cũng không muốn hy sinh mình bởi vì giúp một tay, anh cũng không vĩ đại như vậy. Nghĩ liền gọi điện thoại cho an trai ở nước Anh. . . . . .
*
Studio, hôm nay bọn họ đều dậy thật sớm, bởi vì hôm nay nhất định phải hơ khô thẻ tre, Lạc Anh ngồi ở bên cạnh đạo diễn nhìn máy chụp hình, sắc mặt càng khó coi, Lạc Anh nhìn chằm chằm Lục Tâm nơi xa, xem ra khi nghỉ quay chụp cô ta chỉ chơi. Lạc Anh cầm cái loa bên cạnh đạo diễn hô.
"Hơ khô thẻ tre, thu dọn đồ đạc, về khách sạn." Thanh âm Lạc Anh phát ra lạnh lùng. Nói qua thì để cái loa xuống bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Đạo diễn kinh ngạc nhìn Lạc Anh, mặc dù vừa mới phát hiện sắc mặt cô không tốt lắm, lại nói, hôm nay kỹ thuật diễn của Lục Tâm thế nào hỏng bét như vậy.
Tất cả mọi người hơi sửng sốt, nhất là Lục Tâm, sắc mặt càng thêm khó coi, không thể tin được lời nói của Lạc Anh, cứ tính như thế, như vậy phải tổn thất bao nhiêu tiền.
Đạo diễn liếc mắt nhìn Phàm Niệm Ngự bên cạnh không có tinh thần, đờ người, cuối cùng nhìn Lạc Anh đang tức giận, không nói gì.
Phàm Niệm Ngự cũng đứng lên, sửa sang lại cà vạt của mình, thanh âm lạnh lùng: "Không nghe thấy Lạc tổng nói sao?"
Tay Lạc Anh thu dọn đồ đạc ngừng một chút, nghiêng đầu nhìn Phàm Niệm Ngự, chau mày lại, không biết anh đang làm cái quỷ gì.
Lục Tâm nghe Phàm Niệm Ngự nói thì vội vàng đi lên trước, liếc mắt nhìn Phàm Niệm Ngự, cuối cùng nhìn đạo diễn nói: "Đạo diễn, hoàn thành như vậy, nhưng tôi còn chưa phát huy, vậy không phải tổn thất một số tiền lớn ư?"
Đạo diễn cũng bị làm khó, nhìn Lạc Anh hung hăng đem ném mấy thứ, sau đó đi tới phía bọn họ. Lục Tâm nhìn thấy Lạc Anh tức giận, trên mặt cũng rất kiêu ngạo.
Lạc Anh đi tới giữa hai người, sau đó nhìn Lục Tâm. Châm chọc không chút lưu tình, thanh âm càng bén nhọn: "Lục tiểu thư, ngày hôm qua tôi đã nói, sao cô mau quên thế, đừng tưởng rằng có chỗ dựa là tốt rồi, đúng, cô có núi lớn dựa, nhưng tôi đây không dùng được, biết không? Núi to cũng vây quanh nước, tôi nói rồi vô luận như thế nào hôm nay tôi phải hơ khô thẻ tre, danh tiếng Lạc thị đủ để khiến cô biến mất khỏi giới điện ảnh. Tôi tổn thất chẳng qua là chín trâu mất sợi lông (ý là nhỏ nhặt), tôi còn đào ra, tôi muốn thì một ngày liền kiếm trở lại, nhưng còn Lục tiểu thư, cô tổn thất danh tiếng, tôi ngược lại muốn xem cô kiếm về thế nào?" Thanh âm của Lạc Anh rất lạnh lùng hung ác, căn bản không cho Lục Tâm một chút thể diện.
Lạc Anh nhìn Phàm Niệm Ngự, phát hiện mặt anh đang đùa giỡn nhìn mình, Lạc Anh mấp máy cánh môi, cuối cùng nói.
"Đạo diễn, tôi nói kết thúc công việc, không nghe thấy?" Lạc Anh phát ra thanh âm trước kia chưa từng từng có, làm cho người ta không muốn coi trọng cũng khó khăn.
Thân thể Lục Tâm đều run rẩy, sắc mặt trắng bệch nhìn Lạc Anh, một đôi tay nhỏ bé nắm thật chặt, một đôi mắt tràn đầy hận ý nồng nặc. Đã nhiều năm như vậy, vẫn chưa có người nào dám nói mình thế này, bởi vì chỗ dựa phía sau cô người khác không dám chọc, nhưng Lạc thiếu lại duy chỉ có năng lực.
Lục Tâm nhìn bóng lưng Lạc Anh, thanh âm có chút phát run: "Lạc tổng, xin cho tôi thêm một cơ hội, tôi nhất định diễn tốt."
Nghe nói, Lạc Anh kéo ra nụ cười thắng lợi, sau đó xoay người nhìn Lục Tâm hồi lâu: "Đạo diễn, cho cô ta một cơ hội, nếu không thông qua, sợ rằng không ai tìm cô ta chụp."
Đạo diễn thật là bội phục cô gái nhỏ tuổi lần này coi như rõ thực lực, liền vội vàng gật đầu: "Lục Tâm, còn không tới đây?"
Lục Tâm nhìn Lạc Anh xoay người đi tới. Trong nháy mắt xoay người, đáy mắt đầy sương mù, tràn ngập thù hận cùng đố kỵ.
Lạc Anh lần nữa ngồi vào bên cạnh đạo diễn, rất nghiêm túc nhìn máy chụp hình. Kiệt Thụy nhìn Lạc Anh, khóe miệng cười nhàn nhạt, mới vừa rồi Lạc Anh thật sự rất oách! Kiệt Thụy khẽ nghiêng đầu nhìn Phàm Niệm Ngự, phát hiện Phàm Niệm Ngự đang nhìn Lạc Anh, nhưng khóe miệng cong lên nụ cười tà khiến Kiệt Thụy có cảm giác lo lắng.
Tay trái Phàm Niệm Ngự đỡ trán của mình, tóc rơi ngăn con mắt câu hồn thâm thúy của anh. Khóe miệng giơ lên độ cong làm càn. Phàm Niệm Ngự nhìn bóng lưng Lạc Anh. Lạc Anh, em cho rằng sau khi về nước em có thể thoát khỏi anh sao? Anh muốn để cho em biết, chỉ cần anh muốn, cũng chưa có thứ gì không có được, bao gồm cả em.
Lạc Anh cảm thấy ánh mắt nóng rực áp bức lòng người phía sau, biết anh đang nhìn mình, không cần nhìn cũng biết ánh mắt kia nóng bỏng cỡ nào, khiến cô đứng ngồi không yên.
Kiệt Thụy nhìn Phàm Niệm Ngự, môi mỏng mím chặt, anh có dự cảm không tốt, tìm một cơ hội nhất định phải nhắc nhở Lạc Anh. Người đàn ông này thật sự nguy hiểm, anh đã điều tra được tư liệu của anh ta. Phàm Niệm Ngự, mười tuổi bắt đầu tiếp nhận Phàm thị, từ nhỏ tiếp nhận các loại huấn luyện, có thể đánh thắng anh ta còn không có. Kiệt Thụy vuốt cằm mình. Anh đang nghĩ mình đồng ý Lạc Anh rốt cuộc có đúng hay không. Anh đồng ý Lạc Anh cũng không phải bởi vì giúp cô thoát khỏi Phàm Niệm Ngự, mà muốn giúp bọn họ. Bởi vì anh biết rõ trong lòng hai người bọn họ đều có đối phương, vấn đề lớn nhất chính là Phàm Niệm Ngự. Cho nên anh lựa chọn phương thức cực đoan này tới kích thích Phàm Niệm Ngự. Muốn kích nội tâm chân thật nhất của anh ta. Mặc dù mạo hiểm nhưng cũng muốn làm, vì em gái thân yêu.
"Cắt, hơ khô thẻ tre rồi, mọi người cực khổ rồi." Lần này là đạo diễn nói.
Lạc Anh thở phào nhẹ nhõm, đứng lên lấy ra một tấm thẻ vàng nhét vào trong tay đạo diễn. Nhẹ giọng nói: "Đạo diễn, mời bọn họ ăn cơm vì hơ khô thẻ tre, ăn thứ tốt nhất, không sao." Lạc Anh nói xong cũng đưa tay nhỏ bé ra đè lại trán của mình, thật là mỏi chết đi được.
Lạc Anh liếc Phàm Niệm Ngự một cái, cuối cùng lôi Kiệt Thụy đi về khách sạn, cô thật không muốn đợi ở chỗ này, cảm giác hít thở không thông làm cô cực kỳ không thoải mái.
Kiệt Thụy bị Lạc Anh lôi đi, nhìn bóng lưng Lạc Anh, sau đó nói.
"Lạc Anh, anh phát hiện người đàn ôn Phàm Niệm Ngự kia không phải bình thường, anh ta nguy hiểm, em phải cẩn thận." Kiệt Thụy vẫn không yên lòng, nói.
Lạc Anh dừng bước lại quay đầu nhìn vẻ mặt nghiêm chỉnh của Kiệt Thụy, sau đó gật đầu một cái: "Biết, em sẽ hết sức cẩn thận, cần thiết em sẽ tìm ba giúp một tay."
Kiệt Thụy nghe cô nói vậy cũng yên lòng, hai người trở lại khách sạn. Phàm Niệm Ngự nhìn nơi Lạc Anh biến mất, khóe miệng không chút kiêng kỵ nâng lên đường cong mị hoặc.
"Tiểu Bạch Thỏ vĩnh viễn chơi đùa chỉ có sói xám lớn mà thôi!"
Trên máy bay, lần này Lạc Anh chuẩn bị xong trước thời gian bay, vào gian phòng bao, Lạc Anh ngồi ở trên ghế sa lon, trong đầu tất cả đều là câu nói kia của Phàm Niệm Ngự.
"Thay Lục tiểu thư chuẩn bị một gian phòng khác"
Trong đầu Lạc Anh tất cả đều là những lời này, chẳng lẽ bọn họ giận dỗi rồi ư? Phiền chết đi được, Lạc Anh, mày đoán mò cái gì, có liên quan đến mày sao? Lạc Anh phiền não bứt tóc của mình.
Kiệt Thụy ngồi ở đối diện nhìn vẻ mặt phong phú của Lạc Anh, không nhịn được cười, anh thật sự không muốn xem Lạc Anh tự làm khổ, nói: "Lạc Anh, em muốn biết, em trực tiếp đi hỏi không phải tốt sao. Cần gì ở nơi này tìm phiền não."
Đôi mắt Lạc Anh nhìn chằm chằm Kiệt Thụy, hướng anh hô: "Hỏi cái gì? Em cũng không muốn. Em muốn đi ngủ rồi, mệt chết đi được, lần này trở về hy vọng sẽ không có nhiều việc." Lạc Anh nhảy lên trên giường sau đó vô cùng không ưu nhã nằm lỳ ở trên giường nói.
Kiệt Thụy liếc Lạc Anh một cái tiếp theo chơi máy vi tính nói: "Được rồi, tới nơi anh sẽ gọi em."
Lạc Anh tiến vào trong mộng đẹp rất nhanh, Kiệt Thụy nhìn Lạc Anh ngủ, cởi áo khoác đắp cho cô, sau đó trở lại trên ghế sa lon chơi tiếp. Hoàn toàn không biết mỗi một chỗ trong gian phòng đều bị Camera ghi lại.
Phàm Niệm Ngự ngồi ở trên ghế sa lon, nhẹ nhàng lắc lắc ly rượu trong tay, nhìn Lạc Anh trên màn ảnh ngủ giống như con nít, có thể thấy được cô rất mệt mỏi, tư thế quá không ưu nhã.
"Lạc Anh, trò chơi của em kết thúc, kế tiếp, đến lượt anh rồi." Phàm Niệm Ngự nhìn người trên màn ảnh, khóe miệng hiện lên nụ cười mị hoặc, có hiệu quả làm người ta giận sôi.
*
Máy bay hạ xuống đất, Lạc Anh liền vụng trộm kéo Kiệt Thụy rời đi. Hai người trở lại công ty, tinh thần thoải mái, Lạc Anh xem như để xuống một khối tâm bệnh, Lạc Anh trở về trên ghế của mình, nhìn Kiệt Thụy.
"Kiệt Thụy, chuẩn bị xong chưa?" Lạc Anh tựa vào ghế dời hỏi Kiệt Thụy.
Kiệt Thụy nhìn Lạc Anh, trầm mặc hồi lâu mới cong môi mỏng: "Lạc Anh, em xác định chưa? Không cân nhắc lại ư?"
Lạc Anh nhếch khóe miệng, cười nhàn nhạt nói: "Ừ, xác định, vậy thì anh sợ, yên tâm, anh ấy vẫn sẽ cố kỵ thân phận của anh."
Kiệt Thụy lắc đầu, nhìn Lạc Anh: "Được, em đã nói vậy, anh còn do dự cái gì?"
Lạc Anh lấy điện thoại nói mấy câu: "Thư ký Lâm, giúp tôi hẹn một ký giả nổi tiếng nhất, ký giả cực kỳ có sức cuốn hút, bảo người đó đi đến phòng làm việc của tôi tìm tôi."
Lạc Anh cúp điện thoại, mặt tươi cười nhìn Kiệt Thụy, không biết cô đang cười cái gì? Kiệt Thụy nhìn Lạc Anh, chỉ mong chuyện thuận lợi, bằng không lệch khỏi quỹ đạo sẽ hỏng bét, nhưng chính là cố tình thoát khỏi quỹ đạo.
Ngày kế, Lạc Anh cùng Kiệt Thụy ngồi ở trong phòng làm việc, tiếp nhận ký giả phỏng vấn.
"Xin hỏi Lạc tổng, lúc nào thì hai người ở chung một chỗ?" Ký giả hỏi.
"Ở chung một chỗ hơn mười năm rồi." Gương mặt Lạc Anh hạnh phúc nhìn Kiệt Thụy nói. Kiệt Thụy nhìn Lạc Anh diễn giống như thực.
"Vậy xin hỏi, điều kiện của Kiệt Thụy tiên sinh không phân cao thấp cùng Lạc thị, giữa hai người có phải kết thân hay không?" Ký giả hỏi.
"Không có, chúng tôi là thanh mai trúc mã. Tình cảm một lòng!" Lạc Anh cười trả lời.
"Vậy lúc nào thì hai người chuẩn bị đính hôn đây?" Ký giả rốt cuộc hỏi vấn đề quan trọng nhất.
"Ừ, cái này sao? Cuối tháng này." Lạc Anh trở lời lần nữa.
"Nhanh như vậy ư, được rồi chụp tấm hình cho hai vị." Ký giả cầm máy chụp hình lên nói.
Lạc Anh ngồi ở bên người Kiệt Thụy, hai người cười rất vui vẻ, cho dù ai nhìn đều là một đôi hạnh phúc, trai tài gái sắc, gia thế xứng đôi.
"Được rồi, cám ơn Lạc tổng cho tôi cơ hội để tôi phỏng vấn ngài." Ký giả rất cảm kích đưa tay nhỏ bé ra cười nói.
Lạc Anh nắm tay cô ta, cũng cười, vừa nhìn chính là phụ nữ đáng yêu.
"Lạc Anh, em thật lợi hại, diễn giống như thật ấy."
Lạc Anh liếc anh một cái: "Đó là tình cảm chúng ta tốt. Đương nhiên, ngày mai chờ xem tin tức mới thôi." Nói rồi Lạc Anh cười đến vui vẻ. Lần này cô nhất định phải thoát khỏi lời thề của người kia.
Ngày hôm sau, các tòa soạn báo lớn cùng tờ báo đều là tin tức Lạc thị với công tử của công ty nước ngoài nổi danh sắp thành hôn, truyền đi đã sôi trào, hình của bọn họ rõ ràng, bao gồm đối thoại giữa bọn họ. Tivi cũng phát tin tức họ sắp đính hôn.
Cao ốc Phàm thị, Phàm Niệm Ngự nhìn đối thoại trên màn ảnh giữa Lạc Anh và ký giả, cùng hình, trên bàn là tờ báo sáng nay, con mắt Phàm Niệm Ngự trở nên tối tăm, cầm tờ báo lên, nhìn nụ cười hai người qua báo chí, xé nát ném vào thùng rác. Một đôi mắt chim ưng nhìn chằm chằm Lạc Anh trên màn ảnh, gương mặt