n nhìn bóng dáng Lệ Lệ dần biến mất, liền có điện thoại. 8 Là Phàm Ngự gọi tới.
"Ngự, cô ấy đi rồi, ô ô.”
"Ừ, em mau về đi, lái xe cẩn thận một chút. Một lúc nữa Trạch sẽ biết tin.” Phàm Ngự nói qua điện thoại, thanh âm mang theo bao đau lòng.
Tuyến phân cách ——
Sáng sớm, Lạc Trạch nhận được điện thoại của thuộc hạ báo hàng bị một nhóm người cướp mất, vội vàng chạy tới, tưởng một phen chiến đấu kịch liệt, lại thấy dẫn đầu là Mị ảnh và Khôi ảnh.
Lạc trạch nhìn hai người, sắc mặt lo lắng.
"Giải thích." Lạc Trạch thanh âm lạnh lẽo nói.
"Dạ, Thiếu chủ sai chúng tôi làm vậy, Lạc Thiếu có thể đi tìm ngài ấy hỏi.” Mị ảnh cung kính nói.
"Ngự bảo các cậu làm thế?" Lạc Trạch nghe xong, thấy vô cùng bối rối.
Lúc này có tiếng điện thoại. 0 Lạc Trạch nhìn qua, là trong nhà gọi tới.
"Thiếu gia, không thấy Giang tiểu thư."
Lạc Trạch nghe xong những lời này, gương mặt trong nháy mắt trở nên dữ tợn, lạnh lẽo, hung hăng ném điện thoại ra xa, đôi ưng mâu cũng chuyển dần sang màu đỏ.
"Mẹ nó, tiện nhân, cô dám chạy sao" Lạc Trạch nhìn hai người, bắn mỗi người một phát súng, nhưng đều là vào chỗ không nguy hiểm, sẽ không chết được.
Lạc Trạch sải bước rời đi, thẳng tới biệt thự của mình. Lúc anh trở lại, một nhóm người làm đều đang quỳ dưới đất. Lạc Trạch chỉ nhìn lướt qua rồi lập tức lên lầu, đá văng cửa phòng, mở tủ quần áo, cái gì cũng không còn, vào phòng tắm, mọi đồ dùng cũng đều đã bị ném đi.
Lạc Trạch nắm chặt hai bàn tay, gân xanh trên trán cũng nổi hết lên như muốn vỡ tung cả. Cuối cùng cũng thấy một tờ giấy đặt trên giường.
( Lạc Trạch, tôi đi rồi. bChúng ta không cùng một loại người, không cùng đường với nhau, nên ai đi đường nấy thôi. f Đừng tìm tôi nữa. Bảo trọng, nếu có gặp lại, hi vọng sẽ coi nhau như bạn.)
Lạc Trạch nhìn thứ duy nhất cô để lại, cầm trong tay, nắm chặt lại khiến tờ giấy nhăn nhúm. Ánh mắt Lạc Trạch từ từ chuyển sang hung ác, lại có chút thất thần.
Anh xoay người rời khỏi biệt thự, lái xe tới biệt thự của Ngự Phàm. Lạc Trạch gương mặt tức giận, đi vào trong biệt thự, mặt muốn bao nhiêu đen liền có bấy nhiêu. (giận tới đen cả mặt luôn rồi).
Lạc Trạch đi vào biệt thự, liền thấy ngay đôi vợ chồng kia đang ngồi trên ghế salon nhìn mình, như biết trước rằng anh sẽ tới. 5 Lạc Trạch không nói nhiều lời, tiến lại, kéo cổ áo Phàm Ngự, thanh âm tức giận: “Cô ấy đâu?”
Phàm Ngự nhìn Lạc Trạch đang tức giận, khẽ động khóe miệng: “Cô ấy đi rồi, sau này tôi cũng sẽ bảo vệ cô ấy, không để cậu tìm được đâu.”
"Hừ" Lạc Trạch thế nhưng lại cho Phàm Ngự một đấm, Phàm Ngự cũng không đánh trả lại, bởi anh biết, tâm tình Lạc Trạch bây giờ cũng giống như chính mình lúc trước.
An Tuyết Thần thấy vậy, vội chạy tới đỡ Phàm Ngự: “Tiểu Ngự, anh có sao không? Lạc Trạch, anh làm cái gì thế hả?” Cô tức giận, hướng Lạc Trạch hét lên.
"Tôi làm cái gì? Sao các người không xem lại xem các người đã làm gì?” Lạc Trạch cũng tức giận, hét to.
"Chúng tôi làm cái gì? Lạc Trạch, Lệ Lệ là chị em của tôi, tôi nhất định sẽ giúp cô ấy, anh là ai, lấy thân phận gì mà tới đây giương oai hả? Cô ấy vì sao phải bỏ đi, anh không phải rõ ràng nhất sao? Hả?” An Tuyết Thần bị chọc tức, viền mắt đã đỏ lên, hướng phía Lạc Trạch mà hét.
Phàm Ngự nhẹ nhàng vỗ vỗ vào lưng An Tuyết Thần đang kích động, sau đó nhìn Lạc Trạch: “Trạch, cậu không yêu cô ấy, để cho cô ấy đi đi.”
Lạc Trạch nhìn hai vợ chồng họ, đột nhiên cười: “Ngự, một quyền kia tôi đánh cậu là vì cậu thả người của tôi đi. Tôi cũng muốn nhìn một chút xem lưới bảo vệ của cậu có bao nhiêu kiên cố, tôi sẽ phá hỏng. Dù thả cô ta đi, cũng không tới phiên cô ta chạy trốn. Tôi sẽ bắt cô ta trở lại, giống như cậu lúc đầu thôi, cho bắt trở lại.” Lạc Trạch nói xong cũng nhanh chóng rời khỏi biệt thự.
An Tuyết Thần tránh trong ngực Phàm Ngự, thanh âm nức nở: “Tiểu Ngự, nhất định phải bảo vệ cho Lệ Lệ.”
"Ừ, anh biết rồi, em cứ yên tâm" Phàm Ngự ôm lấy vợ, nhìn bóng lưng người anh em tốt của mình đang giận dữ rời đi, thở dài một tiếng. Lạc Trạch, tới bao giờ cậu mới hiểu rõ đây?
Trên máy bay, Lệ Lệ nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy những đám mây trắng bồng bềnh trôi, khẽ mỉm cười. Giang Lệ Lệ sẽ bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới, lần sau trở về, tin rằng sẽ là một con người mới. Provence, tôi tới đây. Nghĩ xong, liền nhắm mắt nghỉ ngơi, chuẩn bị cho kế hoạch đầu tiên của mình, bảy ngày điên cuồng.