Phàm Ngự nghe lời của cô..., nhíu lông mày. Không nói gì. An Tuyết Thần lại nói: "Anh đã từng cưng chiều cô ta như vậy, hiện tại đem cô ta đặt ở nơi đây, anh…." An Tuyết Thần không nói tiếp nữa, hồi tưởng hình ảnh mới vừa rồi nhìn thấy, không nhịn được rùng mình một cái.
Phàm Ngự một tay kéo An Tuyết Thần vào trong lòng, thanh âm trầm giọng nói: "Đừng lo lắng, đối với em thì anh sẽ không, cả đời cũng sẽ không. Chỉ cần em không phải phản bội anh?"
An Tuyết Thần ở trong ngực Phàm Ngự nũng nịu nói: "Vậy nếu như tôi phản bội anh, anh trừng phạt tôi thế nào?"
"Vậy chuyện lần trước em cũng biết chân thật, nhưng cũng sẽ không đơn giản như vậy, em phản bội anh sao?" Phàm Ngự nói.
An Tuyết Thần ở trong ngực Phàm Ngự lắc đầu một cái, nói: "Sẽ không, nếu như mà em nói em đây đời này chỉ có một người đàn ông, anh có tin hay không?"
Phàm Ngự vuốt ve đầu An Tuyết Thần, trong mắt không khỏi dịu dàng: "Biết, anh tin tưởng"
An Tuyết Thần lập tức nói, "Nhưng anh không phải, còn để cho em bắt gian tại trận" An Tuyết Thần vừa nghe chuyện này sẽ tức, vội vàng từ trong ngực Phàm Ngự đứng lên. Phàm Ngự vừa nghe, đầu lập tức liền lớn một vòng. Tiểu tử này, cô gái thế nào thời thời khắc khắc thậm chí quên không được chuyện này, anh làm sao lại để cho cô bắt được bím tóc rồi sao? Phàm Ngự vội vàng dụ dỗ nói: "Tuyết Thần, anh biết rõ sai lầm rồi, cho anh một đêm thời gian, nếu như anh chính là không thể tiếp nhận anh, vậy anh sẽ không nói, anh chỉ là tuổi già cô đơn cuộc đời này rồi." Phàm Ngự nói cực kỳ đáng thương. An Tuyết Thần kéo khóe miệng, lúc nào thì anh cũng sẽ như vậy.
Mặt An Tuyết Thần hoài nghi nhìn anh, một đêm, anh muốn làm cái gì? Phàm Ngự nhìn bộ dáng mặt An Tuyết Thần cảnh giác dịu dàng cười một tiếng, đem cô lại lần nữa kéo vào trong ngực nói: "Em đừng suy nghĩ nhiều, anh chỉ để cho em xem xem anh là thành tâm, cùng quyết tâm yêu em, chớ chỉnh anh, hình như là có âm mưu gì?"
An Tuyết Thần nhìn anh, anh càng nói như vậy lại càng khả nghi, không đợi An Tuyết Thần nói chuyện, Phàm Ngự liền ôm An Tuyết Thần đi ra phòng bao, chuẩn bị trở về biệt thự, dọc theo con đường này, quá nhiều người ngoài cửa chú ý đến anh rồi, trong lòng An Tuyết Thần vẫn có chút kiêu ngạo cùng vui mừng, cho nên khóe miệng khẽ giơ lên.
Phàm Ngự hạ tròng mắt đen, nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, khóe miệng của mình cũng giơ lên, đó là nụ cười tượng trưng cho hạnh phúc, nhìn người khác trợn mắt hốc mồm. Ma quỷ lại cười.
Tuyến phân cách ——
Hai người trở lại biệt thự, An Tuyết Thần vừa mới xuống xe, liền bị Phàm Ngự ôm ngang, chọc cho An Tuyết Thần thét lên một tiếng ."A ——anh làm gì đấy? Làm em hoảng sợ, tự em đi được"
Phàm Ngự hướng cô khẽ mỉm cười, cuối cùng nhìn cô nói: "Hiện tại, em chính là nữ vương, anh làm sao lại để cho em đi bộ đây?"
An Tuyết Thần trừng mắt liếc anh một cái, nhưng trong lòng vẫn rất vui mừng, không nhịn được cười trộm. Ôm chặt cổ của Phàm Ngự. Cũng không quan tâm ánh mắt hoa si của người giúp việc dọc theo đường đi. Gương mặt hâm mộ. Nhất là Vú Trương, mặt xấu bụng cười. Nhìn An Tuyết Thần trong lòng chíp bông, giống như có chuyện gì. An Tuyết Thần nâng đầu nhỏ lên nhìn Phàm Ngự nhỏ giọng nói: "Bọn họ thế nào nhìn em như vậy?"
Phàm Ngự lạnh nhạt mở miệng: "Đó là bởi vì bảo bối của anh quá đẹp."
Lúc ấy An Tuyết Thần liền muốn ngất đi "Vô nghĩa."
Phàm Ngự cũng không giải thích, chỉ cười cười, cười đến mức trong lòng An Tuyết Thần ngứa một chút, cô cảm giác như đã xảy ra chuyện gì rồi.
Phàm Ngự ôm An Tuyết Thần dừng lại ở cửa phòng của mình, An Tuyết Thần nhìn cửa này, giống như có chút không giống nhau, nhưng cái gì không giống nhau cô lại không nói ra được. Biết Phàm Ngự không ưu nhã đá văng cửa. An Tuyết Thần xoay đầu qua nhìn tất cả trong phòng, trong nháy mắt mở to cặp mắt cùng há to miệng. Chính mình không thể tin được tất cả những gì mình nhìn thấy, hình như hôm nay trời cao cho cô quá nhiều kinh ngạc. Điều này làm cho An Tuyết Thần nhất thời không có phản ứng kịp. Phàm Ngự hạ mí mắt nhìn An Tuyết Thần bị kinh sợ, khóe miệng cong cong.
An Tuyết Thần kinh ngạc nâng đầu lên nhìn vẻ mặt dịu dàng của Phàm Ngự, lắp ba lắp bắp mở miệng nói: "Tiểu, tiểu Ngự, anh, cái người này, này" Giờ phút này An Tuyết Thần đã kinh ngạc nói không mạch lạc rồi.
Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần đáng yêu như vậy, rõ ràng đã là mẹ của đứa trẻ, nhưng cô càng giống như đứa bé. Phàm Ngự hôn môi cô, ánh mắt mở to như sao đêm. An Tuyết Thần thậm chí thậm đã chí quên phải nháy mắt rồi. Điều này làm cho Phàm Ngự có chút không ngờ, đột nhiên cười to ra ngoài: "Ha ha, bảo bối, em thật là quá đáng yêu." Nói qua liền ôm An Tuyết Thần đi vào gian phòng, đem An Tuyết Thần đặt ở trên giường lớn. Sau đó anh tán mạn ngồi một bên, vừa vặn An Tuyết Thần ngồi xuống, liền lập tức đứng lên, nện bước chân nho nhỏ. Cẩn thận xem xét tất cả trong gian phòng. Gian phòng là màu hồng pha, trước mắt là giường khổng lồ, trang sức hoa lệ, làm cho người ta cảm giác mình đang ở trong vương quốc đồng thoại, một đầu giường khác, là một bàn trang điểm tinh xảo, trên bàn trang điểm để nhiều loại mỹ phẩm, ở bên cửa sổ sát đất, ánh mặt trời chiếu ra chói mắt, ánh mặt trời chiếu vào một đầu giường, làm cho người ta nhìn cảm thấy vô cùng ấm áp.
Vốn là lấy màu trắng đen, biến đổi thành nữ tính hóa như thế, có thể thấy được không ít công sức, càng không thể tư nghị chính là buổi sáng bọn họ đi ra gian phòng kia không có thay đổi, nhưng bây giờ lại biến hóa lớn như vậy, cô căn bản là khó có thể tưởng tượng, mấy giờ ngắn ngủi có biến hóa lớn như vậy. An Tuyết Thần đi tới trước bàn trang điểm, ngón tay vạch lên dọc theo bàn trang điểm. Phàm Ngự xuyên qua gương nhìn nét mặt của An Tuyết Thần, vẻ mặt buông lỏng không ít, cũng không uổng phí anh phí nhiều như vậy. An Tuyết Thần quá cảm động, nước mắt theo gương mặt chảy xuôi xuống. Phàm Ngự nhìn cô khóc, khẩn trương đứng lên, đi đến phía sau cô, vòng chắc eo của cô, ở bên tai cô hà hơi nói: "Sao thế, bảo bối, tại sao khóc chứ? Phải không thích không? Vậy anh lập tức kêu người phá bỏ đi."
An Tuyết Thần vừa nghe liền vội vàng lắc đầu, thanh âm nức nở nói: "Không phải, là bởi vì quá cảm động, có chút kích động mà thôi"
Phàm Ngự vừa nghe lúc này mới buông lỏng căng thẳng trong lòng, ngay sau đó cười một tiếng, xoay thân thể của cô qua, sau đó dịu dàng vì cô lau nước mắt. Ngón tay ở phía dưới mắt của cô nhẹ nhàng vuốt ve. An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, chịu không được anh ôn tình thế công. Sau đó khẽ nhón chân lên, chủ động hôn lên môi mỏng của anh.
Phàm Ngự đầu tiên là hơi sững sờ, sau đó đưa bàn tay ra cố định cái ót của cô, bắt đầu từ bị động đổi thành chủ động, nụ hôn này thật sâu, bắt đầu đưa lưỡi dài ra tới trêu đùa lưỡi phấn của cô. An Tuyết Thần cũng chầm chậm bò lên cổ của anh. Cũng nhiệt tình đáp lại anh mời gọi. Lấy được hồi đáp, Phàm Ngự càng thêm kiên định, bế ngang An Tuyết Thần đem cô nhào tới trên giường lớn, nửa tháng này anh thế nhưng chịu hành hạ, tối nay phải hảo hảo đền bù mình một chút. Phàm Ngự đã không kịp chờ đợi muốn tiến vào thân thể của cô, này đã năm năm chưa từng chạm qua thân thể này, nhớ tới mùi của cô, anh cũng đã huyết mạch bành trướng.
Phàm Ngự một thanh xé toang y phục trên người An Tuyết Thần, anh nhanh chóng cởi trói buộc trên người mình ra, An Tuyết Thần nhìn bộ ngực anh có hai không vết thương đồng dạng như vậy, một vết thương mới, một vết thương cũ, An Tuyết Thần bồi hồi, khuôn mặt tươi cười, bộ mặt không khỏi dịu dàng, một đôi tay nhỏ bé trắng noãn vuốt ve trái tim của anh.
Phàm Ngự cũng chưa nóng nảy đoạt lấy cô, thậm chí là rất hưởng thụ cô vuốt ve. Phàm Ngự gần sát lỗ tai An Tuyết Thần nói: "Bảo bối, em cảm thấy sao? Vào giờ phút này trái tim này chỉ vì em mà nhảy lên"
Trong lòng An Tuyết Thần tạo nên từng đợt song gợn. Ấm áp, cô biết người đàn ông này đang dùng sinh mạng đi thương cô. An Tuyết Thần cắn môi một cái, sau đó nhỏ giọng nói, tê tê dại dại mở miệng, "Tiểu Ngự, muốn em, yêu em!"
Thân thể Phàm Ngự rõ ràng run rẩy một phen, sau đó nâng khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của cô lên: "Bảo bối, em nói cái gì? Em lặp lại lần nữa?". An Tuyết Thần một đôi mắt to chuyển một cái, sau đó cắn răng nói lại một lần: "Tiểu Ngự, muốn em, muốn cảm thụ anh yêu em!"
Phàm Ngự được An Tuyết Thần mời gọi, bao trùm lên môi của cô, bắt đầu mút thỏa thích hương vị ngọt ngào trong miệng cô. Bàn tay Phàm Ngự vẫn vuốt ve nơi mềm mại đứng thẳng của cô, nhẹ nhàng trêu chọc cô từng chút một. Chọc cho An Tuyết Thần yêu kiều kêu ra tiếng: "Ừ, a, tiểu Ngự"
Phàm Ngự nhìn vẻ mặt không kịp chờ đợi của An Tuyết Thần, khóe miệng khẽ động cười mị hoặc một tiếng: "Bảo bối, cái người này, sao nóng lòng thế, anh sẽ cho em"
Nói qua liền nâng cái mông của cô lên, eo ếch huých một cái, tiến vào u cốc lâu ngày chưa gặp, cái trán của Phàm Ngự trong nháy mắt mồ hôi đầm đìa, khẽ nguyền rủa một tiếng: "A, bảo bối, em quá chặt, buông lỏng một chút, em cắn anh rất đau"
An Tuyết Thần nghe lời nói của Phàm Ngự thì buông lỏng rất nhiều, lúc này Phàm Ngự mới từ từ co rúm, u cốc của cô tuyệt không giống như phụ nữ đã sinh đứa bé, khít khao giống như là xử nữ. Điều này làm cho anh không cách nào khống chế. Khít khao để cho anh phát điên, để cho anh **, thật muốn chết ở bên trong.
"Ừ, a tiểu Ngự" An Tuyết Thần thẹn thùng rên rỉ, một tiếng tiểu Ngự này kêu lên ở bên trong lòng của Phàm Ngự, càng thêm điên cuồng động đậy.
{Xét duyệt, biên tập xuống tay lưu tình, thật không phải là rất quá, tôi hiểu biết rõ phân tấc, cám ơn nhiều!}
"Tiểu yêu tinh, thật là mài cho chết người!" nói qua liền bắt đầu một vòng đại chiến thế giới hoan ái. Lúc kết thúc trời đã dâng lên bong bóng cá sáng rõ, hai người đã mồ hôi đầm đìa, vẫn còn ra sức chiến đấu, một đêm này không biết Phàm Ngự đã có bao nhiêu cơ hội bắn ra, có thể thấy được anh cấm dục đã lâu rồi. Biết mới vừa An Tuyết Thần khóc suốt khóc cầu xin tha thứ, lúc này Phàm Ngự mới thoả mãn thả cô. Phàm Ngự ôm An Tuyết Thần đi vào phòng tắm, thả vào bồn tắm nước ấm. Đem An Tuyết Thần bỏ vào trong bồn tắm, gần như búp bê sứ dễ vỡ. Xinh đẹp động lòng người. Phàm Ngự nhẹ nhàng lau chùi nơi hiện đầy dấu vết vết hôn của anh, chắc hẳn mới vừa rồi nhất định là rất mất khống chế.
Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần ngủ say, tóc dài tán lạc trong nước y hệt như rong biển, rời rạc tản ra, tựa như một Mỹ Nhân Ngư trong cơn ngủ mê, bên cạnh có Thủ Hộ Giả kỵ sĩ. Phàm Ngự cam nguyện như kỵ sĩ, vì cô gái chính là nữ thần.
Tuyến phân cách ——
Chờ An Tuyết Thần tỉnh dậy đã là buổi tối, An Tuyết Thần mệt mỏi duỗi lưng một cái, sau đó ngồi dậy, liếc mắt nhìn tất cả đều là dấu vết mập mờ trôi qua trên người mình, khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi đỏ lên. Trong lòng đã đem Phàm Ngự - cái đó tinh trùng mắng mấy trăm lần. Sau đó tức giận đứng dậy, mở tủ treo quần áo ra, khiến An Tuyết Thần hơi sửng sốt, nhìn một hộc tủ quần áo nhãn hiệu nổi tiếng, An Tuyết Thần ho khan một cái, sau đó tự nhủ: "Quả nhiên là Phàm Ngự làm" tùy tiện cầm một váy đầm liền thân màu xanh dương hoa tường vi mặc vào. Sau đó vui vẻ ra khỏi phòng.
Dọc theo đường đi, An Tuyết Thần xuống lầu là đoạn đường ngắn, người khác nhìn ánh mắt của cô đều là cái loại rất mập mờ đó. An Tuyết Thần đều buồn bực không thôi? An Tuyết Thần đi tới bên người Vú T