anh ra ngoài hóng gió, phát lqd hiện Hoa Vi Vi cũng ngồi ở ban công sát vách, mặc dù ban công hai người dựa chung một chỗ, nhưng ở giữa vẫn có một bức tường, tuy không hoàn toàn che kín cả ban công, nhưng tối đa cũng chỉ có thể ló đầu ra ngoài thấy phòng bên cạnh mà thôi.
“Vi Vi, em vẫn chưa nghỉ ngơi sao?” Đôi tay Cao Kỳ Lãng chống lên lan can, nhìn sang bên cạnh hỏi cô.
Hiển nhiên là Hoa Vi Vi bị anh làm cho sợ hết hồn, “Anh Kỳ Lãng?”
“Em không sao chứ?” Thấy trên người cô chỉ mặc một bộ áo mỏng, liền quát: “Sao em mặc ít như vậy? Bây giờ mặc dù là mùa hè, nhưng nhiệt độ buổi tối vẫn lạnh, nếu cảm lạnh thì làm thế nào? Trở vào khoác thêm áo.”
Hoa Vi Vi nghe lời trở vào tìm một cái áo khoác, sau đó nhìn bầu trời đêm, vừa rồi cô chính là như vậy, mặc dù cô nhìn không hiểu sao trên trời, nhưng cô có thể nhìn trăng sáng.
“Em còn mệt không?”
Hoa Vi Vi nhìn về phía Cao Kỳ Lãng, “Không có, em chỉ buồn ngủ.”
Thật ra thì cô không ngủ được, chuyện suy nghĩ cả ngày lẫn đêm đều là anh, trong đầu đều là anh, khiến cho cô không có cách nào để ngủ.
Lúc trước khi anh nói cho cô dieendaanleequuydonn biết Lâm Na sẽ tham gia vào chuyến du lịch này, cô muốn tìm lý do không xuất hiện, nhưng lại phát hiện, mình không muốn để hai người bọn họ đơn độc ở chung chút nào.
“Anh cảm thấy Lâm Na thế nào?” Hoa Vi Vi đột nhiên hỏi anh.
Cái gì như thế nào? Cao Kỳ Lãng cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao Hoa Vi Vi có thể hỏi anh như vậy, “Là một nữ sinh tính cách rộng rãi, lại rất dịu dàng, xinh đẹp!”
Tính cách rộng rãi, dịu dàng, xinh đẹp, đây chính là đánh giá tốt, cô có chút kích động muốn hỏi anh, anh thích Lâm Na sao? Nhưng cô sợ khi biết đáp án kia.
Cao Kỳ Lãng phát hiện Hoa Vi Vi trầm mặc, nhìn kỹ lại phát hiện trong hốc mắt của cô lại có nước mắt.
“Vi Vi, em làm sao vậy? Khóc sao?” Câu trả lời của anh có vấn đề sao?
Hoa Vi Vi quay đầu lau lau nước lqd mắt, “Không sao, em mới bị gió thổi thôi.” Cô không ngờ mình lại không khống chế được nước mắt của chính mình, mà ngay lập tức không tự chủ chảy ra rồi.
“Vi Vi, em hối hận không?” Kể từ chuyện xảy ra ngày hôm đó, cũng bắt đầu từ ngày đó, anh thấy cả người cô đều đã thay đổi.
Hoa Vi Vi cũng hiểu anh nói về cái gì, cô không hối hận, bởi vì người đàn ông kia là anh.
“Ngày đó anh nói chuyện hơi vội vàng, nhưng đó là bởi vì em đột nhiên nói như thế, anh mới có thể…” Thật ra thì sau đó Cao Kỳ Lãng cũng rất hối hận, chỉ có điều không phải bởi vì anh đụng chạm cô, mà bởi vì anh xoay người rời đi.
Ngay lúc cô yếu ớt như vậy, cô nên biết nỗi đau lòng của cô, cô đau, nhưng anh lại không ở lại, ngược lại tranh cãi ầm ĩ một trận với cô.
Hoa Vi Vi tuyệt đối không muốn lqd nói đến chuyện ngày đó, chuyện đã qua, cũng nói lên tất cả coi như chưa từng xảy ra, vậy cũng không cần hỏi lại nữa.
“Em mệt mỏi, em nghỉ ngơi trước.” Hoa Vi Vi trốn tránh nói, tiếp theo cô liền đi vào trong phòng.
Cao Kỳ Lãng thở dài, từ sau ngày hôm đó giữa hai người bọn họ bắt đầu trở nên không giống lúc trước, nên làm cái gì bây giờ? Anh không muốn nhìn thấy cô đau lòng, nhưng cô buồn bực anh lại bó tay hết cách.
Mãi đến chủ nhật, Cao Kỳ Lãng rất vất vả để xong việc, mới có thể cùng các cô ra ngoài du ngoạn, bình thường lúc anh không có ở đây, Hoa Vi Vi thà rằng ngồi đợi trong phòng khách sạn, cũng không muốn ra ngoài; còn trong phòng Lâm Na đã sớm có rất nhiều chiến lợi phẩm.
“Hôm nay hai người muốn đi đâu?” Cao Kỳ Lãng lái xe, hỏi ý kiến hai cô gái ngồi phía sau.
Hoa Vi Vi tựa vào chỗ ngồi nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, không nói lời nào, còn Lâm Na hưng phấn ngồi ngay phía sau Cao Kỳ Lãng, nói với anh: “Đi khu vui chơi được không? Mấy ngày nay đều đi dạo phố, cũng đã đi hết, khả năng đi khu vui chơi cũng không tồi!”
Anh không lập tức tiếp nhận ý kiến của Lâm Na, ngược lại hỏi Hoa Vi Vi một lần, “Vi Vi, em định đi đâu?”
Hoa Vi Vi nghe được đối thoại của bọn họ rồi, cho rằng anh hỏi cô cũng chỉ làm theo phép lịch sự mà thôi, cho nên chỉ trả lời anh một câu tùy tiện, Cao Kỳ Lãng tức giận với thái độ của cô, vì vậy đồng ý với ý kiến của Lâm Na.
Khi đến khu vui chơi, Hoa Vi Vi lqd cố ý đi phía sau, không đi chung với anh, nhưng phối hợp với ham muốn chụp ảnh của Lâm Na, chụp ảnh giúp cô ta cùng Cao Kỳ Lãng.
Cao Kỳ Lãng nhìn thấy buồn bực giữa chân mày Hoa Vi Vi, phải nói trong thời gian này cô đều buồn bực, nếu buồn bực, tại sao không nói cho anh chứ? Tại sao cứ giấu mọi chuyện trong lòng chứ?
Mỗi lần khi anh định tới gần Hoa Vi Vi, lại bị Lâm Na kéo đi, lúc chơi cũng chỉ có hai người chơi chung một trò chơi.
Hoa Vi Vi ngồi trên ghế dài nhìn Cao Kỳ Lãng và Lâm Na nói chuyện, cảm giác giống như lúc còn nhỏ, chỉ cần Lâm Na xuất hiện, anh sẽ không có cách nào đứng chung một chỗ với cô, không có cách nào nói chuyện với cô, vì Lâm Na luôn luôn nói chuyện với anh.
Khi còn bé không hiểu lắm những cảm tình này, nhưng cũng biết có chút không vui vẻ, sau khi trưởng thành, trải qua một số chuyện, mới phát hiện ra trái tim mình ngoại trừ đau cũng không có cảm giác gì khác, anh thích Lâm Na? Bằng không tại sao anh lại phối hợp với Lâm Na chứ?
Hoa Vi Vi không thấy được Cao Kỳ Lãng muốn đến gần trái tim của cô, chỉ thấy cảnh Lâm Na cùng với anh.
Vừa ngẫm nghĩ lại, Hoa Vi Vi lại nghĩ, khi còn bé nếu như Cao Kỳ Lãng lạnh nhạt với cô quá lâu, sau khi Lâm Na đi, ngay lập tức sẽ cầm đồ ăn tới chơi với cô, nói chuyện với cô, không biết bây giờ có thể không?
Nghĩ đi nghĩ lại cô đột nhiên cười, sao có thể chứ? Bọn họ đã không còn là trẻ con rồi.
Đang lúc này, đột nhiên trước lqd mặt cô xuất hiện một ly trà sữa, Hoa Vi Vi ngẩng đầu, thấy người đàn ông cứu cô ngày hôm đó, Lạc Phong.
“Là anh? Lạc Phong!” Hoa Vi Vi kinh ngạc.
Lạc Phong mỉm cười ngồi bên cạnh cô, đưa trà sữa cho cô, “Cảm ơn em còn nhớ rõ anh nha.”
“Đương nhiên là nhớ rõ, chuyện xảy ra ngày hôm đó, cho dù là người hay là cái gì, em cũng không có cách nào để quên.” Hoa Vi Vi đột nhiên cười khổ.
Lạc Phong có chút ngượng ngùng: “Anh không cố ý để cho em nhớ lại chuyện đã xảy ra ngày hôm đó, nhưng nếu như em muốn thoát khỏi sự kiện ngày hôm đó, anh có thể giúp em, anh là bác sỹ tâm lý.”
Hoa Vi Vi lại cười, thật ra cô đã không sao, chỉ cần không nhắc tới nữa, cô cũng có thể quên.
“Em không sao, trái lại anh, sao lqd anh lại ở đây vậy?”
Lạc Phong chỉ vào một đám con nít cách đó không xa, “Hôm nay anh tới làm việc thiện, dẫn đứa bé của cô nhi viện tới đây chơi.”
Vừa đúng lúc mua trà sữa cho mấy đứa trẻ, phát hiện Hoa Vi Vi cùng bạn bè, nhìn thấy cô đang ngẩn người, mới quyết định qua đây lên tiếng chào hỏi.
Cô nhi viện? Anh đúng là có lòng nhân ái.
“Tại sao em không đi chơi?” Một người ngồi ở đây không nhàm chán sao? Lạc Phong chỉ Cao Kỳ Lãng cùng Lâm Na ở cách đó không xa.
Anh đã từng gặp Cao Kỳ Lãng, còn cô gái kia thì chưa, nhưng nhìn bọn họ không phải là quan hệ tình nhân, vậy tại sao lại bỏ Hoa Vi Vi ngồi đây một mình?
“Một mình em ngồi đợi ở đây cũng có chỗ tốt, tối thiểu là để cho em gặp anh.” Hoa Vi Vi mỉm cười nói, cố gắng để bản thân mình quên đi chuyện vừa mới suy nghĩ.
Cao Kỳ Lãng thấy Hoa Vi Vi ngồi bên cạnh một người đàn ông, người đàn ông kia anh đã gặp qua một lần, chính là người đàn ông đưa Hoa Vi Vi về, tại sao anh ta lại ở đây? Hơn nữa anh ta và Hoa Vi Vi đang nói gì? Tại sao vừa nói vừa cười, nụ cười trên mặt Hoa Vi Vi đã lâu chưa thấy lại hiện ra hướng về người đàn ông kia, trong lòng anh tràn đầy lửa giận, người đàn ông kia dựa vào cái gì ma có thể khiến cho Hoa Vi Vi vui vẻ trở lại?
Lạc Phong ngồi ở vị trí có thể thấy rõ tình hình Cao Kỳ Lãng bên kia, cho nên anh cũng thấy cặp mắt đầy lửa giận của lqd Cao Kỳ Lãng, xem ra chính là quan tâm, nhưng việc này là như thế nào? Dường như anh ta cũng sinh ra chút cảm tình với Hoa Vi Vi rồi, cho nên nhanh chóng biến anh thành tình địch, vậy bây giờ coi như là tình địch giao chiến sao?
Lạc Phong cười khẽ, “Anh có thể gọi em là Vi Vi không?”
Hoa Vi Vi cũng không ngại, trong nhận thức của cô mọi người đều gọi như vậy.
“Vi Vi, em có bạn trai chưa?”
Cô có phần sửng sốt, không hiểu tại sao anh lại đột nhiên hỏi như vậy?
“Nếu như không có, vậy cân nhắc anh một chút đi.” Lạc Phong tươi cười nói.
Hoa Vi Vi lúng túng, lộ vẻ mặt khó xử.
Lạc Phong nhìn thời gian, cũng không xê xích lắm, “Anh phải đi, lời anh vừa nói em phải suy nghĩ một chút nha.” Nói xong lqd hôn một cái lên gò má Vi Vi rồi mới cười rời đi.
Rất dễ nhận thấy, anh cố ý, ai bảo ánh mắt đố kỵ của người đàn ông kia như muốn bắn thủng anh? Hơn nữa lời vừa nói với Hoa Vi Vi, anh cũng nghiêm túc, bởi vì anh phát hiện ra Hoa Vi Vi rất khác những cô gái khác, cô thuần khiết như nữ thần vậy.
Bởi vì nụ hôn của anh nên Hoa Vi Vi thất thần, hoàn toàn không có cách nào phản ứng, mà Cao Kỳ Lãng thấy cảnh đó, bỏ Lâm Na vẫn còn đang xếp hàng, nhanh chóng chạy vội đến bên cạnh Hoa Vi Vi, nhưng người đàn ông đó đã đi xa.
“Người đàn ông kia là ai?” Cao Kỳ Lãng trợn to mắt, nắm lấy tay cô hỏi.
Lâm Na cũng vội chạy tới, hỏi xem xảy ra chuyện gì?
Hoa Vi Vi bị anh dùng sức nắm như vậy, muốn không tỉnh táo cũng khó, “Anh làm gì vậy? Rất đau!”
Cao Kỳ Lãng hơi buông lỏng, nhưng lqd cũng không đại biểu rằng anh không hỏi, vừa nghĩ tới cảnh người đàn ông kia hôn lên má cô đủ để cho anh nổi trận lôi đình, cô là người của anh, người đàn ông khác dựa vào cái gì mà đụng chạm?
Lâm Na không nhìn thấy cảnh đó, nhưng nhìn bộ dạng bọn họ bây giờ, trong lòng liền biết có chuyện gì đó chọc giận Cao Kỳ Lãng rồi.
Vốn cô vẫn muốn xem xem, nhưng Cao Kỳ Lãng lại để cho chính cô ta đi chơi, bản thân mang theo Hoa Vi Vi rời đi.