nh như thế, trên mặt nhất thời lúc xanh, lúc trắng, đáy lòng lại biết rõ bản thân võ công không bằng hắn, căn bản không có ích gì, chỉ có thể căm hận ngoan độc nói: “Huyền Thương, một ngày nào đó ngươi sẽ hối hận!”
Dứt lời, giận dữ xoay người rời đi, trong chớp mắt, bóng dáng lửa đỏ liền biến mất trong bóng đêm.
Nhưng mà nàng rời đi vẫn chưa làm cho Huyền Thương buông lỏng, ngược lại tinh thần, cơ bắp đều hoàn toàn căng cứng, bởi vì hắn nhìn thấy một bóng dáng cao gầy như quỷ mỵ bỗng nhiên xuất hiện ngoài cửa.
“Huyền Thương, ta nên cảm tạ ngươi không có ý đồ thương tổn Đồ đại tiểu thư, bởi vì, cô ta thật sự không đáng trở thành nguyên nhân để ta động thủ.” Giọng nói lười biếng xuất từ trong miệng nam nhân cao gầy, tựa hồ có chút phiền chán.
“Huyền Dạ, không phải nghĩa phụ phái ngươi tới giết ta sao?” Ánh mắt lạnh lùng không chớp chút nào chằm chằm theo dõi hắn, Huyền Thương lạnh giọng hỏi. Hiện tại người trong Huyền Cực Môn không phải đều nghe lệnh nghĩa phụ, muốn lấy tính mạng của hắn sao?
Nghe vậy, Huyền Dạ đột nhiên nở nụ cười. “Huyền Thương, nếu ta muốn giết ngươi, tuyệt không phải do lệnh nghĩa phụ, mà là hai người chúng ta một ngày nào đó phải tranh thắng bại! Ngươi có biết, sau năm chín tuổi, chúng ta chưa từng giao thủ, ta vẫn rất muốn biết những năm gần đây, ngươi và ta rốt cuộc ai hơn ai kém?”
Dừng một chút, sau khi hứng thú sâu sắc dò xét hắn, đột nhiên xoay người chậm rãi bước đi dưới ánh trăng, trong giọng nói lười biếng mệt mỏi ẩn chứa sự đồng tình như có như không, phiêu lãng bay bềnh bồng dưới bầu trời đêm. “Bị Đồ đại tiểu thư thích là chỗ ngươi xui xẻo hơn ta! Ngươi gặp vận rủi như thế, đêm nay nếu cùng ngươi động thủ, thắng cũng không vinh dự, ngày khác có duyên lại giao thủ đi......”
Nghe giọng nói biếng nhác không biết là nói đùa hay chế giễu dần dần đi xa, chung quanh không có tiếng động, Huyền Thương đột nhiên có cảm giác bị thương hại quái dị.
Thật lạ! Được Huyền Dạ từ nhỏ vừa là địch vừa là bạn thông cảm...... Thật không biết nên có phản ứng gì! Có điều hắn bỏ đi, quả thật làm cho người ta thở phào nhẹ nhõm!
Đang lúc Huyền Thương âm thầm ngẫm nghĩ, Nam Cung Dịch từ trong lời nói của bọn họ phát hiện một chút dấu vết vẻ mặt quỷ dị nhìn y......
Huyền Cực Môn?
Bị đuổi giết?
Hiện tại người bị Huyền Cực Môn dốc toàn lực muốn lấy đầu tới tay là sát thủ đồng môn ngày xưa của bọn họ -- “Câu Hồn Tu La”, chẳng lẽ...... Ha ha, nếu thật sự là như thế, vậy có nghĩa mắt mình thật sự rất tốt, liếc mắt một cái liền nhìn trúng một người đặc biệt vô cùng như vậy làm nghĩa đệ.
Để chứng thật phán đoán của mình là đúng, Nam Cung Dịch vẻ mặt ôn nhã cười, hỏi rất nhẹ nhàng. “Thương đệ, cảm giác con người trị giá vạn lượng hoàng kim là như thế nào?”
Hắn đoán ra thân phận mình! Thâm trầm dò xét hắn, tay Huyền Thương lặng lẽ cầm chuôi kiếm giắt bên hông, không khí nháy mắt đông lạnh.
“Thương......” Bị hắn ôm trong ngực, A Tô trên mặt cũng có vẻ bất an.
“Ha ha...... Đừng khẩn trương!” Liếc nhìn bàn tay to cầm kiếm của hắn, Nam Cung Dịch vẫn như cũ vẻ mặt thoải mái, đáy mắt chỉ có ý cười. “Nam Cung Dịch ta cùng người kết giao, từ trước đến nay đều không quan tâm đối phương thân phận ra sao! Hơn nữa, con mình có bị chốc đầu cũng là tốt, nghĩa đệ nhà mình đương nhiên phải bênh vực! Ta chưa từng nghĩ tới muốn bỏ đệ a!”
Aiz...... Nghĩa huynh tốt như hắn chắc đã tuyệt chủng rồi, Thương đệ nếu biết hàng nên quý trọng mới phải!
Nghe vậy, A Tô cảm thấy thả lỏng, nhịn không được nở nụ cười, bất an trên mặt biến mất. A...... Nàng biết mà, Nam Cung đại ca đối với Huyền Thương thực sự rất tốt!
Mà Huyền Thương lại nặng nề theo dõi y, giống giống như đang quan sát xem lời Nam Cung Dịch nói là thật hay giả. Thẳng đến khi cùng ánh mắt đối diện thản nhiên nhìn hắn thật lâu sau, bàn tay rốt cục cũng buông chuôi kiếm ra, tiếng hừ lạnh nhàn nhạt vang lên, “Nói nhảm thật nhiều!”
“Nói nhảm?” Một mảnh chân tình bị chó cắn, Nam Cung Dịch đang muốn kháng nghị hết sức, Huyền Thương lại mở miệng --
“’Người vợ của bạn’ ngươi đến tột cùng là khi nào tới?” Hắn cùng A Tô ở chỗ này càng lâu, không chỉ đối với bọn họ bất lợi, cũng tăng thêm phiền toái cho Nam Cung Dịch!
Nam Cung Dịch này tuy rằng nói nhảm quá nhiều, trong ngoài không đồng nhất, nhưng...... Là người cũng không tệ lắm, bọn họ không nên liên lụy của hắn.
“Một hai ngày nữa! Ta cũng không chắc......”
“Thiếu gia...... Thiếu gia......”
Nam Cung Dịch nói chưa hết lời, tiếng gọi liên tiếp đột nhiên từ phương xa dần dần đến gần, cuối cùng, một tên nô bộc thở phì phò chạy vào trong phòng, miệng còn không ngừng gọi người.
“Thở trước đi! Có chuyện gì từ từ nói.” Nam Cung Dịch ôn nhã mỉm cười, tự nhận là chủ tử tốt biết thương hạ nhân.
Hít thở sâu, nô bộc nhếch miệng cười, lập tức lớn tiếng nói: “Thiếu gia, khách quý ngài phân phó nếu đến thăm phủ chúng ta liền nhanh chóng thông báo cho ngài biết, hiện đang ở đại sảnh chờ ngài!”