"Hàm Phàm, có chuyện gì sao?" Từ khi Hàn Thủy về nước đến nay, tuy rằng hai người mặt ngoài nói chuyện vẫn như trước đây, nhưng lại luôn ẩn ẩn một bức tường ngăn cách.
Dụ Hàm Phàm muốn nói lại thôi.
"Như thế nào? Đối với em còn có chuyện gì không thể nói sao?"
"Vì sao lại đính hôn nhanh như vậy?"
Hóa ra là anh lo lắng chuyện này, trong lòng Hàn Thủy nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng có người hỏi cô vì sao lại ra quyết định này, người khác thì chỉ nhìn kết quả mà không hề hỏi trong lòng cô thật ra nghĩ thế nào.
Nhưng là có một số việc cô cũng không muốn kéo Dụ Hàm Phàm vào.
"Em đính hôn, tất cả mọi người đều vui vẻ, vậy không phải là tốt sao?" Chỉ cần cô đính hôn, mọi người đều cao hứng, chỉ có mình cô là không, à cũng không hẳn là như vậy, chí ít cô cũng có thể thoát khỏi cái nhà kia, hơn nữa, cô cũng có thêm lợi thế để lật đổ Cam Chi Ngư rồi đuổi bọn họ ra khỏi Hàn thị, như vậy không phải rất tốt sao?
"Hàn Thủy, rốt cuộc em muốn làm gì?" Vẻ mặt Dụ Hàm Phàm có chút ngưng trọng.
Hàn Thủy thở dài một hơi, "Sao anh không hỏi xem bố và vợ tương lai của anh muốn gì?"
"Anh chỉ hi vọng em được hạnh phúc, chứ phải đính hôn chỉ vì một lí do nào khác, hiểu không?" Trong mắt Dụ Hàm Phàm khó có được nghiêm túc, "Không nên nói như vậy về ba và chị em, dù sao bọn họ cũng là người thân của em mà."
"Ba? Chị?" Cô hừ một tiếng, "Hàm Phàm, sao anh vẫn còn ngây thơ như thế, rốt cuộc là ai đã đẩy em đến con đường này, người khác có thể không biết nhưng anh thì không thể không biết."
Trên mặt Dụ Hàm Phàm xuất hiện vẻ xấu hổ, "Hàn Thủy, em quá cực đoan rồi, có rất nhiều chuyện không phải như vẻ bề ngoài em thấy đâu, nhưng mặc kệ thế nào thì anh cũng hi vọng em sống tốt, cũng hi vọng bọn họ được như thế." (tuy rằng a này cx kp xấu n thật sự ta k thích a này 1 tí nào ==)
Có lẽ câu cuối cùng mới là trọng điểm đi, chỉ có Dụ Hàm Phàm mới hiểu rõ cô nhất, anh biết rõ Hàn Thủy là người như thế nào, biết rằng cô sẽ không hành động mà không có lí do, cho nên anh lo lắng, mới đến khuyên bảo cô.
Cam Thiến San có tài đức gì mà lại may mắn có được một người đàn ông ưu tú như vậy trân trọng? (à vì mụ ta có tài quyến rũ đàn ông??? Xp mn cho ta dc phỉ nhổ mụ này ==)
Vào giờ khắc này Hàn Thủy cảm thấy rất ghen tị.
"Em hiểu rồi, anh yên tâm đi." Hàn Thủy tựa vào ghế, nhắm mắt lại, ý đồ đuổi khách rất rõ ràng.
Dụ Hàm Phàm ảm đạm rời đi, đối với việc Hàn Thủy có nghe theo lời khuyên của mình hay không anh hoàn toàn không nắm chắc, giờ phút này anh mới ý thức được, Hàn Thủy đã không còn là cô bé luôn ỷ lại anh năm đó nữa, không còn tin tưởng anh, cũng không còn không hề phòng bị ở trước mặt anh, cô đã có chủ kiến riêng của chính mình, cô bây giờ đối với anh mà nói, như một màn sương mù, hoàn toàn không thể biết được cô đang nghĩ gì.
Thời điểm đi ra ngoài, trên hành lang có một người đàn ông cao lớn đang chậm rãi đi tới, khóe mắt Dụ Hàm Phàm không tự chủ được nhảy lên.
Có một số việc thủy chung anh nghĩ mãi cũng không rõ, vì sao Cam Chi Ngư lại chọn người đàn ông này làm đối tượng kết thân, mà tại sao Hàn Thủy lại dễ dàng chấp nhận đính hôn nhanh như vậy?
Người đàn ông kêu Tư Khấu Ngọc này tuy rằng anh cũng có gặp qua nhưng cơ hội hai người gặp nhau rất ít, nếu không phải vì Hàn Thủy chắc anh cũng sẽ không nhận thức người này. (xp cho ta chém đoạn này vì ta k hiểu cv ==)
Nổi tiếng là công tử phong lưu của thành phố B, có bối cảnh cũng có tiền, tại sao anh ta lại dễ dàng đồng ý nhảy vào hố bùn này, anh cũng không rõ, chẳng lẽ anh ta thật sự yêu Hàn Thủy sao?
Không thể phủ nhận, anh ta là một người rất có sức quyến rũ, là một người đàn ông rất ưu tú, anh tuấn tiêu sái, tuy rằng nhìn qua trên mặt luôn luôn cười, nhưng toàn thân lại tản ra một khí chất cao quý ưu nhã, đôi mắt kia thì sâu không thấy đáy, cũng chứng minh người đàn ông này không đơn giản như lời đồn đãi.
Dụ Hàm Phàm có chút lo lắng, cô nhóc Hàn Thủy căn bản không phải là đối thủ của người đàn ông này, ai biết rốt cuộc anh ta muốn gì? Đừng đến lúc cuối cùng mới phát hiện mình đã dẫn sói vào nhà chứ.
Tư Khấu Ngọc nhìn thấy Dụ Hàm Phàm đi ra từ phòng làm việc của Hàn Thủy thì nhíu nhíu mi, trong lòng cảm thấy có chút khó chịu, cho dù mỗi ngày anh đều đến đây “nằm vùng”, người đàn ông này vẫn thừa cơ tiếp cận Hàn Thủy, may mà người này đã đính hôn cùng người phụ nữ khác.
Tuy nhiên để đề phòng thì anh vẫn nên nhanh chóng phát triển tình cảm với Hàn Thủy mới tốt.
Hai người đàn ông đều theo đuổi suy nghĩ của riêng mình mà đi qua nhau, nhìn không chớp mắt, cũng không ai dừng lại chào hỏi.
Hàn Thủy tựa vào trên ghế, sắc mặt tái nhợt, mái tóc mềm mại xõa tung, đôi mắt gắt gao nhắm chặt, ánh mặt trời chiếu vào sau lưng cô càng tôn thêm vài phần nhu nhược.
Lúc Tư Khấu Ngọc vào cửa liền nhìn thấy cảnh tượng này.
"Đi ra ngoài." Tưởng là trợ lý đi vào, Hàn Thủy mắt cũng không mở, trực tiếp đưa ra mệnh lệnh.
"Thật là một cô mèo nhanh mồm nhanh miệng, hôm nay có ai trêu chọc em sao?" Tư Khấu Ngọc đè xuống một tia thương tiếc trong lòng kia, trên mặt vẫn là biểu tình trêu đùa.
Nghe được âm thanh quen thuộc, Hàn Thủy kinh ngạc mở to mắt, nhanh chóng điều chỉnh vẻ mặt của mình, "Sao anh lại tới đây?"
"Như thế nào, chẳng lẽ em chỉ cho người khác đến đây mà không cho tôi đến ư?" Lời của anh tuy nghe rất bình thường nhưng vì Dụ Hàm Phàm vừa mới rời đi nên Hàn Thủy rất nhạy cảm phát hiện ra ý tứ trong câu nói của anh.
Cô có chút tức giận với người đàn ông này, thật sự là càng ngày càng quản chặt.
"Được rồi, không trêu em nữa, em sẽ không quên kế hoạch hôm nay chứ, hôm nay chúng ta đi xem đồ trang sức, (trong cv là "tạo hình" n ta nghĩ để thế này hợp hơn ;_;) thuận tiện đi lấy lễ phục?"
Anh rất tự nhiên lại gần cô, vòng tay ôm chặt lấy eo nhỏ nhắn của cô, dường như hai người là một đôi tình nhân rất thân mật.
Hơi thở nồng đậm nam tính vây quanh khiến cô cảm thấy khó thở, trên người anh luôn có một loại hương vị đặc biệt, không nói được là mùi nước hoa hay là mùi thuốc lá, bất giác thô, ngược lại cũng thật dễ chịu, làm cho Hàn Thủy đầu óc choáng voáng, cô vặn vẹo thân thể, ý đồ muốn thoát ra khỏi ngực anh.
"Nơi này chỉ có hai chúng ta, tiên sinh Tư Khấu không cần phải diễn kịch nữa."
Từ khi tin tức đính hôn được tuyên bố tới nay, người đàn ông này càng ngày càng làm càn, lý do thì lại rất chính đáng: anh là vị hôn phu của cô, vì vậy hai người phải diễn thật tốt cảnh hai người yêu nhau nồng thắm mới không khiến người khác hoài nghi, vì kế hoạch nên cô không thể không phối hợp với anh ta.
Có nhiều lần Hàn Thủy thật sự hoài nghi người đàn ông này có phải hay không cố ý làm như vậy để chiếm tiện nghi của cô, nhưng khi nhìn lại danh sách tình sử của anh, lại cảm thấy người này đối với bất kì một phụ nữ xinh đẹp nào đều dịu dàng, thậm chí còn săn sóc rất nhiệt tình, chính mình chẳng qua chỉ là một cô gái mới lớn, chắc anh sẽ không coi trọng mình lắm đâu. (...chị ngây thơ thật ==)
Tư Khấu Ngọc nắm chặt tay lại, sau đó rất biết nghe lời buông cô ra, "Thật ngại quá, nhất thời nhập diễn quá sâu." (a lại chém r :v)
Anh cười như không cười nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô dần dần trở nên đỏ bừng, xem ra cô nhóc này đã dần dần thông suốt.
Hàn Thủy xấu hổ ho khan, cầm lấy túi xách, liếc anh một cái, "Như thế nào còn không đi?" Sau đó dẫn đầu đi ra khỏi phòng làm việc.
"Tuân mệnh, phu nhân thân ái của tôi."
Tư Khấu Ngọc đi sau cô, trên khuôn mặt trước sau vẫn cười vô hại bỗng hiện lên hơi thở nguy hiểm. (amen, chị tự cầu phúc cho mình đi)
Hai người đều phải đi lấy lễ phục đính hôn nên liền đi chung xe của Tư Khấu Ngọc đến một câu lạc bộ tư nhân.
Cảnh vật trong câu lạc bộ tư nhân này rất đẹp và thanh tịnh, tuy bên trong không có nhiều khách nhưng đều nhìn ra được bọn họ là người rất có tiền và địa vị.
Cho dù Hàn Thủy ít khi đến những nơi như thế này, cũng biết những người đến đây đều có thân phận không tầm thường.
Cô nghiêng đầu nhìn xung quanh, bĩu môi, cũng chỉ là một bộ lễ phục mà thôi, người kia đúng là bỏ ra nhiều tiền như vậy làm gì? Nếu là cô, chỉ cần chọn một bộ, trả tiền là OK, làm gì mà tốn kém thế ? (hic đoạn này ta chém ==")
"Sao vậy? Đang suy nghĩ gì thế?" Một bàn tay của Tư Khấu Ngọc rất tự nhiên ôm eo nhỏ của cô, đầu hơi cúi, nói nhỏ bên tai cô, một động tác đơn giản, lại có vẻ như hai người đang thân mặt khăng khít.
Hàn Thủy vô thức muốn tránh thoát, lại nghĩ đến điều lệ của hiệp ước, ở trường hợp công cộng, hai người được phép ôm hôn.
Cô cảm thấy rất kì quái, ánh mắt người này là ra-đa sao? Hay là do biểu hiện nghi ngờ của cô hiện ra rõ ràng thế sao? Cho dù là Dụ Hàm Phàm lớn lên cùng cô cũng không thể nhìn ra được cô khác thường mà người đàn ông này lại dễ dàng nắm bắt được suy nghĩ của cô.
"Tôi đang nghĩ, tôi không cần phải thanh toán một nửa hóa đơn sao?" Giọng nói của cô có chút rầu rĩ, tuy rằng ở trong mắt mọi người cô là một tiểu thư rất có tiền, nhưng từ trước tới nay cuộc sống của cô đều rất mộc mạc giản dị, hơn nữa, phần lớn tài sản của cô đều thuộc dạng bất động sản, dùng đến tiền mặt thật sự rất ít.
Mấy ngày nay, bọn họ đặt lễ phục đều là loại sang trọng, đi câu lạc bộ cũng là chỗ sang nhất, trang sức cũng toàn loại đắt tiền, tất cả đều là Tư Khấu Ngọc bỏ tiền ra, cô thật đúng là chưa phải bỏ ra một đồng nào, thân là một đối tác, trong lòng cũng có chút áy náy.
Tư Khấu Ngọc nghe vậy cười to, sau đó vô cùng thân thiết cọ cọ mũi cô, thấp giọng nói: "Tốt, vậy em định làm như thế nào?" Trong mắt nhưng lại có bỡn cợt.
Người này rõ ràng biết cô không có bao nhiêu tiền dư, Hàn Thủy có chút thẹn quá hóa giận, muốn phát hỏa lại thôi, chỉ có thể rầu rĩ nói: "Trước hết có thể ghi giấy nợ được không?"
Tư Khấu Ngọc sửng sốt, lập tức cười to.
Cô nhóc này thật là đáng yêu, từ trước tới nay khi đi hẹn hò cùng phụ nữ đều là anh bỏ tiền ra, mà anh cũng cảm thấy đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa, mà những người phụ nữ kia thì chỉ biết hưởng thụ, còn chưa từng có một cô gái nào muốn cùng anh chia sẻ gánh nặng về tiền bạc như vậy.
"Cười, cười nữa đi, coi chừng tôi đánh anh." Hàn Thủy dậm chân một cái, ngượng ngùng lớn tiếng mắng anh, trong lòng vừa thẹn vừa giận, tay nhỏ bé tìm được chỗ thịt mềm nơi eo anh, tính véo mạnh xuống, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn là thần sắc nửa ngượng ngùng nửa tức giận, cái miệng nhỏ nhắn bất mãn mím chặt, so sánh với bộ dáng lạnh lùng thường ngày, lại thêm vài phần quyến rũ của phụ nữ mà vẫn còn nét ngây thơ của thiếu nữ.
Tư Khấu Ngọc nhìn thấy cảnh này, trong mắt không khỏi tối sầm.
Hàn Thủy nhìn thấy thần sắc khác thường của anh, không hề có đùa giỡn, giờ phút này anh đã thu hồi bộ dạng cợt nhả thường ngày, ít đi vài phần lưu manh, nhiều hơn vài phần nam tính, trong lòng cô run lên, mới phát hiện hành vi của cô đối với anh đã quá mức thân mật, có chút mất tự nhiên buông tay, luống cuống quay đầu đi.
Tư Khấu Ngọc nhìn khuôn mặt nghiêng của cô, lông mi dài cong vút có chút rung rung, trêu chọc lòng anh có chút ngứa ngáy, dường như không yên lòng nói: "Tốt, trước hết ghi vào giấy nợ, về sau nhớ trả đủ đấy."
Về phần trả cái gì, tất nhiên là do anh quyết định. (chị lại đem bán mình lần 2 :v)