rí, cô sợ ngây người, từ đáy lòng cô sợ người đàn ông này, móc mắt con người, còn có máu trên người mình. Cô nghĩ tới liền nằm ở bên giường bắt đầu nôn mửa.
Lạc Trạch nửa hí mắt nhìn cô gái trên giường chật vật không chịu nổi, cầm ga giường lên bao lấy cô, hướng gian phòng của mình đi tới.
Lạc Trạch thô lỗ đem cô ném xuống sàn nhà trong phòng tắm, sau đó cầm vòi hoa sen, tẩy rửa thân thể của cô, những thứ tư vị của mấy gã đàn ông khác anh không chịu nổi. Nước lạnh khiến Giang Lệ Lệ vốn kháng thuốc từ từ phục hồi tinh thần lại. Giang Lệ Lệ co ro thân thể, giờ phút này cô đã hoàn toàn trần trụi rồi. Hai tay bao quanh thân thể.
Một đôi mắt Lạc Trạch máu đỏ, vừa nghĩ tới những người đàn ông kia nhìn cô bằng loại ánh mắt dâm uế, anh liền muốn giết bọn họ.
"Á làm cái gì vậy?" Giang Lệ Lệ sợ hãi kêu ra tiếng, đối với hành động bây giờ của Lạc Trạch rất là không hiểu.
"Tôi muốn đem cô rửa sạch sẽ." Nói qua liền cầm bàn chải lên liều mạng lau chùi thân thể trắng noãn của Giang Lệ Lệ. Mặc kệ cô đau đớn thế nào.
"A, cái người biến thái này, là anh tìm người vũ nhục tôi, anh dừng lại động tác của anh, đau quá. 00 Cái người ma quỷ này." Giang Lệ Lệ kêu khóc, trên thân thể đau rát không thôi.
Phiên ngoại
Lạc Trạch tựa như không nghe thấy, hung hăng cọ thân thể của cô, một đôi mắt máu đỏ, cho đến thân thể của cô rỉ ra vết máu li ti, trong bồn tắm, trắng noãn từ từ đỏ hồng. Ánh mắt của anh mới bình thường.
Lạc Trạch nhìn sau lưng đã sưng đỏ, từng vết thương thật nhỏ, ứa máu li ti, thế mới biết mình hành động điên cuồng. Lạc Trạch nhìn Giang Lệ Lệ đã khóc khóc không thành tiếng, sau đó kéo khăn lông qua ôm lấy cô, đi ra phòng tắm, đặt cô ở trên giường lớn.
Giang Lệ Lệ bởi vì sau lưng đau đớn, không thể làm gì khác hơn là nằm lỳ ở trên giường, thật không dám hồi tưởng tất cả những gì vừa xảy ra. b Chỉ là không tiếng động khóc. b Người đàn ông này thật là đáng sợ, tính tình bất định, không phải anh muốn cho người khác vũ nhục mình sao, nhưng tại sao lại muốn giết chết người kia, nghĩ tới đây cô càng sợ hơn, anh dĩ nhiên cũng đem người giết chết, quả nhiên rất dễ dàng.
Lạc Trạch nhìn sau lưng cô vẫn còn rỉ máu ra ngoài, sau đó cầm điện thoại lên: "Lập tức tới biệt thự của tôi"
phút, hai người bác sỹ đã đi vào, bác sỹ liếc một cái liền lập tức chuyển ánh mắt về phía Lạc Trạch nói: "Lạc thiếu, chỉ là cọ, nhưng nhớ về sau đừng đụng nước, tôi lấy cho ngài dược cao, giúp vị cô nương này thoa ở bên trên là được rồi."
Nói qua hướng trong túi xách bên cạnh lấy ra dược cao đưa cho Lạc Trạch.
"Đi xuống đi"
"Ặc, dạ" Hai người bác sỹ lui xuống. 7 Lạc Trạch nhìn dược cao trong tay, cuối cùng lại nhìn cô gái vừa kéo vừa kéo cái chăn màu đen trên giường lớn. Cuối cùng nện bước chân dài đi tới.
Giang Lệ Lệ khóc, lần đầu thảm như vậy, lần đầu gặp chuyện như vậy, lần đầu sợ như vậy. Giang Lệ Lệ nhìn Lạc Trạch đã tĩnh táo lại, nhưng cô lại tỉnh táo không được, hiện tại cô không dám nhìn chăm chú anh, anh triệt triệt để để chính là ác ma. Giang Lệ Lệ xoay đầu qua, cố ý đưa cô, không nên nhìn cô.
Lạc Trạch ngồi ở bên giường sau đó giúp cô bôi dược cao. Giang Lệ Lệ chỉ cảm giác sau lưng mát lạnh, rất thoải mái. c Tiếng khóc cũng chầm chậm đình chỉ. Lạc Trạch nhẹ nhàng giúp cô bôi dược cao.
"Lạc Trạch, tôi cho anh biết, làm sao anh đối với tôi tôi cũng sẽ không nói." Giang Lệ Lệ vẫn là câu nói kia.
Lạc Trạch cũng không dừng động tác trong tay lại, giọng nói lạnh nhạt, mở miệng: "Coi như cô không nói, Ngự cũng có thể tìm đến bọn họ. Chỉ là nhiều thời gian vui vẻ cho họ mà thôi."
Giang Lệ Lệ nhíu chặt lông mày lại, không bao giờ nói chuyện nữa, anh nói rất đúng, Phàm Ngự nhất định có thể tìm được bọn họ, chỉ là thời gian nhiều hơn chút mà thôi.
"Cô gái, sợ sao?" Lạc Trạch dừng lại động tác trong tay nhìn sau lưng đã bôi dược cao, cầm lên khăn giấy lau chùi hai tay của mình.
"Sợ, bởi vì anh căn bản không phải người." Giang Lệ Lệ nặng nề nói.
"Sợ là tốt rồi, về sau ngoan ngoãn, đừng nghĩ không vâng lời tôi, nếu không hậu quả rất thảm" Lạc Trạch nhìn cô, quả nhiên cô gái là không được cưng chiều.
Giang Lệ Lệ khẽ cắn răng. Không nói gì, anh hung ác lệ cô đã thấy được, trước kia chỉ cho là anh là một hoa hoa công tử, Phú Nhị Đại, không nghĩ tới còn có một mặt phúc hắc như vậy, thủ hạ của mình cũng xuống tay.
Lạc Trạch nhìn cô một cái sau đó đi ra ngoài: "Nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai cho cô xem đồ tốt, cô sẽ tâm phục khẩu phục." Nói xong cũng đóng cửa rời khỏi phòng.
Giang Lệ Lệ ngủ là phòng ngủ chính của Lạc Trạch, nhưng cô không có tâm tình thưởng thức, thân thể mệt mỏi, rất mệt, đều không nghe lời nói tới. Cô nghĩ kỹ nghỉ ngơi tốt một chút, mặc kệ như thế nào có tinh thần cùng hơi sức mới có thể phản kháng anh, không phải sao?
Tuyến phân cách ——
Sáng sớm, Giang Lệ Lệ mệt mỏi mở mắt, dược cao đó quả nhiên thần hiệu, sau lưng đã đóng vảy. Cô ngồi dậy, nhìn áo đầm màu xanh dương trên đầu giường, cuối cùng vẫn mặc vào, nếu không mình cũng không có y phục mặc rồi.
Cốc cốc —— một tràng tiếng gõ cửa, một vị phu nhân trung niên đi tới, nhìn mình nói: "Tiểu thư, thiếu gia bảo cô xuống lâu dùng cơm" Nói xong cũng đã lui ra ngoài.
Giang Lệ Lệ đi vào phòng tắm, nhìn dụng cụ rửa mặt mới, cô cũng không khách khí sử dụng. Sau đó đem đầu tóc tùy ý xõa ra, cũng không có bất kỳ phấn son, không quyến rũ như lúc trước, nhiều hơi thở thanh thuần.
Giang Lệ Lệ đi xuống cầu thang đã nhìn thấy Lạc Trạch một thân quần áo màu đen thoải mái ngồi ở trên bàn ăn, đang đợi cô sao? Giang Lệ Lệ lập tức bác bỏ, thế nào có hình dạng này, ý tưởng ngu xuẩn đây?
Giang Lệ Lệ đi tới trước bàn ăn nhìn Lạc Trạch không nói gì. Lạc Trạch liếc cô một cái nói: "Ngồi ở đối diện"
Giang Lệ Lệ rất nghe lời ngồi ở đối diện, bây giờ là trên địa bàn của anh, tuyệt đối không thể cứng đối cứng. Không thể làm gì khác hơn là ngồi xuống, cô cũng rất đói bụng rồi.
Lạc Trạch liếc mắt nhìn Giang Lệ Lệ, trắng thuần, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn, giống như trước đây, chỉ là nhiều mùi vị thành thục nữ hơn. a Giang Lệ Lệ biết anh đang nhìn mình, liền tự nhiên ăn bữa sáng, vừa đúng cô rất đói. {Một hồi sẽ phun toàn bộ ra}
Lạc Trạch nhìn cô, nhếch miệng lên, nụ cười ý vị sâu xa, sau đó giống như Linh bên cạnh khiến cho màu sắc. a Một tên đàn ông cầm một mâm, phía trên còn đang đắp nắp. Giang Lệ Lệ cũng không chấp nhận, có tiền như vậy dĩ nhiên ăn nhiều.
"Cho tiểu thư thưởng thức" Khóe môi Lạc Trạch nhếch lên nụ cười hữu ý vô ý, nhìn Giang Lệ Lệ một hồi run rẩy.
Người đàn ông đem cái mâm đặt ở bên người Giang Lệ Lệ, sau đó mở cái nắp. Nháy mắt sau đó.
"Ọe ọe" Giang Lệ Lệ đem thức ăn mới vừa ăn vào đều phun ra, cũng không để ý là ở nơi nào, bởi vì cô không nhịn được.
Mở cái nắp, rậm rạp chằng chịt tất cả đều là con mắt người, mọi người mở thật to, giống như là nhìn chằm chằm cô. Giang Lệ Lệ vội vàng đẩy ra ngoài, những con mắt kia vãi đầy mặt đất.
"A ọe" Cô không ngừng nôn mửa, biết không thể khạc ra đồ. Lạc Trạch nhìn gương mặt của cô đã xanh mét trắng bệch, nụ cười khóe miệng sâu hơn. {Cảm giác thế nào, Tiểu Trạch trạch so tiểu Ngự Ngự vẫn còn quá!}
"Như thế nào? Thích không? Những thứ này đều là ánh mắt của người đàn ông xem qua thân thể hoàn mỹ của cô, tôi nói rồi trước lúc tôi ngán, cô chỉ có thể là của tôi đấy." Lạc Trạch giống như một Ma vương tuyên bố.
Giang Lệ Lệ run rẩy đôi môi, sau đó liếc mắt những thứ ghê tởm rơi trên mắt đất kia, con mắt đảo một vòng trực tiếp té xỉu ngồi dưới đất. d Một chút sắc mặt cũng không có. Kinh sợ quá độ.
Lạc Trạch chau mày, nhẹ nói: "Kêu bác sỹ tới đây"
Bên trong gian phòng, Giang Lệ Lệ hôn mê, lông mày nhíu chặt, trên trán mồ hôi hột liên tiếp. Trong miệng thỉnh thoảng lẩm bẩm: "Không, đừng, chớ nhìn chằm chằm tôi, đừng nhìn tôi, chớ"
Bác sỹ kiểm tra một lần rồi sau đó nói: "Lạc thiếu, tiểu thư hình như là kinh sợ quá độ, trong miệng vẫn còn lẩm bẩm, cộng thêm dinh dưỡng không đầy đủ mới có thể đưa đến hôn mê"
Lạc Trạch di chuyển đên bên Giang Lệ Lệ, lúc này mới nhìn sắc mặt cô cực kỳ khó coi, đầu nhỏ, thỉnh thoảng còn khóc khóc, trong miệng nói thầm này nọ. Lạc Trạch đem mặt đều đặt ở bờ môi cô, lúc này mới nghe rõ cô đang nói cái gì?
"Đừng, đừng tới đây, chớ nhìn chằm chằm tôi, đừng nhìn tôi, đừng nhìn tôi, chớ" Lạc Trạch ngẩng đầu nhìn cô, sờ cái trán của cô có chút phát sốt, thì ra là thật hù được cô, cái anh muốn chính là hiệu quả như vậy.
"Đúng vậy, tôi đã vì tiểu thư tiêm thuốc, ngày mai sẽ giảm nhiệt. Tôi đang truyền bình dinh dưỡng, nhưng vẫn phải ăn một chút gì, bằng không bụng không hấp thu tốt." Bác sỹ rất cẩn thận nói.
"Được rồi, đi đi" Lạc Trạch ngồi ở bên giường của cô sau đó cầm điện thoại lên: "Vú Lưu, nấu một bát cháo bưng lên." Sau đó cúp điện thoại, ánh mắt phức tạp nhìn Giang Lệ Lệ.
Một hồi Vú Lưu {Chính là phu nhân buổi sáng, là quản gia} liền bưng một bát cháo đi lên.
"Thiếu gia, cháo cậu yêu cầu."
"Ừ, đi xuống đi" Lạc Trạch nhận lấy cháo ấm áp, sau đó vừa thổi thổi một muỗng đặt ở trong miệng của cô, vừa mới bắt đầu là ăn vào, nhưng cũng không đến mấy giây liền ưỡn người nôn mửa. Sauk hi nhìn thấy cái loại ghê tởm đó còn có thể ăn xuống à?
Lạc Trạch nhíu chặt lông mày nhìn cô đem toàn bộ phun ra, đã phun ra rồi, cô vẫn còn buồn nôn. Cuối cùng Lạc Trạch đem cháo bỏ vào trong miệng của mình, nâng đầu của cô lên cuối cùng dùng miệng cho cô ăn, buộc cô ăn vào, nhưng còn giống như là chống cự. Lạc Trạch đưa bàn tay ra vuốt ve sau lưng của cô, dùng miệng che lại miệng của cô thật lâu, phát hiện cô đã nuốt xuống, lúc này mới buông cánh môi cô ra, cứ như vậy Lạc Trạch đem một bát cháo toàn bộ đút vào trong miệng Giang Lệ Lệ.
Dĩ nhiên cô sẽ không biết. Lạc Trạch cũng không thể nói cho cô biết, anh còn chưa chăm sóc một người nào như vậy, hơn nữa còn là cô gái. 37 Lạc Trạch buông cô xuống, sau đó đi vào phòng tắm tắm.
Lúc đi ra sờ sờ cái trán của cô đã không nóng như vậy. Cuối cùng cũng chui vào, ôm thân thể của cô ngủ, anh chưa từng ôm cô gái nào qua đêm, cô là ngoại lệ. Căn biệt thự này chỉ có cô tới. 3 Lạc Trạch vẫ dùng biệt thự dành riêng với cô gái khác, ở trong đó có cô gái của anh, nhưng là đều là cận kỳ. Vẫn có chút mới mẻ mới có thể nghỉ ngơi.
Cả đêm Giang Lệ Lệ ngủ rất không yên ổn, trong miệng tất cả đều là nói mớ, mộng thấy người đàn ông nằm ở trên người mình chết. Chính mình lấy mạng, Lạc Trạch cũng an ủi cô, biết cô mộng thấy cái gì.
"Không cần, không cần qua tôi, không phải là của tôi, không phải là của tôi, tôi không có, tôi không có giết anh, tôi không có giết người." Sau nửa đêm Giang Lệ Lệ lật qua lật lại thân thể. Trên trán tất cả đều là mồ hôi lạnh.
Cả sau lưng đều ướt, Lạc Trạch nhéo lông mày, vẻ mặt nặng nề, mình thật sự quá mức, nói gì cô cũng chưa từng thấy qua chuyện như vậy. 36 Lạc Trạch vịn trán của mình, sau đó kéo thân thể của cô qua, lúc này mới phát hiện ra, cả sau lưng cô đều ấm áp . Y phục dán chặt sau lưng.
Lạc Trạch cau mày, sau đó cởi xuống y phục của cô, nhìn vết sẹo khó coi phía sau lưng cô, Lạc Trạch đi xuống giường, cầm khăn lông lau chùi thân thể của cô, sa