xuống quần áo của mình, theo cái đùi trắng mịn của cô tiến vào bên trong váy. Bàn tay kéo quần lót của cô xuống. Dùng cự long của mình chờ sẵn ở cửa động. Không có màn dạo đầu, nâng chân cô lên cao, nắm chặt lấy cái eo mảnh khảnh của cô, đột nhiên dùng sức đi vào trong thân thể cô.
Không hề biết trước anh sẽ tiến vào, An Tuyết Thần đau đến mức nước mắt rơi xuống, theo khuôn mặt rớt lên ga giường màu trắng, giống như hòa nhài nở rộ.
"A. Đau — — không cần, a — —" Cô kêu đến tê tâm liệt phế, vang vọng cả biệt thự.
Anh không để ý đến tiếng kêu đau đớn của cô, càng không để ý đến khuôn mặt trắng bệch đầy nước mắt, chỉ một lòng chiếm đoạt. Mỗi lần đều giống như cùng anh lên đỉnh. Hung hăng va chạm. Tiếng đàn ông thở dốc, tiếng phụ nữ nức nở.
Anh thấy cô gái trên giường giống như muốn ngất đi, mạnh mẽ thúc vào, An Tuyết Thần tỉnh lại từ trong đau đớn. Chỉ thấy gương mặt khát máu của anh cười ma mị. Giống như lòng cô hung hăng bị đâm.
"Thế nào? Vậy đã không chịu nổi rồi. Thời gian có dài, đêm, giờ mới bắt đầu mà thôi!" Dứt lời, cởi hai bàn tay đang bị chói của cô ra. Lật người cô, để cho cô quỳ gối trên giường, nâng mông nhỏ của cô lên, đột nhiên tiến vào từ phía sau.
An Tuyết Thần chỉ cảm thấy thân thể chết lặng. Thân thể vô lực mặc cho anh xoay chuyển cô thành cái tư thế hổ thẹn này. Cô tuyệt vọng. Giờ khác này cô cảm thấy mình như chết đi.
Dịch trắng đục chảy xuống, kèm theo tiếng gầm nhẹ của người đàn ông. Rốt cuộc — —
Phóng ra chính mình, Phàm Ngự không chút lưu tình đem người trong ngực nghiền nát như một con búp bê bằng gốm vỡ nát ở trên giường. Xoay người đi vào phòng tắm.
Cô nhắm cặp mắt lại, không biết suốt một đêm anh muốn cô bao nhiêu lần. Cô chỉ biết mình giống như rơi xuống địa ngục, bây giờ trở lại nhân gian rồi sao?
Sáng sớm, ánh mặt trời đã lau khô nước mắt nhung nhớ trên mặt.
Phàm ngự tắm rửa xong, mặc quần áo chỉnh tề bước ra khỏi phòng tắm, nhìn người trên giường không mảnh vải che thân, trên người đầy dấu vết đòi hỏi của anh ngày hôm qua. Đi tới trước giường, nhìn từ trên cao cô gái không hề tức giận kia, liếc mắt thấy ga giường bỗng có vệt máu đỏ tươi. Chân mày nhíu chặt lại. Sau đó rời khỏi gian phòng.
"Vú Trương, lúc nữa bảo người làm nên lầu dọn dẹp lại một chút, sau đó làm chút đồ ăn mang lên, không có lệnh của tôi không được để cô ấy rời khỏi phòng nửa bước." Nói xong cũng nghênh ngang rời đi.
Vú Trương mở cửa, đập vào mí mắt là tình cảnh khiến vú Trương thương xót và mờ mịt. Đi đến trước cửa sổ nhìn thấy trên người An Tuyết Thần đầy vết hôn nhàn nhạt cùng với vết cắn. Trên ga trải giường còn có vệt máu đỏ tươi.
Một đôi tay ấm áp không khỏi đau lòng nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt tái nhợt không còn chút máu.
"Tiểu thư, nên ngâm mình trong nước nóng." Nghe thấy thanh âm quen thuộc, cặp mắt trống rỗng của An Tuyết mở ra. Nhìn thấy vẻ mặt đau lòng của vú Trương, nước mắt không nhịn được xông ra hốc mắt, ào ào tuôn ra ngoài.
"Trương, vú Trương." Âm thanh khàn khàn kêu lên, tối hôm qua kêu gào đến tê tâm liệt phế không chỉ không ngăn lại hành động cầm thú đó, mà còn kích thích Tula trong cơ thể anh, liên tục điên cuồng chiếm đoạt.
Vú Trương nghe thấy tiếng khóc thút thít của An Tuyết Thần, thanh âm khàn khàn. Đau lòng ôm cô, một đôi tay dịu dàng vuốt ve sau lưng cô, cô gái vêt thương chồng chất vọt vào lồng ngực bà khóc thút thít. Làm cặp mắt của vú Trương cũng rơm rớm.
Trong bồn tắm, đôi mắt trống rỗng của An Tuyết Thần nhìn lên trần nhà, mặc cho người khác thay cô tắm rửa. Tiểu Linh thấy thân thể cô đầy vết hồng tím, vành mắt bất giác cũng hồng lên. Cô đối với Tiểu Hồn như chị em trong nhà, rõ rang là thiên sứ tại sao lại trở thành bữa ăn của Satan chứ.
Tiểu Linh nhìn vẻ mặt vô cảm của An Tuyết Thần, cặp mắt to tròn long lanh bỗng trở nên trống rỗng vô hồn, không còn ánh sáng chỉ thấy tối tăm.
"Chị Tuyết Thần, đưng như vậy nữa có được không, chị khó chịu thì có thể khóc ra ngoài, đừng làm em sợ." Tiểu Linh nức nở nói, giọng nói tràn đầy đau lòng.
An Tuyết Thần vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ liếc mắt nhìn Tiểu Linh, sau đó lại tiếp tục ngẩn người. Tình huống như thế của cô khiến Tiểu Linh cực kỳ hoảng sợ.
Thay cô lau chùi thân thể, chọn một cái đầm màu trắng mặc vào. Gian phòng đã khôi phục lại như cũ. Gió mát từ từ thổi tới, thổi bay không khí dâm đãng.
Tiểu Linh đỡ An Tuyết Thần đi tới bên cửa sổ, nghênh đón gió ấm.
"Chị Tuyết Thần, em đi lấy bữa sáng." Vừa nói vừa lo lắng liếc nhìn, sau đó rời đi.
Vẻ mặt An Tuyết Thần không chút thay đổi, liếc mắt nhìn bầu trời xanh thẳm, mây trắng nhẹ nhàng trôi. Còn có đàn chim tự do bay lượn trên bầu trời.
Ở một nơi không xa, người đàn ông dùng kính viễn vọng nhìn thấy tất cả, cũng nhìn thấy vẻ mặt vô lực tái nhợt của cô, đôi môi sưng đỏ, trên người đầy vệt máu ứ đọng. Người đàn ông dùng sức nắm chặt kính viễn vọng.
Ánh mắt sắc bén xẹt qua vết hôn trên cổ cô, cùng vết cắn trên cánh tay, rất rõ ràng - đó là cô bị hành hạ. Vẻ mặt khóc nức nở của cô, đang nhìn đàn chim nhỏ bay lượn trên bầu trời. Cô khát vọng tự do. Lại bị người đàn ông thần bí nhìn trong mắt. Trong khoảng thời gian này, người đàn ông luôn luôn quan sát Phàm Ngự và cô, tất nhiên cũng biết đã xảy ra chuyện gì, ngửa đầu uống cạn một ly rượu.
Cho đến khi có người tới đỡ cô đứng lên, người đàn ông mới buông kính viễn vọng trong tay xuống. Một ít tóc rơi trên trán đã ngăn trở đôi mắt tà mị của người đàn ông. Chẳng qua, ánh mắt của người đàn ông vẫn dừng lại ở phía trước, ánh mắt sắc bén giống như muốn xuyên qua gian phòng kia.
Tiểu Linh từ từ đỡ An Tuyết Thần ngồi lên giường, cứ lẳng lặng ngồi như vậy, cái gì cũng không nói, cái gì cũng không ăn. Thấy vậy Tiểu Linh lo lắng, không còn cách nào khác là gọi vú Trương.
Hai người không ngừng khuyên nhủ An Tuyết Thần ăn một chút gì. Nhưng cô vẫn không có phản ứng. Giống như cảm thấy ánh mắt ngạc nhiên nhìn cô chăm chú. An Tuyết Thần lần nữa đi tới trước cửa sổ, theo cảm giác nhìn lại phòng, lông mày nhăn nhúm.
Thông qua kính viễn vọng, người đàn ông cũng cảm thấy ánh nhìn chăm chú của cô. Đầu tiên là ngẩn người, sau đó khóe miệng hiện ra một nụ cười mê hoặc.
Mặc dù An Tuyết Thần không nhìn thấy cái gì nhưng cô vẫn cảm thấy một ánh mắt nóng rực đang nhìn mình. Sau đó, cô xoay người đi về phía cửa phòng. Mở cửa ra, chỉ thấy hai vệ sỹ cao lớn ngăn cản trước mặt cô.
Vú Trương và Tiểu Linh vội vàng tiến đến. Không biết nên nói gì?
An Tuyết Thần nhìn vẻ mặt khó xử của hai người, nhàn nhạt mở miệng.
"Tôi bị giam cầm rồi." Giống như là hỏi các cô, cũng giống như đang nói với chính cô. Thấy họ không nói lời nào, nhìn nét mặt khó xử đó là cô cũng biết đáp án rồi. Cô đi tới bên giường, ngửa đầu nhìn bầu trời. Cười, cười đến thê lương, đau nhói ở trước mặt người khác, nhìn cũng biết tâm trạng bây giờ của cô là như thế nào.
"Ha ha. Không hổ là Phàm Ngự" Vú Trương và Tiểu Linh thấy thế, cũng không biết nói gì nữa. Chỉ là lẳng lặng đứng cạnh cô nhìn bầu trời dần dần tối, chân trời hơi ửng hồng. Vú Trương cúi đầu dặn dò một chút, sau đó rời khỏi phòng.
Tập đoàn Phàm thị — —
Phàm Ngự liếc mắt nhìn số điện thoại hiển thị trên màn hình, nhíu nhíu mày, đè xuống nút trả lời.
"Nói."
"Thiếu gia, tiểu thư đứng bên cạnh cửa sổ một ngày rồi, cũng không ăn cái gì, cũng không nói chuyện. Tôi sợ cô ấy. . . . . " Vú Trương đầu dây bên kia muốn nói lại thôi.
Phàm Ngự cúp điện thoại, cầm áo khoác lên, sải bước ra khỏi phòng làm việc.
An Tuyết Thần vẫn như cũ đứng bên cửa sổ. Cho đến khi nghe thấy tiếng thắng của chiếc xe thể thao, không cần nghĩ cũng biết là ai trở lại. Phàm Ngự dừng xe trong sâ. Nhìn thấy bóng dáng lẻ loi – đơn độc đứng trên lầu. Trong lòng có một loại tình cảm đau lòng le lói hiện ra.
"Tất cả xuống dưới."
Vú Trương và Tiểu Linh lo lắng liếc mắt nhìn An Tuyết Thần cùng Phàm Ngự, sau đó liền rời khỏi phòng.
Phàm Ngự cứ lẳng lặng đứng ở sau lưng cô. Thân thể nhỏ nhắn như có thể đổ ngã bất cứ lúc nào.
"Em dùng cách này để bày tỏ phản kháng sao?" Anh bước tới trước cửa sổ, xoay người cô lại. Nhìn thấy gương mặt không có tinh thần với phờ phạc của cô. Trong lòng thoáng hiện ra chút áy náy, nhưng chỉ trong nháy mắt, nên cô cũng không phát hiện ra. Anh nhìn những dấu vết mà mình lưu lại trên cơ thể cô, tình cảm đau lòng lại hiện ra lần nữa.
"Ngoan, ăn cơm, tôi kêu người nấu cho em cháo trứng muối thịt nạc."
An Tuyết Thần vẫn không có phản ứng, cô coi anh như “người tàng hình”. Cũng không để ý anh, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng keo kiệt không liếc lấy một lần. Thấy vậy Phàm Ngự rất bất đắc dĩ, cũng không còn cách nào. Đồng thời cũng ổn định bản thân không nên nổi giận.
Phàm Ngự vẫn cứ ngồi trên ghế sofa nhìn cô tựa vào đầu giường. Ánh mắt vô hồn nhìn phía trước, không có chút biểu hiện gì, cũng không nhìn ra biểu hiện gì, nhưng làm cho người ta cảm thấy bi thương đến vậy.
"Thiếu gia, cháo nấu xong rồi."
Phàm Ngự nhận lấy cái bát. Đi tới bên giường "Ăn cháo đi."
"Ngoan, ăn cháo đi, một ngày rồi em vẫn chưa ăn gì."
Bất luận Phàm Ngự có thuyết phục đến cỡ nào thì cô cũng không há mồm, vẻ mặt cũng không chút thay đổi. Phàm Ngự nặng nề đặt bát cháo nên bàn. Nhìn An Tuyết Thần, đáy mắt dâng lên ngọn lửa tức giận, vú Trương thấy Phàm Ngự sắp nổi giận, vội vàng tiến lên vỗ bả vai anh, lắc đầu thở dài.
Một màn này màn cũng nhìn đối diện cái đó thần bí nam nhân trong mắt. Khóe miệng nụ cười giơ giơ lên.
"Phàm Ngự, cũng có lúc cậu không có cách nào để giải quyết được một người phụ nữ sao? Ha ha. Thật mong đợi ngày “giao chiến” với cậu."
Phàm Ngự liếc nhìn An Tuyết Thần, “hừ” lạnh một tiếng rồi rời khỏi phòng. Còn lại vú Trương.
Vú Trương nhìn gương mặt tiều tụy của An Tuyết Thần, sáng hôm qua vẫn còn tốt, sao bây giờ lại thành ra như vậy.
"Tiểu thư, ăn chút đi, cô không ăn không uống sao được chứ?" Vú Trương thổi một muỗng cháo đặt bên miệng cô, thấy cô cũng không muốn há miệng ra.
"Tiểu thư, bộ dạng này, cha mẹ cô sẽ nghĩ sao, cô không muốn về thăm cha mẹ nữa sao, cô không muốn về thăm người cô quan tâm sao? Họ nhìn thấy cô như vậy sẽ rất đau lòng đó."
Ánh mắt An Tuyết Thần chuyển qua nhìn vú Trương, cái miệng nhỏ nhắn há ra, mặc cho cháo ấm chảy xuống dạ dày. Cảm giác thấy ấm áp, thoải mái. Vú Trương nhìn thấy cô ăn, ngay sau đó múc từng muỗng. Cho đén khi An Tuyết Thần ăn hết bát cháo, vú Trương mới nở nụ cười vui vẻ.
"Tiểu thư, chờ một chút, tôi đi lấy thêm một bát nữa."
Thư phòng, Phàm Ngự nhìn chằm chằm vào màn hình, thấy cô ăn cháo, lông mày nhíu chặt buông ra trong nháy mắt. Vô tình thở phào một hơi, trong lòng cũng yên tâm hơn nhiều.