Trên tay bố là cốc rượu. Có lẽ đã nhận ra Misaki đi sau tôi, bố làm bộ mặt ngạc nhiên kiểu “Ủa.” Natsume ngồi cạnh bố, nhìn về phía chúng tôi với vẻ mặt không biểu cảm. Tôi giữ nguyên khoảng cách và dừng chân, xem xét tình hình Misaki phía sau. Đôi mắt vốn đã to của nàng còn mở to hơn. Rõ ràng là nàng đang vô cùng ngạc nhiên. Có lẽ nàng sốc vì có một ông già trông giống hệt tôi. Tôi nói với nàng hôm nay là buổi tụ tập nhân viên cửa hàng nên cũng có thể nàng ngạc nhiên vì cửa hàng tôi lại có nhân viên già đến thế. Dẫu sao thì tôi cũng lên tiếng giới thiệu với Misaki bấy giờ đang nín thở cứng đờ người.
“À ừm…”
“Natsume?”
Lần này đến lượt tôi tròn xoe đôi mắt vốn không được to cho lắm. Hả? Gì cơ?
“Là Natsume phải không?”
Nàng lập lại một cách chính xác. Quả nhiên là nàng vừa mới nói “Natsume.”
“Ừ đúng rồi.” Đồng bộ với biểu hiện của nét mặt, cậu nói bằng giọng không chút cảm xúc, “Shibata phải không?”
Vừa nói cậu vừa nhổm lên khỏi ghế. Một hành động làm mất đi sự thanh lịch vốn có của Natsume. Tôi đã nhận ra. Cậu đang cuống lên vì ngạc nhiên, ở mức đỉnh điểm. Nét mặt vô hồn hoàn hảo này đã là bằng chứng rõ ràng.
Cậu đứng dậy, đoạn tiến lên một bước. Từ từ, dè dặt, như đang sợ hãi điều gì. Tôi và bố lần lượt quan sát hết vẻ mặt của Natsume lại sang Misaki. Nàng hơi khom lưng, làm động tác như đang đề phòng.
“Đừng đi.” Natsume bảo. Cảm xúc đã trở lại trong giọng nói ấy. Tiếng gọi có điều gì đó mà chỉ nghe thôi đã cảm thấy tha thiết. Natsume chìa tay ra đoạn tiến thêm một bước nữa.
Đúng lúc ấy, Misaki quay lưng chạy. Bóng dáng nàng mất hút vào trong cửa hàng. Lần này đến lượt Natsume hùng hổ chạy sượt ngang qua tôi lúc đó đang nhìn theo bóng dáng Misaki. Tôi lặng người vì chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì lại thấy bố lao đi với tốc độ chóng mặt. Vì sao đến cả bố tôi cũng chạy? Chuỗi liên hoàn này sẽ dẫn đến kịch bản nào đây?
Dẫu sao thì không có gì nhầm lẫn trong việc Misaki và Natsume quen biết nhau. Hơn nữa, đó có vẻ là một mối quan hệ đặc biệt. Trông như Misaki sợ hãi Natsume. Có chuyện gì xảy ra vậy? Chuyện trong vòng hai tháng nay hay là từ trước. Và bố tôi thì có liên quan gì? Tất cả đều là ẩn số.
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành một mình ngồi xuống bàn, chờ một trong số họ quay lại. Có cốc rượu vang đang uống dở nên tôi làm tạm một hớp.
Linus tiến tới hỏi “Có chuyện gì thế ạ?,” tôi chỉ trả lời “Anh cũng muốn biết.”
“Cả ba người đều chạy rất nhanh ra khỏi cửa hàng.” Cậu ta thông báo.
“Vậy hả, thế chắc là không quay lại đâu nhỉ?”
“Có vẻ lắm.”
“Thế bữa ăn thì sao ạ?” Linus hỏi. Tôi bèn trả lời rằng đợi Karin đến thì bắt đầu.
Mười phút sau, Karin đến. Vẫn chưa ai quay lại.
“Có mỗi Satoshi thôi sao?”
“Ừ, chẳng hiểu sao giờ còn mỗi mình tớ.” Tôi kể cho Karin nghe chuyện về chuỗi liên hoàn.
“Oa, vậy sao? Nghe hấp dẫn thế.” Cô nhận xét. “Lúc nào tớ cũng nghĩ Natsume là một anh chàng bí ẩn.”
“Tớ thì chỉ chắc chắn được một điều là cậu ấy được tạo nên từ nguyên liệu và bản thiết kế khác với tớ. Kiểu như khối sắt đúc có trái tim ấy.”
“Cậu ấy có quay lại không nhỉ?”
“Chà, không biết sao nữa. Với dáng điệu hùng hổ đó, có khi chạy tuốt sang phố bên cạnh rồi cũng nên.”
Chúng tôi bắt đầu bữa trưa muốn. Món ăn đầy rau thơm và dầu ô liu ngon vô cùng. Như mọi lần, Karin vét sạch các đĩa với cảm hứng ăn uống nhiệt tình.
“Yuji thế nào?” Tôi hỏi.
Karin khẽ lắc đầu. “Vẫn vậy. Không có gì biến chuyển. Tớ có gặp Momoka đấy. Tớ cũng đã bảo là từ giờ trở đi nhờ cả vào em.”
À, phải rồi. Trong một thoáng, tâm trạng bỗng trở nên nặng nề nhưng tôi cố kiềm nén. Không phải là tôi đã bỏ cuộc. Từ giờ đến hôm sau vẫn còn nhiều thời gian. Chờ đến lúc nghe được sự thật, tôi sẽ tính xem làm gì tiếp theo. Mặc dù kế hoạch có hơi chung chung nhưng dù sao thì cũng khá linh hoạt. Khoác lên vẻ bình thản, tôi nói, “Misaki hi vọng được thấy bộ ba chúng ta hoạt động trở lại. Tớ tán đồng.”
“Ừ, tớ cũng thế,” Karin nói. “Sẽ ổn thôi mà. Nhất định Yuji sẽ tỉnh lại.”
“Ừ, tớ cũng mong thế. Đêm nào tớ cũng cầu nguyện đến mẹ. Nhờ mẹ phù hộ Yuji.”
“Chắc chắn bác sẽ nghe thấy lời cầu nguyện của cậu thôi.”
“Yuji tỉnh lại thì cậu sẽ quay về gặp cậu ấy chứ? Để lập lại nhóm ba người.”
Karin nở nụ cười vô hồn, khẽ gật đầu. Lời hứa mập mờ bởi một động tác mập mờ.
“Tớ và Yuji sẽ đợi cậu.”
“Ừ,” Karin nói rồi nhìn lảng đi chỗ khác, dõi mắt ra ven hồ. “Hoa xương bồ đẹp quá!”
Một cách đánh trống lảng lộ liễu, nhưng tôi quyết định không truy cứu sâu hơn.
“Nhầm rồi. Đó là hoa đỗ nhược.”
Nghe tôi nói, cô trả lời không mấy biểu cảm, “Ủa, vậy ư?”
Đúng lúc đó, bố tôi quay lại. Tóc tai ông rũ rượi, hơi thở đứt quãng.
“Bố!” tôi đứng phắt dậy. Bố đưa tay ra ngăn, đoạn ngồi phịch xuống chiếc ghế rỗng. “Chuyện thú vị lắm.” Ông nói và toét miệng cười.
“Chuyện gì vậy ạ?”
“Anh giấu ta nhé. Anh đang hẹn hò với cô Shibata đó phải không?”
“Hả? À không, à mà, đúng là thế nhưng…”
Chẳng hiểu sao tôi nhìn sang Karin. Cô nhướng chân mày trái như ngụ ý mình là người ngoài cuộc.
“Mà thôi, bỏ qua đi.” Bố với tay lấy cốc nước của tôi trên bàn, uống một hơi cạn ráo.
“Bố,” tôi hỏi. “Sao bố lại chạy theo hai người đó?”
“À không, ta chỉ tọc mạch thôi mà.”
Ra thế.
Theo bố kể thì sau khi ra khỏi cửa hàng, Natsume đuổi theo Misaki. Thương lượng một hồi, họ đi vào công viên gần đó. Bố bám theo vào công viên, vừa quan sát vừa luồn sau các thân cây, thận trọng tiếp cận sao cho không bị phát hiện và nghe lén được một phần câu chuyện.
“Bố làm thế…”
“Có gì to tát đâu. Ta không câu nệ, thế nên anh cũng khỏi phải bận tâm.”
Lí sự thật kì quặc, nhưng tôi cũng im lặng chờ nghe tiếp câu chuyện.
Bố nấp chỗ cầu trượt hình con voi ở ngay sau ghế đá. Tôi không ngờ một người đã tám mươi tuổi lại còn làm thế, nhưng bản thân ông nghĩ mình mãi mãi tuổi mười bảy nên tôi cũng đành chịu thôi.
“Nghe tiếp diễn biến đi, bất ngờ lắm!”
Bất giác cả tôi và Karin đều nhổm người lên. “Thế nào ạ?”
Bố hồi tưởng cuộc hội thoại của hai người bằng một trí nhớ không thể tin là đã ở độ tuổi tám mươi (và cũng không thể tin là lại của bố tôi). Tái hiện lại thì nó thế này.
Natsu (tức Natsume): Tớ ngạc nhiên lắm! Không thể ngờ gặp lại cậu trong hoàn cảnh này!
Mi (tức Misaki): Ừm, tớ cũng thế.
Natsu: Cậu đâu cần phải chạy trốn.
Mi: Vì…
Natsu: Mặc dù tớ cũng hiểu là cậu khó xử.
Mi: Ừm.
Natsu: Nhưng người bị đá là tớ cơ mà. Những ba lần liền.
“Hả, tức là sao ạ?”
“Không thể nào, Natsume bị Misaki đá sao?!?”
“Lại còn ba lần!”
“Thôi, cứ bình tĩnh. Chuyện vẫn còn dài.”
Mi: Tớ xin lỗi.
Natsu: Không, cậu đâu cần xin lỗi. Cậu chỉ hành động theo suy nghĩ thôi mà. Nhưng có một điều tớ muốn hỏi.
Mi: Ừm.
Natsu: Shibata ghét tớ hay sao?
Mi: …
Natsu: Từ bấy đến nay đã chín năm trôi qua. Cậu nói ra sự thật cũng không sao mà.
Mi: …
Natsu: Nếu cậu không muốn thì thôi, không cần phải nói đâu. Chỉ có điều…
Mi: Tớ đã thích cậu. Tớ không ghét cậu.
Karin (có lẽ là vô thức) nắm chặt lấy tay tôi trên bàn. Bố vẫn tiếp tục.
Natsu: À, vậy thì tốt rồi. Tớ cứ nghĩ là tớ đã hiểu lầm tai hại. Tớ cứ nghĩ đã đọc sai bét cử chỉ và ánh mắt của Shibata.
Mi: Lộ liễu đến vậy sao?
Natsu: Không, không phải thế. Chỉ là những tín hiệu rất nhỏ thôi. Nhưng tớ không thể bỏ qua tín hiệu từ người con gái mình thích được.
Mi: Nhưng tại sao lại là tớ…
Natsu: Hỏi câu giống hệt hồi ấy, nhưng tại sao cậu lại nghĩ vậy?
Mi: Bởi vì tớ chẳng nổi bật, cũng không có ưu điểm gì, vóc người lại thấp bé, hoàn toàn không xứng với Natsume chút nào…
Natsu: Tớ nghĩ tình cảm yêu đương thì chẳng liên quan đến lối suy nghĩ mang hơi hướng chủ nghĩa thực tế đó. Nói thế nào nhỉ? Về cơ bản thì chắc chắn tình yêu là điều không hợp lí.
“Cho ta hỏi chủ nghĩa thực tế là cái gì vậy?”
Karin trả lời, “Có lẽ là chủ nghĩa chỉ coi trọng thực tế chăng?”
Natsu: Nhưng người tớ thích thì chỉ có Shibata thôi. Tớ đã nói rõ rồi mà.
Mi: Ừ, tớ nhớ.
Natsu: Vậy thì…
Mi: Vì tớ nghĩ cảm xúc của cậu chỉ là nhất thời. Tớ đã cho rằng cậu tỏ tình chỉ vì tính khí thất thường, rồi một lúc nào đó, một người quyến rũ hơn tớ nhiều thì sẽ đến thổ lộ và cậu sẽ nói lời chia tay với tớ.
Natsu: Nhưng tình cảm của Shibata thế nào?
Mi: Tớ… đã quen với việc kìm nén cảm xúc của mình rồi. Thậm chí rất giỏi kìm nén. Vậy nên nếu phải bị tổn thương, cay đắng thì ngay từ đầu…”
Natsu: Trời ạ…
“Đến đây, Natsume im lặng. Im lặng khá lâu. À, bác cảm ơn.” Bố làm một hơi cạn sạch cốc nước Linus vừa mang đến. “Mãi ba phút sau mới mở miệng nói tiếp.”
Natsu: Tuần trước tớ đã thấy Shibata. Mặc dù chỉ nhìn sau lưng. Lúc nghe anh Tomaya bảo tên là “Misaki” tớ đã lấy làm lạ lắm. Bấy giờ tớ tự hỏi, lẽ nào là ngẫu nhiên. Dù cảm thấy bóng dáng Shibata quen thuộc đến lạ lùng, nhưng tớ cứ chắc mẩm làm gì có chuyện đó.
Mi: Ừ.
Natsu: Chương trình môi giới hôn nhân, có nghĩa là cậu sẽ kết hôn với anh ấy?
Mi: Tớ nghĩ là không.
Karin khẽ thốt lên “Hả?” rồi nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng. Chắc cô nàng nghĩ rằng giờ tôi mới biết ý của Misaki. Tôi nhìn vào mắt Karin, gật đầu kiểu “Đúng là vậy đấy, tớ cũng biết rồi.” Bố không thèm để ý đến chúng tôi mà tiếp tục câu chuyện.
Natsu: Vì chị Karin hay sao? Hôm trước cậu gặp chị ấy phải không?
Mi: Không phải. Tớ… sẽ sang Pháp.
Natsu: Sang Pháp?
Mi: Để học về thảo mộc cùng cô tớ. Chuyện này đã bàn đến nhiều rồi, cuối cùng thì tớ cũng quyết tâm đi.
Natsu: Anh Toyama có biết không?
Mi: Tớ nói rồi. Tớ thật có lỗi vì làm theo ý mình.
Natsu: Vậy sao…
Mi: Natsume thì sao?
Natsu: Tớ?
Mi: Vì sao Natsume lại làm việc ở cửa hàng anh Toyama? Tớ nghe bạn bè bảo cậu làm việc cho một công ty có vốn đầu tư nước ngoài và bay khắp thế giới mà.
Natsu: Vì chị gái tớ đã bảo tớ làm thế. Trong những lá thư của chị ấy.
Mi: Chị gái cậu?
Natsu: Phải. Khi tớ mười bảy tuổi thì chị ấy đã ra khỏi nhà. Từ bấy trở đi tớ chưa gặp lại lần nào. Hình như chị ấy đang đi du lịch vòng quanh thế giới thì phải.
Mi: Gần mười năm lận?
Natsu: Ừ, cũng phải chừng ấy. Dù vậy, hằng năm cứ đến sinh nhật tớ thì chị ấy lại gửi thư. Mỗi lần là môt quốc gia khác nhau. Ai Cập, Brunei hoặc Haiti gì đó.
Mi: Chị gái cậu thương em trai nhỉ?
Natsu: Có lẽ vậy. Hơn nữa những lời khuyên của chị cực kì chính xác. Từ thi đại học đến đi làm, tớ đều tuân theo chỉ dẫn của chị trong thư và mọi việc suôn sẻ cả.
Mi: Giống lời tiên tri ấy ư?
Natsu: Nói sao nhỉ? Ít nhất thì thư từ trước kia đều ở mức khuyên răn đầy thực tế và hiệu quả.
Mi: Lần này thì sao?
Natsu: Hơi kì lạ. Trong thư của chị ấy có đoạn thế này,