“Được rồi, em cứ hả hê đi, chồng em đã trở thành yêu râu xanh để mọi người đuổi đánh rồi đấy.” Đến chỗ rẽ trên phố thì hắn đuổi kịp Vệ Tử. Mỗi khi cô giận dỗi, khuôn mặt thường đỏ ửng, trông còn căng tràn sức sống hơn bình thường, Ngụy Hoa Tịnh mê mẩn nhìn, song không dám làm gì vì sợ lại khiến người đẹp nổi giận.
Thấy hắn vẫn dẻo miệng như vậy, Vệ Tử tức giận vốn không muốn để ý đến, nhưng rồi bỗng nhiên lại nghĩ tới chuyện lúc trước: “Anh nói em phải gặp bố mẹ anh? Khi nào vậy?”. Đúng là người nghiêm túc hay bị thiệt thòi, Ngụy Hoa Tịnh chẳng qua chỉ là trêu đùa, vậy mà Vệ Tử lại cứ không quên nghĩ đến chuyện nghiêm túc.
Ngụy Hoa Tịnh thôi cười: “Anh nghĩ không lâu nữa”, nói rồi hắn cúi xuống nhìn đồng hồ, “Tốt nhất là bây giờ chúng ta quay về chuẩn bị đi”.
Vệ Tử kinh ngạc quên cả tức giận: “Anh nói là bây giờ! Bố mẹ anh từ Bắc Kinh qua đây rồi ư?”.
“Ừm, sáng sớm nay mọi người đã xuất phát, trước hết đến chỗ mẹ em nói chuyện để đặt vấn đề, trước khi trời tối có thể đến kịp.” Ngụy Hoa Tịnh gật đầu xác nhận, song đột nhiên gặp phải một sự bất ngờ.
Lần đầu ra tay đánh người, sau khi đánh xong, chính Vệ Tử lại là người mắt rưng rưng lệ: “Tại sao lúc này anh mới nói!”. Còn việc cầu hôn giả vờ giả vịt kia, thì ra anh ấy đã chắc chắn rằng mình sẽ đồng ý, nên mới sắp xếp đồng thời để bố mẹ tới đặt vấn đề với mẹ mình.
Đặt vấn đề, nhà bên ấy tới nói chuyện với mẹ mình! Mẹ mình thậm chí không biết Ngụy Hoa Tịnh là ai, với tính cách cứng rắn của mẹ thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì!
Ngụy Hoa Tịnh đáng ghét, đến thánh nhân cũng bị anh ấy ép đến phát điên rồi!
Vệ Tử không biết rằng, người uất ức không chỉ có một mình cô.
Ngụy Đông Hành và Nhậm Uyển Như từ trước đến nay đều tự nhận là những người có đầu óc tiến bộ, đối với con cái họ áp dụng phương pháp giáo dục buông lỏng, để cho Ngụy Hoa Tịnh có thể làm những việc mà hắn thích.
Sự thật cho thấy, ngoài tác dụng phụ “lăng nhăng” ra, các mặt khác của hắn đều khá thành công, bất luận là trong sự nghiệp học hành, hay cách đối nhân xử thế, cậu con trai Ngụy Hoa Tịnh đều không làm cho hai vợ chồng phải bận tâm.
Thế nhưng gần đây không biết tại sao, cậu con trai của họ nhiều lần về nước, tiếp theo là bỏ học, sau đó là bán công ty, còn tìm cách lừa dối bạn bè, người thân ở khắp mọi nơi, với một mục đích duy nhất - đó là thu gom tiền của.
Con trai lớn rồi, nó có suy nghĩ riêng của nó, chỉ cần không quá đà thì họ sẽ nhắm mắt làm ngơ, vợ chồng nhà Ngụy tự an ủi mình như thế.
Ai ngờ việc vẫn chưa dừng lại ở đó, tiếp sau đó hắn tuyên bố muốn về nước định cư, không học nữa mà đi làm luôn. Được thôi, điểm này hai vợ chồng cũng có thể chấp nhận được, nhà họ Ngụy đâu nhất thiết ai cũng phải là học giả giáo sư này nọ. Mặc dù học hành dang dở hơi tiếc một chút, song con trai quanh năm có thể ở bên cạnh hai vợ chồng cũng là việc không phải tệ.
Đi làm thì đi làm, nhưng tại sao nhất định cứ theo con đường chính trị, lại còn tự nguyện xin đến công tác ở vùng khó khăn nghèo đói? Nếu không phải vì Ngụy Hoa Tịnh nhấn mạnh rằng đó là do mình “tự nguyện”, thì hai vợ chồng ông bà đã tới tận nơi hỏi cho ra nhẽ! Suy cho cùng cũng là con một, hai vợ chồng ông bà không cưng chiều, song không có nghĩa là mặc kệ cho hắn phải chịu cực khổ.
Không hiểu rốt cuộc là Ngụy Hoa Tịnh muốn gì nữa? Khi Ngụy Đông Hành không chịu đựng được thêm, Ngụy Hoa Tịnh mới nói rõ mọi chuyện.
“Bố già mẹ già, hai người phải giúp con lấy vợ, nếu không cả đời này con sống độc thân, nếu làm cho bà nội không những không có chắt trai để bế, mà đến cả việc gặp mặt cháu trai là con đây cũng không được, thì hai bố mẹ sẽ mắc tội bất hiếu đấy.”
Mặt Ngụy Hoa Tịnh tỏ ra vô tội, nhưng bà nội của hắn lại nước mắt ngắn nước mắt dài: “A Tịnh à, cháu đã ngắm được con gái nhà ai rồi? Để bà giúp cháu cưới vợ, nếu cháu thiếu tiền, bà còn có một số đồ nữ trang, không giao lại cho bố mẹ cháu, mà giao lại cho cháu làm lễ vật ăn hỏi được không?”.
Ngụy Hoa Tịnh bèn nhẹ nhàng an ủi bà nội: “Bà nội cứ giữ lại số nữ trang đó, nhất định không để người khác lừa lấy mất, sau này bà cho chắt trai, cho cháu dâu được không?”. Dù sao cũng vào túi nhà mình, Ngụy Hoa Tịnh tỏ ra hào phóng, sau đó nắm lấy tay bà nội nhưng lại ra lệnh cho bố: “Bố mẹ phải cùng con đi nói chuyện kết thông gia”.
Sau đó hắn còn nói nhỏ với bà Nhậm Uyển Như: “Mẹ, cô gái này Nhiệm Nam Hoa cũng thích, chỉ có điều em ấy không có sức hấp dẫn như con trai của mẹ. Nếu mẹ chịu thua mợ, để mợ lấy mất con dâu, bà nội chắc sẽ nghi ngờ mẹ có tâm tư lợi đấy”. Cái chiêu động đến quan hệ mẹ chồng nàng dâu này khiến mẹ hắn phải suy nghĩ cân nhắc kỹ.
Nhậm Uyển Như lập tức ngồi thẳng dậy, Đường Lệ Khôn đã nói cô ấy chưa gặp ai như vậy, cô ấy có ấn tượng rất tốt với cô gái mà mình đã gặp, còn nói rằng cô gái đó tính cách rất hiền lành, lương thiện. Còn cô em dâu mấy ngày trước khi nói chuyện với bà có nhắc đến cô gái mà Ngụy Hoa Tịnh hiện đang gặp gỡ, lại còn dùng từ “hồng nhan, mầm tai họa” để miêu tả, đương nhiên là có ý tứ rồi!
Thế là, viện sĩ Ngụy đã phải hoãn mấy cuộc họp không thể thiếu ông, dù bận trăm công nghìn việc cũng dành ra ba ngày để dẫn vợ cùng thằng con đi nhậm chức. Ngày thứ hai khi đến nơi nhậm chức, ông còn đánh xe đưa hai mẹ con đến nhà thông gia tương lai để đặt vấn đề cưới hỏi.
Chuyện đặt vấn đề cưới hỏi là do bà Nhậm Uyển Như thúc giục, tận mắt nhìn thấy sự hoang vắng lạc hậu của vùng này, nước mắt bà cứ trào ra, không ngừng khuyên Ngụy Hoa Tịnh trở về Bắc Kinh, tốt nhất là đưa cả con gái nhà người ta về cùng.
“Đúng là con hư tại mẹ.” Miệng trách vợ như vậy, vẻ mặt Ngụy Đông Hành nghiêm lại, song vẫn ra lệnh cho tài xế chuẩn bị xuất phát.
Có thể thấy trước được, trên đường đến thị trấn nhỏ, mong muốn này của họ càng trở nên bức thiết hơn.
Trong thời gian làm việc tại bệnh viện quý tộc tư nhân, Hà Linh Tố đã từng gặp không ít người có tiền, nên khi vừa nhìn thấy vợ chồng Ngụy Đông Hành, bà lập tức hiểu thân phận địa vị của bọn họ khác xa rất nhiều so với những người mà bà từng gặp trước đây.
Cuộc điện thoại của Cát Minh Thăng cũng giúp bà chuẩn bị trước được đôi chút, thay bộ quần áo bám đầy bụi đất, chải đầu sửa sang lại mái tóc đã lâu lắm rồi bà không động tới, chuẩn bị đón khách từ xa đến.
Do hoàn cảnh từng trải đặc biệt của bản thân, bà đã nhiều lần quy định đối tượng lựa chọn làm bạn đời cho con, có lẽ vì lý do đấy nên Vệ Tử mới không nhắc đến vấn đề tình cảm của bản thân với bà, đến lúc này, Hà Linh Tố dường như lập tức hiểu ra tâm sự của con gái.
Nếu như Vệ Tử không thích người con trai đó, cô có thể nửa đùa nửa thật nói cho mẹ cô nghe, và chứng tỏ sự hiếu thuận của mình, và sự việc chấm dứt ở đó. Đằng này cô không nói gì cả, thêm vào đấy thời gian này có những việc khiến bà cứ đoán mãi không ra, bà nghĩ đến khoản tiền ủng hộ kia.
Vợ chồng ông bà Ngụy không phải là dạng quan liêu cậy quyền cậy thế, cũng không phải kiểu gia đình phất nhanh hợm hĩnh, thậm chí không có thói kiêu ngạo của phần tử trí thức thông thường.
Thái độ lịch sự tao nhã và tỏ ra có ăn học của vợ chồng ông bà Ngụy khiến Hà Linh Tố tự thẹn vì kém người. Song chỉ là cảm giác mà thôi, lưng bà vẫn rất thẳng, cả đời này, bà chưa từng chịu cúi đầu trước mặt người nào.
Sự nhã nhặn độ lượng và tôn trọng tự đáy lòng đối với những người xung quanh của vợ chồng ông bà Ngụy đã chiếm được thiện cảm của bà Hà Linh Tố, A Tử được gả cho gia đình như thế này, cho dù có chuyện gì thì ít nhất cũng không quá khó chịu.
Huống hồ, thái độ khi đặt vấn đề xin cưới của vợ chồng ông bà Ngụy gần như có thể dùng từ “cầu khẩn” để miêu tả, như thể họ chỉ sợ bà không gả con gái cho nhà họ. Những lời khen ngợi và vẻ hài lòng của ông bà Ngụy dành cho Vệ Tử khiến bà nghi ngờ về cô con gái trong lời nói của họ, không biết đó có đúng là đứa con gái ngốc nghếch của mình hay không nữa.
Nghĩ sâu hơn một chút, chuyện hôn nhân của cô con gái mà bà luôn lo lắng từ lâu, chăng phải bây giờ đã được giải quyết rồi sao? Ngộ nhỡ, A Tử quả thật khăng khăng muốn ở lại đây cùng mình, vậy thì phải làm sao? Bản thân bà có thể hiến dâng tất cả, nhưng nghĩ đến con gái thì bà lại ích kỷ. Trên đời này có gì sánh bằng tấm lòng của cha mẹ, bà tuyệt đối không cho phép cô con gái xinh đẹp hơn hoa tươi, trong sáng hơn mây trắng của mình sống cảnh tuổi già cô đơn ở vùng hoang vu hẻo lánh này.
Thôi được thôi được, là hai bên đều tình nguyện, bà hà tất phải tăng thêm phiền phức, rắc rối làm gì. Bà cũng từng trải qua tuổi trẻ, cũng biết trong suy nghĩ của thanh niên nam nữ, việc chia rẽ đôi uyên ương cho dù là với bất cứ động cơ nào, cũng đều xem như hành động của dì ghẻ công chúa Bạch Tuyết. Bà là mẹ, nên luôn mong con gái mình được hạnh phúc.