Buổi chiều là thời gian Diêu Tập Chi cảm thấy vui vẻ nhất trong ngày.
Mỗi ngày sau khi cùng mẫu thân ngủ trưa một giấc thật dài xong, vừa rời giường còn mơ mơ màng màng thì học bài, tiếp theo là ăn điểm tâm, khi đã xế chiều thì nàng sẽ được mẫu thân âu yếm dắt đi ra ngoài, còn có Y Mã và Phúc Phúc cùng đi.
Cũng chẳng có mục đích gì, chỉ là tùy hứng đi dạo chung quanh mà thôi.
Đây là khoản thời gian mạo hiểm nho nhỏ của nàng.
Bởi vì khi đi tản bộ trên đường sẽ gặp rất nhiều người, mà nàng vốn sợ người lạ, hơn nữa cũng không có thói quen thân cận với những người ăn mặc sặc sỡ, cho nên luôn nép sát vào người mẫu thân, đưa mắt tò mò nhìn chung quanh.
Có khi đi đến bên hồ nước, mẫu thân âu yếm sẽ dừng lại để cho nàng nghịch nước, mặc kệ nàng lãng phí sức lực mà đuổi theo đám nòng nọc…Đương nhiên không lần nào nàng bắt được chúng nhưng nàng thích bộ dáng ôn nhu của mẫu thân nhìn nàng cười lúc này, làm nàng cảm thấy rất vui.
Không có hướng đi cụ thể, có khi sẽ có nhiều người Miêu đứng ở xa xa tò mò chỉ về phía bọn họ hoặc là chạy vào trong nhà nói cho những người khác biết.
Tựa như như bây giờ!
Mỗi khi có người vì tò mò mà bắt chuyện, Y Mã sẽ đảm nhiệm vai trò phiên dịch, mẫu thân lại vui vẻ cùng người Miêu tám chuyện, nghe bọn họ kế những chuyện xảy ra trong cuộc sống.
Bình thường lúc này, nàng sẽ có đường ăn.
Nhưng cũng không nhất định là đường.
Có khi là mứt quả hoặc là kẹo, cũng có lúc là bánh mới ra lò còn nóng hổi, nói chung là đủ thứ, tùy theo thời điểm.
Tuy rằng những lúc đó nàng luôn tránh ở phía sau mẫu thân nhưng những người Miêu trong lúc nói chuyện cũng không quên tìm cách xoa bóp hai gò má hoặc là vuốt đầu của nàng, tiếp theo nếu không hướng vào trong nhà quát lớn thì cũng sẽ tự mình vào nhà lấy chút gì đó để cấp cho nàng.
Cho nên tiểu Tập Chi rất thích thời điểm mạo hiểm nho nhỏ này.
Bởi vì vĩnh viễn sẽ không biết, hôm nay trên đường, sẽ có cái gì đang chờ các nàng……
“Nhẹ chút! Ngươi nhẹ chút!”
Tiếng la to như tiếng heo bị thọc huyết vang lên từ đầu sơn đạo truyền đến, làm cho Y Mã đang phiên dịch phải dừng lại mà không chỉ có nàng, mọi người đều nhìn về phía phát ra âm thanh.
“ Thổ phiên này, chân của thiếu gia nhà ta đã bị gãy, ngươi thô lỗ như vậy là muốn hắn đau chết sao?”
“Cái kiểu như vậy, tuyệt không dùng được”
Theo lời Y Mã giải thích thì Mục Khuynh Tâm biết được hán tử người Miêu sáng này lên núi đi săn gặp người bị trúng bẫy thú, nhưng mà người nằm trên cáng và hai gia đinh hùng hùng hổ hổ đi kèm hai bên là ai a?
Hai gã khiêng cán nhìn thấy Mục Khuynh Tâm thì giống như chạy thẳng về phía nàng, rồi lập tức quăng cái cáng xuống đất.
“Ôi!” Tiếng kêu thảm thiết vang lên, người nằm trên cáng chỉ có thể ôm lấy cái chân bị thương kêu la.
Hai gã gia đinh hung hăng định đánh người nhưng cuối cùng cũng vì lấy chủ nhân làm trọng nên nhanh chóng chạy đến nâng hắn dậy.
Hai thợ săn người Miêu thì thầm to nhỏ với Y Mã một hồi, Y Mã vội vàng phiên dịch lại “ Phác Đạt nói bọn họ lên núi phát hiện ra người Hán bị thương này, không thể bỏ mặc nên đành dẫn bọn họ về đây”
Phúc Phúc nhìn hai gã thợ săn nói xong thì bỏ đi, giật mình hỏi “ không phải vì chúng ta cũng là người Hán thì đem quăng hắn cho chúng ta chứ?”
“Phúc Phúc, trước tiên đi thỉnh Tôn đại phu đi” Mục Khuynh Tâm bình tĩnh đưa ra chỉ thị.
Phúc Phúc có chút do dự nhưng cuối cùng cũng nhận mệnh mà đi.
Mục Khuynh Tâm đánh giá ba người trước mắt, không để ý đến ánh mắt gần như si mê của bọn họ, lãnh đạm hỏi “ Bạc Di Oa tộc là nơi xa xôi, sao công tử lại có thể xuất hiện ở đây?”
Vẫn còn chìm trong sự si mê nên Phan Mẫn Lực không nghe thấy gì, chỉ luôn miệng khen “đẹp, thực sự là rất đẹp a”
Mày như liễu, làn da trắng nõn mịn màng, đôi mắt trong suốt như hồ nước làm say lòng người, môi không thoa son mà đỏ mọng làm người ta muốn phạm tội.
Đẹp như tiên tử lại mị hoặc như yêu tinh, một tiểu mỹ nhân như vậy lại không tiếng động xuất hiện trước mắt, lại ở nơi hoang vắng này.
“Không thể tưởng tượng được nơi dị tộc hoang vắng này lại có một tiểu mỹ nhân” Phan Tả lên tiếng lấy lòng.
“Đáng giá! Thiếu gia ngươi đi chuyến này thực sự là đáng giá” biết rõ tính nết của chủ tử, Phan Hữu cũng hùa theo, mong rằng nhân cơ hội này có thể xóa bỏ cái tội bảo hộ chủ tử bất lực.
Sắc dục làm mờ lý trí, Phan Mẫn Lực nào có tinh thần để ý tới A Tả, A Hữu nói gì, tự so dung mạo như Phan An nên liền đưa tay chỉnh lại mái tóc hỗn độn cùng quần áo có chút chật vật, hai tay thi lễ, không nhanh không chậm nói “ tại hạ là Phan Mẫn Lực, làm nhân sĩ của Vệ huyện, xin hỏi phương danh của cô nương?”
Vệ huyện?
Mày liễu khẽ nhướng lên, Mục Khuynh Tâm cũng không để ý tới chuyện báo danh.
Hơn nữa, nguyên nhân chủ yếu là, nàng được xưng tụng là đệ nhất mỹ nhân của giới tự hoa, cho nên dù thế nào thì cái tên Mục Khuynh Tâm cũng có chút tiếng tăm, mà Vệ huyện ngay bên cạnh Khánh huyện, cho nên nàng không muốn mạo hiểm mà báo tên.
Đang cân nhắc làm thế nào để tứ lạng bạt thiên cân, đem sự phiền toái này dời đi thì Phan Mẫn Lực đã chờ không được mà cà nhắc từng bước tiến tới chỗ nàng, muốn kéo tay nàng nói chuyện.
Mục Khuynh Tâm tâm sinh chán ghét, liền nắm tay tiểu Chi nhi thối lui.
Một bước kia làm cho nàng suýt chút nữa thì mất hồn.
Không ngờ được ở phía sau lại ẩm ướt, nên vừa lui lại một bước đã bị mất trọng tâm, cả người liền bay lên không rồi ngã xuống.
Đứa nhỏ!
Mục Khuynh Tâm kinh hãi vạn phần, trong lúc đó nàng chỉ có thể nghĩ tới đứa nhỏ trong bụng, nghĩ rằng cú ngã này sẽ gây nên thương tổn cho thai nhi, cũng có thể bọn họ sẽ mất đi duyên phận mẹ con…
Lòng lạnh, tay chân cũng lạnh theo.
Cũng trong lúc này, lần đầu tiên trong đời Mục Khuynh Tâm cảm nhận được cảm giác hoang mang, lo sợ, hoảng loạn, mong muốn chuyện té xuống đất sẽ không xảy ra.
Nhưng trong lúc nàng bước hụt chân rồi bay lên không đã có người tiếp được nàng, không phải mặt đất lạnh như băng, cũng không có đau đớn mà vững vàng rơi vào một cái ôm ấm áp.
Mục Khuynh Tâm tưởng rằng thời gian đã đứng yên bất động.
Bở vì nàng không thể nói nên lời mà bốn phía cũng không tiến động, làm nàng cũng không thể suy nghĩ.
Nàng muốn thử tự hỏi nhưng mà nhất thời không làm được…
Nàng thử muốn bắt đầu tự hỏi, khả nàng nhất thời làm không được……
“Người nào? Còn không mau buông ra nàng?” Nàng nghe thấy tên đăng đồ tử họ Phan kia hô to gọi nhỏ.
“Võ Hải!”
Tiếng quát khẽ lạnh như băng cơ hồ vang lên ngay bên tai, Mục Khuynh Tâm tuy biết Võ Hải là gia phó của Diêu Thuấn Bình nhưng không rõ đã từng nghe qua thanh âm như vậy.
“Ngươi dám động thủ với thiếu gia nhà ta?”
“Có biết thiếu gia nhà ta là thần thánh phương nào không?”
Không rảnh quan tâm tới những âm thanh hô to gọi nhỏ cùng tiếng đánh nhay, bởi bì lực chú ý của Mục Khuynh Tâm lúc này đều tập trung ở một chỗ…Hạ phúc kia hơi hơi đau, tinh tế đau……
“Tâm nhi? Tâm nhi?”
Tiếng gọi vang lên bên tai là âm thanh nàng cảm thấy quen thuộc nhưng không có chậm rãi như ngày thường mà mang theo khẩn trương, thậm chí hắn còn gọi nàng…
Tâm nhi?
Cuối cùng thì Mục Khuynh Tâm cũng khôi phục tinh thần, nhìn thấy Diêu Thuấn Bình.
Tuấn nhan trăng nõn như ngọc mang nặng vẻ sầu lo, không chút che giấu cảm xúc mà nhìn nàng, lo lắng hỏi “ không có việc gì chứ?”
Vẫn nghĩ rằng thư sinh là có trăm cũng không dùng được một, nhưng lúc này suy nghĩ đó hoàn toàn bị phủ định.
Cơ hồ là nháy mắt tiếp theo nàng bay lên, không là Diêu Thuấn Bình, thư sinh văn nhước chỉ biết chi, hồ, giả, dã kia ôm nàng bay lên.
Lúc này Diêu Thuấn Bình không nghĩ được nhiều, hắn chỉ biết quyết định thật nhanh, chỉ thị Y Mã mang Tập Chi đi theo rồi ôm nàng chạy nhanh tới chỗ Tôn đại phu.
Hỗn loạn, nửa ngủ nửa tỉnh……
Mục Khuynh Tâm dăng rơi vào trong mộng, một giấc mộng rất dài.
Trong mộng là khi nàng vừa bịnh nặng mới khỏi, Tôn đại phu đến xem bịnh mà Diêu Thuấn Bình đứng ở bên cạnh thì thập phần kinh hoàng, sợ hãi, bởi vì nàng cái gì cũng không nhớ rõ, không biết người trước mắt là ai.
Nghe nói nàng cái gì cũng không nhớ rõ, Diêu Thuấn Bình trong mộng có vẻ ngoài ý muống, đi theo Tôn đại phu thảo luận một hồi sau đó bình tĩnh nói cho nàng biết nàng là nha hoàn của hắn, cùng hắn xuất môn chẳng may vô ý rơi xuống sơn cốc, hôn mê mấy ngày, đến giờ mới tỉnh.
Trong mộng Diêu Thuấn Bình vẫn tao nhã như vậy, tuấn nhan như ngọc, khí độ phi phàm làm cho người ta khó lòng hoài nghi lời hắn, huống chi nàng cái gì cũng không nhớ rõ nên càng không có lý do không tin hắn, mà hắn vì nàng ngoan ngoãn nghe lời mà khuôn mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Tuy rằng nàng vì bị thương ở đầu nên cái gì cũng không nhớ rõ, nhưng nàn rất nhanh đã phát hiện hắn thực sự là một chủ nhân thiện lương lại hảo tâm.
Khi nàng vẫn chưa khỏi hẳn, hắn là chủ nhân nhưng lại nguyện ý vì một nha hoàn mà dừng bước, để cho nàng ở lại trong nhà bằng hữu của hắn mà dưỡng thương cho đến khi lành hẳn, thực sự là khoan dung khó có được.
Cho đến khi nàng phục hồi như cũ, có thể trở lại với công việc mà vì nàng bày ra biểu hiện ngốc nghếch, không hiểu chuyện, hắn cũng bao dung, bỏ qua cho nàng. Cảm động tột đỉnh.
Trong mộng, nàng không rõ mình là một nha hoàn nhưng sao lại không giống
Buổi sáng, bưng thay nước rửa mặt nếu không đổ trên người một ít thì cũng rơi bên kia một bãi, cuối cùng chỉ còn được nửa bồn, miễn cưỡng cũng coi như có thể dùng.
Mà dùng khăn lau mặt mới là vấn đề, nàng không biết nên bắt đầu từ đâu để phục vụ cho chủ nhân.
Cũng không chỉ có vậy.
Chỉnh sửa nàng không được, ép buộc nàng cũng không xong, ngay cả khi ăn cơm, chuyện chia thức ăn đơn giản vậy nàng cũng không biết nên làm từ đâu.
Thậm chí, dù nàng không làm gì mà chỉ đứng một bên nhìn thôi cũng không ổn.
Chưa tới nửa buổi, hai chân nàng đã bủn rủn vô lực, làm cho nàng hoài nghi bản thân trước kia sao có thể đảm đương công việc của một nha hoàn.
Nàng hoài nghi rồi cắn răng chịu đựng, vất vả cho đến buổi tối.
Trời tối, cần phải thắp đèn, với nàng cũng là vấn đề. Cầm hai hòn đá lửa trên tay, nàng ngẩn người.
Nàng thậm chí còn không xác định được thứ này dùng để làm gì, lại còn hỏi làm thế nào mới có thể đánh ra lửa.
Ngày đầu tiên trở lại với công việc, nàng đã suy sụp muốn khóc.
Mà chủ nhân tốt bụng, nhã nhặn của nàng tựa hồ như không nhìn thấy thất bại của nàng, chẳng những không la mắng mà còn quan tâm, an ủi nàng, nói cho nàng biết vì nàng bị thương, nhiều thứ không nhớ được nên đối với công việc làm chưa quen tay cũng không có gì là lạ.
Hắn an ủi nàng, còn khuyên nàng đừng để ý, không cần tự trách.
Thật là khoan dung, từ bi a.
Trong mộng nàng là nha hoàn, cảm kích đối với chủ tử như nước sông chảy liên miên không dứt, lập tức tự hứa với bản thân, nàng nhất định phải mau chóng hồi phục trạng thái, trở lại là nha hoàng lanh lợi tri kỷ của chủ tử trước kia.
Cứ như thế, mỗi ngày nàng đều cố gắng phấn đấu vì mục tiêu này nhưng mà kết quả cũng rất kỳ lạ.
Cùng với chủ tử chơi cờ so với chải đầu đơn giản hơn nhiều, bàn luận