p gỡ định mệnh nên cả hai chúng tôi mới ủy thác cho máy tính lựa chọn đối tượng. Và rồi coi đối tượng mà vị thần nhị phân xe duyên chính là người bạn đời trong tương lai, chúng tôi nghiêm túc phát triển mối quan hệ đó. Chúng tôi mới chỉ bắt đầu.
“Anh này,” ngẩng mặt lên, Misaki nói. “Hôm nay, lát nữa, em muốn đến cửa hàng anh.”
“Cửa hàng anh?”
“Dạ,” nàng gật đầu. Sau đó quay đi, nhìn chăm chú vào lọ tinh dầu sẫm màu trên tủ kê sát tường. “Bởi vì anh đã đến thăm cửa hàng em thế này, nên em cũng muốn đến xem thử cửa hàng anh.”
Ra vậy. Thế nhưng cả hai chúng tôi đều biết đó ông phải là lí do. Mặc dù biết nhưng sẽ ông đề cập.
Tôi hơi ngạc nhiên. Vì Misaki lại có thể hành động như thế. Nói sao nhỉ, tôi tưởng nàng thuộc típ người iêm nhường, bị động. Mà cũng có thể bản chất của nàng là như vậy. Thế nhưng nàng của hôm nay đã tỏ ra can đảm. Và nó làm nàng hấp dẫn hơn một bậc. Tôi đã muốn thích nàng hơn nữa. Đến mức tôi sẵn sàng nghĩ rằng chính nàng là người con gái duy nhất mà tôi đã kiếm tìm bấy lâu nay. Tôi có thể là kẻ chậm chạp hết thuốc chữa và lãng mạn (mà ông, chính vì ngay từ đầu đã là kẻ lãng mạn hết thuốc chữa nên tôi mới trở nên chậm chạp) nhưng mơ mộng là quyền tự do của tôi và nỗ lực để thực hiện giấc mơ đó đương nhiên cũng là quyền tự do của tôi. Mặc kệ những kẻ phi lãng mạn và thực dụng thích nói gì thì nói.
Dù được xe duyên do sự lựa chọn của hệ thống tìm kiếm khô khan vô vị, tôi vẫn muốn nghĩ rằng cuộc gặp gỡ giữa tôi với Misaki là định mệnh. Hai tiếng “định mệnh” mang lại cảm giác tồn tại của một thế lực to lớn vượt qua cả ý chí con người, nhưng với hai chúng tôi, điều đó chỉ đơn giản là một bảng mạch được tạo tác ngẫu nhiên bởi những con chip silicon.
Và như thế, tôi muốn thành thật với người con gái mà định mệnh mang đến, tôi cảm nhận được cái gọi là trách nhiệm. Rằng chính tôi chứ ông phải ai ác được chọn để làm người đồng hành với nàng. Thế nên tôi ông được làm cho nàng bối rối. Mà thôi, dù nàng đã á dao động rồi, nhưng vì đây là một kiểu tai nạn nên cứ xem như là tôi lực bất tòng tâm. Dẫu sao thì tôi…
“Cửa hàng này ạ?”
Trong lúc tôi đang mải mê suy nghĩ thì chúng tôi đã về tới nhà. Cứ như mở tiếp đoạn băng dừng hình.
“Đúng rồi, đây là cửa hàng Trash của anh.”
“Thật tuyệt vời và dễ thương.”
“Vui quá. Lần đầu tiên anh được nghe câu này.”
“Thế ạ?”
“Ừ. “Hơi chật nhỉ” mới là câu anh thường được nghe.”
“Nếu so với cửa hàng em thì vẫn hơn.”
“Ừ, đúng là thế thật.”
Tôi đưa mắt hỏi Misaki, “Em vào chứ?.” Nàng ẽ gật đầu và cũng trả lời bằng mắt, “Nhờ anh hướng dẫn.” Trong một tích tắc, giữa chúng tôi có một tiếng nói chung lờ mờ. Có lẽ bởi vì cả hai đều đang cảm thấy bất an về tiến triển của sự việc.
Tôi mở cửa, né sang ngang đặng nhường đường cho Misaki. Nàng e khẽ, thận trọng bước vào trong cửa hàng. Tôi theo sau, vừa bước vào nàng đã dừng chân trước bể thủy tinh trưng bày 180 xentimet, lấy hai tay bưng miệng, “Đây là thủy sinh anh nói đây ư?”
“Phải,” tôi gật đầu.
“ác hẳn với tưởng tượng của em. ông ngờ lại đẹp đến nhường này…”
“Mọi người đều nói vậy. Phải nhìn mới biết được.”
“Đúng đấy ạ. ông nhìn thì ó mà tưởng tượng ra.”
Đứng yên cạnh bể một lúc, nàng chăm chú ngắm nhìn ông gian ngập tràn màu xanh.
“Đúng rồi, nước sóng sánh theo một nhịp điệu đặc biệt.”
“Vâng, nếu từ đáy hồ nhìn lên mặt nước chắc cũng sẽ có cảm xúc như thế này nhỉ?”
“Ừ, chắc là thế. Vừa nằm trên thảm thủy sinh vừa…”
Nghe thấy tiếng gọi “hú,” tôi nhìn vào phía trong. Karin đang vẫy tay đằng quầy tính tiền.
“Tớ định pha trà,” cô nói.
Bỗng dưng cảm thấy ó xử, tôi gật đầu mạnh quá mức cần thiết, “À ừ. Nhờ cậu nhé! 177 phải ông nhỉ?”
Karin tiến về phía chúng tôi với nụ cười kiểu cách. Cô đính chính bằng giọng đặc biệt dịu dàng, “ông phải. Hôm trước tớ bảo cậu là 117 cơ mà.”
À, đúng rồi.
“Thế,” Karin hỏi tôi. “Cô đây là ai vậy, ông chủ?”
Cô nàng chưa từng gọi tôi là “ông chủ” đến một lần, vậy mà…
“À, ờ,” tôi chỉnh trang lại tư thế, đoạn đưa tay về phía Misaki. Nàng đã trở nên vô cùng nghiêm nghị.
“Em Shibata Misaki,” tôi giới thiệu. “Còn đây là Karin. Takigawa Karin.”
Vừa nhìn tôi với ánh mắt phản áng như muốn cảnh cáo “Chỉ gọi mỗi tên là sao,” cô vừa chìa tay về phía Misaki.
“Chào em,” cô nàng nhoẻn miệng cười. “Cảm ơn em về hoa hồng Bulgari.”
“ông, có gì đâu ạ,” Misaki thì thầm trong miệng. Karin nhẹ nhàng bắt tay nàng. ông có câu “Rất vui được quen em, là bạn của Satoshi thì…”
Nhìn hai người đứng cạnh nhau, tôi ngạc nhiên về sự ác biệt giữa vóc dáng, nhất là chiều cao. Misaki chỉ cao đến oảng miệng Karin. Cả độ lớn của bàn tay cũng á chênh lệch. Cứ nhìn vẻ mặt lo lắng của Misaki thôi thì chẳng ác nào Karin đang tấn công nàng.
Toàn bộ cơ thể Misaki được tạo nên bởi những đường cong mềm mại. Trong khi đó, ấn tượng về Karin lại là những góc nhọn. Cảm giác như đây là cuộc ganh tài giữa trường phái Art Nouveau với trường phái Art Deco[19].
[19] Art Nouveau là trường phái kiến trúc, nghệ thuật, hội họa cuối thế kỉ 19, đầu thế kỉ 20 chú trọng kiểu trang trí họa tiết, cách điệu hóa hay sử dụng các đường cong. Trong i đó Art Deco (bắt đầu từ những năm 1910 ở Pháp) được biết đến với tính thanh lịch, quyến rũ, công năng và hiện đại.
“Hai người chờ nhé, tớ sẽ đi pha trà.”
Đăm đăm nhìn theo Karin trở về quầy, Misaki thở hắt ra một tiếng, “Phù. Em bị áp đảo mất rồi. Chị Morikawa Suzune lúc nào cũng thấy trên tivi giờ lại đứng trước mặt em.”
Tôi ông biết Karin trên tivi nên ông hiểu cảm giác này cho lắm.
“Chị ấy đẹp quá. Trông giống như búp bê hơn là người thật.”
“Búp bê này hơi to.”
“Vâng, đúng rồi đấy. ông ngờ chị ấy lại cao như thế. Nhìn trên tivi ông thể biết được nhỉ!”
“Đã vậy, trên quảng cáo cũng chẳng biết được tính cách mạnh mẽ hơn cả con trai đó đâu.”
“Đúng đấy. Vì chị ấy là Karin mà.”
“Chính xác.”
“Này,” Karin gọi chúng tôi từ quầy, “Lại đằng này đi. Bên đó ông có chỗ để cốc đâu.”
Hai chúng tôi nhìn nhau gật đầu, đoạn di chuyển vào phía trong.
“Ngồi xuống đi.” Karin giục. Hai chiếc ghế đẩu đã được đặt sẵn trước quầy.
Tôi và Misaki ngồi xuống, đối diện với Karin qua quầy tính tiền.
“Nào, xin mời.” Karin đưa cốc trà.
“Em cảm ơn,” Misaki nói và đưa cốc trà lên miệng. Nhấp một ngụm, nàng bỗng nhiên ngẩng phắt lên. “Ngon quá!”
“Ngon đúng ông?” Karin rướn người lên vẻ vui mừng. “Kết hợp của hồng trà Sri Lanka và tinh dầu tầm xuân đấy.”
“Ngoài ra còn có cả hương hoa dâm bụt thì phải.”
“Vậy à? Em tinh thật đấy!”
“Đâu ạ, là công việc của em thôi mà.”
“Cửa hàng hương liệu đúng ông? Một công việc tuyệt vời.”
“Đâu có ạ.”
“Chị cũng ngưỡng mộ lắm.”
“Thật vậy ư?”
“Thật, thật mà. Được sống với những lọ thủy tinh dễ thương, có hương thơm dễ chịu bao quanh là mong ước của chị.”
Hai người có vẻ á hợp nhau. Chắc vì cùng là con gái nên thành ra thế này. Vui vẻ trò chuyện về tinh dầu thiên nhiên một lúc. Vô cùng tự nhiên. Misaki cũng rất thoải mái. Lẽ nào tôi đã nhầm? Tôi đã lo lắng tiên liệu rằng họ sẽ căng thẳng thăm dò lẫn nhau, sẽ đáp trả lại những lời mỉa mai khi đối phương tận dụng hết mọi thủ đoạn khó nhằn. Nhưng có vẻ như đó chỉ là dự đoán của chứng lo lắng thái quá.
“Chị Karin này, chị ở cạnh anh Toyama suốt hồi cấp hai ạ?” Với vẻ mặt hoàn toàn thoải mái, Misaki hỏi Karin.
“Ừ, đúng vậy.”
“Anh Toyama hồi đó là người như thế nào ạ?”
“Thế nào à…” Karin nhìn chăm chú vào tôi và bật cười. “Điểm nào cũng giống hệt bây giờ. Hoàn toàn chẳng thay đổi gì hết. Đến mức ngạc nhiên.”
“Anh Toyama cũng nói về mình như thế.”
“Cũng tự ý thức về mình đấy chứ. Cậu giỏi quá đi!” Karin đã bộc lộ bản chất qua câu nói này, nhưng có vẻ ông tự nhận ra. Cô tiếp tục, “Kiểu tóc cũng như thế này. Mái tóc của cậu ấy kì lắm. Các múi tóc bị rẽ ở những điểm rất buồn cười.”
“Chỗ nào buồn cười hả?”
Karin ông trả lời mà nhìn vào mặt Misaki đoạn nghiêng đầu kiểu “Nhỉ?” Misaki phân vân chốc lát, rồi gật đầu, “Dạ, cũng đúng.”
“Thấy chưa!” Karin bảo tôi.
“Tớ biết rồi. Lại ý kiến số đông chứ gì?”
Nhìn hai người cười úc ích với nhau, tôi bỗng có cảm xúc kì lạ. Bởi ông khí thân mật lạ lùng ở đây.
“Có gì đó thật lạ lùng.”
Tôi ngẩng phắt lên trước câu nói của Misaki. Một sự trùng hợp nho nhỏ.
“Bởi vì,” nàng tiếp tục. “Lần đầu tiên em thấy anh Toyama nói chuyện thoải mái, tự nhiên thế này. Kiểu nói năng bỗ bã, nghe lạ lắm.”
“Vậy hả? Satoshi thuộc típ người phải mất á nhiều thời gian mới quen thân được, chắc có lẽ bây giờ vẫn đang mon men ở ngưỡng cửa thôi.”
“Hồi cấp hai cũng vậy ư?” Misaki hỏi.
“Ừ, cũng thế. Ấn tượng đầu tiên xấu kinh ủng. i đó chị đã nghĩ mình bị ghét lắm.”
“Cậu toàn nói quá.”
“Đâu có nói quá. Cậu chẳng tỏ vẻ mặt “Con bé nào thế này” còn gì.”
“Đâu mà, cái đó…”
“Hồi ấy trông cậu thật u ám.”
“Ừm thì cũng ở mức độ không sáng sủa.”
“Chỉ được cái cao.”
“Thật vậy ạ?”
“Ừ, con trai trong ối cao hơn chị chỉ có cậu ấy và vài người nữa thôi. Trông lại còn yếu đuối, xanh xao,” Karin tiếp tục. “Đã thế lại còn thêm chứng viêm tai giữa.”
“Và thích thủy sinh?” Misaki hỏi.
“Ừ, cứ rảnh rỗi lại ngắm nhìn nước. Người ông biết nhìn vào sẽ thấy quang cảnh dị thường lắm. Dù là cống nước thải hay bãi nước đọng, nói chung cứ chỗ nào có nước là cậu ấy sẽ dán mắt vào và quan sát chăm chú.” Karin chau mày thở dài, “Chị và Yuji vẫn nói đấy. Rằng Satoshi đúng là kẻ lập dị.”
Bất giác tôi phì cười. Đương nhiên miêu tả có dùng biện pháp cường điệu.
“Riêng hai cậu,” tôi trỏ tay vào mũi Karin. “Là những người nói ra điều đó mà tớ tuyệt đối ông muốn nghe.”
“Riêng là sao hả?”
“Ủa, cậu ông nhận ra ư?”
“Nhận ra gì cơ?”
“Yuji là kiwi còn cậu là chim cánh cụt ấy.”
“Nghĩa là sao?”
“ông có gì đâu.”
Misaki cười úc ích, “Em có cảm giác đang gặp hai người của thời cấp hai vậy.”