ỡng, anh trai em, không thích hợp với chị, không phải em cũng cảm thấy sao? Cho nên không tồn tại có thích hay không, mặc kệ chị có thích hay không đều là cùng nhau lớn lên, đây là sự thật không phải sao?"
Phàm Dịch Hân nghe Lạc Anh nói, nhăn nhăn mày xinh đẹp tuyệt trần, gương mặt không hiểu. "Lạc Anh, chị nói quá thâm ảo rồi, em không hiểu."
Lạc Anh cưng chiều sờ sờ đầu Dịch Hân sau đó phụ họa nói: "Không hiểu thì thôi, chờ em lớn lên liền hiểu." Đối với người chị em này, cô rất ưa thích đấy.
Dịch Hân bịt bịt miệng sau đó nói: "Cái gì? Em lớn hơn chị đấy, có được hay không."
Lạc Anh thản nhiên cười, sau đó nhìn Dịch Hân nói; "Có muốn ăn trái cây không, chị xuống lầu lấy cho em."
"Được." Dịch Hân gật đầu một cái, rất sảng khoái nói. 9 Lạc Anh đi dép vào. ab Mở cửa phòng liền chạy hướng lầu dưới, bởi vì mọi người đều đã ngủ rồi, lầu dưới chỉ còn một chiếc đèn vàng tối mờ.
Lạc Anh đi xuống cầu thang, mới vừa xuống bậc thang cuối cùng, điện thoại di động của cô liền vang lên. Lạc Anh vừa lấy ra nhìn, là Kiệt Thụy. Lạc Anh nhận điện thoại, sau đó đi tới phòng bếp.
"Hi, Hello, Kiệt Thụy, thế nào? Tôi mới trở về, anh liền muốn tôi?" Kiệt Thụy là bạn tốt của cô. Bạn khác phái đầu tiên, giữa bọn họ thân thiết như anh em. Cho nên Lạc Anh rất hợp với Kiệt Thụy.
"Đúng vậy, bảo bối, anh rất nhớ em, ngày mai anh sẽ bay trở về Trung Quốc đi đến nhà em cầu hôn."
Lạc Anh nghe nói cười duyên một tiếng, thanh âm rất ngọt, nghe ra cô rất vui vẻ, cô dùng bả vai kẹp điện thoại di động, sau đó mở tủ lạnh ra cầm giỏ trái cây, cầm mấy loại trái cây Dịch Hân thích ăn.
"Kiệt Thụy, được rồi, ngày mai anh tới nhà tôi cầu hôn đi, tôi nhớ tôi đã nói qua với anh, cha tôi là xã hội đen, anh không sợ sao? Nếu như anh thật muốn tới, đoán chừng lễ hỏi phải tốn một khoản rất lớn đấy" Trong giọng điệu của Lạc Anh tất cả đều là nhạo báng. 5 Giữa bọn họ đều là quan hệ biết mà không nói.
"Nói đi, tất cả cái gì anh đều cho."
"Chậc, đầu tiên anh đem Kim Tự Tháp của Ai Cập mang đến nhà tôi trước đã." Lạc Anh vừa chọn nước trái cây vừa cùng anh vô nghĩa.
"Dựa vào chi, tôm tép? Em trêu chọc anh sao?" Đầu bên kia điện thoại quả thực là kêu lên?
"Ha ha, trêu chọc anh thôi, muốn kết hôn với tôi? Chờ đi, nói không chừng ngày nào đó bản tiểu thư tâm tình tốt liền muốn lập gia đình, như vậy người đầu tiên có thể suy tính chính là anh, như thế nào? Đối tốt với anh thôi." Lạc Anh đóng cửa tủ lạnh, quay người lại, cô giật mình, không đợi đầu bên kia điện thoại nói chuyện, cô kêu ra tiếng.
"A"
Lạc Anh bị sợ đến đem điện thoại rơi trên mặt đất, đụng phải miễn nói, đầu bên kia điện thoại truyền đến thanh âm nóng nảy của Kiệt Thụy.
"Lạc Anh, em làm sao vậy? Kêu cái gì? Nói chuyện."
Gương mặt Lạc Anh thay đổi một hồi trắng một hồi đỏ, bởi vì cô nhìn thấy hai người triền miên trên ghế sa lon, không phải người khác mà là Phàm Niệm Ngự nhiều năm không thấy cùng người phụ nữ của anh, nụ hôn nóng bỏng, y phục phụ nữ cũng phân tán đầy, nhìn ra mới vừa kết thúc một phen hoan ái.
Lạc Anh vỗ nhẹ một chút sau đó nhặt điện thoại lên, nói tiếp: "Kiệt Thụy, tôi không sao, nhìn thấy con chuột, sợ hết hồn. Khuya lắm rồi anh ngủ đi, tôi biết rõ bên kia là ban ngày, nhưng tôi đây đã là trời tối, bay một ngày, tôi muốn ngủ, cứ như vậy, tới Trung Quốc gọi điện thoại cho tôi, tôi đi đón anh, ngủ ngon." Lạc Anh cúp điện thoại, mới vừa rồi bởi vì cô thét chói tai mà khiến cho hai người kia nhìn cô.
Phàm Niệm Ngự đã rời khỏi trên người người phụ nữ, một đôi con ngươi lãnh mị đùa cợt nhìn Lạc Anh kinh hoảng. 4f Khóe miệng chứa đựng ý cười, nhưng bởi vì rất tối, không nhìn ra là cười như thế nào, là cười lạnh. Cô vừa xuống là anh biết rồi, nghe cô ấy sao thân thiết cùng người đầu bên kia điện thoại nói chuyện phiếm, quả nhiên là đàn ông. Bằng không cũng sẽ không nói cưới cô ....
Người phụ nữ trong ngực Phàm Niệm Ngự ngượng ngùng nhặt y phục trên đất lên lung tung mặc vào, gương mặt hồng hào.
Lạc Anh không phải người ngu, ở nước ngoài lâu như vậy, chưa ăn thịt heo cũng đã gặp heo chạy rồi, cho nên bình ổn một chút, làm như chuyện gì cũng không có, đây là điểm mạnh của cô, ngụy trang mình.
Lạc Anh liếc mắt nhìn Phàm Niệm Ngự cuối cùng nhìn vẻ mặt thẹn thùng của người phụ nữ, thanh âm tràn đầy áy náy, dịu dàng nói: "Thật xin lỗi, em không có chú ý, quấy rầy hai người rồi, chỉ là tối lắm, cái gì cũng không nhìn thấy, em cận thị, không có đeo mắt kính, cho nên không nhìn rõ ràng, xin lỗi. Hai người cứ tiếp tục, em đi lên trước, Dịch Hân đang đợi trái cây." Nói xong Lạc Anh xem như chuyện gì cũng không có xảy ra đến gần bọn họ sau đó chạy thẳng tới cầu thang.
đoán đi, 1.4 PNN sẽ có hành động gì, hihi, vừa nãy đăng nhầm mục thảo luận hơ hơ
1.3
Phàm Niệm Ngự đốt một điếu thuốc lá nhìn bóng lưng Lạc Anh biến mất, một đôi mị con mắt nửa hí, sau đó liếc nhìn người phụ nữ bên cạnh một cái, thanh âm lạnh lẽo không có một chút nhiệt độ, hung ác lệ âm chí nói: "Ngày mai tới chỗ thư ký lấy tiền, hiện tại, cút".
Người phụ nữ vừa nghe, vội vàng quỳ trên mặt đất, thanh âm nức nở nói: "Niệm, em, làm gì sai rồi sao? Hay là mới vừa rồi phục vụ không tốt, em có thể sửa."
Phàm Niệm Ngự nhẹ nâng cằm người phụ nữ, sau đó nửa hí mị con mắt, thanh âm lạnh lùng nói: "Ngoan, phụ nữ nghe lời, tôi sẽ tha thứ cho cô một lần, hiện tại mặc quần áo tử tế, biến, bằng không tiền cũng không có. Sao?"
Người phụ nữ thấy thế còn là muốn tiền, người đàn ông này mình không nắm giữ được, đứng lên liền chạy ra khỏi biệt thự. 89 Khóe miệng Phàm Niệm Ngự chứa đựng nụ cười đùa giỡn, híp một đôi mắt, nhìn cầu thang cua quẹo, khóe miệng cười càn rỡ hơn.
Đúng vậy, Lạc Anh chưa có trở về gian phòng, mà đang ở nơi khúc quanh, cô cắn chặt cánh môi, một đôi tay nhỏ bé nắm quyền, hôm nay vừa thấy, quả nhiên như truyền thuyết, tự mình nghe, tận mắt nhìn thấy, cô hoàn toàn chết tâm rồi, cô - Lạc Anh dầu gì cũng là minh hậu, sẽ không vì người đàn ông chờ đợi như vậy. b Cho nên tất cả đến tối nay thôi, bọn họ chỉ là bạn bè.
Lạc Anh hít sâu một hơi sau đó xoay người rời đi. Phàm Niệm Ngự nghe bước chân nhẹ nhàng linh hoạt của cô, khóe miệng thoáng cười sâu hơn, từ nhỏ anh đã tiếp nhận các loại huấn luyện, làm sao sẽ không biết cô ở đó.
Sau khi trở lại phòng, phát hiện Dịch Hân đã ngủ, nhưng cô lại chưa chợp mắt được. 73 Đúng vậy, dạng đàn ông giống như anh làm sao có thể thuộc về một loại phụ nữ, không thực tế, nhưng từ nhỏ Lạc Anh muốn chính là loại tình yêu một lòng một dạ, nhất là khi nghe chuyện xưa của ba mẹ cùng chú thím, cô tin chắc có tình yêu chân thành hơn.
Lạc Anh, ngày mai trở về là mình, nhìn thấy anh có thể rất hữu nghị rất bình thường chào hỏi, không cần trốn tránh anh, bởi vì bọn họ là bạn tốt thanh mai trúc mã. Cho nên không cần bởi vì tình cảm khác phá hủy phần hữu nghị này. Nghĩ tới đây cô cũng từ từ buồn ngủ.
*
Ngày kế, sau khi cô tỉnh lại cũng không nhìn thấy Phàm Niệm Ngự, đến hiện tại đã là ba ngày rồi, hôm nay là ngày thứ hai cô đến công ty thực tập, chức vị Tổng giám đốc thiết kế. 1Bởi vì cô học chính là thiết kế.
Tuy ít tuổi, nhưng cô trải qua khảo nghiệm của thành viên ban giám đốc, cô mặc bộ đồ công sở đã xen hai màu đen trắng, áo sơ mi trắng trên người, quần đen bó sát, đem vóc người trổ mã tốt của cô toàn bộ bày ra ngoài. d Đường cong hoàn mỹ, bụng bằng phẳng không có thịt thừa.
Lạc Anh ngồi ở trên ghế, bận rộn chết cô, ngày thứ nhất nhậm chức cũng đã giải quyết không ít chuyện phiền toái, may nhờ cô di truyền tế bào thông minh cùng buôn bán của ba mẹ. Kế tiếp còn có một vị khách hàng, là Trương đổng, cần hạng mục bán hoặc cho thuê nhà.
Lạc Anh đứng lên, soi vào gương nhìn một phen, tóc dài uốn thành mấy cái cuốn, tùy ý xõa ra. Mặc dù có chút quyến rũ, nhưng không có biện pháp, cô ra ngoài chính là phải cần hình dáng thành thục. 10 Sau khi cảm thấy không có gì không ổn mới rời khỏi phòng làm việc, đi đến chỗ phòng ăn bọn họ ước hẹn trước, phòng ăn nhà họ Phàm.
Lạc Anh dừng xe trước một cao ốc đẹp mắt, vài chục năm không tới, biến hóa thật là lớn. Lớn mạnh hơn. Lạc Anh cầm túi xách đi về phía phòng ăn khách sạn. aa Có câu nói tới khéo không bằng đi đúng dịp.
Lạc Anh cầm thẻ khách quý đi về phía thang máy, đúng lúc nghe thanh âm truyền ra cách đó không xa.
"Niệm, sợi dây chuyền này em thật thích, anh đối với em thật tốt." Thanh âm quyến rũ nũng nịu của người phụ nữ truyền vào trong lỗ tai Lạc Anh, biểu hiện nhíu nhíu mày lại làm bộ như không nghe thấy.
"Tốt, tiểu yêu tinh, một hồi ở trên giường biểu hiện tốt một chút." Thanh âm khàn khàn khêu gợi của Phàm Niệm Ngự vang lên, phụ nữ đều dể thu phục.
Hai người cứ đứng như vậy, Phàm Niệm Ngự căn bản là không có nhận ra, đầu Lạc Anh khẽ cúi thấp xuống, tóc dài căn bản che khuất khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
Thang máy mở ra, hai người ôm nhau rời đi. Lạc Anh ngẩng đầu lên, nhìn bọn họ từ từ xoay người. e Một tíc tắc.
Phàm Niệm Ngự ôm người phụ nữ trong ngực, xoay thân thể lại, nhấc con ngươi lên nhìn người đối diện cũng chính là cô gái mới vừa rồi đứng bên cạnh thì anh hiển nhiên có một giây sững sờ.
Lạc Anh nhìn Phàm Niệm Ngự sững sờ một giây sau đó ưu nhã nện bước chân đi vào, nhìn Phàm Niệm Ngự, cười cười. Thanh âm thản nhiên nói: "Niệm Ngự, rất khéo, anh ở đây à."
Phàm Niệm Ngự nhìn cô cười chào hỏi cùng mình, lập tức hồi phục phong lưu phóng đãng, nhìn lên nhìn xuống đánh giá Lạc Anh một chút. Khóe miệng khẽ giơ lên. Thanh âm khàn khàn vang lên ở bên trong thang máy.
"Lạc Anh, trùng hợp như thế? Tới chỗ anh có chuyện gì sao?"
Lạc Anh nhẹ nhàng vén tóc dài ra sau gương mặt, đem lỗ tai khéo léo đẹp đẽ lộ ra, sau đó ấn tầng lầu trong thang máy. Thanh âm nhàn nhạt mở miệng: "Ừ, có chút việc."
Người phụ nữ trong ngực Phàm Niệm Ngự có chút không vui, tay vòng trên cổ của anh. 5 Thanh âm có chút ghen tức nói: "Niệm, cô ấy là ai. Hai người quen nhau."
Phàm Niệm Ngự hung hăng hôn cái miệng nhỏ chua chát của người phụ nữ. Trong giọng nói mang theo mùi vị cưng chiều: "Ừ, em gái cùng nhau lớn lên."
Ánh mắt Lạc Anh chuyển động một phen, anh nói không sai, hiện tại cô rất rộng rãi. Lạc Anh nhìn người phụ nữ vùi ở trong ngực Phàm Niệm Ngự thản nhiên nói: "Xin chào, Lạc Anh. Cô rất đẹp, ánh mắt Niệm Ngự rất cao."
Người phụ nữ nghe xong nâng lên khuôn mặt nhỏ cao ngạo nhìn Lạc Anh, sau đó rất tự tin nói: "Xin chào, tôi là phụ nữ của anh ấy."
Lạc Anh không nhịn được cười co giật khóe miệng, so với trước càng cường hãn, trực tiếp là phụ nữ của anh ấy. Lạc Anh gật đầu cười. f Lúc này điện thoại của cô vang lên. a Lạc Anh lấy điện thoại ra. 7 Thanh âm rất ngọt nói.
"A lô, Trương Đổng, tôi đã đến, ở bên trong thang máy, được, như vậy, một lát gặp, được." Lạc Anh cúp điện thoại bỏ vào trong túi, sau đó liếc mắt nhìn chỉ số tiến trên thang máy. a5 Sau đó xoay người nhìn Phàm Niệm Ngự nói: "Hai người lên tầng mấy?"
"00" Người phụ nữ rất kiêu ngạo nói.
Lạc Anh thế nào cảm giác người phụ nữ này có chút hướng về phía mình, dĩ nhiên cô không sao cả, ngón tay tường tận nhấn 00. b Lạc Anh cứ như vậy đứng ở một bên, hai tay nhỏ bé nắm túi của mình. Mặc đồ chuyên nghiệp. bChỉ có ba ngày, biến hóa nhiều như vậy, thiếu một điểm xấu hổ, ngượng ngùng, nhiều một chút tư vị người phụ nữ thành thục vì sự ngh