Tôi định phản công bằng lời lẽ cay nghiệt, nhưng tôi vốn không tích lũy sẵn những lời như thế.
“Cô nói nhiều quá…” Rốt cuộc tôi chỉ có thể buông một câu tỏ vẻ bất mãn. Tôi cũng không buồn tránh làn đạn cô ấy đang trút xuống từ trên bầu trời xa xôi. Trên đầu tôi vỏ đạn cứ rơi lộp bộp.
“Tôi nói đâu phải để trêu chọc anh.” Cô chống cằm và nói bằng giọng nhẹ nhàng. “Vì tôi muốn ông chủ của tôi được hạnh phúc thôi.”
“Hả,” tôi thốt lên.
Một lời nói mập mờ biểu hiện thứ cảm xúc mập mờ.
“Hả,” cô bắt chước.
“Chuyện đó…” tôi nói. Cô cũng đáp trả, “Chuyện đó.” Tôi khó chịu lườm cô. Cô hơi nghiêng đầu rồi nhoẻn miệng cười.
Suýt nữa thì tôi trúng phải một cú đánh nguy hiểm. Vào bộ phận vô cùng nhạy cảm ở cụm dây thần kinh vùng bụng.
“Này,” cô nói. “Thật đấy. Tôi quan tâm đến anh thật lòng mà.”
Giọng điệu nghe cũng giống quan tâm thật lòng. Vì vậy tôi đáp, “Cảm ơn cô.” Nhưng lòng chẳng thấy biết ơn gì cả. Tôi không muốn cho cô biết về chương trình môi giới hôn nhân. Tôi đã định biện minh rằng tôi “bận” hay “xung quanh tôi không có phụ nữ” nhưng đằng nào thì thái độ như nhìn thấu người khác của cô ấy đã rõ rành rành ra rồi nên tôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
“Cô ấy là người thế nào?” Suzune hỏi.
“Một người con gái tuyệt vời. Đến mức thật phí nếu dành cho tôi.” Tôi trả lời thành thật. Dẫu sao cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
“Tôi nghĩ anh không nên nói kiểu ấy.”
“Kiểu gì cơ?”
“Kiểu tự hạ thấp bản thân. Anh phải tự tin lên chứ.”
Cô nói như đang giáo huấn cho cậu em trai lâu ngày không gặp. Cứ nói chuyện với cô ấy là thể nào cũng thành ra thế này. Mà không, từ trước đến nay hễ đối diện với đàn bà con gái là tôi lại giống em trai của họ. Dù cho đó là một cô gái kém tuổi. Cũng có thể đặc tính hay còn gọi là tố chất em trai luôn vừa như in với tôi.
“Anh đủ hấp dẫn đấy chứ.”
Bất giác tôi ngoái lại đằng sau. Vì tôi có cảm giác cô dành những lời đó cho một ai khác chứ không phải tôi.
Nhưng chẳng có ai cả.
“Chẳng có ai cả.” Cô khẳng định hộ tôi.
“Tôi ấy hả?” Tôi tự chỉ vào mình.
“Ừ, tôi bảo là anh hấp dẫn.”
“Cảm ơn.”
Thực sự tôi rất biết ơn. Tuy nhiên, “Cô nói vậy tôi rất vui nhưng…”
“Nhưng?”
“Cô còn chưa biết về tôi cơ mà.”
“Tôi đã ở cùng anh hai mươi tư tiếng đồng hồ rồi. Tôi biết anh rất rõ, nhiều hơn anh tưởng đấy.”
“Thế cơ à?”
“Thế cơ đấy.”
“Rồi sao?” Tôi hỏi. “Điềm nào khiến cô nghĩ thế?”
“Tôi không nói.” Dứt lời, cô nở nụ cười đầy nham hiểm. Một con quỷ nhỏ có đuôi hồng. Đúng là thủ đoạn muôn thuở mà. Khơi dậy sự háo hức của người khác rồi bỏ mặc họ chờ đợi.
“Thôi được rồi. Thực tế là cô chẳng nghĩ ra được điểm nào phải không?” Tôi cố gắng giữ giọng hờ hững để tỏ ra mình không thèm quan tâm.
“Không. Tôi hiểu rất rõ.” Cô đáp. “Thế nhưng anh hãy thử tự suy nghĩ một thời gian đi. Nếu nhận ra chắc chắn anh sẽ tự tin vào bản thân hơn nhiều.”
Giọng điệu nghe như lời phán của thầy tế.
“Rồi một lúc nào đó tôi sẽ nói cho anh hay.”
“Biết ơn cô quá đi. Cô nói tôi là một người đàn ông tốt? Từ giờ mỗi tối trước khi đi ngủ tôi sẽ thử suy nghĩ.” Tôi nói bằng giọng khô khốc, cố pha chút lạnh lùng, nhưng rốt cuộc giọng điệu phát ra chỉ như trẻ con hờn dỗi.
“Thì sao?” Cô dễ dàng bỏ qua giọng điệu giễu cợt của tôi rồi dẫn câu chuyện đi tiếp. “Anh nói cô ấy là người thế nào ấy nhỉ? Một người con gái tuyệt vời phải không?” Cô nói rồi chờ câu trả lời của tôi. Vẫn thế, tôi vẫn không còn lựa chọn nào khác, ngoài gật đầu.
“Cô ấy dịu dàng, biết nghĩ cho người khác và có lòng bao dung.”
“Hợp với anh đấy,” Cô bày tỏ cảm nghĩ. Nhưng tôi không suy nghĩ quá sâu về ý nghĩa nữa.
“Cô ấy rất đẹp. Cô cũng đẹp nhưng Misaki thuộc một mẫu người đẹp khác.” Tôi cho biết. “Cô ấy nhỏ nhắn, nhẹ nhàng, đáng yêu.”
“Tôi thì không nhỏ nhắn, không nhẹ nhàng, cũng chẳng đáng yêu.”
Hẳn là thế. Ít ra thì cô không nhỏ nhắn. Chiều cao cũng phải xấp xỉ mét bảy, chân tay rồi cả ngón tay đều dài. Toàn bộ cơ thể nhạy bén một cách chắc chắn.Trông như một bức điêu khắc được đẽo ra từ gỗ sồi.
“Không đáng yêu là từ chính miệng cô nói ra đấy nhé.” Tôi thận trọng rào đón, nghe vậy cô thẳng thắn gật đầu.
“Đúng vậy. Như thế này là còn đỡ hơn nhiều rồi đấy.”
“Rồi sao nữa!?”
Cô nhướng lông mày trái lên. “Xin lỗi nha. Tôi ăn nói chua ngoa.” Giọng điệu chẳng có tý gì gọi là hối lỗi.
“Tôi không bận tâm.” Tôi nói. “Ở đất nước này quyền tự do ngôn luận được bảo đảm mà.”
“Vậy thì vui quá,” cô bảo. “Tôi sợ bị xử bắn lắm.”
Hừ.
Sau đó tôi đi quanh cửa hàng, tắt bóng điện ở các bể nước.
“Này,” cô hỏi. “Misaki là tên cô ấy à?”
“Đúng.” Tôi đáp. “Shibata Misaki, hai mươi sáu tuổi.”
“Trẻ nhỉ.”
“Đúng vậy, trẻ hơn cô.”
“Hô hô…”
“Gì hả?”
“Không có gì, tôi chỉ hỏi thử vậy thôi.”
“Thế hả?”
Tất cả các đèn bể nước đã tắt hết, trong cửa hàng chỉ còn chút ánh sáng le lói từ quầy tính tiền. Tôi ngồi xuống bậc cầu thang kim loại dẫn lên tầng hai. Cô vấn tóc cao, hất cằm lên nhìn tôi trong tích tắc.
“Tại sao thế nhỉ?”
“Cái gì tại sao?”
“Cô ấy.”
“Ừ, sao?”
“Mới hai mươi sáu tuổi thì vẫn còn trẻ. Tại sao đã đăng kí tham gia chương trình môi giới hôn nhân?”
“Ừ nhỉ?” Tôi chống khuỷu tay lên đầu gối, đan hai tay vào nhau đỡ lấy cằm. “Bận rộn, xung quanh không có thanh niên. Ít cơ hội gặp gỡ giao tiếp.”
“Cô ấy làm công việc gì?”
“Nhân viên cửa hàng hương liệu.”
“Tuyệt vời quá còn gì.”
“Vậy sao?”
“Ừ, tôi thích mùi hương thảo mộc.
“Tôi được tặng rồi đấy, ở lần gặp đầu tiên. Cái gì ấy nhỉ, hình như gọi là tinh, tinh, tinh dầu sả hoa hồng thì phải.”
“Mùi hương thế nào?”
“Mùi hương ngọt ngào. Như hoa hồng ấy.”
“Tôi thích hương hoa hồng. Cả hương hoa nhài nữa.”
“Hiểu rồi. Tôi sẽ ghi nhớ.”
“Cảm ơn anh.”
Bầu không khí lắng lại chốc lát, lấy hết quyết tâm, tôi nói, “Về lí do tôi đăng kí chương trình môi giới hôn nhân…”
Cô mỉm cười lắc đầu. Một nụ cười âu yếm. “Không cần, Anh đừng nói. Về cơ bản tôi là một người biết cảm thông. Tôi không định hỏi đến mức ấy đâu.”
“Cái đó…”
Cô “suỵt” một tiếng, đoạn đặt ngón trỏ lên môi. “Không cần phải nói những điều khó nói. Đúng thế còn gì?”
Cuối cùng tôi cũng nhận ra, rằng tôi đang bị bỡn cợt bởi thái độ đóng kịch đó.
“Không sao,” tôi nói. “Phải, đúng như cô suy đoán. Tôi không hấp dẫn. Mà không, nói đúng hơn tôi là một gã đàn ông không thể mở miệng nói chuyện với phụ nữ một cách trơn tru.”
“Tội nghiệp anh,” cô nói. Giọng điệu chẳng có chút nào cho thấy là đang tội nghiệp. “Thế nhưng anh vẫn nói chuyện với tôi bình thường đấy chứ.”
“Ừ thì,” tôi ngập ngừng. “Không hiểu tại sao nhưng với cô thì tôi có thể bình thường được.”
Cô nhảy dựng lên, vỗ tay. “Thích quá, cứ như vừa được tỏ tình ấy. Tôi đặc biệt với anh hả?”
Mặt tôi đỏ bừng bừng. Tuy vậy tôi vẫn khoác lên mình vẻ bình tĩnh rồi đẩy câu chữ ra khỏi miệng. “Không phải như thế.”
“Oa, mặt anh đỏ bừng lên kìa.”
Ra vẻ không nghe thấy lời tôi, cô rời quầy tiến lại gần, ngồi xổm bên chân tôi, định ghé mặt lại. Tôi nghiêng mặt tránh.
“Có sao đâu mà.”
“Không thích! Nhất định là không.”
“Anh đừng nói vậy chứ.”
“Bỡn cợt người khác khiến cô vui đến thế cơ à?”
Nghe tôi hằn giọng, cô đột nhiên im bặt, lùi lại phía sau rồi ngồi phịch xuống sàn cách tôi khoảng ba bước chân.
“Xin lỗi.” Cô nói. “Chân thành xin lỗi anh.”
Giọng điệu hối lỗi thực lòng. Vì thế tôi quyết định tha lỗi khoảng tám mươi phần trăm, nhưng vẫn im lặng thêm một lúc.
“Xin lỗi anh.”
Thêm năm phần trăm nữa.
“Tại tôi vui quá. Lỡ cao hứng quá mức.”
Ok. Tôi tha thứ. Nhưng không biết nói gì.
Có lẽ tưởng tôi vẫn giận, cô nói bằng giọng nhu mì đến lạ lùng “Này, để tôi ôm anh nhé?”
Quá bất ngờ, tôi ngước nhìn lên và đáng ngạc nhiên, cô hoàn toàn nghiêm túc.
“Thật lòng?”
Sau một chút đắn đo, cô nói, “Thật lòng mà. Vì như thế thì tâm trạng anh sẽ tốt lên.”
Bất giác tôi cười khổ sở rồi lắc đầu quầy quậy.
“Không cần, tôi không giận đến mức thế đâu.”
“Thật không?”
“Thật.”
“May quá,” cô bảo, “Thế nhưng mà.” Cô lại tiếp tục. “Có bao nhiêu gã đàn ông muốn vùi mặt vào bộ ngực này đấy. Nó được đánh giá khá cao.”
“Thế thì cô giữ gìn lấy đi. Vì chồng và con của cô sau này.”
Trong một khắc, cô lộ vẻ không một chút đề phòng. Đến mức có thể nhìn thấu tâm hồn xuyên qua đôi mắt đó. Thật lạ kì, tôi bỗng muốn bảo vệ cô. Tại sao thế?
“Cũng phải nhỉ.” Cô nói. “Đúng là như vậy. Anh nói chính xác.”
“Chính xác mà.” Tôi nói. “Đấy là dĩ nhiên mà.”
“Ừm.”
Cô vùi mặt vào giữa hai đầu gối. Tôi chỉ còn nhìn thấy hai ống chân của co trong lớp quần jean. Ấy thế mà trông nó vẫn thật dài.
“Này,” cô nói.
“Ừ?”
“Gia đình anh… Bố anh vẫn khỏe chứ?”
“Vẫn khỏe. Mặc dù ông đã tám mươi rồi.”
“Ông ấy đang sống ở đâu?”
“Ở ngay gần đây. Sống một mình trong một căn hộ chung cư đối diện ga.”
“Mẹ tôi mất lâu rồi,” tôi không do dự nói thêm.
“Sao anh không sống cùng bố?”
“Từ khi đi làm tôi đã bị đuổi ra khỏi nhà. Ông bảo hai người đàn ông mà sống với nhau thì thật là tẻ nhạt.”
Cô cười. Đầu gối rung lên. “Bố anh thật tuyệt vời.”
“Đúng vậy. Tâm hồn ông trẻ trung lắm. Có khi ông nghĩ mình mãi mãi ở tuổi mười bảy cũng nên.”
“Thế thì tốt chứ sao. Tuổi của mình thì tự mình quyết định chứ.”
“Nếu nói thế thì có lẽ tất cả mọi người trên thế giới này đều muốn nghĩ mình vẫn còn thanh niên.”
“Vốn vẫn thế còn gì. Mức độ tinh thần trên thế giới này ấy.”
“Đúng vậy,” tôi gật đầu. “Có lẽ là thế.”
“Cô thì sao?” Sau đó tôi hỏi. “Bố mẹ cô thì sao?”
“Vẫn khỏe. Hai người mới ngoài năm mươi thôi.”
Tôi chau mày, thấy vậy cô cười vang. “Tôi biết làm sao được.”
“Biết là vậy, tôi thì từ bé đã không thích rồi. Sao chỉ mỗi bố mẹ tôi là già hơn hẳn. Những giờ học có phụ huynh dự giờ thì thật là khủng khiếp.”
Cô đứng dậy, quay trở về phía quầy tính tiền, rót trà từ bình nước ra cốc rồi mang lại cho tôi.
“Cảm ơn.”
“Không có chi.”
Cô vẫn đứng, tựa lưng vào bức tường bê tông và uống cốc trà của mình.
“Có mùi gì ấy nhỉ?”
“Trà ô long quế hoa. Mùi của hoa mộc đấy.”
“Trà ô long quế hoa?”
“Chính thế. Tôi mua cùng bánh mì.”
“Ngon đấy.”
“Rồi sao nữa?” Cô giục tôi kể tiếp.
“Ừm đấy, nói chung là các bậc phụ huynh đứng xếp hàng phía cuối lớp, chỉ mỗi bố mẹ tôi là trông như ông bà. Bạn bè cũng bàn tán nhiều lắm. Thế nhưng tôi đâu dám bảo bố mẹ đừng đến nữa. Tôi thấy chan chán làm sao ấy.”