Nếu như đến giờ em vẫn ôm ấp những tình cảm không thể dứt bỏ hết được, thì hãy thử thay đổi chỗ làm việc xem sao. Chắc chắn những rung động của nước sẽ dẫn người em yêu quay về.”
Mi: Chuyện này…
Natsu: Tình cờ đúng lúc đó, trên bàn có cuốn tạp chí thủy sinh tớ thường mua theo sở thích, cửa hàng “Trash” được giới thiệu ở ngay trang tớ đang để mở. Lí do là như vậy.
Mi: Người cậu yêu…
“Chà, ta chỉ nghe được tới đây. Đang cảnh hay nhưng ta không còn cách nào khác. Lúc ấy bọn trẻ con bu quanh với ánh mắt ngạc nhiên nên ta không thể tiếp tục ngồi im được nữa. Mặc dù trông có vẻ là một lão già vô hại nhưng mà…”
“Thế?” Bố nhìn tôi. “Cảm xúc của anh thế nào? Ta thì thấy hơi phức tạp. Trong khi ta còn chưa được giới thiệu thì đã biết con trai mình thất tình rồi. Một cô gái tuyệt vời đấy chứ? Phí phạm quá đi.”
“Vâng, đúng rồi đấy ạ. Một cô gái rất tuyệt vời.”
“Đã thế Karin cũng bảo hôm nay sẽ đi, cứ thế này thì chẳng phải ta vĩnh viễn không đuổi kịp Sakuji ư?”
Hóa ra là như thế. Đúng kiểu bố tôi. Bất giác tôi cười thiểu não. Cũng có thể đó là lời nói đùa vì lo lắng cho tôi thôi.
“Chà, cho ta ăn nào. Ta vội vã chạy như bay về để thuật lại câu chuyện nên bụng đói lắm rồi.” Bố nói và cầm dao dĩa lên tấn công đám thức ăn trước mặt.
“Cậu bị Misaki đá rồi hả?” Karin ghé lại gần tôi,thì thầm hỏi.
“Ừ… m, có vẻ là thế nhỉ?”
“Cô ấy có đi Pháp thật không?”
“À, cái đó chắc không nhầm đâu.”
“Lí do chỉ có vậy thôi sao?”
Hả? Tôi nhìn sang Karin, bốn mắt gặp nhau, cô nàng lại nhìn thấu tim tôi mất rồi. Nét mặt cô nàng ũ rũ. Dù vậy thì tôi cũng chẳng thể đọc được gì qua đó. Đọc nội tâm là hành vi quá phức tạp đối với tôi.
“Câu chuyện của Natsume hơi kì lạ nhỉ?” Karin nói. Lần này có thể gọi là quan điểm khách quan. “Nghĩa là vì theo bức thư mà Natsume gặp lại Misaki, người mà cậu ấy vẫn còn yêu, phải không?”
“Jung gọi điều này là thuyết đồng thanh tương ứng[21] đấy nhỉ?”
“Người theo đạo có lẽ sẽ gọi là sự dẫn lối của Chúa.”
[21] Thuyết Synchronicity của nhà tâm lí học nổi tiếng người Thụy Sĩ Carl Gustav Jung -86.
“Nếu là ta thì ta sẽ gọi đó là sự ngẫu nhiên được sắp đặt tuyệt vời. Thực tế, những điều như thế làm cho thế giới chuyển động.”
Bố nói và đưa miếng mực rán lên miệng. Đến tuổi này mà hàm răng bố còn chắc khỏe cả, món nào đem lên ông cũng ăn được.
“Cuối cùng thì con cũng hiểu. Tại sao cậu ấy đến “Trash” làm với mức lương 980 yen mỗi giờ.”
Nghe tôi nói, Karin thở dài thườn thượt. “Cậu ấy lãng mạn quá. Khác hoàn toàn với ai kia quên hẳn mặt tớ ra sao.”
“Không phải là tớ quên. Chỉ là tại cậu khác với kí ức thôi mà.”
“Thế nào cậu cũng nói được.”
“Để ta biện hộ cho thằng con trai ngốc nghếch một điều được không?”
Bố xen vào. Tôi quay phắt sang nhìn ông. Bố định nói gì đây?
“Con nhớ không, có một lần ta lái ô tô đưa các con ra hồ bơi.”
Karin im lặng gật đầu.
“Lúc đó ta chụp khá nhiều ảnh của mấy đứa.”
“Vâng, giờ con vẫn giữ gìn chúng cẩn thận.”
“Trong số đó có một bức con và Shatoshi, hai đứa tạt nước vào nhau ở bãi cạn. Con nhớ không?”
“Đương nhiên là nhớ rồi ạ.”
Tôi ngọ ngoạy không yên, bắt đầu cảm thấy không thoải mái. Ra là vậy, bố tôi đang công khai chuyện này.
“Satoshi dán bức ảnh đó trên bàn học mình suốt. Nó ép plastic cẩn thận. Còn có ba tấm chụp với Yuji nữa nhưng cái nó ngắm chăm chú nhất không phải mấy tấm đó.”
Karin liếc tôi. Không nhìn lại, tôi cúi gằm mặt chịu đựng. Chắc mặt tôi đã chuyển màu thành quả hồng chín nhưng chủ nhân của nó giả vờ như không nhận ra.
Quả thực là tôi đã trân trọng tấm ảnh. Giờ nó vẫn còn được dán trong phòng tôi ở chung cư của bố. Là bức ảnh chúng tôi nghịch nước vui vẻ bên bãi cạn của cái hồ nhỏ được bao quanh bởi khu rừng. Dĩ nhiên Karin không mặc áo khoác quân đội. Cô nàng mặc đồ bơi màu xanh nước biển của trường. Chỗ phồng lên ở ngực không quá lộ. Trông bắt mắt hơn cả là chân tay thon thả. Mái tóc ướt nhẹp, bết vào trán. Miệng mở to như đang hét vang, có thể nhìn thấy bộ nẹp răng chắc chắn. Tôi thì phơi cái bụng rắn chắc và cái ngực trắng hếu trơ xương sườn, bên dưới là chiếc quần bơi do trường quy định. Trông vô cùng vui vẻ. Thực tế là vô cùng vui vẻ. Cuộc đời vừa mới bắt đầu, thời gian trước mắt chúng tôi dường như dài vô tận. Tôi đã ước mình mau thành người lớn, bởi tôi thật lòng nghĩ rằng nếu tôi thành người lớn, chắc chắn sẽ có nhiều điều vui hơn bây giờ đang đợi tôi. Cứ mỗi lần nhìn thấy nụ cười vô cùng trong trẻo, hồn nhiên đó, tôi lại muốn bắt chuyện, “Ôi ôi, như thế mà được sao? Mùa xuân năm tới chúng mày đã phải xa nhau rồi đấy.”
Nhưng có lẽ đơn giản chỉ là cái nhìn thiển cận của một kẻ đã thành người lớn như tôi, một kẻ đã chứng kiến tương lai xa xôi và bất hạnh và tôi ghen tị với họ, những kẻ còn không có ý định nhìn về phía trước.
“Satoshi ngắm đi ngắm lại bức ảnh nên nó chỉ có thể tưởng tượng được rằng con ở ngoài đời sẽ dần dần trưởng thành từ đó. Trong tâm trí của con trai ta thì hình ảnh con dừng lại ở cảnh vừa cười vừa tạt nước bên bãi cạn.”
Karin nhìn tôi với vẻ mặt “Thật vậy hả?,” tôi gật đầu kiểu “Chắc thế,” tim đập liên hồi vì quá mắc cỡ. Sao cha mẹ lại có thể đối xử với con cái thiếu cân nhắc như vậy chứ? Đành rằng bố đã biện hộ cho tôi nhưng kiểu biện hộ này còn làm tôi tổn thất hơn nhiều.
Một lát sau, bố ăn xong bữa trưa, chúng tôi đứng lên rời Forest. Trước khi ra về, Karin tạm biệt Linus bằng cái hôn chạm má.
“Như thế này là bình thường mà. Đằng nào thì cũng là lần cuối cùng.” Ra khỏi cửa hàng, Karin bảo. “Cậu cũng muốn được hôn hả?”
“Đâu có.”
“Lại đang cắn răng chịu đựng chứ gì?”
“Rồi rồi.”
Ở bên cạnh, bố cười khà khà vẻ khoan khoái.
Trở về cửa hàng, tôi thấy có tin nhắn thoại. Tôi mở ra xem thì là tin từ Natsume.
À ừm, là em Natsume. Xin lỗi chuyện lúc nãy. Xin lỗi chị Karin. Không được ăn trưa tạm biệt chị thật tiếc quá. Chắc mọi người cũng đoán được, em và Shibata quen biết nhau từ hồi xưa. Bọn em là bạn hồi cấp ba…
Bíp, tin nhắn kết thúc.
“Sao nhanh thế? Cái gì mà đã rõ ngắn.”
“Suỵt,” tôi ngăn Karin. “Vẫn còn cái nữa.”
À ừm, là em, Natsume. Cô ấy chạy trốn, là em từng tỏ tình với cô ấy ba lần và cả ba lần, em đều bị cô ấy từ chối. Em nghĩ chắc là vì cô ấy khó xử. Vậy nên em chạy theo để nói chuyện…
Bíp, chuyển sang tin nhắn tiếp theo.
À ừm, em, Natsume. Bọn em quyết định dành chút thời gian trao đổi với nhau. Em cũng đã nghe chuyện về anh. Gộp tất cả lại, em định sẽ thử nói chuyện xem sao. Vì vậy anh cho em nghỉ sớm được không? Cho em gửi lời hỏi thăm đến chị Karin…”
Tin nhắn cuối cùng kết thúc ở đây. Ba người chúng tôi nhìn nhau.
“Natsume có vẻ quyết tâm nhỉ?” Karin nói.
“Một chàng trai trung thực,” bố bày tỏ cảm xúc. “Hai người đó không biết sẽ ra sao đây. Natsume thì đã xác định tình cảm rồi. Còn lại chỉ tùy thuộc vào cô gái kia thôi. Đã chia tay với thằng bé nhà này, không còn trở ngại gì đặc biệt nữa, phải không? Mọi việc có vẻ suôn sẻ, nhỉ?”
Hai người cùng nhìn tôi, ánh mắt tìm kiếm sự đồng tình, nhưng tôi làm bộ không nhận ra và không trả lời lại. Tuy nhiên, trong lòng tôi nghĩ thế này. Quả thật, chúng tôi là cặp đôi yêu nhau thứ nhì. Chúng tôi đang nghĩ thôi thì cũng được, thế mà chẳng hiểu duyên cớ vì đâu, cả hai đều lần lượt gặp lại người mà mình yêu thương nhất. Đã vậy thì chỉ còn cách tịnh tiến theo những điều trái tim mách bảo. Cố lên nhé, Misaki! Anh cũng sẽ cố.
“Chà,” bố nói. “Ta phải về thôi. Thực ra là gần đây ta bắt đầu học một lớp ghi ta cổ điển. Giờ ta hay phải lui tới trung tâm văn hóa ở khu nhà ga.”
Bố làm động tác lấy tay phải gảy đàn. “Một lúc nào đó ta sẽ chơi cho mấy đứa nghe. Khi chơi giỏi rồi ấy.”
Bố khom người, ngó vào mặt Karin. Karin chỉ im lặng gật đầu. Cô hít mũi thật mạnh, bỗng òa khóc nức nở.
“Ôi ôi, lại làm quá lên rồi. Có phải chia tay suốt đời đâu cơ chứ!”
Bố khẽ xoa đầu Karin bằng bàn tay to bản như ông vẫn làm khi cô còn bé. Lấy cớ đó, Karin ôm bố, gục mặt vào vai ông rồi bắt đầu khóc tu tu.
“Sao nào, sao nào? Nhìn xem, khóc thế này mất hết cả duyên dáng rồi đấy.” Bố vòng tay qua lưng Karin, vỗ vỗ an ủi.
Tôi có cảm giác đây là lần đầu tiên Karin trở nên hoàn toàn không đề phòng. Cô khóc rưng rức, hít hít mũi liên tục và nhắc đi nhắc lại “Bố! Bố!” Bố tôi dỗ dành “Con ngoan lắm, thở từ từ cho ta xem nào.” Một lát sau, tiếng thút thít nhỏ dần, cả khoảng cách cũng được nới rộng ra.
“Ổn rồi,” bố bảo. “Chà, ngẩng mặt lên nào.”
Karin vâng lời ngẩng mặt lên, cố tạo nụ cười ngượng nghịu trên khuôn mặt lấm lem nước mắt.
“Rồi rồi, vậy là được rồi. Nào, lau mặt đi nhé.”
Karin lau hai bên má ướt và khóe mắt bằng chiếc khăn tay bố vừa đưa.
“Hứa với ta là rồi sẽ gặp lại nhau nhé.”
“Dạ…” Karin vừa nuốt nước mắt vừa gật đầu liên tục.
“Con trai ta cũng sẽ buồn lắm, thế nên con phải đến gặp đấy, nhớ chưa?”
“Dạ.”
“Yuji chắc cũng sắp tỉnh lại. Lúc đó, cả bốn chúng ta lại đi ăn kem hoa quả. Được không hả?”
Nghe đến đây, nước mắt Karin lại trào ra.
“Nào nào, không được khóc nữa. Phải thật vui vẻ khi chia tay chứ.”
“Dạ…”
“Con cũng đâu đi xa quá phải không? Lúc nào chúng ta cũng gặp được nhau. Ta không biết cụ thể có chuyện gì, nhưng con hãy mau chóng giải quyết rồi lại về đây nhé. Chúng ta luôn ở đây. Đây cũng là nhà của con rồi.”
“Nào,” bố nói rồi lôi từ đâu ra gói khăn giấy. “Xì mũi đi.”
Karin ngoan ngoãn xì mũi theo lời ông.
“À, phải rồi,” bố giơ ngón tay trỏ. “Ta bảo con điều này hay lắm.”
Karin vừa đặt chiếc khăn giấy thứ hai lên mũi vừa nhìn bố.
“Trên đời này có một lực rất mạnh mà trong các sách giáo khoa vật lí cũng không có.”
Bố nhìn Karin ngụ ý, “Để ta bảo nhé.” Karin gật đầu.
“Nó còn mạnh hơn nhiều so với các từ trường hay trọng lực. Dù nói gì đi chăng nữa, dù khoảng cách có xa đến nhường nào thì lực ấy cũng không hề yếu đi. Dù con có đi đến bên kia trái đất hay bay đến mặt sau của sao Diêm Vương, hoặc giả sử bị mắc vào đuôi của chòm sao Tiểu Hùng thì lực đó vẫn được truyền đến một cách trọn vẹn. Lực đó thần kì lắm đấy.”
Bố im lặng một lát như thể đợi Karin lĩnh hội khái niệm.
“Chà, con hiểu chứ?” Bố nói. “Chúng ta được kéo lại gần nhau bởi lực mạnh mẽ đó. Thế nên dù có xa nhau mười lăm năm thì vẫn có thể gặp lại nhau. Đúng thế phải không?”
“Vâng, đúng thế ạ.”
“Nếu vậy thì chắc chắn chúng ta lại được tái ngộ.”
“Vâng.”
“Thế thì, không cần đến nước mắt nữa nhé.”
“Vâng.”
Karin xì mũi lần cuối cùng đoạn trả lại bố gói khăn giấy, “Cái lực rất mạnh ấy có tên là gì ạ?”
“Chà, gọi nó là gì bây giờ nhỉ? Thôi thì, mỗi người sẽ tự gắn cho nó một cái tên thích hợp với mình nhất được không?” Bố đặt tay lên đầu Karin lần nữa, nheo mắt cười. “Chà, đến giờ rồi. Karin đi mạnh khỏe. Rồi lại trở về và nói “Con đã về” nhé!”
Câu nói là nước mắt lại chực trào ra. Nhưng cô thở mạnh một tiếng “ph