u rời đi, cháu thề với bà, tránh được kiếp này, cháu nhất định sống thật tốt."
Vú Trương nhìn thân thể lảo đảo trong mưa như muốn ngã. Trong lòng thấy bất bình thay An Tuyết Thần.
Lầu hai — —
Phàm Ngự đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn thân thể nhỏ yếu trong mưa to gió lớn, lông mày chau lại, hơn nữa, nhìn thấy hai chân cô đầm đìa máu tươi, chói mắt như vậy, cũng đã bị như vậy rồi, mà vẫn còn không kịp chờ đợi, muốn nhanh chóng rời đi. Cuối cùng nhìn cô một cái, xoay người lại, đi đến bên cạnh Lâm Tuyết Nhi ngủ say, lẳng lặng nhìn cô ta.
Trên núi, An Tuyết Thần mệt mỏi nâng thân thể, hạ thân đau đã không kém so với đau đớn trong lòng, cô tuyệt vọng, cô không nghĩ tới thời khắc cô quyết định tin tưởng vào chính mình kia, cũng là nấm mồ chôn mình. Không có bất kỳ bắt đầu nào mã cứ như vậy kết thúc. Nhìn trước mắt, đèn xe chói mắt, rốt cuộc ngã xuống trong mưa, máu tươi chói mắt nhiễm đỏ xung quanh.
Kít — —
Người đàn ông bước xuống từ trong xe, nhìn cô gái nằm trong vũng máu, liền vội vàng tiến lên ôm cô đặt vào trong xe, nổ máy, nghênh ngang rời đi.
"Mẹ, mẹ. Ha ha"
An Tuyết Thần nghe thấy giọng nói non nớt của trẻ con. Ở trong không gian bao la mờ mịt tìm kiếm nơi phát ra âm thanh.
"Con là ai? Tại sao gọi tôi là mẹ?"
"Mẹ, con là đứa trẻ không ra đời của mẹ, đã chết mất rồi. Nhưng con sẽ bảo vệ mẹ, bảo vệ đứa con trong tương lai của mẹ, em trai hoặc em gái của con."
"Con là đứa bé không ra đời, vậy con nói xem tại sao con chết?"
"Ừ, đúng vậy, mẹ. Con chết rồi, con sẽ phù hộ cho mẹ. Gặp lại mẹ, con sẽ rất nhớ mẹ."
"Bảo bảo, con ở đâu, ra ngoài có được không, bảo bảo"
An Tuyết Thần nằm trên cái giường lớn màu đen. Trong miệng lẩm bẩm nói.
"Bảo bảo, đừng rời xa mẹ, đừng rời xa mẹ"
"A, bảo bảo"
An Tuyết Thần mở mắt bỡ ngỡ nhìn tất cả. Chỉ nghe tiếng cửa bị người khác mở ra. Là cậu ấy.
Người đàn ông nhìn An Tuyết Thần mở mắt, hưng phấn nói: "Tuyết Thần, thế nào, có khó chịu không?"
An Tuyết Thần nhìn người đàn ông trước mắt, âm thanh khàn khàn, mở miệng: "Lãnh?"
"Ừ, là tớ." Lãnh kích động nắm bàn tay nhỏ bé lạnh băng của An Tuyết Thần.
An Tuyết Thần mệt mỏi chớp chớp mắt: "Tại sao tớ lại ở đây?"
Lãnh cầm khăn lông lên nhẹ nhàng lau sạch cái tràn đầy mồ hôi của An Tuyết Thần. Khuôn mặt dịu dàng. Trong ánh mắt, tất cả đều là cưng chiều.
"Ngày đó, cậu té xỉu, tớ đưa cậu về đây, Tuyết Thần, tớ đã nói rồi, tớ sẽ quay về tìm cậu."
An Tuyết Thần nhìn Lãnh, đôi mắt chua xót, co thật sự rất nhớ cảm giác được người khác quan tâm. Nước mắt chảy xuống.
Lãnh nhìn An Tuyết Thần rơi nước mắt. Dùng ngón tay ấm áp nhẹ nhàng lau chùi nước mắt của cô. Nhìn thấy cô rơi nước mắt, trái tim anh liền đau, chính anh cũng không biết cảm xúc từ lúc nào đã bắt đầu bị động theo cô rồi.
Gương mặt An Tuyết Thần biết ơn. "Lãnh, cám ơn cậu, cám ơn cậu." Hiện tại, trừ cám ơn cô không biết nên nói gì, bao nhiêu lời nói đều bao quanh trong câu cám ơn kia rồi.
"Tớ hiểu, Tuyết Thần, tớ đều hiểu." Lãnh ôm thân thể An Tuyết Thần, tham lam hấp thụ mùi thơm cơ thể cô. Thứ mùi hương này khiến anh trầm mê.
"Lãnh, con của tớ, có phải không còn?"
Lãnh chỉ ôm An Tuyết Thần chặt hơn, đồng tác này làm An Tuyết Thần biết đáp án, nước mắt cũng không nhịn được nữa mà chảy ra. Cuối cùng để mình khóc.
"Hu hu, hu hu"
Lãnh nhìn khuôn mặt đau khổ - mệt mỏi thiếp đi của cô, trong lòng tràn đầy hạnh phúc, anh sẽ không để cô rời khỏi anh. Anh sẽ bảo vệ cô cả đời.