Trước câu nói đó, phanh bỗng phanh kít lại. Hòa hợp tốc độ với nhau là điều quan trọng, ấy thế mà tôi cứ chạy rầm rầm thế này làm gì cơ chứ. Nhìn sang Karin, cô cũng nở nụ cười gượng gạo, kéo theo cả khuôn miệng cũng thành cứng đờ.
“Lần này,” Misaki bảo. “Chị hãy khen anh Toyama hồi mười bốn tuổi đi ạ.”
Hốt nhiên tim tôi nhói đau. Trước sự chân thành của Misaki. Nàng đang cố làm một người đồng hành tốt. Của kẻ tôi đây. Của kẻ tôi như thế này đây.
“Ừ,” Karin nói. Cô hắng giọng đoạn tiếp tục bằng vẻ mặt kì bí. “Đây là lúc để khen Satoshi. Và đó là nhiệm vụ của chị.”
Cô nhìn chằm chằm vào mặt tôi với vẻ nghiêm túc. Cứ như vậy vài giây trôi qua. Rồi lại thêm vài giây nữa.
“E hèm,” cuối cùng cô nàng cũng mở miệng. “Dẫu sao thì cậu ấy cũng là một gã tốt bụng.”
“Cậu không nghĩ ra được gì nữa hả?”
Nghe tôi nói vậy, Karin nhướn chân mày trái lên một cách điệu nghệ, “Đâu có. Khen cũng khó lắm đấy chứ. Cảm thấy cứ…”
“Chị ngượng hay sao?” Misaki hỏi.
Karin nhìn nàng với vẻ mặt ngạc nhiên. Trong một thoáng, chỉ đúng một thoáng, gò má Karin ửng hồng. “Không phải như thế. Chỉ là vấn đề từ ngữ, chị không tìm ra từ ngữ.”
Misaki gật đầu độ lượng. Karin đang bị lấn át bởi một cô gái nhỏ người, kém cô ba tuổi.
“Chị biết rồi.” Karin xòe hai lòng bàn tay về phía chúng tôi. “Chị sẽ nói rành mạch, cụ thể.”
Cô liếm môi trên, đầu tiên là, giơ ngón tay trỏ lên và nói, “Satoshi năm mười bốn tuổi chạy nhanh kinh khủng.”
“Chạy ạ?”
“Phải, cậu ấy chạy nhanh lắm.”
“Em không biết chuyện đó.”
Karin nhìn sang tôi như muốn hỏi “Cậu vẫn chưa kể sao?” tôi trả lời bằng mắt “Ừ thì…”
“Chạy nhanh như bay qua cả bờ đê đầy cỏ xanh. Nhón chân vèo vèo trên mặt đất như hòn đá lướt ngang mặt nước.” Karin khẽ lắc đầu và nở nụ cười của một diễn viên. “Bây giờ mà cậu vẫn chạy thì có phải đã cho Misaki thấy được điểm hấp dẫn rồi không.”
“Giờ tớ vẫn chạy đấy chứ.”
Karin nhìn với ánh mắt như muốn bảo “Nói dối,” đoạn thốt ra, “Nói dối. Tớ có thấy cậu luyện tập lần nào đâu.”
“Ừ. Vì giờ đang là mùa nghỉ.” Tôi giải thích. “Đường chạy chính của tớ là ở giải vô địch điền kinh vào mùa thu. Vậy nên phải sau mùa mưa tớ mới chính thức tập luyện.”
Karin á khẩu nhìn tôi.
“Đến xem đi. Được hai người đẹp cổ vũ nhất định tớ sẽ ghi được kỉ lục.”
“Em sẽ đi,” Misaki nói với giọng đầy nhiệt tình.
Karin trả lời với giọng kém nhiệt tình, “Ừ, bọn tớ sẽ cổ vũ. Đeo tất dài trắng và mang theo cục bông cổ động.”
“Xin cảm ơn,” tôi nói kèm theo cúi đầu. “Tớ sẽ vững tâm lắm đây.”
Karin vừa lắc hai cục bông tưởng tượng to cỡ hai quả quýt trên hai vành tay vừa cổ vũ “ya ya ya” không mấy hào hứng. Dường như cảm thấy vô vị, cô đột nhiên lấy lại vẻ mặt nghiêm túc và nhìn đi chỗ khác.
“Chà, nói sao nhỉ…” Cô tiếp tục với vẻ bình thản, hạ bớt nhiệt tình. “Satoshi hồi đó là một cậu bạn khá tốt.” Ngẩng mặt lên, mỉm cười với Misaki. “Ngoài chạy ra thì hầu hết những điểm còn lại đều dưới trung bình, bao gồm cả điểm không biết xử lí tình huống nữa.”
Bấy giờ, nhận ra cả ba cốc đều đã cạn nước, cô đứng lên và đi lấy bình nước ở phía trong. Quay lưng về phía chúng tôi, Karin tiếp tục, “Điểm tốt của Satoshi là có cái tôi vững chắc. Mặc dù mới mười bốn tuổi.”
Ngồi bên cạnh tôi, Misaki khẽ gật đầu.
“Cậu ấy không hề sợ cô lập. Hoàn toàn không có khái niệm rằng mình phải giống người khác. Chỉ tin vào bản thân và không một chút lung lay.” Karin mang bình trà vừa được rót đầy nước nóng trở lại, vừa rót vào cốc vừa nói, “Chắc là hơi loãng đấy.”
“Và,” cô tiếp tục, “Cứ như vậy, cậu ấy chẳng có gánh nặng nào trên vai. Hoàn toàn tự nhiên, vô tư, thư thái.” Tới đây Karin nhìn xuống, đưa cốc lên miệng. Cô uống một hớp và thở ra một hơi, “Chà! Chị ghen tị lắm.” Rồi thì thầm như đang độc thoại. “Vì chị không thể nào bắt chước nổi. Hồi đó chị ngụy trang bản thân quá mức cần thiết và rơi vào tình trạng tự kỉ.” Thế nên, cô tiếp tục, “Chị ngưỡng một lắm, không sao rời mắt được. Chị muốn được ở cạnh để giống như cậu ấy.”
Nói đến đó, Karin mất hút sau lời lẽ của chính mình. Vẻ mặt cô vô cùng lơ đãng như thể không nhận ra rằng mình đang đi lạc.
Một sự im lặng đến ngột ngạt bao trùm.
Vào khoảnh khắc này, đáng lẽ tôi nên nói ra một lời nào đó phù hợp, nhưng dù có mất đến cả trăm năm chắc tôi cũng không tìm ra được nó.
Ngưỡng mộ? Karin ngưỡng mộ tôi đây sao? Thật không thể tin được. Có lẽ đâu thế? Vậy mà tôi đã từng nghĩ chính Karin mới là người đáng để ngưỡng mộ, sống tràn đầy tự tin, là cô bé mười bốn tuổi tuyệt vời nhất.
Nhìn sang bên cạnh, Misaki dường như còn sốc hơn cả tôi.
Cửa hàng này đối với Misaki là một chiến trường giả tưởng. Nàng là nữ binh sĩ giả tưởng vừa tránh những cái bẫy giả tưởng vừa tiến lên phía trước. Mặc dầu vậy nàng vẫn giữ vẻ tôn nghiêm và kiểm soát bản thân chu đáo. Cả những khi chúng tôi đi quá, nàng vẫn (vừa nở nụ cười vừa) chỉnh hướng lại cho chúng tôi.
Thế nhưng bây giờ nàng đã lạc mất đường tiến. Nhìn đâu cũng chẳng thấy đường lui.
Tôi nghĩ Misaki đã cố gắng mỉm cười, cho rằng đó là biểu hiện thích hợp nhất trong tình trạng lúc này. Thế nhưng chẳng khá chút nào. Nụ cười gượng gạo của nàng thấp thoáng đắng cay.
“Dù sao thì, cũng là chuyện của mười lăm năm trước rồi.” Karin hất tóc lên, mỉm cười với Misaki. “Vậy nên em đừng lo lắng.”
Không đến mức thủ đoạn vừa đấm vừa xoa, nhưng lời nói, hành động có phần hàm chứa mâu thuẫn. Tôi không biết đây có phải ý đồ hay không, nhưng nhìn thế nào cũng không thấy giống Karin.
“Thời gian cứ thế trôi đi. Từng khắc, từng khắc một. Cả chị và Satoshi cũng thế. Mười lăm năm đấy,” Karin lặp lại. “Chắc chắn là tình bạn vẫn kéo dài đến bây giờ nhưng không có gì sâu đậm hơn đâu. Nhỉ?”
Bị yêu cầu sự đồng tình, tôi gật đầu theo phản xạ. Trong hoàn cảnh này tôi cũng không có hứng tự hỏi lòng mình thật cặn kẽ.
“Chị nghĩ cũng chẳng đến mức phải nói thẳng như thế, nhưng tại chị lỡ miệng buột ra những điều không nên nói. Nên chị nói cho trót.” Karin lần lượt nhìn vào mặt từng người chúng tôi, nở nụ cười gượng gạo. Dù vậy, thấy cả hai vẫn không thể thốt được lời nào, Karin tiếp tục. “Vả lại, đằng nào thì chị cũng định rời chỗ này đi đến một nơi xa.”
“Hả?” Tôi buột miệng. “Cậu bảo sẽ ở đây một thời gian cơ mà?”
“Ừ. Có phải tớ sẽ đi ngay đâu. Khi nào đến lúc cơ.”
“Một nơi xa, chị định sẽ đi đâu ạ?” Misaki hỏi.
“Lại là phía bên kia bán cầu?” Tôi thấy hơi bất an.
“Làm gì có, tớ chỉ định quay về thị trấn nơi tớ sinh ra và lớn lên.”
“Thị trấn đó hả?”
“Ừ. Chính xác là trở về nơi bắt đầu.”
Câu trả lời làm tôi nhẹ cả người.
“Chính vì thế, Misaki này,” Karin nói vậy rồi quay về Misaki, hơi nhướn người tới trước. “Nhờ em chăm sóc Satoshi nhé.”
Misaki nhìn Karin rồi lại nhìn sang tôi với vẻ mặt bối rối.
“Chị vẫn lo không biết Satoshi có được hạnh phúc không. Nói gì thì nói cũng là bạn cũ.”
“Dạ…”
“Chị đến đây cũng là để xác nhận điều đó. Em cũng thấy là người này còn có đặc điểm là không giỏi làm thân với người khác, phải không? Có lẽ chị hơi tọc mạch… nhưng chị lo cho cậu ấy. Như một người bạn.”
Tôi tiễn Misaki đến ga.
Trên đường đi, hai chúng tôi nói với nhau những câu thoại vô thưởng vô phạt. Về cơ bản cả hai đều chưa quen với cái gọi là “thẳng thắn.” Cách nói chuyện vòng vo tam quốc là ngôn ngữ chung giữa hai chúng tôi. Xem chừng sẽ mất thời gian để có thể trò chuyện về câu chuyện buổi chiều hôm nay.
Tiễn nàng ở cửa soát vé, đang định quay về cửa hàng thì tôi đụng ngay Natsume. Cậu ấy mua đồ ở cửa hàng DIY đối diện ga và đang trên đường trở về.
“Cô gái ban nãy là người ở chương trình môi giới hôn nhân mà anh kể phải không?” Natsume hỏi. Cậu đeo ba lô nhỏ trên vai, cưỡi chiếc xe địa hình màu đỏ đậm. Là loại xe khung carbon monocoque của Ý mới mua gần đây. Thực ra thì tôi cũng ngầm thích loại xe này. Thế nhưng phải bán bao nhiêu thủy sinh tôi mới mua được đây? Chỉ nghĩ vậy thôi tôi đã suýt bất tỉnh trong một khắc.
“Ừ, đúng rồi,” tôi trả lời. “Tên là Misaki.”
“Em mới nhìn sau lưng nhưng có vẻ đáng yêu đấy chứ.”
Hôm nay là ngày mà dường như ai cũng có tâm trạng bất thường.
Nhắc mới nhớ, đêm nay là đêm trăng tròn.
Có thể nhìn thấy vầng trăng màu bạc qua những kẽ lá của hàng cây du. Vầng trăng thật lớn, nếu căng mắt ra dễ chừng nhìn thấy cả quốc kì Mĩ phấp phới trên mặt biển không nước.
Karin đi bộ bên cạnh tôi với vẻ hào hứng. Hai chúng tôi đang trên đường trở về từ quán ăn Việt Nam.
“Nem ngon thật đấy.” Cô nàng tấm tắc.
“Karin thích món đó hả?”
“Ừ, thích chứ. Không biết còn được ăn bao nhiêu lần nữa nhỉ?”
“Cái đó còn tùy thuộc khi nào Karin đi.”
“À,” cô nói rồi nhìn xuống. “Đúng vậy nhỉ!”
“Cậu đi thật sao?” Tôi hỏi.
“Ừ, thật mà. Đó là điểm cuối cùng của chuyến đi.”
“Chuyến đi quay trở lại nơi xuất phát.”
“Ừ,” Karin gật đầu.
“Nói thật là tớ rất sốc. Vì tớ cứ đinh ninh rằng Karin sẽ ở mãi cửa hàng tớ.”
Karin vui vẻ trả lời, “Mười lăm năm xa nhau còn không sao thì bây giờ cũng không sao đâu.”
“Không sao?”
“Tình bạn của bọn mình.”
À, ừ đúng rồi.
Karin khoác nhẹ tay tôi, bên trái tôi được bao bọc bởi một cảm giác mềm mại.
“Đúng như cậu nói nhỉ.” Karin nhận xét.
“Cái gì đúng cơ?”
“Nhỏ nhắn, nhẹ nhàng, dễ thương.”
“À, Misaki hả?”
“Ngoài ra cũng có điểm mạnh mẽ.”
“Ừ.”
“Tớ yên tâm rồi.”
“Vậy hả?”
“Một cô gái cứng cỏi. Tớ còn yếu đuối hơn cô ấy nhiều.”
“Làm gì có chuyện đó nhỉ?”
Karin lắc đầu, vén mái tóc dài, “Mà hôm nay đột ngột quá. Tớ chẳng kịp chuẩn bị tâm lí.”
“Đúng là đột ngột thật.”
“Một cuộc đột kích của đội Swat[20]. Nhờ thế mà tớ cũng phải chạy nháo nhào.”
[20] Viết tắt của “Special weapons and tatics (đội chiến thuật và vũ khí đặc biệt).”
“Tức là lúc đó Karin mất bình tĩnh?”
“Ừ, có thể nói là như vậy.”
“Cơ mà tại sao?”
“Chà,” Karin giả vờ không biết. “Nói tóm lại là tớ đã cuống. Thế nên nói những điều có thật và không có thật…”
“Không có thật?”
“Thì cũng không phải là hoàn toàn không có thật, tớ thổi phồng câu chuyện lên khoảng năm mươi phần trăm.”
“Ra thế,” tôi bảo. “Thế mà tớ nghĩ là ai kia có điểm gì đó quá tuyệt vời.”
Karin khì khì nơi cổ họng vẻ vui sướng. Tôi cảm giác được sức nặng trên cánh tay khi cô rung người.
“Nhận xét chủ quan là thế mà.”
“Cậu bảo cậu ngưỡng mộ tớ lắm.”
“Thì rõ là thế mà.” Cô nói với giọng chắc chắn. “Nếu không phải vậy thì tớ đâu có hôn cậu phải không?