Tuy nói là trung tâm của huyện, vậy mà không bằng một cái thị trấn nhỏ của khu vực trù phú, Vệ Tử rất khó tưởng tượng đại thiếu gia Ngụy quen ăn sung mặc sướng lại hạ cố đến nơi đây, con người hắn rõ ràng hoàn toàn không hợp với hoàn cảnh xung quanh.
“Anh định ở lại đây bao lâu?” Ngồi xuống ghế sô pha, Vệ Tử đón lấy cốc trà Ngụy Hoa Tịnh đưa cho. Trà rất thơm, là loại Bích loa xuân thượng hạng, rõ ràng là hắn đích thân mang đến. Nhìn cách bày biện cũ kỹ ở đây, tựa như phòng làm việc hồi thập kỷ tám mươi trên tivi. Vì đã sống ở nơi này một thời gian, Vệ Tử biết sự bày biện như thế đã là tốt lắm rồi.
Dựa vào cái ghế đối diện với Vệ Tử, Ngụy Hoa Tịnh uống một hớp trà, cười nói: “Điều đó còn phải xem xem bao giờ thì em chịu lấy anh làm chồng”.
Đây là lần thứ hai trong ngày hắn cầu hôn cô, nghĩ đến lần cầu hôn đầu tiên, mặt Vệ Tử lại đỏ ửng, cô có chút bất an, giận hờn nói: “Em vẫn không muốn quay về Bắc Kinh”.
“Anh biết”, Ngụy Hoa Tịnh gật đầu.
Vệ Tử ngạc nhiên: “Làm sao anh biết được?”.
“Em cứ lần lữa không muốn quay về, cũng không liên hệ với Bộ S, nếu em vẫn muốn công việc ở đó thì sẽ không vô tâm như vậy.” Ngụy Hoa Tịnh thành thực trả lời, với Vệ Tử, hắn không cần phải nói dối.
Hừm, người thông minh là như thế này, gần như không thể giấu được anh ấy cái gì, Vệ Tử một lần nữa thầm kêu lên, hỏi: “Thế anh vẫn muốn em lấy anh sao?”.
Ngụy Hoa Tịnh cười: “Núi không đến với anh thì anh đến với núi, chẳng phải là anh đến tìm em sao? Mọi người đều là xuất giá tòng phu, chúng ta có lẽ làm ngược lại”.
“Ai muốn lấy anh!” Vệ Tử phản bác, “Em không tin là anh sẽ ở lại nơi này luôn”.
“Quả thực là sẽ không ở lại luôn”, Ngụy Hoa Tịnh biểu thị đồng ý, “Cấp trên muốn anh đến đây rèn luyện, thời gian lâu nhất là một năm” Điều mà hắn không nói với Vệ Tử là, để có được chuyến đi rèn luyện suốt một năm này, Ngụy Hoa Tịnh đã phải mặc cả trong gần một tháng.
Không hiểu tại sao, Vệ Tử bỗng nhiên cảm thấy trong lòng có chút trống trải, cố không để tâm đến sự khó chịu nho nhỏ này, cô chuyển chủ đề câu chuyện: “Khoản tiền đó là anh ủng hộ đúng không, quả thật rất cảm ơn anh”.
Ngụy Hoa Tịnh chỉ cười không nói gì, một lát sau mới hỏi: “Vệ Tử, khi nào em lấy anh?”
Đây là lần thứ ba hắn cầu hôn, Vệ Tử không giữ được bình tĩnh nữa, đứng bật dậy, phùng má, giận dữ nói: “Anh biết thừa là không thể mà”.
Ngụy Hoa Tịnh biểu lộ nét mặt muốn cô giải thích.
“Trước hết, anh và em không môn đăng hộ đối, dòng họ nhà anh chưa chắc đã cho phép anh lấy một cô gái xuất thân trong gia đình bình thường.” Vệ Tử nghĩ một lát rồi thêm câu “lại còn là gia đình đơn thân nữa”. Mặc dù cô không hề cho rằng gia đình đơn thân có cái gì không tương xứng, nhưng cô biết rất nhiều người, đặc biệt là những người quyền quý, khi kén vợ kén chồng cực kỳ coi trọng vấn đề này. Nếu vì chuyện hôn nhân của mình mà khiến mẹ cô, gia đình cô bị mọi người ghét bỏ thì cô không thể nào chịu đựng nổi.
“Vấn đề này em yên tâm”, dường như đã biết trước cô sẽ nói như thế, Ngụy Hoa Tịnh giải thích: “Anh đã kể về hoàn cảnh gia đình em với bố mẹ và các bậc cha chú trong nhà rồi, mọi người đều rất ủng hộ”.
“Anh nói dối! Mọi người thậm chí còn chưa gặp em.” Vệ Tử rõ ràng không tin.
“Một cô gái sinh ra và lớn lên trong thành phố, đã tốt nghiệp đại học, lại từng ra nước ngoài, được mở rộng tầm mắt, còn tự nguyện ở lại vùng đất nghèo khó như thế này để giúp đỡ người khác. Một cô gái như thế tuy không thể nói có một không hai, nhưng quả thực không nhiều, A Tịnh, con cần nắm bắt lấy.” Giọng nói của một người đàn ông, hơi giống với Ngụy Hoa Tịnh, nhưng trầm hơn giọng của hắn, là người đã lớn tuổi, đó không phải là lời của Ngụy Hoa Tịnh, vì Vệ Tử không nhìn thấy miệng của Ngụy Hoa Tịnh mấp máy.
“Tôi đã nghe Đường Lệ Khôn nhắc đến, cô ấy có ấn tượng rất tốt với cô gái này, xem ra dường như đó là một cô gái rất đáng yêu, A Tịnh, không được bắt nạt người ta đấy.” Giọng nói ấm áp dịu dàng của một phụ nữ vang lên, khiến Vệ Tử có chút giật mình hoảng sợ.
Nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của Vệ Tử, Ngụy Hoa Tịnh thu cái bút ghi âm ở trong tay lại, nghiêm túc nói: “Đây là ý kiến của bố mẹ anh, em nghe thấy chưa?”.
Vệ Tử chau mày lại, buồn đến nỗi muốn rơi lệ, mãi một lúc sau mới nói nhỏ: “Cho dù gia đình anh đồng ý, còn gia đình em, mẹ em sẽ không đồng ý”. Mẹ cô đã sớm nói với cô rằng, hôn nhân mà không môn đăng hộ đối thì chỉ đem lại đau khổ.
Ngụy Hoa Tịnh cười mỉm: “Cái này em đừng lo lắng, anh chỉ hỏi em, bản thân em đồng ý hay không?”. Sau đó liền nhìn chằm chằm vào cái đầu yêu kiều của cô, chỉ lo nó sẽ lắc.
Vệ Tử ngồi im không nhúc nhích, một hồi lâu sau mới nói: “Hình Mãn Tinh cầu hôn còn có hoa tươi và nhẫn kim cương, anh cầu hôn thế này sao?”.
Ngụy Hoa Tịnh vui mừng: “Anh chỉ chờ được nghe câu này của em”.
Không biết từ đâu hiện ra một bó hoa tươi, còn có cả một chiếc nhẫn nhỏ, Vệ Tử cứ ngẩn người ra, bỗng nhiên cảm thấy mình bị mắc lừa - con cáo già này đã chuẩn bị từ trước rồi.
“A Tử, đây là cái nhẫn anh mua bằng tiền lương công chức tháng đầu tiên, em đừng chê bé nhé?” Ngụy Hoa Tịnh quỳ một gối xuống, trông thật tội nghiệp, nhưng nụ cười rạng rỡ tràn ngập trong mắt đã bán rẻ hắn.
Lúc này, Vệ Tử giống như con thỏ con rơi vào cái bẫy của người thợ săn, ngoan ngoãn mặc cho người ta quyết định số phận.
Trước khi ra khỏi nhà, mẹ cô còn lo cô không có ai lấy, thế mà sau khi ra ngoài không biết bằng cách nào cô đã trở thành vợ chưa cưới của người ta, một hồi lâu sau đó, Vệ Tử vẫn chưa thể thản nhiên đón nhận sự thay đổi này.
Thị trấn này quả thật không thể so sánh với thành phố mà cô đã từng ở lại trước đó, cho dù là thành phố nơi cô sinh ra cũng sầm uất gấp nhiều lần thị trấn này.
Hai người tìm đến một quán ăn trông có vẻ khá sạch sẽ để ăn cơm. Sau khi ăn xong, Ngụy Hoa Tịnh dẫn Vệ Tử đi thẳng đến cửa hàng bách hóa duy nhất của thị trấn.
“Em có quần áo rồi, không cần mua đâu.” Vệ Tử bất luận thế nào cũng không chịu nhích chân dù chỉ một bước, số tiền mua đồ cho cô ở thành phố sòng bạc đủ để xây một trường tiểu học Hy vọng, hơn nữa đến bây giờ cô vẫn cất nó ở dưới đáy vali, chưa có cơ hội mặc.
“Gặp bố mẹ chồng tương lai không thể mặc quần áo quá điệu đà, lòe loẹt, song cũng không được quá tùy tiện, nếu không sẽ bị coi là không tôn trọng.” Ngụy Hoa Tịnh sờ cằm nhìn Vệ Tử từ đầu xuống chân, sau đó nhìn xung quanh cửa hàng một lượt, hắn muốn chọn một bộ quần áo trong những bộ màu sắc sặc sỡ ở đây, điều này quả là không dễ dàng.
Vệ Tử ngơ ngác, vội đi theo Ngụy Hoa Tịnh, túm tay áo hắn nói: “Anh nói cái gì? Bố mẹ chồng tương lai gì cơ?”.
“Bố mẹ anh, chẳng nhẽ không phải là bố mẹ chồng tương lai của em?” Ngụy Hoa Tịnh đột nhiên nói với vẻ lo lắng: “A Tử, em không muốn anh lấy vợ xong là quên mẹ của mình, cắt đứt quan hệ với người thân trong gia đình đấy chứ?”. Nói xong hắn lại làm ra vẻ ủ rũ, dường như phải lựa chọn giữa mẹ và vợ là một việc rất khó giải quyết.
Vệ Tử một lần nữa mặt lại đỏ bừng lên, bực mình nói: “Em nào có nói bắt anh cắt đứt quan hệ, anh…”.
Ngụy Hoa Tịnh vội vàng vỗ vỗ ngực như thể đã yên tâm: “Được rồi được rồi, A Tử nhà anh dịu dàng hiền lành, chắc chắn là một nàng dâu hiếu thuận. Em yên tâm, mẹ anh tuyệt đối không phải là mẹ chồng dữ dằn, bà ấy mà dám bắt nạt em, chúng ta sẽ không cho bế cháu trai nữa, hừ!”. Lập trường của anh ấy thật sự kiên định vậy sao? Nhất định đứng về phía cô!
Miệng thì nói vậy, còn tay Ngụy Hoa Tịnh đã chọn được mấy bộ quần áo, lại còn bảo nhân viên bán hàng giúp Vệ Tử thay đồ.
“Ừm, tạm thời như thế thôi.” Thấy bộ đồ Vệ Tử mặc thử cũng ổn, Ngụy Hoa Tịnh quyết định không bắt bẻ thêm nữa, quần áo của cửa hàng này đa số mang kiểu dáng từ rất lâu rồi, giá cả không đắt, nhưng may mà vóc dáng vợ nhà hắn đẹp, mặc bộ nào cũng rất xinh.
Ôm một đống đồ mới, Vệ Tử tiếp tục kiên quyết đấu tranh cho quyền được biết của mình: “Khi nào em phải gặp bố mẹ chồng tương lai thế?”.
Câu nói vừa buột ra khỏi miệng, Vệ Tử chỉ muốn tìm một cái lỗ nào đó để chui xuống, trời, có ai không biết xấu hổ là gì như cô không?!
Nhìn Ngụy Hoa Tịnh đáng ghét kia quả nhiên đã cười đến nỗi miệng ngoác đến tận mang tai rồi, Vệ Tử lầm bầm ném đám quần áo về phía hắn. Hừm, có bản lĩnh thì tự mình mặc đi!
Ngụy Hoa Tịnh dường như rất thích thú với tính trẻ con từ xưa đến nay chưa hề có của Vệ Tử, hắn rảo bước tiến lên phía trước, lớn tiếng dỗ dành: “A Tử, anh sai rồi, em hãy tha thứ cho anh một lần này đi, lần sau anh không dám nữa đâu”.
Vệ Tử tức giận vung cánh tay gạt Ngụy Hoa Tịnh ra, tiếp tục đi về phía trước, liền bị hắn lôi lại: “Em nói đi, phải thế nào em mới tha thứ cho anh?”.
Vệ Tử bất đắc dĩ dừng bước, quay đầu nhìn điệu bộ đang cười hì hì của Ngụy Hoa Tịnh, đang định mở miệng nói thì bỗng nhiên cảm thấy xung quanh yên lặng khác thường, quay đầu lại thì thấy có vô số ánh mắt tò mò nhanh chóng rời đi.
Thì ra cảnh tượng cặp vợ chồng son này giận dỗi nhau đã bị mọi người chứng kiến xem như một vở kịch từ nãy đến giờ! Vệ Tử cảm thấy cái lỗ kia cũng không che giấu nổi cô nữa rồi, cô tức giận tới mức thất khiếu[1] cũng sắp bốc khói.
[1] Thất khiếu: Bảy lỗ trên mặt gồm hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi và miệng.
Lúc này, một bác gái trông rất hiền lành bèn tiến đến khuyên: “Cô gái, bác thấy anh chàng này không giống người xấu, có gì mà không bỏ qua được, cháu tha thứ cho cậu ấy đi, vợ chồng sống với nhau, đầu giường đánh nhau cuối giường lại hòa thuận mà!”.
Đây là chuyện gì với chuyện gì thế nhỉ? Cuối cùng Vệ Tử cũng nổi khùng lên, cô không thể nhịn được nữa, chỉ muốn lập tức thoát khỏi anh chàng Ngụy Hoa Tịnh lăng nhăng này. (Chú ý: Tính từ “lăng nhăng” này là từ Đinh Dật, chứ không phải do Vệ Tử sáng tác)
Thế rồi trong nháy mắt, Vệ Tử dường như trở nên thông minh đột xuất, cô dừng lại, quay về phía sau, nói bằng giọng to không kém Ngụy Hoa Tịnh: “Ngụy phó huyện, tôi nghe nói bây giờ việc cấp trên quấy rối nhân viên nữ đã có danh từ mới rồi, gọi là ‘quấy rối tình dục công sở’, sau này có thể sẽ bị kết án”. Nói xong Vệ Tử liền thản nhiên bỏ đi.
Xung quanh lập tức ồn ào hẳn lên.
“Ai da, đây chính là Phó huyện trưởng mới của chúng ta sao, nghe nói là một chàng trai khoảng hơn hai mươi tuổi.” Bác gái vừa nãy lại lên tiếng.
“Chàng trai kia còn xốc nổi lắm, sao làm được việc ấy?” Một ông già nói với vẻ nghi ngờ.
“Trông trẻ măng thế kia, làm việc chắc gì đã vững. Giải quyết công việc thì chưa biết như thế nào, nhưng trêu chọc con gái thì có vẻ rất giỏi. Này, sao lại chọc tôi? Tôi là dân thất nghiệp, phó huyện thì làm gì được tôi!” Một giọng nói vang lên, kèm theo cả sự khiêu khích.
“Đúng rồi, chị Vương cô con gái thứ ba nhà chị cũng làm việc trong chính quyền huyện, vẫn chưa kết hôn nhỉ?” Đây là giọng phụ nữ, tiếng phổ thông mang đậm nét địa phương.
…
Ngụy Hoa Tịnh không nghe nổi nữa, quay đầu lại giải thích: “Cô ấy là vợ chưa cưới của cháu, bọn cháu trêu đùa thôi”. Sau đó dưới ánh mắt bán tín bán nghi củ