không biết gì, xin cô bỏ qua cho” Qúy Linh sợ hết hồn, khi cô tới nơi thì thấy Lâm Dật ngã dưới mặt đất còn cô gái kia thì đang nói lời cay độc nhắm vào cậu. Không được, cô khổng thể để người ta bắt nạt cậu bé được.
“À, thì ra là cô. Đã lâu không gặp, không ngờ cô còn có thai nữa chứ. Tiêu Đường, không phải là con rơi của anh đó chứ”
Qúy Linh nhìn thẳng vào hai người trước mắt, cô như không thể tin vào mắt mình. Tại sao ông trời lại cho cô gặp hai người này chứ.
Bùi Ngân Diệp không đợi cô mở miệng đã nói tiếp: “Tôi vốn tưởng cô là người hiền lành, thế nào, bị thằng kia chơi qua rồi không chịu nổi nữa nên phải tìm thằng khác phải không? Nói tôi nghe xem, một ngày cô ngủ với mấy thằng vậy, có lẽ cô cũng không biết ai là ba của đứa con trong bụng cô nữa phải không?”
Bàn tay của Qúy Linh bỗng chốc lạnh run, cô không biết phải phản bác những lời này như thế nào. Rõ ràng đây chỉ là những lời vu khống nhưng sao cô lại chỉ có thể đứng yên như thế.
“Ngân Diệp à, chúng ta đi thôi” Tiêu Đường đứng bên cạnh dường như cảm thấy chột dạ, hắn không dám nhìn người phụ nữ trước mắt nên muốn nhanh chóng rời đi.
“Sợ gì chứ, người phải sợ là cô ta mới đúng. Ả là con đàn bà lẳng lơ lúc trước còn là vợ anh mà còn đi ngủ với thằng đàn ông khác, ả không sợ mất mặt thì anh sợ gì chứ?” Lúc này Ngân Diệp đang bực mình, mấy ngày nay cô tìm mọi cách để tiếp cận với Lâm Dương mà không được, tính bữa nay ra ngoài tìm trò gì đó chơi. Vừa hay có ả đàn bà ngu ngốc này ở đây, dại gì mà không trút giận chứ.
“Này, bà già kia, bà biết gì mà nói hả. Người vừa xấu vừa không có đầu óc thì câm mồm đi” Lâm Dật hét toáng lên
Ngân Diệp trừng mắt, tốt lắm dám chống đối với tôi à: “Thằng nhãi ranh này là ai, không phải là con rơi của cô đó chứ. Không ngờ trước khi kết hôn mà cô đã có con rồi thật là không biết mắc cỡ mà.”
Mọi người tụ tập lại càng ngày càng đông, lời xì xào bàn tán mỗi lúc một lớn hơn. Qúy Linh cảm thấy như ai cũng nhìn mình bằng con mắt khinh bỉ.
“Không phải…tôi không có làm như thế… cô…cô không được nói thế…” Qúy Linh run rẩy, miệng lắp bắp.
“Sao? Tôi nói thế là còn nhẹ đó, hạng người như cô chỉ đáng để người ta sỉ nhục, nói trắng ra không khác gì một gái điếm” thấy cô ta run rẩy, Ngân DIệp cảm thấy rất vui, ả còn muốn nhiều hơn thế nữa.
“Cái mụ dạ xoa kia có câm mồm không hả, cô mới là gái điếm đó, cô nói ai là con rơi hả?” Lâm Dật lao tới, đấm đá túi bụi vào ả đàn bà độc ác.
“Đau, mày dám đánh tao à. Mày chết chắc rồi.” Ngân DIệp tiến tới vung tay lên.
“Chát” âm thanh chói tay vang lên., tiếp sau đó là giọng nghẹn ngào của phụ nữ vang lên.
“A, đau quá”
Nhìn thấy cô ta muốn ra tay đánh Lâm Dật, Qúy Linh liều mình đẩy cậu bé ra sau còn mình thì hứng chịu cái tát ấy. Nhưng không ngờ, cô ta lại ra tay mạnh như thế, Qúy Linh lảo đão ngã xuống đất, cô cảm thấy bụng mình rất đau, giữa hai chân chảy xuống một dòng nước ấm. Cô đưa mắt nhìn xuống thì thấy một dòng máu đỏ tươi thấm ướt cả váy.
“Cô Qúy, cô Qúy cô có sao không?” Lâm Dật hoảng hốt chạy đến.
“Tại sao lại thế này?” âm thanh giận dữ của một người đàn ông vang lên.
Lâm Dương chạy tới, cẩn thận đỡ Qúy Linh ngồi dậy tựa vào người hắn. Sau đó hắn nhanh tay gọi điện thoại kêu xe tới.
Nhìn thấy Lâm Dương, Qúy Linh gắng gượng nói: “Làm ơn…cứu…con…gái…” chưa nói dứt câu, cô đã rơi vào trạng thái hôn mê.
“Không, tỉnh lại, tỉnh lại tiểu Linh, em sẽ không có chuyện gì đâu” Lâm Dương bế cô lên, chạy thật nhanh ra ngoài cửa.
“Chậc, có vậy cũng ngã, không biết cô ta có qua được không? Tốt nhất là chết đi cho rồi” Ngân Diệp vừa xoa xoa tay mình vừa nói. Ả thấy rõ Lâm Dương bế ả đê tiện đó đi, làm thế nào mà ả có thể quen biết hắn. Khốn kiếp, dám giành đàn ông với tôi. Cầu cho cô xuống địa ngục.
“Nếu cô Qúy chết, tôi sẽ cho cô lót đường đi theo” từng chữ một bật ra từ miệng Lâm Dật, hai bàn tay nhỏ bé xiết chặt lại với nhau, ánh mắt cậu bé đỏ ngầu, khí lạnh tỏa ra xung quanh. Cậu bé bây giờ giống như tử thần đ