Tư Đồ Tĩnh rốt cuộc nhịn không được nữa, gọn gàng đem quần áo trên người cô nhanh chóng cởi ra, gò bồng đảo xinh đẹp được nước ấm thấm vào, hoàn toàn loã lồ trước mắt anh.
"Thật đáng yêu!" Anh cúi đầu, lưỡi liếm hai nhũ hoa xinh đẹp thanh tú.
Vì động tác này của anh, Hồng Diệp toàn thân run rẩy .
Thấy cô thân thể theo bản năng run rẩy, Tư Đồ Tĩnh cũng cúi người, còn thật sự ngậm trước ngực cô nhũ hoa đỏ bừng, dùng sức mút lấy.
Anh dùng sức như thế, làm cho Hồng Diệp tình cảm mãnh liệt mà nũng nịu ngâm nga. . . . . .
"Chính anh cũng phải cởi hết ra! Bằng không không công bằng. . . . . ." Bị động tác mau lẹ của người yêulàm giật mình, cô mặc kệ đang yếu thế, vươn tay muốn cởi ra áo sơ mi của anh, nhưng chàng trai vẫn không vì vậy mà dừng lại động tác, ngược lại càng tăng thêm sức lực đôi môi.
"A! Rất đau. . . . . ." Hồng Diệp không tự giác vặn vẹo vòng eo kêu la.
Nhưng mà thanh âm của cô lại khiến cho dục vọng anh trào dâng, chẳng những không buông cô ra, ngược lại anh còn muốn tại nơi tràn ngập bọt nước nóng bỏng này mà có được cô.
Anh thay phiên cắn mút hai vú của cô, bàn tay cũng không hề nhàn rỗi, luôn không ngừng xoa nắn chiếm cứ bên kia, đem hai vú cô xoa nắn đến cực kỳ sưng đỏ .
"A Tĩnh. . . . . ." Cô ngữ rên tên anh.
Hai tay chống lên trên nền gạch men sứ của phòng tắm, cô cả người run rẩy, cắn chặt đôi môi, thừa nhận sự cuồng nhiệt của anh.
Tư Đồ Tĩnh cắn chặt răng, khắc chế bản năng xúc động, lực tay tràn ngập thương yêu ở trên thân thể mềm mại của cô vuốt ve. . . . . .
“Em có phải là bạn gái của anh không ?" Đôi môi cực nóng cũng di chuyển tới tai của cô thấp giọng hỏi.
"Đương nhiên là phải!" Bằng không sao lại cùng anh làm chuyện này? ! Cô thở phì phò trả lời.
"Vậy hẳn là phải phối hợp, sao có thể nào tận hưởng một mình chứ ?" Tư Đồ Tĩnh mê đắm ánh mắt nhìn chăm chú trên mặt Hồng Diệp không chừa bất kỳ một vẻ mặt nào, đôi tay vỗ về chơi đùa cũng càng lúc càng nhanh.
“Ừ. . . . . . Được. . . . . ." Đầu óc hỗn loạn, cô chỉ có thể tự thốt ra thanh âm. . . . . .
Chăm chú nhìn cô ý loạn tình mê, anh giả vờ nói không vui vẻ “Em xoay người qua chỗ khác."
Ở trong bồn tắm cùng người yêu âu yếm, Hồng Diệp - ý thức đã tê liệt, thuận theo ý tứ của anh, cô xoay người lại .
Nâng lên chiếc eo của cô, anh nắm lấy mông cô, nhanh chóng xâm nhập vào nơi mật huyệt mềm mại đã ướt đẫm của cô.
Bọn họ đã giao hoan không ít lần, đối với thân thể của nhau đã quá quen thuộc, cho nên động tác như vậy đối với Hồng Diệp mà nói cũng không quá thống khổ, bởi vì cô biết sau đó sẽ rất thư thái.
"Thật chặt. . . . . . Thật thoải mái. . . . . ." Tư Đồ Tĩnh ở bên tai cô thổi hơi, vui vẻ nói.
“A! Không được nói !" Nghe được người yêu bình luận, Hồng Diệp thẹn thùng đỏ bừng cả khuôn mặt, nũng nịu trách móc, muốn anh im miệng lại.
"Vì sao không thể nói? Rõ ràng thật sự rất thoải mái. Chẳng lẽ em không thoải mái sao?" Ôm chặt mảnh khảnh vòng eo cô, Tư Đồ Tĩnh bướng bỉnh đã biết rõ còn cố hỏi.
“Hừ. . . . . . Em không biết !" Cô tức giận phản đối.
Thắt lưng động tác mãnh lực xâm chiếm, Hồng Diệp khống chế không nổi, tiếng rên rỉ tràn ra khóe môi, cô nhanh rút ra một bàn tay che miệng lại, nhưng vẫn nghe được tiếng người yêu đắc ý cười khẽ . . . . . .
Cái gáy không có mắt, nhưng cô lại cảm nhận được cái mông bị anh đỡ lấy, không ngừng chậm rãi đong đưa. . . . . .
Bị áp sát vào trong vách tường, toàn thân huyết quản tập trung ở nửa người dưới, làm cô nhất thời mờ mịt, không thể nhìn thấy trước mắt rõ ràng .
Dường như đang bị thiêu đốt. . . . . . Thân thể của anh so với bình thường nóng rực. . . . . .
"A Tĩnh. . . . . ." Hồng Diệp cả người run run, cắn chặt môi dưới, ý chí thừa nhận khoái cảm mãnh liệt.
Tư Đồ Tĩnh cũng cắn chặt răng, chậm rãi giảm tốc độ xâm lược, hai tay ở trên người cô vuốt ve, tinh tế trêu chọc cô, mãi đến khi cảm giác mật đạo không ngừng trào ra chất lỏng, mới nâng tần suất tiến vào nhanh hơn.
Cảm giác dần dần tê liệt đi, trong cơ thể Hồng Diệp dâng lên một cảm giác vui thích, tê tê dại dại, làm cho người ta dễ dàng trầm luân. . . . . .
Anh quan sát trên người cô từng biến hóa, dưới bụng tốc độ luật động nhanh hơn.
Rốt cục cô cũng chờ đến! Hai gò má ửng đỏ, khuôn mặt vui sướng .
“A. . . . . ." Hồng Diệp theo bản năng nâng đôi mông lên, đón ý chờ anh dũng mãnh tiến vào.
“Thật biết cách hưởng thụ! Anh muốn em có cảm giác khoái hoạt." Anh ở bên tai cô nỉ non.
Anh đem hai đùi tuyết trắng của cô mở rộng thêm, làm cho mỗi một bước tiến vào rất sâu, điên cuồng đánh sâu vào hoa tâm của cô, vọng tưởng mỗi một lần đều thẳng tới chỗ sâu nhất của cô.
“A. . . . . . A Tĩnh. . . . . ." Hai tay để trên nền gạch men sứ lạnh lẽo, Hồng Diệp trầm luân trong bể ái dục, giống như bị bức cuồng vì anh.
"Nói cho anh biết, em có thích không?" Tuy rằng sớm biết rằng cô đã lạc vào bể dục, nhưng dục vọng bẩm sinh chinh phục , anh vẫn là muốn từ trong miệng cô thừa nhận.
"Người ta. . . . . . Người ta không biết !" Thật kinh khủng xấu hổ nha! Làm sao mà lại vẫn còn hỏi chứ? Hồng Diệp giãy dụa mông đẹp, không thuận theo.
"Cái gì? Em không biết?" Tư Đồ Tĩnh tự chủ, đột nhiên dừng lại.
"Không cần ! A Tĩnh. . . . . . sao anh có thể như vậy. . . . . ." Cơ thể Hồng Diệp bị dục hỏa đốt cháy sạch sẽ, mê loạn, lại đột nhiên dừng lại, sinh ra cảm giác vô cùng trống rỗng.
Cô không muốn như vậy! Cô hiện tại chỉ muốn được chàng trai hoàn toàn xâm nhập, giữ lấy, còn lại, đều không cần.
“Anh sao lại?" Sớm khống chế được người con gái, thực thành thạo với thân thể của con gái như anh, căn bản không đem sự phản đối của cô đặt vào mắt.
Không cho anh biết đáp án, anh tuyệt đối không cho cô hoàn toàn thỏa mãn.
Anh muốn cô biết, cô tuyệt đối phải nghe lời mình.
“Không cần tra tấn . . . . . . Mau cho em. . . . . . Em muốn! Em muốn. . . . . ." Hồng Diệp không ngừng vặn vẹo mông đẹp, giọng nói như van vỉ cầu xin, đối với việc anh không chạy nước rút trong cơ thể, cảm giác vô cùng dày vò.
“Em muốn cái gì?" Đáng chết! Tiểu yêu tinh đáng ghét, dám động đậy như vậy? Mồ hôi trên trán của anh đã to như hạt đậu, thiếu chút nữa nhịn không được.
"Mau động ! Em muốn anh động!" Cô bất chấp sĩ diện, khàn giọng yêu cầu .
“Em chưa nói có thoải mái hay không." Hai tay gắt gao chế trụ cái mông của cô, không cho cô lại động đậy, bởi vì việc này chính là hình thức mời mọc cũng như ép buộc anh.
"Thực thoải mái, bằng không em. . . . . ." Tại sao phải rên rỉ chứ . . . . . .
Hồng Diệp lời còn chưa nói xong, Tư Đồ Tĩnh đột nhiên ở trong cơ thể cô muốn rút ra, " Động thế này thì sao?"
“Á! Không phải !" Hồng Diệp kinh hô, thiếu chút nữa muốn khóc lên, vội chụp lấy bàn tay chàng trai đang chế trụ cái mông mình, chỉ sợ anh thật sự rời đi khỏi chính mình.
“Vậy rốt cuộc muốn sao lại? Em nói rõ ràng, anh mới biết được nên làm sao lại."
"Ai da. . . . . . Em muốn anh tiến vào !" Mặc dù anh đã biết rõ còn cố hỏi, nhưng cô vẫn không thể thật sự ghét anh, chỉ có thể nũng nịu phản đối.
"Như vầy phải không?" Tư Đồ Tĩnh đột nhiên mạnh mẽ thúc mạnh, lại nhanh chóng rút ra.
"Sao lại chỉ có một chút? Nhiều hơn nữa vài lần đi! Dùng sức một chút. . . . . . Em đang muốn chết. . . . . ." cái miệng nhỏ nhắn của Hồng Diệp không ngừng tràn ra thanh âm khát vọng ngâm nga, khuôn mặt đỏ lên quyến rũ, mềm mại yêu cầu người yêu hãy hoàn toàn giữ lấy. Cô hai tay để trên vách tường, hai vú theo thân thể của cô không ngừng chuyển động lên xuống. . . . . .
"Tiểu yêu tinh, em thật mê người!"Có được đáp án mong muốn, anh mới thả lỏng dục vọng, phóng đãng rong ruổi ở trong cơ thể cô.
“A! A Tĩnh. . . . . . Đúng! Chính là chỗ đó. . . . . ." Cô mê muội đi giống như thân thể chỉ có thể mặc cho chàng trai từ phía sau rong ruổi, ý thức theo gia tốc luật động mơ hồ, chỉ còn cái miệng nhỏ nhắn không ngừng tràn ra âm thanh vô nghĩa .
Rốt cuộc khống chế không được thân dưới, Tư Đồ Tĩnh chỉ có thể càng thêm ra sức hướng vào nơi ướt át lại nhanh tiến vào, mặc cho cô lệ rơi đầy mặt rên rỉ, cầu xin.
Anh ở bên tai cô thôi miên, muốn cô rộng mở chính mình." Em cái gì cũng đều đừng giữ lại nữa, chỉ cần đem chính mình giao hết cho anh là được rồi."
"A Tĩnh. . . . . . Hãy tha cho em đi. . . . . ." Cô tại lúc cao trào điên cuồng kêu khóc nỉ non.
“Anh sẽ làm cho em sung sướng!" Tư Đồ Tĩnh giữ lấy cặp mông rất tròn của cô, thẳng tiến vào lần cuối cùng.
Rốt cục, ở thật sâu trong cơ thể cô phóng xuất ra chất lỏng nóng rực. . . . . .
Đắm chìm trong bể tình ái Hồng Diệp rốt cuộc không chịu nổi cuồng dã vui thích, kích thích qua đi, trước mắt tối sầm, ngất đi trong màn sương mù tràn ngập trong phòng tắm.
Tình cảm mãnh liệt trào dâng, chính thức bao phủ lấy cô.