Nhận ra tôi, Thịt Xay bèn quay sang. Lợi dụng sơ hở của hắn, con Trash lao lên, toàn bộ đều xảy ra cùng một lúc.
Thịt Xay phản ứng mau lẹ một cách đáng ngạc nhiên so với thân hình đồ sộ. Mà không, điều này có lẽ nên được xem xét một cách tương đối, đơn giản là hành động của con Trash chậm chạp hơn hắn ta. Con Trash cũng đã già, hơn nữa có lẽ nó không quen với hoạt động tấn công.
Cánh tay to lớn của Thịt Xay vung ra (một cú vung tay thiếu sự sắc bén, phù hợp với cầu thủ bắt bóng số tám), bằng một cú đánh trúng phóc, hắn đấm bay con Trash lên không trung. Con vật văng đi một khoảng xa không thể tưởng tượng nổi, đập vào thân cây thông đỏ rồi rơi bịch xuống nền đất. Nó cất tiếng “Huýt!” đầy ngạc nhiên về cú bay của mình, rồi cứ thế nằm yên.
Đối với Thịt Xay, đó có lẽ là cú đánh đỉnh nhất trong cuộc đời hắn. Hắn ta nhìn trân trân vào cánh tay mình với vẻ mặt như không thể nào tin nổi.
Tôi ứa nước mắt. Thật lòng mà nói, lí do lớn nhất là do tôi quá sợ hãi. Từ trước đến nay tôi chưa từng tận mắt chứng kiến pha bạo lực nào như thế. Mặc dù tôi biết con người sử dụng bạo lực như khi mục sở thị thì cảnh tượng đó quá tàn bạo. Nó chứa đựng sự độc địa làm đau lồng ngực và ác ý lộ liễu làm mềm nhũn trái tim.
Lí do khiến tôi khóc còn bao gồm cả sự tức giận. Cả khi tức giận thì con người ta cũng chảy nước mắt. Chỉ có điều tôi là kẻ không có duyên với sự kích động. Giả sử vì tức giận quá, không kiềm chế được bản thâm mà lao ra thì có lẽ mọi chuyện đã đơn giản hơn nhiều.
Việc dấn thân vào một cuộc chiến ta không có cơ may thắng, nếu không phải là hành động tự hủy hoại bản thân thì cần phải có một năng lượng kha khá. Tôi có nỗi sợ hãi bản năng đối với sự đau đớn, thậm chí cả nỗi “sợ chết” tuy nhỏ nhưng cũng nhen nhóm trong đầu.
Mặc dầu vậy, việc tôi đi về phía Thịt Xay là vì tôi muốn chứng mình cho bản thân mình thấy chứ không phải bấy kì ai khác. Rằng tôi là kẻ có thể trở nên dũng cảm vì bạn bè.
Trước hết tôi chỉ còn cách làm hắn mất tập trung. Đó là lợi thế duy nhất tôi có được. Vì vậy, tôi do dự trong khoảng thời gian tối thiểu rồi đột ngột lao vào. Người ngoài nhìn vào có lẽ cho rằng đó là hành động vì tức giận. Nhanh đến mức như vậy.
So với con Trash thì tôi khỏe hơn nhiều, hơn nữa cả tốc độ tôi cũng khá vượt trội. Tuy nhiên chẳng có gì khác nhau trong việc cả hai đều không quen với chuyện ẩu đả. Nếu tôi hạ thấp trọng tâm hơn nữa thì chắc chắn cú đánh sẽ có tác dụng hơn nhiều, chỉ có điều lúc nghĩ ra được thì đã quá muộn. Kể ra nếu xét về ba mươi kilogram chênh lệch trọng lượng cơ thể thì cú đạp cao của tôi cũng không phải dạng vừa. Đang cảm giác như có thứ gì mềm mềm hôi thối bao bọc xung quanh thì tôi cảm nhận được thân hình đông cứng của Thịt Xay và bị đẩy ngược trở lại như vừa chạm phải bộ phận giảm xóc, nhưng không đau như tôi tưởng.
Tôi giật lui về sau khoảng ba bước rồi cứ thế ngã đập mông xuống đất. Thân hình to lớn của Thịt Xay lảo đảo nhưng tay thì bám được vào cây thông đỏ, may mắn không ngã.
“Mày…” Thịt Xay nhìn xuống tôi, trong ánh mắt thấp thoáng màu sắc của sự mệt mỏi. Hắn đã chán ngấy rồi. Chán cả bạo lực lẫn việc phải nhìn kẻ bị hắn làm tổn thương. Đối với hắn, tôi chỉ là công việc vớ vẩn buộc phải làm thêm giờ, là thứ đồ ăn bổ sung sau cùng khi đã no xôi chán chè.
Dù vậy Thịt Xay vẫn chỉnh trang lại tư thế đoạn tiến về phía tôi. Dẫu sao thì Thịt Xay cũng là một kẻ trung thực dù không rõ là trung thực về điều gì.
Tôi giật lui đặng trốn khỏi hắn, nhưng ngay lập tức bị đống rác chặn lối. Thịt Xay vừa thở hồng hộc vừa đuổi đến trước mặt tôi. Trong tình trạng mất lợi thế tấn công bất ngờ này, tôi không còn cơ hội thắng. Ý chí đấu tranh bừng lên một cách miễn cưỡng giờ cũng đã héo hon, khô quắt. Tuy nhiên lòng tự tôn của tôi không cho phép tôi thua trắng trong trận này. Tôi khua khoắng tay ra sau kiếm tìm thứ gì đó có thể dùng làm vũ khí thích hợp. Sờ phải một vật, tôi nhặt đại lên. Thịt Xay tung một cú đá nhằm vào ngực tôi. Tôi lăn sang ngang và may mắn tránh được, đoạn tôi ném thứ tôi cầm trên tay vào hắn.
Đó là đầu một cái vòi sen cũ rích đã đổi màu.
Tôi trở nên rầu rĩ. Cái vòi sen đấy thì là được gì cơ chứ? Điều này có khả năng sẽ trở thành một màn hài hước hữu dụng, tuy nhiên Thịt Xay không hề cười. Tất nhiên tôi cũng không cười. Và rồi mắt tôi lại ngấn lệ.
Thịt Xay từ tốn chỉnh lại góc độ và đúng vào khoảnh khắc hắn định tung ra cú đá tiếp theo thì Karin xuất hiện đột ngột như ảo ảnh. Cô nàng xen vào giữa hai chúng tôi, đập cán chổi lau nhà vào cái đùi mập mạp của Thịt Xay. Một cú xuất sắc thật sự. Một âm thanh dấp dính vang lên, Thịt Xay hét lên ầm ĩ. Hắn co một chân lên, lùi lại phía sau rồi tựa lưng vào thân cây thông đỏ, thở hồng hộc.
“Thịt Xay, mày đã làm gì Yuji?” Tay cầm cán chổi lau nhà, Karin vừa đe dọa vừa nhìn Yuji đang co quắp trên nền đất.
“Có làm gì đâu.” Thịt Xay trả lời với vẻ chán nản. “Chẳng làm gì cả.”
Hắn ta thở mạnh, đứng thẳng người lên, đoạn rời đi như thể mọi việc đã xong xuôi.
“Này!”
Nghe tiếng Karin, hắn quay lưng lại nhìn với ánh mắt như buồn ngủ, “Chỉ là đập đầu vào nhau thôi mà. Cộp một cái thôi.”
Nói xong, hắn xoa xoa cái đùi mập rồi mất hút trên con đường quanh co. Karin không buồn đuổi theo Thịt Xay, buông cây chổi trên tay rồi chạy lại chỗ Yuji. “Yuji, cậu có sao không?”
Cô đỡ nửa người cậu dậy. Yuji ho dữ dội, “… Không sao. Chủ yếu là… con Trash.”
Trong lúc đó, tôi đang ẵm con Trash lên khỏi bãi cỏ. Từ sâu trong bộ lông xù, con Trash ngước đôi mắt buồn thảm nhìn tôi, cố hỏi mấy lần bằng cái giọng yếu ớt “Huýt?,” tôi trả lời “Không sao đâu.” Thế nhưng tôi nhận ra rằng mọi chuyện không hề ổn. Nó đã đập mạnh nửa thân sau vào thân cây thông đỏ. Chân sau bị bẻ cong thành hình dạng kì dị, máu đỏ bê bết trên lưng bộ lông xù.
Tôi đi đến chỗ Yuji, vẫn ẵm con Trash, quỳ gối xuống nền đất, để mặt con Trash ngang tầm với mặt Yuji.
“Trash, mày không sao chứ?” Yuji luồn bàn tay nhỏ nhắn vào dưới cằm Trash. Con chó vẫn hỏi chúng tôi bằng cái giọng như thì thầm, “Huýt huýt?” (Tại sao, tại sao?)
Yuji tiếp tục ho dữ dội, rồi đột ngột nôn thốc nôn tháo. Chất nôn bắn tung tóe vào cánh tay và cả ngực chiếc áo quân đội của Karin. Cô nàng vô cùng lo lắng, xoa nhẹ lưng Yuji. “Cậu có sao không?”
“Hơi,” Yuji gật đầu trong nước mắt. “Tớ bị Thịt Xay thụi vào bụng. Từ đó đến giờ… tớ khó chịu. Tớ xin lỗi,” cậu nói. “Tớ làm bẩn cậu rồi.”
“Bẩn đâu mà bẩn, không sao hết.” Quả thật Karin không hề để ý đến điều đó. “Yuji chẳng có gì là bẩn cả. Thứ bẩn thỉu là máu chảy trong người bọn nó.”
Yuji run rẩy như bị ớn lạnh.
“Karin,” cậu cất tiếng gọi.
“Gì cơ?”
“Cậu không được trả thù đâu.”
Mặt Karin méo xệch, “Nó khiến Yuji thế này… hơn nữa… hơn nữa, cả con Trash rồi không biết sẽ ra sao, cậu không thấy à?”
Nhận ra mình vừa được gọi tên, Trash lại cất giọng như tiếng gió thổi xuyên qua ống thủy tinh, “Huýt?”
“Tớ biết mà,” Yuji đáp. “Thế nhưng không được. Tớ chán bạo lực lắm rồi. Tớ không biết nó lại là thứ kinh khủng thế.” Cậu đưa tay lau khóe miệng dính chất nôn, “Tớ không muốn các cậu làm thế. Hãy hiểu cho tớ.”
Karin nhìn tôi như định hỏi điều gì. Tôi im lặng gật đầu thay cho câu trả lời.
“OK, tớ hiểu rồi.” Cô nàng nói. “Bạo lực đến đây là kết thúc.”
Nghe Karin nói vậy, gương mặt Yuji trở nên nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
“Nào,” Karin kiềm chế sự tức giận, hỏi Yuji bằng giọng nhẹ nhàng. “Cậu cử động được không? Trước mắt phải mau chóng đến bệnh viện.”
Yuji chống tay xuống đất định tự mình đứng dậy. Thế nhưng bỗng dưng mặt cậu méo xệch, miệng mở thành hình chữ O đoạn kêu lên không thành tiếng. Thấy vậy Karin bèn gọi, “Satoshi, nhờ cậu được không?”
“Được,” tôi gật đầu. “Vậy còn Trash nhờ cậu nhé.”
“Ừ. Mình tớ không đủ sức.”
Tôi giao con Trash cho Karin đoạn từ từ đưa Yuji lên lưng một cách thận trọng. Sau đó chúng tôi nhẹ nhàng bước đi.
“Xin lỗi cậu.” Yuji nói trên lưng tôi. Thứ mùi hoi hoi kèm vị chua gắt xộc vào khoang mũi tôi.
“Không có gì,” tôi trả lời. “Cậu đừng bận tâm. Mặc dù tớ không biết cậu đang nói về điều gì.”
“Ừ.”
Karin hai tây ôm con Trash đi bên cạnh chúng tôi.
“Chuyện gì xảy ra thế?” Cô nàng hỏi.
“Đúng như Thịt Xay nói mà.” Yuji trả lời Karin bằng giọng yếu ớt. “Đụng vào nhau thôi. Đế giày của Thịt Xay và bụng tớ.”
Chúng tôi không thể cười nổi trước cố gắng pha trò của Yuji.
“Bình thường hắn đâu có chạy đến chỗ đó.”
Nghe tôi nói vậy, Yuji suy nghĩ một lát rồi trả lời, “Chắc là việc hắn chạy tắt đã bị bại lộ. Vậy nên mới bị phạt chạy đến chỗ xa đó.”
“Cậu không nhận ra à?”
“Tớ cũng không ngờ là hắn lại chạy đến tận chỗ ấy.”
Vả lại, một khi Yuji đang quan sát đống rác mà cậu ta thích thú thì sẽ chẳng nghe thấy gì xung quanh. Giống hệt con thỏ cụp tai.
Đi được một lát, tôi hỏi, “Cậu đau không?”
“Một chút thôi,” Yuji trả lời. “Tớ lo lắng cho con Trash hơn. Có vẻ như xương của nó bị gãy.”
“Không sao đâu. Chắc chắn nó sẽ khỏi.”
Yuji im lặng. Điều cậu cần không phải an ủi mà là sự thực. Tiếp đó, cậu đột nhiên thay đổi tâm trạng rồi bảo tôi, “Satoshi, cậu dũng cảm quá. Cậu oai phong xuất hiện, tớ vui lắm ấy.”
“Cơ mà tớ có làm được việc gì đâu. Chẳng nên làm những việc mình không quen làm nhỉ. Rút cuộc tớ cũng chỉ là giải pháp chữa cháy cho đến khi Karin xuất hiện thôi.”
“Làm gì có chuyện đó chứ.”
Karin xen vào giữa hai chúng tôi, “Satoshi, tớ thay đổi cách nhìn về cậu rồi. Trông cậu thật ngầu. Nhất là,” cô nàng cười ranh mãnh, “vũ khí trên tay lại là đầu của cái vòi sen.”
“Hả, cái gì?” Yuji hỏi. “Tớ không nhìn thấy.”
“Một loại vũ khí hoàn hảo đấy. Tia sáng… vòi sen.”
Tôi cúi gằm xuống, mặt đỏ bừng, “Chẳng sao. Đằng nào thì tớ cũng chỉ là đội tấu hài mở màn thôi mà.”
“Không, không, cơ mà nhé,” Karin quay lại giọng nói nghiêm túc. “Thực sự là trông cậu ngầu lắm. Làm tớ nóng hết cả người.”
“Cái đó, ừ thì…”
Tôi nói với giọng hời hợt nhằm giấu vẻ ngượng ngùng, thực sự thì tôi đang rất vui. Tôi vui vì chính Karin chứ không phải ai khác công nhận điều đó.
“Tớ đã bảo không phải nói dối mà. Tin tớ đi.”
“Ừ, tớ tin, cảm ơn cậu.”
“Không có chi.”
Cứ thế chúng tôi tiếp tục trò chuyện với những lời động viên, an ủi lẫn nhau. Thế nhưng… Quả nhiên hiện thực khốc liệt không thể làm gì được.
Vết thương của Yuji không quá nghiêm trọng. Bầm tím và xây xát. Nôn được ra nên cảm giác khó chịu rồi cũng hết.
Phần nhiều tính chất nghiêm trọng nằm ở con Trash. Xương hông của nó bị gãy. Khung xương bẻ theo một hình gấp khúc phức tạp mà trong đó toàn bộ các mảnh đều rạn nứt. Xương chân sau cũng bị gãy, nội tạng bị tổn thương không nhỏ. Thậm chí chúng tôi còn biết thêm rằng con Trash mắc chứng đục thủy tinh thể đang phát triển khá nhanh và bị viêm mủ da toàn thân. Bác sĩ thú ý ở bệnh viện chúng tôi đến nói rằng “Không chừa một chỗ nào,” rồi khịt khịt mũi. “Bệnh lan ra toàn thân không chừa một chỗ nào.”