dưỡng bà Trịnh, còn nói Phòng Lớn và Phòng Ba mới là huyết thống nhà họ Phó, con trai họ, cũng nên tận hiếu với bà Trịnh. Thật là lộ rõ bộ mặt đê hèn.
Bà Trịnh làm thế nào xua được họ đi, Phương Đăng không rõ lắm. Nhưng nghĩ đến việc giả sử bí mật về thân thế Phó Thất bị phơi ra ánh sáng, không biết chừng đồ rùa khốn kiếp Phó Chí Thời sẽ trở thành một lựa chọn tuyệt vọng khác của bà Trịnh. Cho dù chỉ một phần vạn khả năng điều đó trở thành sự thật, cũng đủ khiến Phương Đăng lộn mửa. Vì thế, Phương Đăng càng tin việc mình làm không sai. Mỗi lần cố gắng kiếm tìm, nó đều phát hiện ra một lý do đáng để vui mừng. Chỉ có như thế, nó mới dấn thân vào con đường đã chọn mà không ngoảnh lại.
Xe của Lục Ninh Hải dừng lại bên bờ biển, ông dẫn Phương Đăng đến một nhà hàng khá sang trọng dùng bữa, rồi mới đưa nó về nhà.
Kỳ thực đây mới là lần thứ ba Phương Đăng và Lục Ninh Hải đi riêng. Lần trước ông ta cho con bé cái nó cần, và nó chính thức nhận lời đi cùng ông. Cảm giác ngồi trên xe lần này hơi khác một chút. Trong xe dường như không gian bỗng trở nên chật hẹp, tù túng khiến người ta cảm thấy chẳng có chỗ náu thân. Lục Ninh Hải bật máy lạnh to hết cớ, nhưng lưng áo sơ mi vẫn ướt một mảng lớn.
Dẫu sao ông cũng không phải một tay lão luyện tình trường. Nói một cách chính xác, suốt bốn mươi mấy năm qua, đa phần có thể coi ông là một người tốt, lời nó cử chỉ đúng mực. Phẩm cách đạo đức giữ gìn suốt bao năm và thứ dục vọng ẩn náu tận noi tối tăm tận cùng trái tim cùng lúc đang muốn bóp vụn ông ra. Lục Ninh Hải cảm thấy bứt rứt, thậm chí không dám nhìn thẳng vào cô gái nhỏ bé đang ngồi cách mình chỉ gang tấc kia, cứ như một tên trộm vặt lần đầu gây án không dám mở tang vật ra xem giữa đêm khuya vắng người, dù đó là thứ nó thèm khát quá lâu.
Ông đổi liền mấy kênh phát thanh, hỏi Phương Đăng muốn nghe gì.
Phương Đăng đáp : “Thôi tắt cả đi, có gì đáng nghe đâu ạ? Thà hai người nói chuyện còn hơn. Chú chưa kể gì về con chú cho cháu nghe đấy, cậu ta lớn hơn cháu một tháng đúng không?”
“Ừm.”
“Cậu ta và vợ mới của chú có quan hệ tốt không?”
“… Cũng không tệ. Tình cảm giữa nó và người mẹ đã mất rất sâu đậm, nhưng cũng ít va chạm với mẹ kế. Lục Nhất… nó là đứa trẻ rất hiểu chuyện và thiện lương.”
Hễ nhắc đến đứa con mình yêu thương, gương mặt bậc cha mẹ nào cũng đều ấm áp lạ thường. Cảm giác của người cha, là thứ Phương Đăng hiếm khi cảm nhận được.Dù nó cũng từng có cha, nhưng ông Phương Học Nông chưa bao giờ khiến nó cảm thấy ấm áp. Dĩ nhiên, nó cũng chẳng cảm thấy điều ấy từ Lục Ninh Hải. Cái gì mà ”con gái nuôi”, ông ta tưởng có người sẽ tin ư, thật là một trò hề.
“Lục Nhất, con trai chú có cái tên đặt biệt đấy.”
“Chú đặt cho nó một cái tên đơn giản, mong cuộc sống nó sẽ bình dị một chút.”
“Cháu cũng muốn sống bình dị.” Phương Đăng cười tít mắt, “Thế vợ bây giờ của chú là người như thế nào? Có cần cháu gọi là ‘mẹ’ không?”
Lục Ninh Hải dĩ nhiên nghe ra hàm ý mỉa mai trong lời nó nói. Ông chú tâm vào con đường trước mặt, nghiêm nghị trả lời : “Là thế này, chú chưa định cho cháu đến sống cùng cô ấy vội, để mọi người có một thời gian ngắn thích nghi trước. Chú đã giúp cháu liên hệ với trường mới, tạm thời cháu đến căn nhà nhỏ ở ngoại ô của chú. Trong nhà rất sạch đẹp, tiện nghi đầy đủ, cũng gần trường, về mọi mặt cuộc sống cháu không cần lo lắng chi cả…”
“Cháu đã bao giờ lo lắng gì về vấn đề đó đâu.” Phương Đăng nhếch mép. Thảo nào chiếc xe lại rẽ vào đường cao tốc ven đô, trong khi rõ ràng ông từng nói cả nhà mình sống trong nội thành. Cũng đã tới lúc chơi bài ngửa với nhau. Ông ta đã làm điều nó muốn, dĩ nhiên vị luật sư danh tiếng không thể ngốc đến mức cho nó đến sống cùng cả nhà mình. Đem giấu nó trong căn nhà nhỏ ở ngoại ô, muốn làm gì cũng thuận tiện hơn nhiều.
“Cháu nghĩ vợ chú cần nhiều thời gian làm quen là đúng rồi. Hình như chú chưa nói với gì, là con gái mới của dì lại lớn xác như cháu đây.”
“Cháu không cần bận tâm chuyện này.” Rõ ràng Lục Ninh Hải không muốn đề cập và tỏ ra bất an với chủ đề này, giọng ông lộ vẻ cáu kỉnh.
Phương Đăng cười cười, không nói gì thêm. Lục Ninh Hải lại cảm thấy bứt rứt vì thứ cảm xúc ngoài tầm kiểm soát của mình ban nãy. Ông không thể nói rõ lý do vì sao, mỗi lần ở gần Phương Đăng, lòng ông lại chợt nao núng kỳ lạ. Trên người đứa con gái này có một mùi vị rất đặc biệt, không phải mùi phấn sáp nước hoa, mà là sự mê hoặc toát ra từ sâu bên trong. Rõ ràng nó đang dửng dưng, cũng không cố tình ra vẻ khêu gợi, nhưng mỗi cái nhăn mặt hay mỗi nụ cười đều khiến tim ta mòn mỏi. Ông không rõ những người đàn ông khác cảm thấy thế nào về khí chất đặc biệt này, nhưng với ông đó là thứ thuốc độc chí mạng. Biết rõ những việc ông đã làm, và sẽ làm vì nó là không đúng, chẳng khác gì nhảy khỏi vách núi dựng đứng, nhưng ông không làm sao kháng cự được.
Hôm ấy trong phòng làm việc, phòng tuyến của ông đã vỡ tan, nhưng do hoàn cảnh mà chưa dám manh động. Nay con bé đã ở ngay đây, cái cảm giác khoan khoái tù tội kia lại tràn ngập đầu óc ông. Nghĩ đến việc không lâu nữa, thậm chí là nhiều ngày sau này, cô bé sẽ thuộc về mình, Lục Ninh Hải không kìm được phóng xe vút đi.
“Cháu đừng sợ, chú không giận cháu. Cháu nên biết chuyện này đối với chú không phải việc dễ dàng. Chưa bao giờ chú nghĩ mình sẽ làm vậy, cứ như đem sự nghiệp cả đời ra đánh cuộc vậy, không khác gì thằng điên. Chú bị áp lực rất lớn, cháu hiểu không?” Lục Ninh Hải nhẹ giọng nói với Phương Đăng.
Phương Đăng là đứa rất thấu hiểu lòng người, nó đáp lại bằng một giọng chân thành, ”Cháu rất cảm kích, thật đấy.”
Nó im lặng một lát rồi tiếp : “Cháu xem lại kết quả giám định của Phó Kính Thù lần nữa được không?”
“Bây giờ à? Sao không đợi về đến….”
“Cháu muốn xem bây giờ.” Giọng nói Phương Đăng mềm mại nhẹ bẫng, nhưng thái độ thì kiên quyết.
Lục Ninh Hải do dự trong giây lát, chỉ đành ra hiệu cho nó tự mình lấy túi công văn ra xem, “Chú đã đồng ý làm thì tuyệt đối sẽ không lừa cháu.”
“Cháu biết.”
Ông đã gọi điện trước thông báo về kết quả giám định cho phía Malaysia, trên thực tế động thái này coi như gián tiếp trợ giúp Phó Kính Thù đạt thành tâm nguyện. Bản thân bà Trịnh không hoài nghi chuyện huyết thống, chẳng qua mượn việc này để bịt miệng thế gian. Giấy tờ xác nhận kết quả giám định Lục Ninh Hải sẽ mau chóng chuyển phát sang trong nay mai.
“Kết quả xét nghiệm chú để ở ngăn đầu tiên.” Lục Ninh Hải nói.
Phương Đăng mau chóng tìm ra thứ nó cần. Dù không hiểu các dãy số và các ký tự loằng ngoằng, nhưng nó đọc hiểu kết luận cuối cùng. Biết rõ đây là giấy chứng nhận giả, nhưng cầm nó trên tay, rành rành giấy trắng mực đen, cảm giác không yên tâm của Phương Đăng vơi đi rất nhiều.
“Giấy xác nhận này do chú nhờ nhân viên kiểm định làm đúng không ạ?... Liệu bỗng dưng những người đó có…”
“Cháu yên tâm, chú có cách xử lý mọi việc êm thấm, chú cũng đâu muốn chuốc rắc rối vào mình. Sao, không tin chú à?”
“Dĩ nhiên là không! Thế… người ta có đưa cho chú giấy xét nghiệm thật không?” Phương Đăng vốn tinh mắt, đã liếc thấy trong túi công văn của Lục Ninh Hải còn một văn kiện nhang nhác giống thứ nó đang cầm trên tay, điều này làm nó đâm lo lắng.
Lục Ninh Hải đáp : “Chú đã hủy nó rồi.” ông quay lại, phát hiện Phương Đăng đã rút văn kiện kia ra một nửa, mặt ông chợt biến sắc, giọng nói thêm phần gay gắt.
“Bỏ vào chỗ cũ đi, sao cháu lại tùy tiện lục lọi như vậy?”
“Chú đừng giận, cháu chỉ muốn xem một tí thôi.” Phương Đăng cao giọng, không dừng tay.
Thấy con bé sắp rút túi văn kiện ra, Lục Ninh Hải cuống cuồng, quên mất mình đang lái xe, giơ một tay định nhét văn kiện vào chỗ cũ, ai ngờ Phương Đăng đã nhanh rút ra trước, quay người sang một bên nhanh chóng lấy tờ giấy bên trong ra ngoài.
“Đừng nghịch nữa, chú bảo để đồ vào chỗ cũ, có nghe thấy không!”
“Sao phải cuống lên, có phải cái gì đáng xấu hổ đâu.”
“Chú nhắc lại lần nữa…”
“Á, cẩn thận!”
Lục Ninh Hải nghe Phương Đăng hét thất thanh, mới sực nhớ ra, quay nhìn phía trước mặt.
Chiếc xe đã rời xa nội thành. Trên đường cao tốc chỉ lác đác xe qua lại, nhưng khoảng thời gian nhá nhem trước khi trời tối hẳn là lúc tầm nhìn của lái xe bị hạn chế nhất. Lục Ninh Hải chỉ thấy phía trước không xa có một con vật nhang nhác chó hoang đủng đỉnh qua đường, dường như sắp đâm phải đến nơi, tim ông giật đánh thót, cuống quýt định tránh nhưng không kịp, xe lao đi quá nhanh, vô lăng bẻ quá đà, chiếc xe mất lái đâm vào dải phân cách. Ông muốn xoay xở nhưng đã quá muộn, chiếc xe chấn động mạnh, bốn bề rơi vào bầu không khí im lặng chết chóc.
“Tí tách, tí tách…”
Không rõ đã bao lâu, Phương Đăng sực tỉnh. Trong cơn quay cuồng, nó nhận ra mình đang bị treo ngược trên đầu ghế sau, mắt dù mở to, nhưng tất cả những thứ ít ỏi trông thấy được đều mờ ảo sau màn máu. Nó thử cử động cánh tay, một bên vẫn còn nhúc nhích được. Nó đưa tay vuốt mặt một cái, lòng bàn tay nhơm nhớp đầy thứ chất lỏng nóng hổi đặc quánh, bên tau nó nghe rõ tiếng máu từ trên đầu mình chảy xuống xe.
Mình thấy rệu rã như các mảnh linh kiện bị tháo rời, từng tấc từng da thịt đau đớn khôn tả, nhưng nó vẫn cố gắng lần tìm cái khóa dây an toàn. Mở được dây đai phía trước, nó dùng hết sức mở cửa xe bò ra ngoài.
Phương Đăng vịn vào một cột phân cách định đứng dậy, bàn tay cà lên xi măng, để lại dấu ấn đỏ tươi. Mất vài chục giây, nó mới đủ sức quay nhìn chốn mình vừa thoát thân. Xe của Lục Ninh Hải hoàn toàn lộn ngược, có lẽ ngay trước khi vụ va quệt xảy ra, xe đã bị lật. May mắn từ vị trí nó ngồi chỉ phải chịu các vết thương do chấn động mạnh, còn ghế lái hiện tại đã bị biến dạng nghiêm trọng khỏi hình hài ban đầu.
Một cánh tay Phương Đăng mềm oặt, rũ xuống bên người, đầu và lồng ngực đau nhức đến không thở nổi, may chân còn khỏe. Nó nhớ ra Lục Ninh Hải có lẽ vẫn ở trong xe, liền loạng choạng tiến lên mấy bước, nhận ra ông bị kẹt giữa ghế lái và ghế Phương Đăng ngồi ban nãy, đầu ngoẹo một bên, cơ thể bị khung xe biến dạng ép chặt, nằm co thành một khối.
Vết thương của ông ta nặng hơn nó nhiều. Phương Đăng hoảng hốt nhìn ra tứ phía, không thấy có chiếc xe nào chạy ngang qua. Nơi này quá hẻo lánh, cách xa khu dân cư lẫn khu vực buôn bán, muốn kêu cứu cũng đành bất lực. Nó thử dùng tay không kéo cánh cửa xe phía Lục Ninh Hải bị kẹt ra, hoặc thử lôi ông ra qua đường cửa sổ, nhưng các cách này đều bất khả thi. Phần khung xe bên ghế lái đã bị bóp méo nặng nề, Lục Ninh Hải dường như hoàn toàn mất hết tri giác, nó sợ kéo ông ra chỉ làm thân mình đầy vết thương kia càng thêm khó chữa.
Mới cử động vài cái, Phương Đăng lại bị choáng nặng. Vết thương trên đầu nó không nhỏ, máu chảy ra liên tục. Sợ rằng cứ thế này chính nó cũng không gắng gượng thêm được. Đúng lúc đó, túi văn kiện và mấy tờ giấy rơi lả tả bên người Lục Ninh Hải đã níu lại chút tri giác còn sót lại của Phương Đăng, nó nhớ ra đó là thứ gì.
Phương Đăng chui trở lại xe từ chỗ nó vừa chui ra. Trước tiên nó lấy lại tờ kết quả xét nghiệm giả, sau đó bắt đầu lục lọi túi văn kiện, thủ phạm trực tiếp dẫn đến tai nạn này. Nó biết bên trong chắc chắn có thứ gì đó rất quan trọng mà Lục Ninh Hải