ói xa lạ của cô, sau đó nắm chặt điện thoại, hung hăng ném đi: "An Tuyết Thần, rõ ràng là cô sai. Tại sao cô còn có thể như vậy"
An Tuyết Thần giống như chạy trốn chạy xuống lầu, đã nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Vú Trương, An Tuyết Thần không nhịn được nhào vào. Thanh âm nức nở nói: "Vú Trương, tại sao có thể như vậy?"
Vú Trương an ủi cô nói: "Tuyết Thần, chớ buông tha, không cố gắng, lại thật sự không có cơ hội rồi."
An Tuyết Thần nằm ở trong ngực Vú Trương, gật đầu một cái: "Thật có thể không?" Nhưng dũng khí vừa nảy sinh, buổi tối lại nhìn thấy chuyện để cho cô đau lòng không thôi. Quyết định buông tha.
"Không cố gắng, làm sao sẽ biết?"
"Ừ"
Ban đêm ——
Con trai trở lại, nhìn thấy mẹ của mình, vui mừng nhào qua.
"Mẹ, con rất nhớ mẹ" An Niệm Ngự nhào vào trong ngực An Tuyết Thần, dẩu môi nói.
An Tuyết Thần ôm ấp thân thể nhỏ bé kia, trong lòng cảm giác rất an ủi: "Ừ, mẹ cũng rất nhớ con, có phải mệt mỏi hay không, mẹ dẫn con đi ngủ, có được hay không?"
"Dạ, được, mẹ ngủ cùng con?" An Niệm Ngự nũng nịu ngủ. Dọc theo con đường này Lạc Trạch đều cùng An Niệm Ngự nói rồi, An Niệm Ngự miễn cưỡng đón nhận.
Nghĩ tới Lạc Trạch và An Niệm Ngự chiến tranh, thật khôi hài.
"Tiểu tử, mẹ cháu bị ba cháu bắt cóc, không phải cháu nên đi cứu mẹ cháu à?" Lạc Trạch.
"Muốn, bắt cóc mẹ cháu, cháu không tha cho hắn, đi mau" Tiểu Niệm Ngự.
"Còn nữa, chú ôm cháu lên máy bay"
Tuyến phân cách ——
An Tuyết Thần đem con trai dỗ ngủ, sau đó muốn đi đến phòng của Phàm Ngự, xem một chút, muốn cùng anh nói chuyện một chút, nhưng vừa định đẩy cửa vào, An Tuyết Thần bị thanh âm bên trong phòng làm cho dừng bước.
"Ừ. A, Ngự, anh thật giỏi, nhanh một chút, em thật yêu anh" Cô gái phóng đãng rên rỉ. Kích thích lỗ tai An Tuyết Thần.
"Yêu Tinh, em kẹp chặt như vậy, anh nhanh thế nào, buông lỏng" Phàm Ngự khàn khàn, thanh âm ồm ồm truyền vào lỗ tai An Tuyết Thần.
Trong nháy mắt đó, An Tuyết Thần không thể hít thở, đôi tay cô run rẩy, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, đập vào mi mắt là hình ảnh để cho cô đau lòng. Đau không thể chịu đựng.
Trên giường lớn màu đen một cô gái ** nằm, Phàm Ngự đang chạy băng băng ở trên người của cô ta, tiếng cô gái rên rỉ yêu kiều, vận đồng điên cuồng. An Tuyết Thần không thể tin vào ánh mắt của chính mình, chạy ra. Sau đó chạy vào gian phòng trước kia của mình.
"Ngự, có người?" Khuôn mặt cô gái đỏ bừng, tươi cười rên rỉ nói.
Phàm Ngự ngưng động tác, sau đó nhìn một cánh cửa bị mở, lòng của Phàm Ngự “bùm” hạ xuống, sau đó rút phân thân ra, đi tới trước cửa, chỉ nghe thấy một tiếng động bên kia. Phiền não nắm tóc. Thật ra thì anh biết cô ở ngoài cửa, nhưng tại sao trong lòng vẫn phiền não như vậy đây?
Cô gái nhìn cử chỉ của Phàm Ngự, cô gái không được thỏa mãn, từ phía sau ôm lấy Phàm Ngự, "Ngự, sao vậy, người ta thật khó chịu, tiếp tục có được hay không" Cô gái bắt đầu nắm lấy cự long vẫn rắn chắc của Phàm Ngự.
"Cút" Phàm Ngự đẩy cô gái này ra, sau đó đi vào phòng tắm.
Cô gái ngã ở trên đất, kinh ngạc nhìn người đàn ông trở mặt rất nhanh kia, mặc quần áo vào rồi rời đi, lời nói của Phàm Ngự chính là thánh chỉ, cô chỉ dựa vào kim chủ này? Cho nên rất thức thời liền rời biệt thự.
An Tuyết Thần mất hồn ngồi ở trên giường, nước mắt lăn xuống. Sau đó đi tới bên cửa sổ nhìn cô gái kia mở xe thể thao rời đi.
An Tuyết Thần cười, cô cười thê thảm bi ai, lẩm bẩm: "An Tuyết Thần, chớ dại dột, anh còn là Phàm Ngự không ai bì nổi, rốt cuộc mày còn mong đợi cái gì? Mặc dù mày sai lầm rồi, nhưng là mày cũng rất khổ sở, rõ ràng ở trong lòng anh mình cũng không quan trọng. An Tuyết Thần nghĩ thông suốt, trở về làm An Tuyết Thần trước kia."
Phàm Ngự hướng về phía phòng tắm tắm nước lạnh, anh rất muốn vọt tới phòng của An Tuyết Thần, anh muốn thấy cô. Nhưng lòng tự ái không cho phép. Anh tức giận đạp vào gương, trong nháy mắt gương bể tan tành, tay của Phàm Ngự cũng có máu tươi chảy ra . Một đôi mắt báo híp lại. "Đáng chết"
Một đêm này hai người đều không chợp mắt. Sáng sớm, An Tuyết Thần đi tới bên người con trai mình. Nhìn khuôn mặt bình thản ngủ của con trai. Một đêm cô suy nghĩ kỹ thật nhiều, mình tước đoạt tình thương người cha của con trai năm năm, có phải mình nên trả rồi không?
An Tuyết Thần vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn tương tự Phàm Ngự, thản nhiên mở miệng: "Niệm Ngự, mẹ tước đoạt tình thương cha con đáng được có, bây giờ mẹ cho con, có được hay không, nhóm mẹ sẽ đến thăm con." Nói qua liền nhẹ nhàng hôn lên cái trán của An Niệm Ngự, nước mắt hiện ra. Đó là tình thương của mẹ.
An Tuyết Thần giúp con trai mình đắp chăn, sau đó lặng lẽ rời đi. Cuối cùng trở về phòng, cầm điện thoại lên gọi một cú điện thoại cho Giang Lệ Lệ.
"Lệ Lệ, là tớ. Cậu ở đâu?"
"Tuyết Thần, cậu trở lại, làm sao anh ta tìm được cậu? Cậu ở đâu?" Giang Lệ Lệ ở một đầu khác của điện thoại nói qua.
"Ừ, tớ ở biệt thự, cậu ở đâu, tớ muốn đi tìm cậu."
"Tớ ở nhà trọ, cậu tới đi"
An Tuyết Thần treo điện thoại, để lại một phong thư. Cơ hồ lặng lẽ rời khỏi biệt thự, tuy nói canh phòng nghiêm ngặt, nhưng có vài người vẫn biết An Tuyết Thần, An Tuyết Thần chỉ nói là, đứa bé sốt cao muốn đi ra ngoài mua thuốc, người khác cũng không có làm khó cô.
{Mù quáng, không nghĩ ra được rồi, mọi người biết ý này là được}
An Tuyết Thần trở lại biệt thự, nhìn thấy bạn tốt của mình, mặc dù có lúc sẽ trò chuyện video, nhưng thấy mặt vẫn rất kích động. . . . . .
"Xú Nha Đầu, tớ nhớ cậu muốn chết" Thanh âm của Giang Lệ Lệ có chút nghẹn ngào. Nói nói.
An Tuyết Thần ôm Giang Lệ Lệ: "Tớ đã trở về, sẽ không đi nữa, chỉ là, cậu phải chứa chấp tớ"
Giang Lệ Lệ buông An Tuyết Thần, ra quan sát An Tuyết Thần: "Anh ta thả cậu đi?"
An Tuyết Thần mỉm cười nói: "Trong lòng anh ta không có tớ, tin tức mấy năm qua của anh ấy, chẳng lẽ cậu không biết, anh ấy là cấp trên của cậu" An Tuyết Thần có một chút đùa giỡn nói.
Giang Lệ Lệ chau mày lại nhìn ban tốt của mình, biết cô ẩn nhẫn, Giang Lệ Lệ vẫn hiểu.
"Tuyết Thần, đã xảy ra chuyện gì, ban đầu tại sao cậu lại rời đi, cậu nói cùng tớ được không:" Giang Lệ Lệ lôi kéo tay của An Tuyết Thần, gương mặt lo lắng nói. An Tuyết Thần gật đầu một cái, cuối cùng đem sự thật nói ra.
Giang Lệ Lệ vừa khóc vừa nhìn An Tuyết Thần, khó có thể tưởng tượng mấy năm này cô trôi qua thế nào.
"Tuyết Thần, tớ thật sự khó có thể tưởng tượng, Tuyết Thần, huhu huhu." Giang Lệ Lệ khóc thút thít, vì cuộc sống bi thảm của Tuyết Thần mà khóc thút thít.
Ngược lại An Tuyết Thần rất lạnh nhạt, an ủi Lệ Lệ: "Lệ Lệ, đều qua rồi, bây giờ bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới, buổi chiều cùng tớ đi xem Con trai Kiền của cậu."
Giang Lệ Lệ gật đầu một cái, nhưng nước mắt vẫn chảy ra ngoài, An Tuyết Thần tự nói với mình là không thể khóc, tuyệt đối không thể khóc. Muốn bản thân vững vàng.
Phàm Ngự phiền não một đêm, vẫn quyết định đi qua phòng của An Tuyết Thần xem một chút, vừa đẩy cửa ra, không có hơi thở của cô, Phàm Ngự chau chặt chân mày, cuối cùng nhìn thấy một phong thư trên bàn.
Phàm Ngự, em không muốn dừng ở chỗ này, em sẽ hít thở không thông, cho nên em đi, đừng lo lắng, em đi tìm Lệ Lệ, mỗi ngày em đều sẽ đến, buổi sáng tới đây, buổi tối chờ sau khi Niệm Ngự ngủ em sẽ rời đi.
Phàm Ngự nhìn giấy viết thư, trong tròng mắt đen cũng sắp phun ra lửa rồi, đem giấy viết thư trong tay nắm chặt. Trên trán nổi gân xanh. Anh đang tức giận. Đúng vậy, anh đã tức giận. Cô một lần nữa rời đi, Phàm Ngự chính là nghĩ như vậy. Anh không thể cứ như vậy thả cô đi. Tại sao, cô thấy được còn có thể bình tĩnh như vậy, An Tuyết Thần, cô phải vì cô lạnh lùng mà trả giá thật lớn.
Phàm Ngự bực tức rời đi, sau đó trở lại công ty, liền kêu Giang Lệ Lệ, quả nhiên Giang Lệ Lệ cứng rắn lôi kéo An Tuyết Thần cùng đi. Bọn họ đẩy cửa vào đã nhìn thấy, Phàm Ngự ngồi ở trên ghế sa lon, một cô gái ngồi trên đùi, An Tuyết Thần cẩn thận một lần nghĩ là cô gái tối hôm qua. Nhìn dáng dấp cô gái này có một chút địa vị ở trong lòng anh.
Giang Lệ Lệ nhìn hai người đang làm chuyện tằng tịu, hỏa khí phát ra. "Phàm Ngự, mặt anh có thể có yếu điểm hay không."
An Tuyết Thần lôi kéo Giang Lệ Lệ nói cho cô biết đừng kích động. Ý kia nói cho cô biết, cô đều không thèm để ý, cô không cần thiết tức giận.
Phàm Ngự tiếp tục động tác trong tay. Vuốt ve thân thể cô gái gần như phơi bày, hoàn toàn không để mắt đến hai người. Giang Lệ Lệ tức giận. Tiến lên kéo cô gái kia qua.
"Cút"
Cô gái giống như là bị uất ức, "Ngự, cô gái này là người nào?"
Phàm Ngự cũng bị cô náo loạn như vậy nên không có tâm tình. Cau lông mày lại: "Em trở về trước, buổi tối anh qua tìm em"
An Tuyết Thần nhìn cô gái trên đất, rất lạnh nhạt tiến lên, cầm y phục trên ghế sa lon lên đưa cho cô gái, mở miệng: "Trước mặc vào đi, một hồi ngoài cửa sẽ có ký giả, lúc chúng tôi tiến vào bọn họ đang ở đó rồi."
Cô gái có chút giật mình, sau đó giống như cười một tiếng: "Cám ơn cô, tiểu thư. Này Ngự, em đi trước, buổi tối nhớ tìm em"
Phàm Ngự nắm chặt hai quả đấm nhìn An Tuyết Thần lạnh nhạt, tại sao trong lòng sẽ đau như vậy, trong lúc bất chợt anh rất sợ nhìn thấy vẻ mặt đó của cô. Cái loại lạnh nhạt giống như là trước kia.