"Phốc —— khụ khụ, khụ khụ, em nói cái gì? Nửa năm, trò đùa quốc tế à, nửa năm không ăn cơm, mọi người phải chết rồi. Em trêu chọc chị hả?" Miệng An Tuyết Thần đầy mỡ đông nói, gương mặt không tin tưởng.
Mặt Tiểu Niệm Ngự tức giận nhìn An Tuyết Thần, thanh âm non nớt ở phòng bệnh truyền ra: "A, bẩn rồi." Nói xong cũng như một làn khói vọt vào phòng vệ sinh, An Tuyết Thần đỏ mặt lên, sau đó cúi đầu, liền bắt đầu dừng lại ăn như hổ đói. Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, cầm khăn ăn lên vì cô lau chùi khóe miệng, An Tuyết Thần cũng mặc cho anh chăm sóc như đứa bé, An Tuyết Thần hướng anh cười một tiếng, sau đó tiếp tục chiến đấu với một bàn đầy món ngon.
Ăn no, An Tuyết Thần đi tới đi lui ở trong phòng bệnh, Tiểu Niệm Ngự nhìn An Tuyết Thần nói: "Mẹ, mẹ đừng vòng vo, xoay mãi làm con choáng váng đầu"
An Tuyết Thần dừng bước lại nhìn Tiểu Niệm Ngự nói: "Nhưng mà, chị ăn rất no căng, không hoạt động cái bụng sẽ nổ tung" An Tuyết Thần nói xong lúc này mới quan sát gian phòng này, sau đó sợ hãi kêu ra tiếng. Phàm Ngự chau mày lại nhìn An Tuyết Thần. Tiểu Niệm Ngự cũng nhíu chặt mày, luôn cả kinh.
"Mẹ, mẹ thế nào?" Giọng điệu của Tiểu Niệm Ngự hình như là rất bất đắc dĩ. Cặp mắt An Tuyết Thần sáng lên nhìn Tiểu Niệm Ngự nói: "Ở nơi này là phòng bệnh, rõ ràng là phòng sao?"
Cũng chỉ có cô. Lúc ấy, Tiểu Niệm Ngự liền liếc mắt, thông minh thế nào cũng giảm xuống. Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần trầm giọng nói: "Ngủ, ngày mai xuất viện?"
An Tuyết Thần nhìn gương mặt tuấn tú đầy sương mù của Phàm Ngự sau đó nhìn Phàm Ngự nói: "Hả? Chú, chú còn rất đẹp trai, thật không nhìn ra chú đã bao nhiêu tuổi rồi?"
Phàm Ngự quay mặt, hướng cô đi tới, An Tuyết Thần cảnh giác nhìn Phàm Ngự, Phàm Ngự cũng tung người nằm ở bên cạnh cô. An Tuyết Thần sợ hãi kêu lên tiếng: "A, chú làm cái gì? Như thế nào cùng tôi cùng nhau ngủ, nam nữ là không thể cùng nhau ngủ?"
Phàm Ngự đối với tiếng la của An Tuyết Thần, không cho trả lời, bàn tay vừa xem đem cô ôm vào trong ngực của mình, An Tuyết Thần vừa định kêu thành tiếng thì giọng nói trầm thấp của Phàm Ngự truyền đến: "Câm miệng, kêu nữa anh liền ăn em"
An Tuyết Thần quả nhiên ngậm miệng, cứ có cảm giác loại cảm giác này rất quen thuộc, "Chú đừng ăn tôi, tôi ăn không ngon" An Tuyết Thần nhỏ giọng nói. Phàm Ngự ôm An Tuyết Thần, hạ thân đã sớm to thẳng, đã giới dục nửa năm nên Phàm Ngự đã vô cùng đói khát rồi. Đối mặt với gương mặt An Tuyết Thần hiện tại giống như một tấm giấy trắng, anh giống như hung hăng muốn cô. Khuôn mặt nhỏ nhắn của An Tuyết Thần hồng hồng sau đó nhỏ giọng nói: "Cứng quá, cái đó, xương của chú chạm vào tôi, rất đau đấy?" Phàm Ngự khẽ nguyền rủa một tiếng tung người lên, đi vào phòng tắm, hiện tại anh cần vọt vào tắm nước lạnh, dập lửa, cô gái này thật là quá quyến rũ người rồi, chỉ đụng chạm cô, anh sẽ có phản ứng máu nóng sục sôi.
An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự biến đổi, trong đầu có dấu chấm hỏi thật to, lúc này Tiểu Niệm Ngự bò lên giường nói: "Mẹ, tối nay con và mẹ ngủ cùng nhau" Nói qua liền chui vào chăn. An Tuyết Thần nhìn Tiểu Niệm Ngự, cũng không nói gì, đứa trẻ sao? Sau đó nằm ngủ. Trong phòng tắm, Phàm Ngự trong không khí kia, nhìn không thể ăn, chờ về nhà, nhất định phải ăn sạch sẽ. Đáng chết, ước chừng vọt vào tắm nước lạnh nửa giờ, chờ lúc đi ra, hai mẹ con đều ngủ rồi. Phàm Ngự đi tới bên giường, nhẹ nhàng hôn cánh môi An Tuyết Thần một cái, mềm mại, sau đó đi tới một cái giường khác nằm xuống, chuẩn bị ngủ.
Sáng sớm hôm sau ——
An Tuyết Thần nặng nề mở cặp mắt ra, trở mình một cái, sau đó tư thế ngủ vô cùng không ưu nhã kẹp chăn lại. Những người khác đều đã tỉnh dậy, chỉ còn sót một mình anh. Tiểu Niệm Ngự ở một bên nhìn An Tuyết Thần, chau mày lại, "Nhanh lên một chút, cũng mấy giờ rồi. Làm sao mẹ ngủ nửa năm còn ngủ không tỉnh đây?"
"Ừ, không cần ầm ĩ, chị lại ngủ một hồi" An Tuyết Thần mơ mơ màng màng nói xong, Phàm Ngự hếch tuấn mày, từng bước một đi lên phía trước sau đó nâng cằm của cô lên, nặng nề hôn lên, quả nhiên An Tuyết Thần không thể hô hấp mở to cặp mắt, nhưng mà lúc nhìn thấy gương mặt tuấn tú phóng đại trước mắt thì mắt lập tức trừng lớn. Trong miệng ấp úng. Phàm Ngự nhướng mày nhìn An Tuyết Thần đỏ mặt, cuối cùng rời múi môi của cô, thanh âm trầm thấp nhỏ giọng nói: "Về nhà"
An Tuyết Thần hồi thần, sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng thở hổn hển, lập tức đứng lên, nhìn Phàm Ngự, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Ấp úng nói: "Chú, tại sao chú hôn tôi, đây chính là nụ hôn đầu của tôi"
Tiểu Niệm Ngự nhìn dáng vẻ xấu hổ của An Tuyết Thần, trực tiếp té xỉu: "Mẹ, mẹ lấy nụ hôn đầu ra, đứa bé của mẹ cũng lớn như vậy, con choáng vì chết"
Mặc kệ Tiểu Niệm Ngự nói thế nào, An Tuyết Thần vẫn xoay xoay vặn vặn sau đó mang dép đi vào phòng tắm. Đóng cửa lại, nhìn phòng tắm, Wow thật xa hoa. An Tuyết Thần vọt vào tắm, phát hiện có một đôi giày cao gót cùng một chiếc váy có dãy hoa lan bên viền. Nhìn qua rất đẹp mắt, An Tuyết Thần mặc vào. Sau đó đi ra.
"Như thế nào, nhìn được không?" Nói xong vẫn còn ở tại chỗ quay một vòng. Dương dương hả hê, giống như cô gái 17, 18 tuổi. Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, con ngươi sâu sâu, nói gì thì tối nay cũng phải ăn hết cô, vì cô, anh thế nhưng để giới dục nửa năm rồi.
An Tuyết Thần nhìn ánh mắt nóng rực của Phàm Ngự nhìn chằm chằm mình rõ ràng như vậy, sau đó nhớ tới sáng nay mình bị đánh lén, khuôn mặt nhỏ đỏ lên nhỏ giọng nói: "Sắc lang" nhưng là mình cũng không thế nào chán ghét. Mặc dù thanh âm rất nhỏ nhưng Phàm Ngự cũng nghe vô cùng rõ ràng, sau đó nhếch tuấn lông mày nhìn An Tuyết Thần, sắc lang? Buổi tối lại thật sự sắc cho em xem, bò già giả bộ nai tơ.
Tuyến phân cách ——
An Tuyết Thần xuống xe, khoang xe hào hoa như vậy còn chưa tính, tòa thành như vậy, đây cũng quá cái kia, ánh mắt của An Tuyết Thần nhìn chằm chằm thật to, thế nào có loại cảm giác rất quen thuộc đây? Tiểu Niệm Ngự nhìn vẻ mặt An Tuyết Thần ngu ngốc, chọc chọc cô.
An Tuyết Thần ngậm miệng sau đó lắc lắc đầu nhìn Phàm Ngự: "Chú nói? Đây là nhà tôi?"
Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, gật đầu một cái, An Tuyết Thần cũng rất bình tĩnh nhìn Phàm Ngự, hồi lâu: "Bà mụ cười giỡn, ngu sao mà không ở." Nói qua liền vọt vào. Tiểu Niệm Ngự ở một bên lúng túng kéo miệng. Phàm Ngự ngược lại, khóe miệng phác hoạ nhìn bóng lưng cô vui sướng. Như vậy cũng rất tốt.
Dọc theo đường đi An Tuyết Thần đều thưởng thức, hoa hoa thảo thảo, thế nào lại giống ngục giam thế. Vách tường cao như vậy, còn có súng máy, chẳng lẽ? Một ý nghĩ ở trong đầu của An Tuyết Thần vang lên. Không phải NH là sĩ quan cao cấp đấy chứ.
An Tuyết Thần dừng bước lại, chờ bọn họ theo kịp, An Tuyết Thần vây ở bên cạnh Phàm Ngự, nhìn từ trên xuống dưới. Phàm Ngự khẽ cau mày."Thế nào?"
An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự nuốt nước miếng một cái, nói: "Cái đó, có phải chú là quan quân bí mật của chính phủ hay không?" Phàm Ngự mắt lạnh nhìn An Tuyết Thần, nhìn gương mặt cô hưng phấn, sau đó nói: "Đúng vậy, anh là một thủ trưởng"
"Wow, thủ trưởng đại nhân khỏe." Nói xong kính lễ. Khuôn mặt Tiểu Niệm Ngự vẫn luôn khổ sở bỗng tươi cười, nếu cô là lòng mẹ thương con? Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, đột nhiên phát lên một ý nghĩ, hình như không tồi.
Mấy người vừa đi vào biệt thự, trận thế này liền đem An Tuyết Thần giật mình. Vừa tiến đến, chân còn chưa bước vào đi? Chỉ nghe thấy một đám thanh âm vang dội: "Hoan nghênh thiếu phu nhân về nhà"
Gương mặt An Tuyết Thần kinh ngạc, quay đầu lại nhìn trái phải, nhìn lại nhìn một chút, cũng không nhìn thấy thiếu phu nhân nào? Tiểu Niệm Ngự giật giật khóe miệng sau đó nhắc nhở: "Bọn họ gọi mẹ đấy?"
An Tuyết Thần mở to hai mắt dùng ngón tay trỏ chỉ lỗ mũi mình, hình dáng của miệng phát âm một chữ “tôi”, nhưng không nói ra. Sửng sốt hồi lâu mới nói: "Tôi? Thiếu phu nhân"
"Thiếu phu nhân khỏe" Hai hàng nữ người làm hô, An Tuyết Thần cũng cảm giác thần kinh của mình muốn nổi điên, tình huống thế nào, cuối cùng ho khan một cái sau đó nói: "Khụ khụ, như vậy thiếu gia của các người là ai hả?"
Tiểu Niệm Ngự chỉ chỉ Phàm Ngự bên cạnh: "Ông ấy"
An Tuyết Thần chỉ vào Phàm Ngự, cũng khó trách, đây là nhà anh sao? Vậy anh là thiếu gia, mình là thiếu phu nhân? Lúc này mới phản ứng được, vừa chỉ chỉ Phàm Ngự vừa chỉ chỉ mình, gương mặt không tin. Mình lúc nào thì gả cho anh? An Tuyết Thần lại gần Phàm Ngự sau đó rất nhỏ giọng nói: "Lúc nào thì tôi gả cho anh hả?"
"Còn chưa, nhưng lập tức gả cho anh" Phàm Ngự nói xong cũng sải bước đi vào biệt thự, lưu lại An Tuyết Thần một mặt kinh ngạc, còn chưa kết hôn sao? Kỳ quái, sau đó liền theo lên lầu, dọc theo đường đi An Tuyết Thần tựa như đứa bé vậy. Ngạc nhiên với mọi thứ.
Đi vào gian phòng: "Wow, phòng thật là xinh đẹ, đây là gian phòng của tôi sao?" An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự hỏi.
"Ừ, gian phòng của chúng ta"
"Chúng ta? Chú nói là chúng ta ở cùng nhau?" An Tuyết Thần có chút kinh ngạc, không phải nói còn chưa kết hôn sao? Thế nào ngủ chung? Phàm Ngự liếc mắt một cái liền thấy ngay ý định của An Tuyết Thần, sau đó lạnh lùng mở miệng: "Quan lớn ra lệnh, em phải phục tùng"
"A, dạ, thủ trưởng" Choáng nha, quan lớn hơn một cấp đè chết người. An Tuyết Thần bĩu môi, sau đó lập tức nằm ở trên giường lớn, Phàm Ngự đi vào phòng tắm, sau đó đổi một thân đồ mặc ở nhà, An Tuyết Thần liền bắt đầu quan sát gian phòng, ngồi ở trươc bàn trang điểm, nhìn thấy một khung hình, bên trong là tấm hình của mình, rất đẹp, rất tao nhã, như thế nào không quá giống mình đây? Hơn nữa tự mình nghĩ không ra là lúc nào?
Phàm Ngự đi ra khỏi phòng tắm đã nhìn thấy An Tuyết Thần đang ngẩn người nhìn tấm hình của mình. Sau đó đi tới, vòng chắc cô, thân thể An Tuyết Thần cứng ngắc, sau đó nhìn Phàm Ngự trong kính, tóc còn ướt, rơi vào trên cổ của mình, lành lạnh. Khuôn mặt nhỏ của An Tuyết Thần đỏ lên, Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, âm thanh khàn khàn nói: "Đó là em, rất đẹp"
An Tuyết Thần gật đầu một cái, đúng là rất đẹp, nhưng thấy thế nào cũng không giống phong cách của mình, phụ nữ thành thục, còn có chút phong cách người mẹ, không thể nào, mình sẽ không sinh đứa bé đi, không đúng, không có kết hôn thì sinh con thế nào. An Tuyết Thần đang suy nghĩ? Cảm giác cổ đột nhiên tê tê dại dại. Nâng con mắt vừa nhìn liền phát hiện Phàm Ngự đang hôn cổ của mình, trong nháy mắt, mặt An Tuyết Thần đỏ tới tận cổ. "Chú, chú làm cái gì?"
Phàm Ngự ôm lấy An Tuyết Thần, An Tuyết Thần lên tiếng kinh hô: "A, chú làm gì thế" Phàm Ngự đem An Tuyết Thần đặt ở giường lớn, cúi người nhìn dáng vẻ hoang mang sợ hãi của cô, thật sâu đâm vào trái tim anh. Anh không khống chế được rồi, không kiên trì nổi, hiện tại liền muốn cô, hung hăng muốn cô.
Đôi tròng mắt đen của Phàm Ngự trở nên thâm thúy trầm tĩnh, một đôi mắt thâm tình bị nhiễm **. An Tuyết Thần nhìn anh, cô thừa nhận anh thật sự rất tuấn tú. Phàm Ngự khàn khàn giọng nói nói: "Bảo bối, anh đói bụng"
Khuôn mặt An Tuyết Thần đỏ bừng nhìn Phàm Ngự, khoảng cách tiếp xúc gần như vậy, để cho cô rất không tự nhiên: "Này, này, vậy thì đi ăn cơm, ăn cơm nhé?"
"Nhưng anh không muốn ăn cơm?" Phàm Ngự nói.
"Vậy anh muốn ăn cái gì, phải đi ăn xong, nhanh từ trên thân tôi đứng lên" Khuôn mặt An Tuyết Thần đỏ bừng, nói. Hô hấp có chút gấp gáp.
"Thật, muốn ăn cái gì đều được?" Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, đường cong khóe miệng giơ lê