Tôi gật đầu bao dung rồi chuyển chủ đề, “Thế rồi sao? Từ đó đến nay cậu sống thế nào?”
Karin nhìn chăm chăm vào ngọn đèn mờ bên quầy, nheo mắt như đang lật lại cuốn nhật kí cũ.
“Lần cuối cùng bọn mình viết thư cho nhau là hồi mười bảy tuổi phải không?”
“Tầm đó. Karin đi Paraguay phải không nhỉ?”
“Ừm,” Karin gật đầu.
“Tớ tới đất nước ấy không lâu sau đó.”
Ở bức thư cuối cô nàng viết rằng. “Vì công việc của bố, nhà tớ phải chuyển đến Nam Mĩ xa xôi.”
“Tớ đã viết địa chỉ mới rõ ràng vậy mà kể từ hồi đó chẳng có lá thư nào tới.”
Đó cũng là điều tôi đã muốn nói bấy lâu nay. “Tớ có gửi mà. Mấy lá liền.”
Mở to mắt như lên án “nói dối,” và rồi cô nàng bật ra, “Nói dối.”
“Vậy nhưng tất cả đều bị gửi trả lại.”
“Kì lạ quá. Hay cậu đánh vần sai?”
“Câu đó tớ phải nói mới đúng. Bởi vì tớ đã xem lại thư của Karin để xác nhận mấy lần liền đến nỗi đau cả mắt rồi mà.”
“Vậy thì là do tớ nhầm hả?”
“Là như vậy đấy.”
“Sao lại thế được cơ chứ,” cô nàng thốt lên. “Đúng là ngốc.”
“Ai cơ?”
Karin liếc mắt sang ngang nhìn tôi, “Tớ chứ còn ai.”
“Phải đấy.”
“Chà,” cô thở dài thườn thượt. “Ghét thật đấy. Tớ đã nghĩ ngợi suốt. Tớ sợ là tớ đã viết gì làm cậu tổn thương.”
“Vậy nên tớ đã giận và không viết thư lại?”
“Phải. Và rồi cả những bức thư sau đó tớ gửi cũng bị trả lại.”
“Cậu đã chuyển nhà. Cả tớ cũng lại chuyển. Rồi sau việc chuyển qua địa chỉ mới gặp trục trặc, khá nhiều thư đã bị thất lạc.” Tôi nói.
“Nhầm cả hai phía nhỉ?”
“Ừ. Cứ như Romeo và Juliet ấy nhỉ?”
“Cậu bảo ai với ai cơ?”
“À không,” tôi lấp liếm. “Không có gì.”
“Vào đại học thì tớ trở về bên này.” Karin có vẻ vẫn đang tức giận với bản thân mình ở tuổi mười bảy.
“Cậu bảo cậu học khoa học tự nhiên nhỉ?”
“Phải. Chuyên ngành cơ khí. Bố tớ là kĩ sư nên tớ bị ảnh hưởng.”
“Thế tại sao lại làm người mẫu?”
“Bị phát hiện khi đang đi học. Chuyện rất thường xuyên xảy ra,” Karin nở nụ cười lạnh lùng. “Lúc đầu tớ chỉ định kiếm chút tiền tiêu vặt, lúc nhận ra thì nó đã thành nghề chính mất rồi.”
“Tớ không biết. Không ngờ Karin trở thành người mẫu nổi tiếng.”
“Tớ đã âm thầm hi vọng,” cô tựa trán vào đầu gối, ngước từ dưới lên nhìn tôi. Mái tóc dài tuôn chảy qua gò má trông hết sức gợi cảm. “Là Satoshi nhận ra mình.”
“Không.” Tôi bảo, mắt nhìn Karin không rời. Kí ức khi hôn cô trở về trong tôi.
“Không?” Cô hỏi.
“À, chuyện đó… Xin lỗi, tớ đã không nhận ra cậu. Mặc dù chắc chắn hình ảnh Karin lúc làm người mẫu đã đập vào mắt tớ. Tóc cậu còn dài ra nữa,” tôi bổ sung nhằm biện hộ.
“Cậu đừng quên mình chỉ vì mấy chi tiết đó chứ.” Giọng nói không một chút ngua ngoa. “Nếu là tớ thì tớ nhận ra được ngay. Dù da cậu có chuyển sang màu cà phê và tóc cậu uốn xoăn đầy nam tính.”
“Vậy hầu như là thành một người khác rồi.”
“Đúng đấy. Kể cả cậu có thành người khác đi chăng nữa thì tớ chắc chắn vẫn nhận ra. Không như cậu.” Dù nói vậy nhưng giọng cô vẫn dịu dàng. “Mà thôi,” cô nói rồi đứng thẳng người dậy, vén mái tóc lên cao. “Satoshi thì sao? Cậu sống thế nào?”
“Theo kiểu của tớ,” tôi trả lời. “Đơn sơ, giản dị, theo kiểu của tớ.”
“Nhưng ước mơ của cậu đã thành hiện thực.”
“Theo một nghĩa nào đó. Nếu như cậu gọi cuộc sống mà tháng nào dạ dày cũng cuộn đau vì sắp đến hạn trả nợ là ước mơ.”
Cô cười khúc khích, “Nhưng trông cậu hạnh phúc với đám thủy sinh xung quanh mà.”
“May mà tớ hạ thấp mục tiêu đấy. Nếu tớ mà ước mơ cho đến năm ba mươi tuổi sẽ có vợ và hai con, thêm vào đó là một ngôi nhà riêng 2LDK[17] thì có lẽ bây giờ tớ đang phải khóc thét vì khác xa với thực tại rồi.”
[17] Living + Dining + Kitchen.
“Nhưng cậu đã có người yêu. Chắc chắn trong tương lai không xa, cuộc sống của cậu sẽ có vợ và hai con vui vầy xung quanh.”
Tôi nghiêng đầu kiểu chẳng-biết-thế-nào. Ở thời khắc hiện tại, tôi muốn tạm dừng chủ đề này. Mong muốn của tôi vô cùng tầm thường, cho dù vậy tôi vẫn cảm nhận được cái gọi là ý thức tội lỗi đối với Misaki. Tôi không hợp với thứ tình yêu phức tạp, nói đúng hơn là tôi không thể.
“Giấc mơ của Karin thì sao?” Tôi thận trọng chỉnh hướng cuộc hội thoại.
“Cậu không nhớ sao?”
“Nhớ gì cơ?”
“Giấc mơ của tớ.”
“Tớ vẫn nhớ mà.” Tôi đáp. “Những đó chỉ là chuyện trẻ con thôi.”
“Bây giờ vẫn thế.” Cô nhìn chăm chú vào mặt tôi, lặp lại. “Bây giờ vẫn giống như thế. Trước mắt, một nửa ước mơ đã được thực hiện.”
“Ngoài ra còn Yuji?”
“Phải.”
Hốt nhiên chúng tôi nhận ra bản thân chúng tôi không hoàn thiện. Khi ở một mình không nhận thấy, nhưng khi có hai người, chúng tôi có thể cảm nhận được rằng ba người không ở cạnh nhau là điều vô cùng bất thường. Khoảng trống bên phía Karin khiến tôi không thể không để ý.
“Từ dạo đó cậu có liên lạc được với Yuji không?”
Cô khẽ lắc đầu, “Suốt từ dạo đó. Tớ viết kể cho cậu rồi đúng không? Rằng bố Yuji đổ bệnh.”
“Ừ, tớ nhớ. Rồi sau đó cả hai đều biến mất khỏi thị trấn.”
“Phải. Đó là lần cuối cùng. Yuji có nói rằng sẽ đến nhà của một người họ hàng nhưng không cho biết là ở đâu.”
“Chắc cậu ấy định liên lạc lại sau khi ổn định chỗ ở?”
“Có thể. Nhưng lúc đó thì tớ cũng đã sang nửa kia bán cầu rồi.”
“Cứ thế, chúng mình mỗi đứa một nơi.”
“Ừ. Và khi nhận ra thì đã sắp sang tuổi ba mươi.”
“Khủng khiếp quá nhỉ?”
“Công nhận.”
“Cái tạp dề đó,” im lặng một lát cô tiếp. “Đúng là một kiệt tác. Cả cái tên cửa hàng nữa.”
“Tớ vui lắm,” Karin thêm vào như đang độc thoại.
“Từ hồi đó nó thế nào?”
Nghe tôi hỏi, Karin cười buồn. “Không tốt lắm. Nó ngày một yếu hơn.”
“Nó cũng già rồi mà.”
Ừ, cô gật đầu, đoạn như đột nhiên nhớ ra điều gì cô bảo.
“Cả con Trash cũng biến mất cùng hai người đó.”
“Trên chiếc xe đẩy hàng?”
“Ừ, có lẽ là thế.”
Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh Yuji đi trên con đường quê trải đầy sỏi đá giữa cánh đồng lúa vàng. Cậu vừa đi vừa đẩy chiếc xe chở hàng phát ra tiếng kêu ken két hướng về phía hoàng hôn đỏ sẫm. Trên xe là con Trash già nua. Nó gác chân lên thanh chắn xa, ngắm nhìn thế giới đang nhuộm đỏ với vẻ đầy hứng thú, mắt ngước nhìn Yuji, hỏi “Huýt?.” Nghe Yuji trả lời “Đúng vậy,” nó lại an tâm đưa ánh mắt trở về phía chân trời đang dần tối.
Hai chân sau của nó bị gãy, không bao giờ có thể cử động lại như hồi trước được nữa.
Những tiếng va chạm lặp đi lặp lại mấy lần. Nói một cách khác, đó là một bi kịch được tiên liệu rõ ràng.
Người đầu tiên nhận ra là Karin, “Tiếng của con Trash…”
Chúng tôi đang ở “phòng khách” như mọi khi. Cô nàng ngước mắt lên khỏi cuốn sách đang đọc dở đoạn làm một động tác như đang tìm kiếm một mùi gì đó hơn là âm thanh, “Con Trash đang sủa.”
“Làm sao mà cậu nghe thấy được. Con Trash chắc chắn đang ở bãi rác mới cùng với Yuji mà.”
“Thì ở đấy đấy! Nó đang gọi!”
Bãi rác mới ở cách đây hẳn nửa cây số. Nếu nghe được thì có lẽ đó phải là thứ âm thanh chỉ nắm bắt được bằng một giác quan nào khác ngoài tai. Karin bật dậy, hất tung chiếc áo quân đội và chạy vùng đi.
“Ấy, đợi đã!”
Thấy tôi chạy theo, Karin hét lên, “Nhanh lên Satoshi!”
Tôi tiếp nhận hiệu lệnh đó theo một cách gần như là phản xạ. Như đã nói từ trước, tôi vốn là vận động viên chạy cự li ngắn xuất sắc. Nhưng gia tốc lúc đó không phải là khả năng vốn có của tôi. Chỉ Karin mới khiến tôi trở nên đặc biệt. Tôi chạy nhanh như gió. Giọng thúc giục của Karin báo hiệu có chuyện chẳng lành xảy ra. Tiếng trống ngực đập vội càng giục giã tôi hơn nữa.
Tôi nghĩ tôi chạy không mất quá tám mươi giây. Dám chắc thời gian đó là kỉ lục. Tuy nhiên, tôi vẫn đến muộn.
Yuji ôm bụng nằm gục trên nền đất. Bênh cạnh đó là Thịt Xay hằm hằm đứng chống nạnh. Con Trash đang nhằm vào cổ họng Thịt Xay ở vị trí cách hai người khoảng ba mét.