i giây sững sờ, ông nghiêm giọng quát : “Cháu làm cái gì thế !”
Nó cứ như chẳng nghe thấy gì, những chiếc cúc áo dần được cởi ra dưới mấy ngón tay lanh lẹ, từ chỗ ông ngồi có thể thấy da thịt tươi non lấp ló dưới làn áo.
Lục Ninh Hải đứng phắt dậy, chiếc ghế sau lưng bị cử động quyết liệt đấy bật vào tường. Trong đầu ông lúc này chỉ có một suy nghĩ, phải mau chóng ngăn con bé điên rồ kia lại. Hai người cách nhau một chiếc bàn làm việc rộng, nên khi ông xông đến nơi, chiếc cúc áo cuối cùng đã bị cởi ra.
Trước khi Lục Ninh Hải kịp đưa tay khép tà áo lại, Phương Đăng đã khẽ khàng cởi cái áo ra. Lúc này nửa thân trên con bé trừ chiếc áo lót, chẳng còn vật gì khác che đậy. Tay Lục Ninh Hải theo đà đưa tới, chạm phải cánh tay trần của Phương Đăng, tức khắc rụt về như điện giật, không dám nóng nảy làm gì nữa.
Ông quay đi cố gắng gạt cảnh tượng vừa trông thấy khỏi đầu, nhưng nửa thân trên lõa lồ và da thịt trơn mượt thiếu nữ cứ như đang thi hành phạt đóng dấu tàn nhẫn nhất trong tim.
“Cháu nghĩ chú là ai !” Lục Ninh Hải giận dữ đanh miệng mắng.
“Chú nghĩ mình là ai, thì chú là đó.” Phương Đăng khẽ nói, “Chỉ cần chú giúp cậu ấy.”
“Chú không hiểu cháu đang nói gì, mặc áo vào rồi nói !”
“Sao chú không dám ngắm cháu ?” Phương Đăng tiến lên một bước, nhìn thẳng vào Lục Ninh Hải, lúc này đang lúng túng lùi lại, “Chú nhận cháu làm con, đáng ra lòng phải trong sáng chứ, lòng mà trong sáng thật thì sợ bố con thằng nào ?”
“Cháu định làm gì !” Lục Ninh Hải lùi tới mép bàn.
Phương Đăng cười hi hi, “chỉ có đàn bà sắp bị hiếp mới nói câu đấy. Chú không nhìn cháu, làm sao biết cháu muốn gì được ?” thấy Lục Ninh Hải sầm mặt, vẫn quay đi không chịu nhìn, nó liền chạy ra trước mặt ông, nói rành rọt từng chữ một, “Chú sợ, hay là có tật giật mình !”
Cuối cùng Lục Ninh Hải đành quay đầu ra, trầm giọng đáp : “Chú cho cháu đúng ba phút mặc lại áo, tuổi còn nhỏ mà sao không biết quý lấy thân ?”
Phương Đăng cúi đầu cười cười, đặt tay ra sau lưng, nó chẳng những không thèm khoác áo ngoài vào, lại còn thong thả cởi dây áo ngực ra.
“Phương Đăng, mặc áo vào !”
“Chú Lục, cháu xin chú giúp cậu ấy, xin chú đấy….” Nó chỉ lẩm nhẩm mỗi câu ấy. Tấm lá chắn mỏng manh trên người tuột xuống một tấc, nó lại nhắc lại một lần, như thể đang niệm một loại thần chú kỳ bí.
Lục Ninh Hải hít một hơi khí lạnh, trống ngực đập thình thịch, những lời quở mắng dâng đến cổ họng rồi bướng bỉnh mắc lại ở đó, cứ như một cục đờm bầy hầy tanh tưởi. Ông ho nó không chịu ra, cảm thấy lồng ngực càng bức bí, trong lòng râm ran tợn. Cái thứ gần ngay trong gang tấc kia, thật quá nóng bỏng và quyến rũ, và cũng là cám dỗ tội ác không gì bằng. Ông bắt đầu hiểu ra, không phải do lời nói mình gây ra họa. Cho dù ông có nói gì, con bé cũng sẽ dẫn dắt ông đến bước đường này. Đáng ra ông phải tự cảnh tỉnh mình từ lâu, vậy mà lại để chậm mất, đây là họa từ trong tâm mà ra. Mầm họa trồng xuống rồi, giờ nhận ra thì đã quá muộn.
Phương Đăng nhìn gương mặt đỏ bừng và dáng vẻ gắng gượng che giấu sự bối rối của Lục Ninh Hải, cảm thấy như đang xem một vở kịch hoang đường, dù chính nó cũng đang là diễn viên trong đó. Đã diễn tới mức này rồi, lòng nó cũng yên tâm sơ sơ. Nếu nó không nhầm, cơ hội đảo ngược tình thế sắp đến.
Ai cũng cười nó là “con của lão nát rượu”, mà quên mất nó còn một thân phận thú vị hơn : “Cháu của gái điếm”. Nó lớn lên bên cô Chu Nhan, thứ nhìn thấy nhiều nhất chính là khao khát và dục vọng trong mắt đàn ông. Mặc kệ kẻ đó trông chải chuốt bảnh bao, hay sơ sài rách nát, hễ lòng tham trong họ rục rịch trỗi dậy, ánh mắt sẽ đều y như nhau. Nhìn ở một khía cạnh nào đó, vị luật sư danh giá họ Lục và lão Đỗ của cửa hàng tạp hóa chẳng khác nhau là bao.
“Con gái.” Phương Đăng cười thầm trong bụng, nhưng nó cố nhịn không thể hiện ra, cũng kiềm lại giọt nước mắt không rớt khỏi khóe mi khi cúi đầu.