a cậu đấy.” Karin nói. “Tớ thấy có những bốn chiếc áo phông giống nhau được phơi khô.”
“Ừ. Áo ngủ kiêm luôn áo mặc trong phòng của tớ đấy. Có bảy chiếc, thường thì một tuần tớ gom làm hai lần giặt.”
“Nhìn kĩ thì thấy cả số xê ri in dưới con Trash này. Cái này là số 28.”
“Tớ in ba mươi chiếc để phát hôm kỉ niệm khai trương cửa hàng. Còn thừa bảy chiếc, tớ dành cho tớ.”
“Thế tức là chỉ có hai mươi ba cái là có người nhận thôi hả?”
“Hình như thế.”
Karin ngước lên trời, dang rộng hai tay trước ngực như một ảo thuật gia. “Vậy thì, kế hoạch tăng phòng ở của cậu có vẻ vẫn còn xa lắm nhỉ?”
“Chính là như vậy.”
Karin ngồi xuống, cách tôi khoảng năm mươi xăngtimét, lấy mông làm trụ, cô xoay một vòng rồi nằm xuống giường. Thở mội tiếng “phù,” cô nói “Dễ chịu quá.” Tôi quay lại, chiếc áo phông đã lên môt đoạn khá rộng, để lộ ra quần lót và phần bụng dưới mềm mại.
“Như thế này cậu có phiền không?” Karin hỏi. “Tớ định khuyến mại cho cậu thêm một ít.”
“À không phiền, tớ cảm thấy cảm xúc dâng trào, kèm thêm cả phát hiện mới lạ là Karin ngày nào đã trở nên như thế này.”
“Cậu có muốn làm tình không?”
Karin hỏi với vẻ mặt nghiêm túc. Thấy tôi ngập ngừng, Karin đón trước, “Tớ muốn làm. Tớ muốn được cậu ôm. Thế nhưng, tớ tuyệt đối không thể để mang thai. Bụng to lên lúc tớ đang ngủ thì phiền lắm.”
“Ừ, đúng rồi.”
“Cậu có biết câu chuyện về cô công chúa Ibara không?” Karin hỏi.
“Không, tớ không biết.”
“Nó nằm trong bộ truyện cổ Grim đấy. Chỉ vì làm bà phù thủy nổi giận, cô công chúa đã bị yểm bùa. Cô bị chiếc thoi quay tơ đâm vào ngón tay và chìm vào giấc ngủ trăm năm.”
“À, là truyện Công chúa ngủ trong rừng phải không?”
“Ừ, nhưng đó là bản của Pháp. Bản của Ý còn kinh hơn nhiều.”
“Kinh thế nào?”
“Tới đoạn chìm vào giấc ngủ thì đại khái giống nhau nhưng đến đoạn đó có một nhà vua đến thăm.”
“À.”
“Nhà vua đó ghê gớm lắm nhé. Ông ta đã làm công chúa mang bầu. Và cứ rời xa công chúa thì nhà vua sẽ quên sạch mọi chuyện.”
Ra vậy. Tôi đã hiểu lí do Karin đưa ra câu chuyện.
Dù vậy, hành vi bừa bãi của nhà vua này khác xa quy phạm hành động của tôi, tôi không tin cho lắm. Kể cả đó có là truyện tưởng tượng đi chăng nữa.
Làm cho công chúa đang ngủ mang bầu?
“Và rồi cô công chúa sinh hạ một cặp song sinh trong khi vẫn đang ngủ. Hai đứa trẻ bú sữa mẹ và trưởng thành như bình thường.”
“Vậy thì giỏi quá nhỉ?”
“Ừ, bọn trẻ rất tự lập.”
“Giống con của loài nhện.”
Karin hơi nhăn mũi trước câu nói của tôi nhưng ngay lập tức trở về vẻ mặt bình thường. “Đoạn tiếp đó thú vị lắm. Bọn trẻ định tìm bú sữa mẹ nhưng cắn nhầm vào đầu ngón tay của cô công chúa. Và rồi đầu nhọn hay sợi tơ gì đó ở đầu ngón tay tuột ra, cô công chúa đã tỉnh lại. Trải qua rất nhiều chuyện nhưng cuối cùng cô đã hạnh phúc với vị vua nọ.”
“Hạnh phúc?”
“Ừ, có vẻ như thế.”
Hừ, tôi bảo. Vì tôi chẳng thấy có gì là hạnh phúc. Đây chẳng phải chỉ là câu chuyện về một gã đàn ông ích kỉ hay sao? Chẳng lẽ từ “ích kỉ” không tồn tại bên trong gã đàn ông này? Đã vậy, cả cô công chúa mù quáng chấp nhận hành vi của gã đàn ông vớ vẩn này cũng có vấn đề.
“Nếu tớ cũng mang bầu không biết đứa bé có giúp tớ tỉnh lại không nhỉ?” Karin nhìn chăm chú lên trần nhà.
“Sẽ không có chuyện đó đâu. Tớ thì cho rằng chương này chỉ thêm vào chỉ để cho những gã đàn ông ích kỉ bào chữa cho hành vi của bản thân mình.”
“Là truyện cổ tích mà.”
“Thì biết là thế.”
Thấy tôi tỏ vẻ tức giận. Karin phì cười.
“Satoshi bình thường không chuẩn bị biện pháp tránh thai phải không?”
“Tớ không chuẩn bị.” Tôi nói. “Cũng giống như những người sống trên sa mạc không có ô ấy.”
Karin vẫn nhìn chăm chú lên trần nhà rồi gật đầu.
“Thế thì phải phòng tránh rủi ro thôi.”
“Tớ cũng nghĩ vậy.”
Karin nằm dịch lại một góc, rỗi gõ tay vào khoảng trống bên cạnh. Tôi gật đầu kiểu “tớ hiểu rồi,” đoạn nằm xuống bên cạnh Karin.
“Chật quá nhỉ?”
“Ừ. Vì tớ chẳng nghĩ lại có người nằm ngủ bên cạnh tớ.”
“Sinh hoạt tình dục của cậu thế nào?”
“Chẳng khác gì hồi mười bốn tuổi. Hiếm lắm cũng có những buổi hẹn hò như người lớn vì sự cố bất thường nào đó.”
“Giống như mưa trên sa mạc?”
“Ừ, như mưa trên sa mạc.”
“Giá mà tớ đến chỗ cậu sớm hơn nữa nhỉ?”
“Ừ.”
“Ngày nào mưa cũng chẳng ngại đâu.”
“Vậy thì quá tuyệt còn gì.”
“Tớ đã phải cố gắng nhiều lắm.”
Karin đưa hai tay hướng lên trần nhà, lấy lòng bàn tay chắn ánh điện.
“Tớ đã phải cố gắng để không ngoảnh lại phía sau. Nếu không làm vậy tớ cảm giác sẽ bị nuốt chửng ngay lập tức.”
“Trong giấc mơ ấy à.”
“Có lẽ là vậy.”
Tôi bắt chước Karin, lấy hai tay che ánh đèn. Ngón tay út ở bàn tay phải của tôi và ngón cái của bàn tay trái Karin chạm vào nhau, hai chúng tôi ngoắc hai ngón tay đó vô cùng tự nhiên. Nhưng dường như từ sau đó mọi thứ không thể tự nhiên được nữa.
“Tớ hơi lạnh.”
Nói rồi Karin buông tay, ôm lấy ngực. Có lẽ cô đang tạo cơ hội cho tôi. Tôi xoay nghiêng người, quay về phía cô, luồn một tay xuống phía dưới đầu của cô đoạn xích lại gần. Tay còn lại tôi vòng tay ôm chặt eo cô. Karin xoay người, khớp vừa vặn với tôi. Cảm giác dễ chịu vô cùng. Mặt hai chúng tôi cách nhau chưa đến năm xăngtimét.
“Thật là không sao chứ?” Vừa nhìn vào mắt Karin vừa hỏi.
“Không sao mà. Tớ không giống với ông vua ích kỉ như loài chuột kia. Chỉ thế này thôi là đủ rồi.
“Vả lại,” tôi nói thêm. “Tớ cũng thích như thế này lắm. Phần khai vị ấy.”
“Không cần đồ ăn chính mà cũng được sao?”
“Ừ thì…”
“Hồi trước tớ đã nghĩ rằng,” Karin bảo. “Cậu đúng là lập dị.”
“Trước tớ cũng có nghe rồi.”
“Chẳng khác gì hậu duệ của loài động vật đang bên bờ vực tuyệt chủng.”
“Tớ cũng luôn nghĩ về Yuji như thế.”
“Ừ, phải rồi.” Karin cười buồn. “Cậu ấy cũng vậy.”
Karin co người, đẩy hông và ngực lại gần tôi hơn nữa. Dường như thấy như thế vẫn là chưa đủ, cô gác chân lên người tôi đoạn vòng hai tay qua lưng tôi, cô định vùi chặt mình vào trong tôi. Ở phía cổ họng tôi là miệng Karin, tôi nghe thấy tiếng cô từ đó.
“Tớ quen Yuji từ hồi lớp năm.”
“Ừ. Yuji cũng bảo thế.”
Tôi xê dịch bàn tay đang đặt trên lưng Karin rồi luồn tay vào trong quần lót cô. Nó trơn và rất lạnh. Cô tiếp tục nói như không đặc biệt để ý đến điều đó.
“Hồi đó cậu ấy đã bị bắt nạt.”
“Vì thế mà Karin đã nói chuyện với chúng bằng tay chân phải không?”
“Ừ, đúng vậy. Tớ không tha cho ai làm tổn thương Yuji.”
“Ngay từ đầu các cậu đã hợp nhau nhỉ?”
“Ừ. Trông cậu ấy vô cùng trong sáng, tội nghiệp. Không hiểu sao tớ không thể bỏ mặc cậu ấy được.”
“Từ trước tớ đã rất muốn hỏi cậu,” tôi nói. “Karin nghĩ sao về Yuji?”
“Sao tức là sao?”
“Nghĩa là như một người đàn ông ấy.”
À, cô gật đầu. Mái tóc mềm mại của cô đong đưa trên mũi tôi.
“Đúng là bọn tớ gắn kết với nhau rất chặt chẽ, nhưng cảm giác rạo rực nơi vòng eo như thế này thì không có. Có lẽ vì bọn tớ quen nhau lúc còn nhỏ quá. Không có những chuyện kiểu như mắt tớ không thể rời khỏi môi Yuji.”
“Rung động tình yêu là những biểu hiện vật lí như thế sao?”
“Thích một người đàn ông là cảm xúc hết sức nguyên sơ. Tin rạo rực, có thứ gì đó như một sinh vật lạ đâm ra từ lỗ chân lông.”
“Đó là cái gì vậy?”
“Phân tử hữu cơ của tình yêu. Đó là bức thư tình với kích cỡ nano.” Vẻ mặt cô đúng kiểu học sinh khối tự nhiên. “Chính vì thế, dù cho không được dạy dỗ gì đi chăng nữa, chàng trai và cô gái yêu nhau sẽ hôn nhau, rồi thậm chí là đi đến quan hệ tình dục còn gì?!”
Ra vậy.
“Này,” Karin nói. “Có ai đó ở giữa tớ và cậu đấy.”
Tôi hơi nhích hông, thay đổi vị trí. “Đừng để ý. Hắn đang làm điều hắn thích.”
“Vậy hả?”
“Ừ.”
“Cả ai đó ở trên mông tớ cũng vậy?”
“À, có vẻ như hắn ta đã phản ứng lại với bức thư tình kích cỡ nano thì phải. Cậu cứ để mặc như vậy đi.”
Cô phì cười, tôi có cảm giác nhột nơi cổ họng.
“Nhất định tớ sẽ đưa Yuji trở về.” Nói rồi cô hôn lên cổ tôi. “Cậu cứ giao phó cho tớ. Tớ đã chăm sóc Yuji từ đầu đến giờ mà. Tớ quen rồi.”
“Ừ, tớ tin cậu. Giúp bạn tớ nhé.”
“Tuân lệnh.”
Rồi sau đó, hai chúng tôi trao nhau nụ hôn dài. Sau mười lăm năm, cả hai cũng đã tích lũy được chút kinh nghiệm, đã có thể làm được khá nhiều thứ với lưỡi và môi. Giờ thì chẳng còn mùi soda lẫn vị của thép chống gỉ. Chỉ còn lại cảm giác mềm mại, ấm nóng. Tôi luồn tay vào mái tóc cô, lẫn theo hình dáng của khuôn mặt nhỏ nhắn. Tôi cũng rất thích chỗ lông mu phía bên trong quần lót của cô, tận tình khám phá mọi vị trí. Hơi thở cô gấp gáp, mọi kìm nén như được giải thoát bằng hành động. Cô kẹp chặt hai chân vào đùi tôi và lặp đi lặp lại đoạn điệp khúc nhẹ nhàng, chậm rãi. Điều chúng tôi đang làm gần như là làm tình. Không phải là tình dục với ý nghĩa vốn có của nó, chúng tôi chỉ đang thưởng thức sự thăng hoa, cũng có thể gọi là những tinh hoa của tình dục.
Lát sau, vị trí của hai chúng tôi thay đổi, cô nằm lên người tôi lúc đó đang ngửa mặt lên trần nhà. Từ xung quanh khuôn mặt trắng của Karin, mái tóc đổ xuống uốn lượn như hình con rồng. Phía đầu của nó chạm vào mặt tôi làm tôi hơi nhột nhột. Tôi luồn tay vào áo phông của cô và sờ thấy chiếc áo lót. Có nghĩa là sự tiến triển này vượt quá dự định của cô chăng? Trong một khắc tôi nghĩ vậy. Thế nhưng ở khắc tiếp theo, tôi đã cởi móc chiếc áo lót trắng thần thánh. Hai bàn tay tôi sung sướng ôm lấy bầu ngực mềm mại vừa được giải thoát. Cô thở gấp gáp.
Lát sau như không thể đỡ nổi sức nặng của mình, cô thả người xuống, đổ ập lên ngực tôi.
Phù, cô thở dài một hơi thật sâu.
“Nếu đi xa hơn nữa,” cô nói như rên rỉ. “Thì sẽ không quay lại được nữa. Đến giới hạn mất rồi.”
OK, tôi gật đầu.
“Kết thúc màn dạo đầu nhé.”
Chúng tôi đã hoàn thành những việc cần làm. Những việc cần làm, có nghĩa là không làm.
Nhưng mà thêm một lần nữa nhé. Karin nói rồi lại hôn vào môi tôi. Cô đặt một tay lên ngực tôi, cong vai và ngửa mặt lên, tay kia cô đưa lên hất tóc.
“Cậu có tin được không?” cô nói.
“Tin gì cơ?”
“Bọn mình làm như thế này.”
“Ừ, cảm giác lạ nhỉ. Karin và Satoshi này.”
“Phải đấy, Satoshi đó lại đang xoa mông Karin này.”
“Cảm giác tuyệt vời thật. Mười lăm năm.”
“Bọn mình phải mất mười lăm năm để đi từ hôn cho đến chuyện này.”
“Ừ. Tiếp theo là…”
Cô khẽ lắc đầu, xuống khỏi người tôi đoạn ngồi ngang bên cạnh. Cô luồn tay ra sau lưng và móc lại áo lót. Sau đó cô lại nằm xuống song song với tôi. Cố nhích đầu vào vai tôi và đặt môi lên cổ tôi.
“Tớ đã rất muốn thấy cậu chạy một lần nữa.”
“Một lúc nào đó nhé,” tôi bảo. “Ngày đó sẽ đến thôi.”