thi thư thì giống như một bữa ăn sáng, dễ dàng hơn việc rửa mặt cạo râu.
Thậm chí khi dạo phố, nhìn thấy cổ cầm mà dạo nên một khúc, còn tự nhiên, thuận lợi hơn so với việc bảo nàng đốt đèn. Làm cho nàng càng thêm hoài nghi có phải trước lúc nàng bị thương thì đã có vấn đề gì hay không? nếu không sao nàng là một nha hoàn mà lại có thể làm được những chuyện của một thiên kim tiểu thư?
Chính nàng cũng thấy hoang mang, cho nên thực dễ lý giải vì sao chủ tử cao cao tại thượng, giống như trích tiên thường dùng vẻ mặt đăm chiêu, biểu tình cổ quái nhìn nàng, thậm chí có khi còn nhìn đến thất thần.
“Ngươi thực sự là bị thương ở não nên cái gì cũng không nhớ rõ sao?”
Chủ tử như tiên nhân thường hay hỏi nàng câu này.
Cũng khó trách hắn sẽ hỏi như vậy, bởi vì hắ nhất định tin rằng nàng không phải bị thương ở não mà là tá thi hoàn hồn a.
Nàng phỏng đoán như vậy bởi vì nàng cũng từng nghĩ như thế.
Mượn xác hoàn hồn….ý tưởng này không thực tế, nhưng mà nàng đúng đã từng âm thầm hoài nghi, có lẽ nàng không có bị thương ở đầu mà có linh hồn của một tài nữ tinh thông cầm kỳ thư họa trú ngụ trong cơ thể nàng, nếu không tại sao nàng có thể đem những chuyện có yêu cầu cao như vậy lại giải quyết gọn nhẹ như một bữa ăn sáng chứ?
Trong lòng nàng tràn đầy hoang mang, vấn đề mỗi lúc một nhiều mà không có ai giải đáp nghi vấn của nàng, lại có nhiều chuyện ngay cả bản thân nàng cũng không hiểu, thực sự là không hiểu.
Giống như bên bờ sông, dưới ánh trăng, chủ nhân như trích tiên khẽ hôn nàng, làm cho nàng hoảng hốt nhìn thấy hình bóng của mình trong đôi mắt đen như bảo thạch của hắn.
Nụ hôn kia tới đột nhiên như vậy làm cho nàng nghĩ mình say rượu nên sinh ra ảo giác.
“Thật sự cái gì cũng không nhớ rõ sao?”
Nàng lại nghe hắn hỏi một câu như vậy, tiếp theo không thấy nàng kháng cự, lại là một cái hôn, hai cái hôn…Không đếm được là bao nhiêu cái, cho đến khi nàng cả người xụi lơ, mơ mơ màng màng, không biết đã phát sinh chuyện gì, để mặc hắn ôm về phòng, mở ra một đêm ân trạch.
Trong mộng đêm hôm đó, nàng không có kháng cự.
Cũng không phải vì nàng chỉ là một nha hoàn, cũng không phải vì nàng nghĩ đây làm nhiệm vụ phải làm của mình, mà nhiều hơn, nhiều hơn là vì muốn làm gì đó cho hắn, muốn vì hắn mà bỏ ra tất cả, cho dù trả giá cả sinh mạng của mình cũng không thấy tiếc, làm cho nàng dù đau đớn cũng cố gắng chịu đựng, trong lòng tiếp nhận toàn bộ sự tình đêm hôm đó.
Thân là một nha hoàn, cứ tưởng đó là một giấc mộng đẹp do say rượu, nhưng không ngờ mấy ngày sau, chủ tử nắm tay nàng cùng nhau thề nguyện, lấy thiên địa làm giám, nhật nguyệt làm chứng, tuyên bố nàng là thê tử của hắn.
Từ nha hoàn trở thành thên tử, thậm chí còn trở thành mẫu thân của con hắn, biến hóa kỳ lạ cứ vậy mà liên tiếp phát sinh.
Cứ vậy, trong khung cảnh xinh đẹp, lãng mạn bên cạnh bờ sông, nàng cùng hắn đã trải qua cuộc sống bình thản, hạnh phúc.
Cuộc sống nhàn nhã như không nhuốm lo âu của nhân gian thực sự là một giấc mộng đẹp.
Giật mình tỉnh giấc, ngửi thấy mùi thuốc, Mục Khuynh Tâm vẫn chưa phục hồi được tinh thần, không biết vì sao lại thấy buồn.
Sâu kín chuyển tỉnh, nhất thất dược hương giữa, Mục Khuynh Tâm có hảo một lát hồi không được thần, không biết nay tịch ra sao tịch……
“Ngươi tỉnh?”
“Ta xem xem, ta xem xem……”
Đối với vẻ quan tâm của Diêu Thuấn Bình, còn có Tôn đại phu vội buông cuốn y thư xuống mà tiến tới bắt mạch cho nàng, Mục Khuynh Tâm vẻ mặt vẫn ngây ngốc.
Khung cảnh này cảm giác rất quen thuộc…
“Tôn đại phu, nàng không có việc gì chứ?” thấy nàng không nói một lời, Diêu Thuấn Bình lo lắng hỏi lão đại phu đang bắt mạch.
Tôn đại phu trầm ngâm một lát, y mạch tượng nói:“Tuy rằng động thai khí, nhưng mạch tượng đã ổn định, cũng không còn trở ngại gì”
Mục Khuynh Tâm nhịn không được, đầu tiên là nhìn nhìn Diêu Thuấn Bình, rồi lại nhìn Tôn đại phu, rồi lại quay sang Diêu Thuấn Bình, cuối cùng lại không nhịn được mà nhìn lão đại phu…
Thật sự!
Khung cảnh này rất quen thuộc.
“Mục cô nương, ngươi hiện tại cảm giác như thế nào?” Vì để xác định chắc chắn, lão đại phu lên tiếng.
Căn cứ vào việc người mang thai sẽ trở nên trì độn, hơn nữa vừa tỉnh mộng cho nên Mục Khuynh Tâm đáp lời theo kiểu ông nói gà, bà nói vịt “ ta giống như vừa trải qua một giấc mộng rất dài”
“Mộng?” Diêu Thuấn Bình đưa ra nghi vấn
Trầm mặc, Mục Khuynh Tâm không nói, hồ nghi nhìn hắn.
Không biết có phải bị ảnh hưởng của cảnh trong mơ vừa rồi không, mà lúc này nhìn thấy Diêu Thuấn Bình, lại cảm thấy có chút quá giống nhau…
“Hiện tại không nhớ ra được” mỉm cười suy yếu, nhớ lại sự việc trước khi hôn mê liền có chút nóng vội cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể hỏi “ đứa nhỏ? Hài tử của ta không có việc gì chứ?”
Khi Diêu Thuấn Bình ôm nàng đến y quán của Tôn đại phu, vừa lúc gặp được Tôn đại phu đang định đi theo Phúc Phúc để cứu người, có thể nghĩ đến tình cảnh hỗn loạn lúc đó, mà sau khi xem qua mạch tượng của nàng, Tôn đại phu sắc mặt nghiêm trọng nói nàng bị động thai khí, cần phải an thai tĩnh dưỡng.
Vừa nghe động thai khí, vốn là dễ dàng lo lắng, nàng càng thêm nhiều tưởng tượng nhưng lại không thể quá hoảng loạn, bởi vì nếu vậy sẽ ảnh hưởng không tốt cho đứa nhỏ trong bụng. Sau đó lão nhân gia nói một tiếng “thật có lỗi”, nàng chỉ nhìn thấy hắn cầm lấy ngân châm, tiếp theo thì nàng mất đi tri giác cho đến khi tỉnh lại, cũng không biết tình huống như thế nào.
“Không có việc gì .” Bừng tỉnh không phát hiện khóe mắt lướt qua có chút đăm chiêu, Diêu Thuấn Bình ôn thanh trấn an “ người này là Tôn đại phu y thuật rất cao, ngươi ngủ một giấc là do hắn dùng châm, làm vậy là để ổn định thai nhi, hiện tại không thể động nên ngươi tạm thời ở lại đây một đêm”
“Tình thế bức bách, bởi vì Mục cô nương cảm xúc không ổn định sẽ ảnh hưởng rất lớn tới Mục cô nương, cho nên bất đắc dĩ mới làm Mục cô nương hôn mê, xin thứ tội” lão đại phu lên tiếng.
“Tôn đại phu trăm ngàn đừng nói như vậy, làm phiền người giúp Khuynh Tâm giữ lại đứa nhỏ, Khuynh Tâm thực cảm kích” phút chốc tiếng nói ngừng lại vì Mục Khuynh Tâm cảm giác cạnh có vật gì mềm mại giật giật.
Ban đầu không chú ý tới, cho đến lúc này, Mục Khuynh Tâm mới phát hiện cảm giác ấm áp dễ chịu không phải do bị chẩm mà là bên cạnh có một vật sống.
“Nương……” một cái đầu tròn vo toát ra từ áo ngủ bằng gấp, tiếp theo tiểu Tập Chi với vẻ mặt ngái ngủ.
Vừa nhìn thấy nàng, Mục Khuynh Tâm thần sắc không tự giác mềm mại vài phần
Trong mộng…… Nàng có một đứa nhỏ, chỉ là nhỏ hơn tiểu oa nhi trước mắt một chút nhưng bộ dáng nho nhỏ này, còn có đồ chơi làm bằng đường…đều giống nhau như đúc.
“Đệ đệ, Chi nhi bảo hộ nương, bảo hộ đệ đệ.” Bởi vì phụ thân đã công đạo nên tiếu oa nhi không dám tùy tiện bám vào người mẫu thân, chỉ có thể vươn bàn tay bé nhỏ mập mạp sờ lên bụng mẫu thân.
Nhìn thấy bộ dáng đáng yêu đó, tâm của Mục Khuynh Tâm như bị hòa tan.
Từ ban đầu, đối với thiên hạ nho nhỏ này, lý trí cho nàng biết không nên dành quá nhiều tình cảm. Sau lại được Miêu Nhân Hoàng nhắc nhở mà tâm sinh cảnh giác, nàng tự nói với bản thân, phải có sự phòng bị với hai cha con này.
Tuy nhiên, đối với phụ thân thì còn có thể chứ thiên hạ nho nhỏ này, nàng không có biện pháp, chuyện này cho tới giờ đều không nằm trong phạm vi khống chế của nàng.
Trời mới biết vì sao?
Đối mặt oa nhi này, nàng chính là không thể khống chế tâm của mình, luôn bị nhất cử nhất động của tiểu oa nhi này làm liên lụy, lúc này thấy tiểu Tập Chi bày ra bộ dáng muốn bảo hộ nàng, làm cho nội tâm của nàng mênh mông dậy sóng, làm cho nàng cảm thấy vì tiểu oa nhi này có thể trả giá bằng cả sinh mệnh của mình.
“Nương không sợ……” bàn tay nhỏ bé mềm mại lại nắm lấy tay nàng trấn an, nhẹ nhàng vỗ về âu yến “ bại hoại tránh ra, tránh ra…”
“Chuyện hôm qua đã làm kinh động đến Miêu cô nương, nàng giận dữ đến nổi trận lôi đình đem ba người kia khẩn cấp đuổi ra khỏi trại “ Diêu Thuấn Bình nhẹ nhàng đỡ Mục Khuynh Tâm ngồi dậy.
Mục Khuynh Tâm mặc kệ ba kẻ không liên quan, nàng chỉ muốn ôm lấy tiểu Tập Chi, nhưng ngại thân mình không khẻo nên chỉ yêu thương vuốt hai gò má của nàng, giống như đang đùa nghịch một con mèo nhỏ.
Thiên hạ nho nhỏ cũng rất thông minh, bởi vì cha đã công đạo phải bảo vệ đệ đệ, không thể áp lên người mẫu thân cho nên rất nhu thuận ngồi sát bên cạnh.
“Uống chén thuốc dưỡng thai trước đi” Diêu Thuấn Bình lên tiếng, phá vỡ khung cảnh mẫu tử đầm ấm.
Đệ tử của Tôn đại phu cũng rất lanh lợi, vừa nghe đã lập tức mang chén thuốc còn nóng vào, chờ Diêu Thuấn Bình đỡ người ngồi dậy liền đưa chén thuốc tới.
Mục Khuynh Tâm nhìn Diêu Thuấn Bình cầm chén thuốc thổi thổi để làm giảm bớt độ nóng, còn làm ra vẻ muốn uy nàng muốn làm trong lòng nàng lại nảy sinh nghi vấn.
Nàng ở lại nơi này một đêm, vậy…
“Tôn đại phu nói ngươi sẽ sớm tỉnh lại nên ta mới sai Phúc Phúc trở về trước để chuẩn bị đồ ăn sáng” Diêu Thuấn Bình như nhìn thấy nghi vấn của nàng nên ôn nhu nói “ lão nhân gia hắn sáng sớm vừa mới rời giường đã đến đây kiểm tra, đồ đệ cũng vì đợi chỉ thị nên cũng phải có mặt ở đây, cho nên ta mới để Phúc Phúc trở về nói với Liễu cô một tiếng, thay mọi người thu xếp đồ ăn sáng, lát nữa sẽ mang tới đây”
Nghe vậy Mục Khuynh Tâm vẻ mặt xin lỗi hướng đại phu nói “ thực ngại đã làm ngươi vất vả”
“Đừng! Đừng! Trăm ngàn đừng nói như vậy!” Tôn đại phu vội vàng chắp tay chối từ, nói:“Y giả như cha mẹ, có thể giúp ẫu tử Mục cô nương bình an là tốt rồi, huống chi người chăm sóc cả đêm đều là Diêu công tử, nếu nói vất vả thì phải là hắn mới đúng”
Trong lòng nhói lên một cái, Mục Khuynh Tâm theo trực giác nhìn về phía Diêu Thuấn Bình nhưng cũng không hiểu vì sao mà nháy mắt sau đã tự động quay đi.
Tâm tình phức tạp khác thường nhưng nàng còn chưa kịp lý giải thì Diêu Thuấn Bình đã lên tiếng trước
“Không có gì.” Hắn nói, ngữ khí thành khẩn “xuất ngoại dựa vào bằng hữu, bằng hữu thì phải chiếu cố, giúp đỡ cho nhau, đó là việc nên làm”
“Xuất ngoại dựa vào bằng hữu a……” Tôn đại phu lặp lại câu này, như là không dự đoán được hắn thế nhưng lại nói như vậy, cho nên có vẻ khó hiểu.
“Đúng vậy, xuất ngoại dựa vào bằng hữu, hôm nay nếu đổi lại là ta gặp khó khăn, Khuynh Tâm chắc chắn cũng sẽ dốc hết toàn lực để giúp đỡ có phải không?” vừa đưa chén thuốc tới, Diêu Thuấn Bình vừa quăng trả vấn đề lại cho nàng.
Cực xấu hổ!
Chén thuốc đã đưa tới miệng, cho dù nàng không muốn cũng phải uống, ngay cả thời gian để chần chờ cũng không có, bởi vì đây là tình cảm a.
Tình cảm.
Mỗi người đều cần
“Đó là đương nhiên” khẽ hé miệng đem phần “tình cảm” kia nuốt xuống, rồi chỉ có thể hùa theo “ nếu Thủy Vân thực sự gặp khó khăn, Khuynh Tâm tất nhiên là hết lòng hỗ trợ”
Nhìn hắn ôn nhã mỉm cười, Mục Khuynh Tâm chỉ có thể ngoan ngoãn từng ngụm, từng ngụm mà uống hết chén thuốc dưỡng thai.