“Phòng cậu chật nhỉ?” Cảm tưởng của Karin khi bước vào phòng tôi. “Thế nhưng trông gọn gàng hơn tớ nghĩ.”
Tôi vừa đá mấy cuốn tập chí thủy sinh dưới chân vào gầm giường vừa nói với Karin. “Vì tớ không dẹp gọn thì cũng chẳng có chỗ mà ngủ.”
“Cái giường dễ thương quá.”
“Ừ, mặc dù thân hình tớ thế này nằm lên giường đơn cũng khá khó chịu đấy.”
Karin ngồi xuống giường một lần nữa rồi nhìn xung quanh phòng, “Nhưng mà trông hay lắm. Cảm giác đây đúng là phòng của con trai.”
“Toàn đồ tạp nham thôi.”
“Bên trong là phòng bếp?”
“Ừ, cả phòng tắm và phòng vệ sinh nữa.”
“Thế này tương đương với phòng 1K ở các căn hộ cho thuê đấy nhỉ?”
“Tớ định lúc nào đó xây thêm phòng nữa. Vẫn còn chỗ trống mà.”
“Ồ, nghe hay đấy. Cậu tiết kiệm tiền rồi làm hả?”
“Ừ. Đúng ra là, khi nào kết hôn…”
“À, vậy hả. Ừ đúng rồi nhỉ, ra là vậy.” Karin làm bộ phủi bụi trên giường một cách vô nghĩa.
“Bỏ qua chuyện đó đi,” tôi nói rồi chỉ tay lên bức tường phía cuối giường. “Cậu nhìn cái này đi.”
“Cái gì thế?”
Karin bò đến phía đuôi giường rồi làm động tác quỳ gối khi gần đến mép. Khi trông thấy thứ tôi muốn cô xem, cô nhìn tôi với vẻ mặt ngạc nhiên, “Cái này…”
“Đúng rồi đấy,” tôi xác nhận. “Là bức tranh Yuji vẽ. Tranh vẽ phong cảnh thị trấn mà cậu ấy tặng tớ hôm chia tay.”
Karin chăm chú ngắm nhìn bức tranh.
“Phong cảnh nhìn từ phòng tớ đấy.”
“Ừ, tớ nhớ. Tớ đã nhìn thấy nó lúc đến phòng cậu.” Karin đưa tay khẽ sờ vào khung tranh. “Nhớ quá…”
“Treo trên tường như thế này có cảm giác như là ở đó có một khung cửa sổ và bọn mình đang ngắm phong cảnh của thị trấn ấy phải không?”
“Đúng rồi đấy. Thời gian và không gian có thay đổi nhưng đây vẫn là khung cảnh của hồi đó.”
“Đồng lúa trải rộng mênh mông, mùa đông thì lạnh ơi là lạnh.”
“Thế nên ba đứa trẻ và một con vật lúc nào cũng co ro trong cái ống bê tông cốt thép nhỉ.”
“Hằng ngày mình nói chuyện gì ấy nhỉ?”
“Đủ thứ chuyện trên trời dưới bể. Nhưng vui lắm ấy.”
“Mùa hè thì bọn mình đi lấy thủy sinh nhỉ?”
“Diệp tài hồng…”
“Đúng rồi. Cả cỏ thìa và thủy phỉ.”
“Bọn mình còn đi bắt đom đóm nữa. Ba đứa nắm tay nhau trong đêm tối…”
“Tớ muốn trở về ngày xưa quá,” Karin nói. “Giờ mà đi xuyên qua bức tranh này rồi quay về thị trấn năm nào thì tuyệt.”
“Tớ cũng rất hay nghĩ vậy. Tớ không hiểu vì sao mình vẫn trẻ thế này mà đã có sở thích hoài cổ.”
“Nhưng ông nhà văn Proust khi bắt đầu viết tiểu thuyết Đi tìm thời gian đã mất cũng mới khoảng ba mươi tuổi thôi mà. Đây là bản năng của con người đấy chứ.”
“Lội ngược thời gian? Nghe như bản năng trở về tổ của loài cá hồi ấy nhỉ?”
“Lực hướng tâm sinh ra càng lâu, thì càng đi xa nó càng trở nên mạnh mẽ. Lực này có quan hệ tỉ lệ nghịch với khoảng cách.”
“Thế nghĩa là càng ngày cảm xúc nhớ nhung càng lớn phải không?”
“Phải, sẽ bị hấp dẫn bởi những điều như tình cảm ấm áp của mẹ thuở ấu thơ hay những bài hát mình nghe thời bé.”
“Và rồi chúng ta luôn quay lại với mối tình đầu.”
“Ừ, như hai đứa mình.”
Karin ra khỏi giường, hỏi tôi. “Tớ mượn phòng tắm được không?”
Bị bất ngờ, tôi phải mất một lúc mới trả lời được, “Ừ, được mà.”
“Cậu đừng có kì vọng quá mức. Tớ chỉ muốn tắm sạch trước khi chìm vào giấc ngủ mà thôi.”
“À, dĩ nhiên rồi.”
“Dĩ nhiên?”
“Dĩ nhiên là tớ nghĩ như vậy.”
Karin cười khúc khích đoạn lấy tay đẩy ngực tôi, đi vụt ngang qua. Tôi như bị hút kiệt sinh khí, cứ ngồi phịch xuống mép giường. Giọng Karin vọng ra từ phòng tắm. “Trong này cũng sạch đấy chứ.”
Bị câu nói ấy dẫn dụ, tôi đưa mắt nhìn vào phía bên trong bếp thì đúng lúc Karin đang cởi quần jean. Mắt tôi lỡ bị hút vào bởi vòng ba trông có vẻ nặng hơn tôi tưởng tượng. Nhận ra ánh mắt của tôi, Karin ra chiều hớn hở, “Không vấn đề gì. Nhìn là tự do mà. Lần cuối cùng cậu được nhìn đấy.”
“À không không,” tôi nói.
“Cái gì mà không không hả?”
Cô đá bay chiếc quần jean mắc trên đầu ngón chân. Chiếc quần vẽ thành đường vòng cung rồi biến khỏi tầm mắt tôi.
“À không… Tớ đang nghĩ hông của cậu trông chắc nhỉ.”
Karin nói, “95 đấy.” Xỏ ngón tay vào bên trong chiếc quần lót trắng, cô quay về phía tôi, “Là số đo vòng mông. Nhỏ hơn Jenifer Lopez khoảng ba xentimét. Ngoài ra còn gì nữa?”
“À không, hết rồi. Thế là đủ rồi.”
“Chà chà, cậu chẳng có ham muốn gì cả.”
Karin bỏ ngón tay ra khỏi quần lót, cứ thế túm lấy gấu áo sơ mi rồi cởi phăng ra, phô bày lỗ rốn nằm theo chiều dọc và chiếc áo lót thiết kế đơn giản. Bầu ngực tròn căng rất giống gò má Karin, sáng mịn như tờ giấy Kent. Tôi chợt nhớ lại mùa hè năm mười bốn tuổi, lần đầu tiên nhìn thấy Karin trong bộ áo tắm ở hồ nước nằm giữa khu rừng. Sau mười lăm năm, cô trưởng thành lên khá nhiều. Mà không, diễn tả là “khá” còn quá khiêm tốn. Thân hình mảnh khảnh như búp bê vải của Karin giờ trông giống hệt nữ thần tình yêu sinh ra từ bọt biển.
“Tớ hơi béo lên,” Karin nói.
Thấy cô vòng tay ra sau lưng định cởi áo lót, tôi bèn chuyển ánh mắt nhìn xuống sàn nhà. Karin đã nói “Nhìn là tự do” nên tôi cũng chẳng cần thiết phải làm như vậy, thế nhưng tôi đã đến điểm giới hạn của con người mình. Karin không hề ngại ngùng, tiếp tục nói, “Tại tớ ăn buffet bánh ngọt bốn lần cơ đấy. Ngon quá đi mất. Nếu để đổi với niềm hạnh phúc đó thì hai xăngtimét vòng eo là quá rẻ.”
“Cậu tăng hai xentimét sao?”
“Ừ. Tớ lỡ vượt qua đầu 6 rồi đấy. Nhưng mà giờ cũng chẳng có ai để ý đến chuyện đó nữa đâu.”
“Không, có tớ vẫn để ý mà. Mọi thứ của Karin.”
“Vậy hả?”
Tôi ngẩng mặt lên, nhìn trân trân vào khoảng không gian mơ hồ giữa tôi và Karin. Tôi lờ mờ nhìn thấy cô đang khom người, cởi chiếc quần lót ra khỏi chân.
“Đúng thế thật.” Tôi nói.
“Đúng thế thật?”
“Đúng là hai xentimét.”
Karin cất giọng hừ hừ như đe dọa, nhưng liền đó lại cười hì hì, “Này, tớ có việc nhờ cậu.”
“Gì thế?”
“Cậu xuống dưới nhà lấy đồ lót cho tớ thay được không? Tớ lỡ quên mất rồi.”
“Ừ, được thôi.”
“Đồ chuẩn bị sẵn cho hôm nay, tớ để trong ngăn nhỏ của túi xách ấy.”
Câu nói kéo tôi trở lại hiện thực. Karin nói như thể đó là bộ váy mặc đi dự tiệc, nhưng ý nghĩa của từ “đồ lót” này thực tế còn nặng nề hơn nhiều.
Tôi đứng dậy và đi về phía cửa thông xuống tầng dưới. Đặt tay lên nắm đấm cửa, đúng lúc sắp đẩy cửa ra, tôi quay người lại, chạm mắt với Karin đang không mặc gì trên người. Cô bắt chéo chân, dựa sát vào bức tường và lấy một tay che ngực. Như biết tôi quay lại, cô nở nụ cười gượng gạo và phe phẩy bàn tay còn lại trước mặt. Tôi vội vã quay người ra trước rồi chạy như bay xuống cầu thang.
Bước vào trong quầy, tôi tìm túi xách của Karin. Nó được đẩy vào phía dưới gầm ghế đẩu. Karin bảo ở ngăn nhỏ nên tôi mở phéc mơ tuya bên hông và tìm thử. Trong ngăn đầu tiên là con dao vạn năng. Cái này không phải. Tôi mở tiếp phéc mơ tuya bên cạnh, thử cho tay vào trong. Cảm giác có vẻ là sách. Tôi thử lấy xem, thì ra là cuốn Đậu phộng bản mới. Tôi liền nhớ ra. Đây là cuốn sách lúc nào cô cũng đọc ở “phòng khách” của bãi rác. Karin nói cô có mấy chục cuốn trong xê ri truyện này. Đây có lẽ là một trong số đó. Nó rất cũ nhưng có thể thấy người dùng giữ nó vô cùng cẩn thận. Cảm giác thân thương, tôi lật từng trang sách, bỗng một thứ gì đó giống thẻ nhỏ rơi ra sàn nhà, có lẽ dùng để đánh dấu trang. Tôi nhặt lên và nhìn vào đó, chỉ tích tắc mọi suy nghĩ chạy loạn lên trong cái đầu vốn đã đần độn của tôi.
Làm thế nào mà bức ảnh này lại có thể di chuyển từ căn phòng của tôi ở chung cư để vào được cuốn Đậu phộng?
Đương nhiên đây là bức ảnh tôi và Karin tạt nước vào nhau bên hồ nước trong rừng mà tôi nhắc đến.
Thế nhưng thử suy nghĩ kĩ, ảnh này không phải chỉ có mỗi một tấm trên đời. Tôi phải mất mấy giây mới nhận ra điều đó, Karin đã rửa thêm một tấm nữa để kẹp vào cuốn sách và luôn mang theo bên người. Đây lại là sự ngẫu nhiên được sắp đặt tuyệt vời. Trong mười lăm năm, (có lẽ) tấm ảnh mà cả hai chúng tôi luôn luôn ngắm nhìn để nhớ về mối tình đầu hoàn toàn giống nhau. Khi nghe bố kể chuyện về tấm ảnh, không biết Karin đã nghĩ như thế nào về một mảnh của cặp song sinh đang cất gọn gàng trong túi xách nhỉ? Nhớ lại đôi môi mím chặt của Karin, có lẽ với cô đó là một sự thật vô cùng ngượng ngùng. Nếu là Karin, có vẻ như cô sẽ bảo “Hắn có vẻ không phải kiểu người như thế.” Tôi cũng nghĩ như vậy nên thấy vô cùng bất ngờ. Không hiểu sao tôi còn ngượng ngùng hơn, mặt nóng bừng. Xem trộm bức ảnh, biết được tình cảm của Karin không hiểu sao còn làm trống ngực tôi đập mạnh hơn cả khi được cô tỏ tình. Karin khi khỏa thân, cả thể xác và tâm hồn ấy đều vô cùng dễ thương và khiến tôi bị kích thích.
Nhận ra đã mất khá nhiều thời gian, tôi vội vã đặt bức ảnh và cuốn sách vào chỗ cũ rồi chuyển sang chiếc phéc mơ tuya cuối cùng. Tôi thử đưa tay vào trong. Cảm giác có gì đó mềm mại. Tôi lấy ra, một chiếc túi bằng ren. Miệng túi được cột lại bằng dây. Nhìn vào bên trong tôi thấy chiếc quần lót đơn giản, không trang trí. Dĩ nhiên nó là hàng mới chưa từng mặc. Nếu không phải vậy thì Karin đã chẳng nhờ tôi. Karin sẽ mặc chiếc quần lót này và bước vào giấc ngủ dài. Nghĩ vậy, tôi lại thấy mảnh vải trắng mềm mại này thật giống trang phục trong một nghi thức thần thánh, hay bộ váy mặc khi lên thiên đường. Tôi tự ý vẽ ra trong đầu hình ảnh Karin đang ngủ trong chiếc quần lót rồi tự khoe với mình “Xem kìa.” Karin đẹp đến nghẹt thở, nhưng đồng thời hình ảnh đó cũng gợi đến “cái chết” và làm tôi buồn vô hạn. Nói sau bây giờ nhỉ, nó khiến tôi có cảm giác nặng trĩu, không phải vì Karin mà chính vì cụm từ “xa cách vĩnh viễn.” Tôi nhắm nghiền mắt, cố đuổi theo bóng dáng cô ở phía bên kia khung cảnh tối đen. Nhưng thứ hiện ra là dư ảnh của Karin đang mỉm cười trong phòng tắm. Dưới lỗ rốn dài, đám lông mu tạo thành hình uốn khúc mềm mại trông như thủy sinh dưới đáy con suối.
Trở lại tầng hai rồi cứ thế đi về phía phòng tắm. Karin đang dùng vòi sen phía sau cửa kính mờ.
“Cậu lâu thế. Không biết chỗ hả?” Bóng Karin động đậy, tôi biết cô đang quay về phía tôi.
“À không, không sao. Tớ để ở đây nhé.”
“Cảm ơn cậu. Xin lỗi.”
“À, không có gì.”
“Tớ thì nghĩ là cậu có quá nhiều thông tin ấy chứ.”
“Cậu đừng có mà xem thường tớ.”
Nghe tôi nói, Karin cười vui vẻ. Đúng vậy, hãy giữ trạng thái này đến phút cuối cùng. Tôi vừa nghĩ vừa quay trở về phòng.
Tôi ngồi xuống giường, quẩn quanh suy nghĩ về thời gian còn lại, về chặng đường dài phía trước và về thế giới giấc mơ kì lạ mà Karin kể. Thoạt tiên, câu chuyện xem chừng khó tin, nhưng tôi cũng nhận ra rằng bản thân tôi đang cố tin vào nó. Giả sử nó tồn tại một cách “khách quan” thì quả thật là một điều đáng an ủi. Chắc tôi có thể thở phào nhẹ nhõm hơn bây giờ.
Bỗng nhiên tôi nhìn lên, Karin đang đứng trước mặt tôi. Cô mặc chiếc áo phông hình con Trash bên ngoài đồ lót. Ở giữa hai điểm gồ lên trên ngực, vẻ mặt con Trash trông khá là bối rối.