Chập choạng tối Phương Đăng mới trở về Phó gia viện, thấy già Thôi đang bận bịu thu xếp hành lý, cố tìm xem còn thứ gì có thể để Tiểu Thất mang đi được không. Ông vui cứ như con trẻ, thấy Phương Đăng, cũng chẳng nhớ chào hỏi.
Phó Kính Thù ở trong phòng, lại đang đem từng thứ từng thứ đã gói gém vào hành lý trả về chỗ cũ. Khi bước vào, Phương Đăng không gõ cửa, lặng lẽ ngồi xuống giường, đóng chiếc vali đã bị lôi mất một nửa hành lý ra ngoài lại.
“Em làm gì thế?” Phó Kính Thù đứng trước giá sách, ngạc nhiên quay lại.
Cậu ta tiếp tục xếp sách lên giá, từng cuốn từng cuốn được đặt xuống thẳng thớn đâu vào đấy.
“Mặc kệ mấy quyển sách rách nát đó đi.” Phương Đăng kéo kéo vạt áo cậu.
Phó Kính Thù chẳng thèm để ý, cứ xoay lưng lại với nó mà nói: “Trong sách có nhiều chỗ viết rất có lý. Trước đây tôi cứ tự cho là mình thông minh, tưởng rằng có thể thấu hiểu được tất cả mọi chuyện.”
“Anh nghiêm khắc với mình quá, có nhiều chuyện không phải do thông minh hay ngu ngốc quyết định. Kẻ ngốc có cái hạnh phúc riêng của họ.”
“Không rõ tôi đã kể với em chưa, trong kinh Phật có một đoạn thế này. Người sống trên đời như nằm trong bụi gai, tâm không động, người không động, không thể bị thương. Nhỡ tâm động khiến người động, thì gai thấu thân, đau thấu cốt, tựa như nếm trải khổ đau trong cuộc đời vậy.” Cuối cùng cậu ta cũng chịu rời tay khỏi chồng sách của mình, quay người lại. Đôi mắt cậu phủ rợp hàng mi, nhưng vẫn có thể nhìn ra thứ cảm xúc ấp ủ trong đó, “Già Thôi cứ bận luôn tay luôn chân, tôi không muốn nói rõ sự thật sớm quá, nhiều năm rồi chú ấy mới vui đến vậy.”
“Vậy thì đừng nói.”
“Nhưng chú ấy lo lắng cho Tiểu Thất, nếu biết tôi không phải là Tiểu Thất… bớt một chút hy vọng là bớt một chút lạc lõng.” Phó Kính Thù ngồi xuống đối diện với Phương Đăng. “Sao A Chiếu nói cả ngày nay không thấy em đâu?”
“Tôi có chút việc ấy mà. A Chiếu đến tìm anh à?”
“Nó nài tôi đừng đi. Đợi có kết quả xét nghiệm, chắc cậu nhóc vui lắm. có một người vui là tốt rồi.”
Chốc chốc Phương Đăng lại dùng ngóc tay chỉnh lại tấm ra trải giường sạch tươm.
“Nếu mọi chuyện vẫn chưa đến mức ấy, hẵng còn cơ hội cứu vãn thì anh thấy thế nào?”
“Cứu vãn?” Phó Kính Thù lắc đầu, “Nếu cha của em không nói dối, thì làm gì có cơ hội cứu vãn.”
Phương Đăng nói : “Thế… Nếu như một người khác đồng ý nói dối giúp anh thì sao. Chiều nay tôi đã đi gặp Lục Ninh Hải.”
“Em gặp Lục Ninh Hải? Ông ta sao chịu làm thế?” Phó Kính Thù nhìn Phương Đăng nghi ngờ, nó không nói gì, chốc chốc lại lấy ngón tay vẽ lên tấm khăn trải giường những đường nét đều đặn. Mặt Phó Kính Thù dần biến sắc, từ khó hiểu sang nghi hoặc, sau cùng bừng lên vẻ khó tin khủng khiếp.
“Phương Đăng, em tìm ông ta làm gì?” Sắc mặt cậu xanh xám, “Đừng nói là… như cái điều tôi nghĩ”
Cậu đứng phắt dậy, lại gần Phương Đăng một chút, liền ngửi thấy mùi dầu thơm thoang thoảng phả ra từ người nó, mái tóc ướt rượt. Nó vừa tắm, sau khi về đảo không lâu.
“Nói đì! Sao không trả lời tôi?”
“Tôi làm gì không quan trọng, quan trọng là kết quả kia! Ông ta sẽ giúp tôi!” Phương Đăng nói chắc nịch như chém đinh chặt sắt.
Câu nói này như một mình chứng khiến suy đoán khủng khiếp trong lòng Phó Kính Thù tiến gần đến sự thật hơn, “Sao lại không quan trọng, rốt cuộc em đã làm gì?”
Phương Đăng chưa bao giờ nghe cậu ta dùng giọng điệu như thế nói với mình, có giận dữ hơn thế này cũng chưa bao giờ. Nó cứng họng cố gắng bảo vệ chút ít tự tôn cuối cùng.
“Có muốn nghe tôi tường thuật chi tiết diễn biến không? Anh muốn nghe thật không?”
Phương Đăng cảm thấy mặt mình lạnh toát. Cậu ta hất chén trà nguội trên bàn sách vào mặt nó. Nước trà lẫn lá trà từ mặt và tóc rớt xuống lã chã. Cũng tốt, sẽ không ai biết nó đang khóc.
“Tôi hận nhất là cái cách em rẻ rúng bản thân mình!” Gương mặt đẹp đẽ của cậu méo mó đi vì đau đớn, “Tại sao không bàn bạc với tôi, hả! Em dựa vào đâu mà quyết định hộ tôi, dựa vào đâu!”
“Dựa vào một điều rằng tôi là kẻ quan tâm anh nhất trên đời này!” Nó gần như hét lên, “Nước trà thì nhằm nhò gì, có gan hãy nhổ nước bọt vào mặt tôi đây này. Anh không xem tôi ra gì, liệu tôi có tình nguyện rẻ rúng mình vì anh không? Phó Thất, Phó Thất! Anh nói đi, còn cách nào khác không? Nếu có, tôi sẽ quỳ xuống mà xin lỗi anh. Nếu không có, anh rồi sẽ ra sao?”
Gương mặt Phương Đăng đẫm nước, nhưng người khóc lại là Phó Kính Thù. Nó quen cậu đã lâu, khi mối thân tình từ Malaysia đứt đoạn cậu không khóc, cha mất cậu không khóc, biết tin có khi mình chẳng phải người họ “Phó”, cậu cũng không khóc. Vậy mà, giờ cậu khóc như một đứa trẻ, mặc kệ hai hàng nước mắt nối nhau đổ dài.
“Thà cả đời tôi bị gọi là thằng nghiệt chủng cũng được!”
“Anh chịu nhưng tôi không chịu, tôi không cho phép anh bị người khấc coi thường, như tôi.” Phương Đăng chỉ vào mình nói, rồi nó hạ giọng tiếp, “Anh tưởng không đi Malaysia là xong ư? Hễ có kết quả xét nghiệm, anh còn chẳng được nương thân ở ngôi nhà hoang này nữa là. Anh muốn vào cô nhi viện như tôi chắc? Anh chưa nếm thử cái mùi vị ấy đâu!”
“Em cứ tưởng em chịu được khổ, còn tôi thì không?”
“Tôi cứ tưởng anh thông minh hơn tôi, sao bây giờ hóa ra lại ngốc như vậy?” Phương Đăng vuốt mặt một cái, “Chúng ta không giống nhau. Trước mặt tôi chỉ có một con đường, tôi lại đã quen bước đi trên đó cho tới nơi tận cùng tối tăm. Cho dù không tình cờ gặp được anh, chẳng lẽ cứ ở bên người cha như vậy, hoặc bước ra từ cô nhi viện, là tôi sẽ hóa thành phượng hoàng ư? Anh có những lựa chọn tốt hơn nhiều. Tôi bằng lòng dùng tương lai của mình đánh đổi cho anh… xứng đáng mà!”
“Đang hay không không phải mình em nói là được! Nếu em là tôi, em có thanh thản nổi không?”
“Vậy anh nói xem, đổi lại là anh, anh có muốn đánh liều tất cả khiến tôi được vui vẻ hạnh phúc không?”
Phó Kính Thù nhắm lại đôi mắt đẫm lệ, khó khăn lắm mới thốt ra vài tiếng, “Nhưng tôi vui sao được?”
Phương Đăng bước tới vài bước, chậm rãi ngả đầu vào ngực Phó Kính Thù.
“Anh cứ nghĩ là, khi em vì anh làm việc gì đó, em rất vui. Như thế anh sẽ không thấy buồn nữa.”
Phó Kính Thù cắn răng thật chặt : “Phương Đăng, sao em không biết yêu thương bản thân mình một chút. Em không yêu lấy mình, thì ai sẽ yêu em?”
Phương Đăng ngẩng đầu lên, ngơ ngác hỏi : “Anh không ư?”
“Tôi? Tôi đã cho em những gì? Và sẽ cho em được gì? Mỗi người chỉ có một trái tim, tự đau cho mình còn chưa xuể, chỉ có em là ngốc nghếch. Chẳng có ai đáng để em phải vì họ làm thế…”
“Trên đời luôn có vài kẻ ngốc nghếch thế đó.” Phương Đăng nặn ra một nụ cười, “Chẳng phải con hồ ly bé nhỏ đã cho hồ ly đá trái tim của nó đó sao? Tiểu Thất, em…”
Phó Kính Thù đưa tay chạm vào mái tóc dài rối bời, tim bỗng đau nhói, thì thầm đáp : “Anh biết, anh biết, thật ra anh luôn hiểu rõ điều ấy.”
Cậu cúi xuống hôn lên mái tóc ướt rượt, lên gương mặt Phương Đăng bằng đôi môi trắng nhợt của mình. Rồi chúng cùng nhau nếm trải dư vị mặn chát của nước mắt.
Phương Đăng ôm chặt lấy Phó Kính Thù, cảm thấy trái tim cậu rung động trong lồng ngực. Nhất thời nó không phân biệt rõ toàn thân đang cóng lạnh hay nóng rát. Chúng ngã vào nhau lúc này là cùng bước tới thiên đàng, hay là địa ngục.
Phó Kính Thù nói, nó là một cái tôi khác của cậu ta, không sai, hau đứa đáng ra phải là một. Dù Phương Đăng biết rằng, nó chỉ là một góc khuất sáng trên thân cậu, dù nó biết rằng, cậu làm thế này phần nhiều là vì thương hại… Trái tim nó đã không còn, vậy mà cậu ta nguyện truyền hơi ấm cho cái lồng ngực trống không. Với nó, dù sao, mọi thứ vẫn rất tốt. Khi con hồ ly nhỏ đưa trái tim mình vào lồng ngực hồ ly đá, có lẽ cũng vui như nó bây giờ.
Trong cõi mê, nó gnhe thấy tiếng Phó Kính Thù thoảng bên tai.
“Phương Đăng, xin lỗi em…”
Thủ tục nhận nuôi nhanh chóng được hoàn tất y như lời Lục Ninh Hải nói. Ngày Phương Đăng rời khỏi đảo trời cũng đổ mưa, hệt như ngày nó đến. Nó không có nhiều hành lý, xách bằng một tay cũng đủ, nhưng “cha nuôi” lại cố mang đến một cái vali nhỏ.
Chuyến tàu trước vừa rời bến, chuyến sau vẫn chưa về. Lục Ninh Hải thấy Phương Đăng chẳng chịu nói gì, tưởng nó quyến luyến chốn cũ, bèn an ủi : “Sau này có thời gian cháu vẫn có thể thường xuyên quay về thăm nhà.”
Phương Đăng quay sang nhìn ông cười cười. Ông ta sẽ không hiểu. Người đã đi cả, đảo Qua Âm đối với nó chỉ là hòn đảo trồng dưa, có lẽ sau này chẳng mấy khi nó còn quay lại đây nữa.
A Chiếu giận nó, từ khi biết nó cũng sẽ đi khỏi, thằng nhóc liền biến thành con sói con giận dữ vì bị tổn thương, nó giận Phương Đăng và Phó Kính Thù đều bỏ nó mà đi. Hôm nay nó biết rõ Phương Đăng rời đảo, nhưng thằng nhóc cố tình không ra tiễn, bây giờ chắc đang rúc trong chăn mà rớt nước mắt. A Chiếu không đến cũng tốt, đến rồi lại bị Phương Đăng cười vào mũi là cái đồ mít ướt ngốc nghếch. Đâu còn là thằng bé thò lò mũi xanh ngày xưa nữa, cho dù “ông anh bà chị” mà nó tôn sùng không còn bên cạnh, nó cũng sẽ biết cách bảo vệ chính mình.
Vẫn là Phó Thất sáng suốt, cậu ta hiểu Phương Đăng ghét nhất cảnh tiễn biệt. Đi trước hóa ra lại đỡ buồn, cứ thuyết phục bản thân từ bỏ trước, thì sẽ chẳng mất mát điều chi.
Nghe nói đêm qua bà Trịnh đích thân gọi điện hỏi thăm Phó Kính Thù, cuộc điện thoại khá dài, có lẽ ngày cậu ra đi cũng không còn xa nữa. Già Thôi chỉ hận sao không đóng gói hết vườn nhà nhét vào hành lý cho Tiểu Thất mang đi. Các thủ tục vẫn đang trong quá trình hoàn tất, Phó Kính Thù còn rất nhiều việc phải giải quyết… Cũng may, nó sẽ chẳng phải trải qua cảnh ly biệt đẫm lệ.
“Tàu sắp về rồi.” Lục Ninh Hải làm con bé sực tỉnh.
Phương Đăng không nhịn được ngoái đầu nhìn hòn đảo nhỏ thêm lần nữa. Nó phát hiện dưới cây long não trên bến có một bóng hình quen thuộc, hóa ra là Phó Chí Thời. Tay thằng nhóc ôm một quả bóng rổ, cả người nhễ nhại mồ hôi. Bốn mắt nhìn nhau, Phó Chí Thời bèn nhổ một bãi nước miếng về phía nó, giễu ra vẻ mặt khinh khỉnh quen thuộc.
Tàu cập bến, Lục Ninh Hải xách vali lên thuyền, Phương Đăng theo sau, nghe tiếng Phó Chí Thời oang oang vẳng tới : “Chuột chuyển ổ vẫn là chuột, suốt đời làm kiếp chuột hôi thối mà thôi!”
Giọng thằng nhóc nghe ra mấy phần hoảng hốt lẫn hồi hộp.
Ánh mắt Phó Chí Thời không rời Phương Đăng nửa bước. Con bé cuối cùng cũng biến mất khỏi địa bàn của nó, đáng lý nó phải nhảy cẫng lên vui mừng mới phải?
Vịn vào lan can tàu, Phương Đăng lạnh lùng nhìn mẹ Phó Chí Thời bước ra từ một tiệm làm tóc, sầm mặt mắng thằng con một trận.
Tin Phó Thất sắp đi Malaysia lan truyền, mọi thứ đã khác xưa. Hai hôm trước vào dịp sinh nhật già Thôi, vợ chồng Phó Kính Thuần mang hoa quả đến thăm vườn, ”tiện thể” chúc mừng ông em họ. Phương Đăng cho rằng mình đã gặp không ít chuyện nhân tình thế thái, vậy mà trông cảnh ấy cũng còn cảm thấy mình được mở rộng tầm mắt. Thật bội phục Phó Thất tán chuyện với bọn họ mà không biến sắc. Phương Đăng còn nhớ có lần Lục Ninh Hải vô tình nhắc đến, sau khi Phó Duy Tín mất không lâu, vợ chồng Phó Kính Thuần có đánh điện hỏi thăm bà Trịnh. Thậm chí để “giúp bà cô được an ủi”, họ nguyện lòng để đứa con ruột sang Malaysia phụng