là, ba nói rồi, đó là bởi vì ba quá yêu mẹ, cho nên không khống chế được yêu mẹ nhiều hơn, chưa từng có cô gái hấp dẫn như mẹ đấy? Xem ra mị lực của mẹ thật to à?" Tiểu Niệm Ngự nói khiến khuôn mặt nhỏ của An Tuyết Thần đỏ lên, vốn là tức giận nhưng khi nghe lời của con liền biến mất hầu như không còn rồi, còn có chút hài lòng nho nhỏ.
Phàm Ngự thấy thế, tặng một ánh mắt bái phục đưa cho con trai mình. Tiểu Báo cũng có thể làm cho tiểu tử này nói thành Tiểu Miêu. Phàm Ngự nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của An Tuyết Thần, vội vàng đem đĩa thịt bò bít tết mình vừa mới cắt tốt đẩy qua sau đó vô cùng dịu dàng nói: "Bảo bối, thật xin lỗi, tối hôm qua là anh mất khống chế, em đói bụng không, nhanh ăn đi" An Tuyết Thần khẽ nhấc con ngươi lên nhìn Phàm Ngự, tốc độ biến chuyển cũng quá lớn đi?
Phàm Ngự dĩ nhiên chỉ ý nghĩ trong lòng của cô gái nhỏ này, nhưng vẫn rất thanh nhã mà cười cười, thu hồi bộ tà tứ mị cười kia, giờ phút này giống như là một ông xã ân ái cùng bố vợ hiền lành. An Tuyết Thần chính thức chuyển thân thể, sau đó hào phóng ho khan một cái, liền bắt đầu ăn, mình thật rất rồi. Tiểu Niệm Ngự nhíu lông mày, ý bảo làm xong, cha cũng đừng nuốt lời.
Chuyện cười, Phàm Ngự là ai chứ, làm sao có thể nuốt lời với đứa trẻ, còn là con trai của mình. Một màn như vậy thật đúng là ấm áp. Một bữa cơm ở lúc Tiểu Niệm Ngự thông minh điều hòa ăn rất vui vẻ, tâm tình phẫn hận của An Tuyết Thần đối với Phàm Ngự đã tan như mây khói. Lần này Phàm Ngự thật không thể không bội phục tên tiểu tử này.
Tuyến phân cách ——
Sau buổi cơm tối, ba người đi tới phía sau khách sạn, đã nhìn thấy một máy bay trực thăng, An Tuyết Thần đã không cảm thấy giật mình, Tiểu Niệm Ngự ngược lại hơi sững sờ, mắt tỏa ra sáng loáng, dù sao vẫn là đứa bé bốn tuổi. "Mẹ, con không phải muốn ngồi máy bay"
An Tuyết Thần cũng nhìn Phàm Ngự, Phàm Ngự chỉ là hướng về hai mẹ con ở cửa khẽ cười cười, kéo tay nhỏ bé của cô liền chuẩn bị đi vào máy bay nhìn thấy Phàm Ngự, mấy người tới đón bọn họ, vì bọn họ mở cửa máy bay ra, ngay sau đó ba người đi lên, một người trên lỗ tai còn mang theo tai nghe, nói là để cho tiện đối thoại. Tiểu Niệm Ngự rất là ngạc nhiên, nhìn máy bay từ từ cất cánh, một trái tim nhỏ nhảy không ngừng, cho đến khi máy bay bay đến chỗ cao nhất, Tiểu Niệm Ngự vừa nhìn xuống, lập tức sợ hãi than lên tiếng: "A, mẹ, mẹ, mẹ xem một chút, mẹ mau nhìn xuống đi, thật sự rất xinh đẹp"
An Tuyết Thần nghe con trai la lên, nhìn xuống dưới, cảnh tượng kia thật là quá đẹp, máy bay vút lên trời cao phía trên khách sạn, phía trước bãi biển, đêm, gió nhẹ mát mẻ, thổi qua lá cao lương nhỏ giọt sương, thổi qua cây Bạch Dương phát ra tiếng soạt soạt, thổi qua nước biển lóe ánh sáng, cũng thổi qua cả người nóng lên yên tĩnh tuấn mỹ trước gò má. . . . . . . Đêm hè xinh đẹp cỡ nào, ánh sao trong suốt sáng vô tận dưới bầu trời mờ mịt lóe ra ánh sáng động lòng người, con dế mèn từ khe hở nhẹ nhàng hát ra ca khúc trữ tình, gấp khúc giữa đường đất đêm đen, phát tán hương thơm mùi hoa dại cùng lá cây, không khí nồng nặc và mát mẻ say lòng người, hơn nữa nghi thức truyền kỳ cuộc sống cách mạng đấu tranh, đều ở ban đêm không tầm thường có vẻ hết sức mê người, hết sức làm cho người ta có một loại cảm thụ xinh đẹp. Đêm, quá yên lặng, hơn nữa ánh trăng giống như mông lung Ngân Sa dệt ra sương, ở trên lá cây, trên hành lang, ghế dây mây, trên lan can, người trên mặt, dần hiện ra một loại trang nghiêm mà thánh khiết. Đại dương hình như cũng ngủ thiếp đi, tôi nghe đến âm thanh bọt sóng êm ái vỗ vào trên bờ cát —— chỗ khách sạn đứng vững tạo thành phiến màng bảo hộ, còn có nhà nhà đốt đèn, đốt từng cái chuyện xưa bâng khuông.
Nét mặt An Tuyết Thần hưng phấn khác thường, sau đó quay đầu nhìn Phàm Ngự, sương mù nghiêm trọng trong suốt. Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, cười đến dịu dàng hơn, ôm cô vào trong ngực, sau đó nói: "Tuyết Thần, em sẽ là một cô gái tồn tại ở trong lòng anh" tỏ tình sâu như vậy cùng rất đỗi ngạc nhiên vui mừng như vậy, thế nào cũng không muốn Phàm Ngự rồi. Không sai đều là tiểu tử Lạc Trạch kia dạy.
Bọn họ giống như quên Tiểu Niệm Ngự cũng có thể nghe đối thoại của bọn họ, dùng sức ho khan: "Ừ, khụ khụ, sao hai người lại bỏ quên con thế!" Tiểu Niệm Ngự bĩu môi bất mãn nói, lúc này An Tuyết Thần mới phát hiện ra còn có cái đó Tiểu Bất Điểm đây? Sau đó đem Tiểu Niệm Ngự ôm ở trong ngực của mình, ngắt cái mũi nhỏ của bé nói: "Làm sao lại như vậy? Mẹ làm sao sẽ quên con chứ?" Tiểu Niệm Ngự vừa nghe lúc này mới hài lòng cười một tiếng. Phàm Ngự dựa thân thể vào, lười biếng nhìn hai mẹ con này, trong lòng bị hạnh phúc tràn đầy. Ba người ở New Zealand vượt qua gia đình du lịch lãng mạn nhất. Ở trên máy bay trực thăng mặt thưởng thức cảnh tượng mỗi một chỗ ở New Zealand. Thật là lãng mạn không thôi.
Tuyến phân cách ——
Ngày kế, một nhà ba người đi tới bờ cát, Phàm Ngự mang theo Tiểu Niệm Ngự tới trước bờ cát, còn kém không có ở trên bờ cát có một tòa nhà trọ rồi, trận thế này cũng quá lớn rồi, ngay cả khách sạn Tổng giám đốc cũng bồi ở Phàm Ngự trái phải hai bên, trên bờ biển, những người khác nhìn người đàn ông sâu không lường được phải có dáng người ma quỷ cùng gương mặt thiên sứ, các cô gái cũng muốn khẽ dựa vào. Còn có nhiều mỹ nữ màu da bất đồng, này vóc người, thật là không nói hết, nhưng Phàm Ngự căn bản là keo kiệt không nhìn một cái. Liền nằm ở trên ghế dựa Lưu Ly nhắm mắt dưỡng thần, một bên còn có tiểu phiên bản, không phải là huynh đệ đi, khả năng này rất lớn.
Có mấy cô gái đong đưa thân hình như rắn nước, uốn éo đến bên người Phàm Ngự, mấy người phụ nhân ngồi xổm người xuống, nhìn tư thái của Phàm Ngự làm cho người ta chảy nước miếng. "Trai đẹp, một mình à? Có muốn chúng tôi bồi anh hay không?"
"Đúng vậy, chúng tôi tới bồi anh, anh muốn như thế nào đều được"
Phàm Ngự lười biếng mở mắt, một đôi tròng mắt đen rung động tất cả cô gái, Phàm Ngự nhìn từ trên xuống dưới, cũng không tệ lắm, cái này nếu là trước kia nhất định sẽ một người chiến đấu hăng hái năm người bọn họ, hiện tại anh cũng không có ý định này, bàn tay Phàm Ngự vẫn gõ gõ bộ ngực cô gái quá lớn, khẽ động khóe miệng, giễu cợt nói: "Tôi thế nhưng đối với hàng giả không có hứng thú" Các cô gái vừa nghe xong thì sắc mặt càng thay đổi, đây chính là bộ ngực lớn cao cấp nhất, người đàn ông này thế nào vừa sờ liền biết. Nhưng các cô gái còn không biết liêm sỉ giãy dụa thân thể. Chính là một màn này khiến An Tuyết Thần mới vừa ra ngoài đã bắt quả tang, liếc mắt nhìn đồ bơi của mình, ghen tức bay ngang, choáng nha, tốt, thế nhưng dễ dàng trêu hoa ghẹo nguyệt, chỉ anh được làm thế thôi à, anh chờ coi, nói qua liền tức giận xoay người chạy về khách sạn.
Tiểu Niệm Ngự thấy mẹ chạy về, liếc Phàm Ngự một cái mở miệng nói: "Ba, ba có chuyện làm rồi." Một tiếng ba này, khiến mấy người phụ nhân trợn to hai mắt, không thể nào. Nếu nhìn kỹ quả nhiên rất giống, nhưng thế nào không có thấy mẹ bé, mấy người phụ nhân rất thông minh đem mục tiêu chuyển dời đến trên người của Tiểu Niệm Ngự mở miệng: "Em trai nhỏ, vậy mẹ của cháu đâu? Không tới sao?"
Tiểu Niệm Ngự nhìn cô gái kia, ngực lớn nhưng không có đầu óc cùng mẹ mình kém xa, mở miệng nói: "Tôi đối với các người cũng không có hứng thú, muốn biết, ở chỗ này chờ, các người lập tức gặp được nữ thần!"
Phàm Ngự còn buồn bực nhìn Tiểu Niệm Ngự, Tiểu Niệm Ngự cho Phàm Ngự một ánh mắt cầu nhiều phúc vào, ngay sau đó liền truyền đến tiếng đàn ông sợ hãi kêu cùng tiếng huýt sáo, một thân bikini màu đỏ. Mái tóc dài xoăn xõa ra, đôi tay ôm ngực chạy hướng Phàm Ngự đi tới. Dọc theo đường đi nét mặt thèm muốn của đám đàn ông, còn có, vẻ mặt hâm mộ ghen ghét của các cô gái, nhất là mấy cô gái bên cạnh Phàm Ngự. Thế nhưng cảm thấy tự ti nho nhỏ.
Tầm mắt Phàm Ngự cũng theo đó mà quay đầu nhìn lại, biểu hiện kinh ngạc khiếp sợ, ngay sau đó chính là vẻ mặt tức giận, nhìn thấy nét mặt thèm thuồng của những người đàn ông kia, cũng rất muốn đem con ngươi bọn họ moi ra. Còn có cô gái này sao dám mặc như thế. Đây cũng không phải là tính cách của cô. Mặt Phàm Ngự đen thui. Tiểu Niệm Ngự nhìn thấy gương mặt tuấn tú nhàn nhã của Phàm Ngự trở nên càng đen, lúc này mới nói: "Mới vừa rồi ba trêu đùa bộ ngực người ta, mẹ con thế nhưng nhìn thấy, cho nên, mong ba cầu xin nhiều phúc đi!" Trong lời nói của Tiểu Niệm Ngự còn có chút ngữ điệu hả hê đây?
Phàm Ngự quả nhiên là bừng tỉnh hiểu ra, đau đầu nhức óc, quá không được, cô gái này là bị kích thích đến. Bên cạnh mấy người phụ nhân nhìn An Tuyết Thần, thì ra đây chính là, An Tuyết Thần đi tới cạnh cô gái kia, liếc bộ ngực cực lớn của các cô gái một cái, nói: "Giả cũng dám lấy ra hiến" Quả nhiên sắc mặt cô gái trắng nhợt.
Trong nháy mắt nét mặt của An Tuyết Thần tươi cười như hoa, ngồi vào trên đùi Phàm Ngự, vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười nói: "Như thế nào, thủ cảm được không?" Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, trong lòng run lên một cái, khóe miệng giật giật, thế nhưng không biết nói gì rồi hả? Không đợi Phàm Ngự nói chuyện, mấy cái cô gái kia đã nói: "Chồng cô thế nhưng đem chúng tôi sờ qua rồi!"
Phàm Ngự vừa nghe sắc mặt đen hơn, tán qua âm lãnh hung ác lệ, mấy cô gái kia đâu nhìn thấy ánh mắt của Phàm Ngự, thân thể cảm thấy bị lãnh khí bao vây. Cũng không dám nói cái gì, nhìn thấy một đám đàn ông mặc đồ tắm liền kéo bọn họ đi, đương nhiên là Phàm Ngự hộ vệ, chỉ là tất cả mọi người đều là cực phẩm. Đối với mấy cô gái kia mà nói có phải diễm phúc hay không đây? Ánh mắt An Tuyết Thần sắc bén nhìn chằm chằm Phàm Ngự. Phàm Ngự cứng ngắc động khóe miệng, nói: "Bảo bối, anh có thể giải thích" Phàm Ngự với dáng vẻ lấy lòng.
An Tuyết Thần đứng dậy, sau đó đôi tay ôm ngực, rãnh vú sâu hoắm rất rõ ràng. Phàm Ngự nhìn cô, sắc mặt hơi đen, nhưng đuối lý cũng không có nổi giận. "Giải thích? Em tin tưởng hai mắt của mình, quả nhiên, chó không đổi được ăn cứt" Nói qua liền hướng nhóm đàn ông đi tới, dọc theo đường đi còn đi rón rén như mình đang đi biểu diễn trên sân khấu. Tất cả tầm mắt của đám đàn ông đều bị An Tuyết Thần một thân bikini lửa đỏ, cùng vóc người lồi lõm hữu hình hấp dẫn con mắt. Chỉ là sắc mặt của Phàm Ngự thế nhưng vô cùng xanh mét, đen vô cực. An Tuyết Thần đương nhiên cũng cảm giác được ánh mắt căm tức nhìn sắc bén phía sau, hừ, chính là như vậy. Choáng nha. Không triển lộ vài cái, cho là tôi giả bộ đánh đấm sao?
An Tuyết Thần càng thêm quá đáng, lại vẫn thỉnh thoảng ném vài ánh mắt xinh đẹp. Chọc cho đám đàn ông kia liên tiếp thét chói tai, còn có tiếng huýt sáo. Tiểu Niệm Ngự nhìn mẹ mình đang từ từ đùa với lửa, lại nhìn vẻ mặt muốn giết người của ông già nhà mình, không tự chủ được mà nuốt nước bọt. Xong rồi, mẹ, mẹ nhất định phải chết. Tự giải quyết cho tốt nhé? Đưa ba một câu, tự cầu nhiều phúc, đưa mẹ một câu tự giải quyết cho tốt.
Quả nhiên, Phàm Ngự nâng thân thể, hơi thở vương giả nguyên thủy nhất cuốn tới. Thanh âm lạnh lẽo chí cực, tản ra lãnh ngao: "Quản lý, những người này, tôi muốn bọn họ đời sau cũng không vào được nơi này." Quản lý khom lưng gật đầu nói: "Ừ, dạ, dạ" Còn run rẩy lau chùi mồ hôi trên trán. Quả nhiên An Tuyết Thần dừng bước lại, cũng dừng lại chuyện ngu xuẩn chính mình làm. Lúc này mới phát giác mình đã rút râu cọp của báo rồi. Muốn rút lui an toàn dường như không thể nào. Nhưng An Tuyết Thần còn không phục lắm, tại sao? Sai rõ