“Lần này miệng vết thương của huynh thật dài thật sâu!” Vội vàng giúp thiếu niên bôi thuốc chữa thương, tiểu cô nương mười tuổi đột nhiên xúc động đến muốn khóc.
“Không có gì đáng ngại!” Thiếu niên mười lăm tuổi mở rộng quần áo nửa người trên, mặc tiểu cô nương tiến hành bôi thuốc băng bó miệng vết thương sâu trước ngực mình, khuôn mặt tuấn dật trầm ổn không chút dao động. “Lần đầu tiên làm nhiệm vụ, có thể hoàn thành sứ mệnh còn sống trở về, xem như không tệ!”
“Huyền Thương ca ca, muội không thích nhìn huynh bị thương.” Tiểu cô nương thấp giọng nói, mơ hồ sắp khóc.
Ánh nhìn ngưng đọng như đang suy nghĩ điều gì, thiếu niên gật đầu đáp ứng. “Được! Về sau ta sẽ cố hết sức không để bị thương.”
“Ừm!” Được câu trả lời chắc chắn, tiểu cô nương lúc này mới rưng rưng cười rạng rỡ, sau khi cẩn thận vì hắn băng bó vết thương, đột nhiên tò mò hỏi: “Huyền Thương ca ca, sinh nhật huynh là ngày nào?”
“Không biết!” Thản nhiên, gương mặt thiếu niên không chút gợn sóng.
“Sao lại không biết?” Tiểu cô nương kinh ngạc vội la lên: “Ngay cả A Tô cũng có sinh nhật mà!”
“Ta là cô nhi được nhặt về, làm sao biết sinh nhật mình?” Thiếu niên trầm tĩnh nói, không chút phật lòng.
“A!” Tiểu cô nương khẽ kêu, lập tức khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, ngượng ngùng nói: “Cha mẹ A Tô tuy rằng đều đã chết, nhưng đại nương ở trong bếp đối tốt với A Tô, giúp A Tô làm sinh nhật! Huyền Thương ca ca, ngày mai là sinh nhật A Tô, đại nương làm bếp sẽ nấu bát mì thọ chúc mừng cho A Tô, cái kia...... Cái kia......”
“Hửm?”
Rụt rè cười, cố lấy dũng khí nói tiếp: “Huynh, huynh muốn có cùng ngày sinh nhật với A Tô hay không? Bát mì thọ kia, A Tô bưng tới cùng huynh ăn, được không?”
Chưa bao giờ từng có người quan tâm hắn có sinh nhật hay không, trong nội tâm thiếu niên không khỏi lặng lẽ lướt qua một cỗ thuỷ triều ấm áp, đôi mắt đen sâu nhìn nàng thật lâu, cuối cùng, đôi môi xinh đẹp đột nhiên nở nụ cười mê người.
“Được!”
******************************
Hậu viện rộng lớn, hơn mười tân tú của các các đại môn phái có danh hiệu trên giang hồ đều tề tụ trong lương đình, thân thiện trò chuyện với nhau, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía hai bóng người đang tỷ thí trên cỏ, thảo luận ưu khuyết điểm của chiêu thức của song phương.
Khác hẳn với sự náo nhiệt trong lương đình, cách lương đình không xa dưới gốc đại thụ có ba bóng người đang đứng trầm tĩnh quan sát tỷ võ.
“Quái! Hai vị bên cạnh Nam Cung huynh kia là ai? Sao không giới thiệu cho chúng ta làm quen, lại đứng dưới gốc cây vậy?” Rốt cục, trong đám người sôi nổi cười nói, Lâm Nhạc Bình -- đệ tử Điểm Thương phái, ngoại hiệu “Ngọc Diện kiếm khách” mắt sắc phát hiện.
“Ai nha! Đôi vợ chồng kia mấy ngày trước ta có gặp qua, là khách sống một mình ở ‘Tuyết Tùng Viện’. Nghe hạ nhân nói ngày thường cũng không quan tâm tới người khác, hơn nữa người nam kia lại lạnh lùng, không ngờ Nam Cung đại ca chịu được, không chút so đo mà dối đãi, đúng ngày liền hỏi han ân cần, nhiệt tình quan tâm.” Xinh đẹp bức người, nữ đệ tử của Hoa Sơn phái -- Thượng Quan Tử Yến đối với Nam Cung Dịch có lòng ngưỡng mộ mơ hồ có chút không vui nói.
Mấy ngày nay, Nam Cung Dịch rảnh rỗi liền đến “Tuyết Tùng Viện” tìm bọn họ, liên lụy nàng tìm không được cơ hội để thân cận với người trong lòng.
“Ra vẻ như vậy sao? Đến tột cùng là có bản lãnh gì mà khiến Nam Cung huynh đối đãi đặc biệt như thế?”
“Còn không phải sao! Thật đúng là làm người ta tò mò!”
“Nếu thực sự có bản lãnh, tại hạ cũng muốn cùng luận bàn một phen!”
“Cũng không biết là môn phái gì, có danh hiệu gì?”
Trong lúc nhất thời, trong lương đình tiếng tò mò nghị luận không dứt bên tai, cuối cùng, có người tiếng đề nghị --
“Nếu mọi người muốn biết như vậy, tiến đến kết bạn không phải được sao!”
Lời vừa nói ra, mọi người nhìn nhau, trong lòng tâm tư giống nhau, lập tức không cần nói rõ, một đám người liền ăn ý chậm rãi đi về phía ba người dưới đại thụ hạ.
***
Một chỗ khác, dưới đại thụ --
Nhìn hai bóng người triền đấu trên cỏ, Huyền Thương mặt không chút thay đổi, chỉ chốc lát sau, hắn đột nhiên tâm sinh phiền chán. “A Tô, chúng ta trở về!”
A Tô chỉ nghe tiếng đao kiếm giao kích leng keng, nhìn không thấy thân thủ hai người giao đấu nghe vậy có chút kinh ngạc, đang muốn hỏi hắn vừa mới đến vì sao lại vội vã đi, Nam Cung Dịch đã mở miệng trước --
“Thương đệ, sao vừa xem tới đã muốn đi?” Trong tiếng cười tựa hồ ẩn ẩn biết nguyên nhân vì sao y không thèm xem, chính là biết rõ còn cố hỏi.
“Chỉ có mã ngoài, khoa chân múa tay, xem nhiều cũng vô dụng!” Lạnh lùng dò xét, Huyền Thương thản nhiên tung một lời bình ngoan độc cũng là sự thật. Cái loại chiêu thức đẹp mắt xinh đẹp nhưng không thực dụng này, nếu thật sự gặp gỡ địch thủ, chỉ có kết cục đi gặp Diêm Vương trước thời hạn mà thôi.
Hiện nay tân tú các đại môn phái chỉ có thực lực như vậy sao? Thật khiến cho người ta muốn lắc đầu, thúc giục các môn phái mau mau đem đệ tử nhà mình chạy khắp các nơi trên giang hồ triệu hồi, đóng cửa khổ luyện ba, năm năm hãy cho ra ngoài!
Thiếu chút nữa cười to ra tiếng, Nam Cung Dịch tuy biết sự thật, cũng không thể không biết xấu hổ nói thẳng giống y vậy, chỉ có thể cố nén buồn cười. Dù sao, hắn thân là chủ nhân, không thể cười nhạo khách nhân trong phủ học nghệ không tinh, chỉ biết ỷ vào uy danh của môn phái để hành tẩu giang hồ.
“Thương!” Nhẹ giọng khiển trách, A Tô vừa bực mình vừa buồn cười, cực kì ngượng ngùng. Aiz...... Nam nhân này nếu không phải không buồn hé răng, thì chính là nói không đúng lúc, thật sự là không có cách gì với huynh ấy!
Đối mặt nàng khiển trách, lại nhìn thấy vẻ mặt buồn cười của Nam Cung Dịch, Huyền Thương không phát hiện mình có gì sai, ngược lại bắt đầu hoài nghi...... Nam Cung Dịch này ai đến cũng không cự tuyệt, thực khách cả nhà, ngay cả cái loại “võ lâm tân tú” trình độ này cũng thân thiện cho bọn họ ở trong phủ làm khách, ngoài mặt giống như hiếu khách, kết giao rộng rãi, kỳ thật là muốn chế giễu sao?
Không biết vì sao, hắn đột nhiên mãnh liệt có loại cảm giác này.
Đang lúc Nam Cung Dịch buồn cười, A Tô vạn phần áy náy, Huyền Thương lòng tràn đầy hoài nghi, từ lương đình đại quân đã rừng rực mà đến, liền ngay cả hai “tân tú” vừa so võ xong kia, hơi thở còn có chút không xong cũng không hiểu vì sao lại gia nhập trong hàng ngũ.
“Nam Cung huynh, hai vị này là?” Đệ tử Điểm Thương phái “Ngọc Diện kiếm khách” Lâm Nhạc Bình dẫn đầu đặt câu hỏi, đáy mắt rõ ràng có hiếu kì.
“Huyền Thương, nghĩa đệ kết bái của ta, còn vị cô nương này là phu nhân của nghĩa đệ ta.” Nam Cung Dịch tao nhã mỉm cười giới thiệu.
Nghĩa đệ? Mọi người nghe vậy không khỏi hai mặt nhìn nhau, trong lòng đối với nam nhân lạnh lùng trước mắt này càng thêm tò mò! Phải biết rằng, Nam Cung Dịch tuy rằng kết giao rộng rãi lại hiếu khách, võ lâm danh nhân trong phủ nhiều như nước chảy, thanh danh trên giang hồ cực cao, rất nhiều người mở miệng xưng huynh gọi đệ, đều muốn cùng hắn kết nghĩa kim lan, để đề cao địa vị của mình trên giang hồ, nhưng chưa từng nghe qua hắn cùng ai chân chính kết bái, nhưng hôm nay, người này đã xuất hiện!
Đến tột cùng nam nhân tên Huyền Thương này có bản lĩnh cao cường gì, làm cho Nam Cung Dịch thưởng thức như thế, còn cùng hắn kết nghĩa làm huynh đệ? Người được Nam Cung Dịch chấp nhận, tương đương có hơn một nửa giang hồ chấp nhận!
Đang lúc mọi người vừa kinh ngạc lại nhịn không được yêu thích và ngưỡng mộ, Huyền Thương lại không thấy có chút vinh hạnh nào.
Kết bái nghĩa đệ? Không uống máu ăn thề, cũng không dâng hương báo trời đất, hắn cũng không thừa nhận! Đối với quan hệ người nào đó không biết xấu hổ áp đặt, hắn cũng lười phủ nhận, càng lười làm rõ, lập tức nắm tay A Tô, thái độ lãnh đạm ngay cả chào hỏi một tiếng cũng không, nắm tay người muốn đi.
“Chậm đã!” Bỗng dưng, Lâm Nhạc Bình một lòng muốn có thanh danh lớn hơn nữa ở giang hồ xông ra vươn tay ngăn cản, nghĩ rằng, đã là nghĩa đệ kết bái của Nam Cung Dịch, võ công khẳng định không tệ, chỉ cần mình đả bại hắn, không chỉ ở trước mặt mọi người có uy danh, truyền ra giang hồ lại càng nở mặt nở mày, thanh danh tăng vọt.
“Có việc?” Ngắn gọn hai chữ, ngữ điệu băng hàn làm mọi người nghe được không khỏi sởn cả gai óc.
Lâm Nhạc Bình trong lòng run lên, hàn ý từ đâu đó xông lên làm người ta sợ hãi, nhưng lại nghĩ đến trên giang hồ căn bản chưa từng nghe qua danh hiệu của “Huyền Thương” này, hẳn là cũng không phải nhân vật trụ cột gì, mà mình ở danh môn đại phái tập nghệ nhiều năm như vậy, sao có thể kém hơn nam nhân trước mắt?
Nghĩ đến đây, lá gan hắn lại lớn lên, cười lớn nói: “Tại hạ Lâm Nhạc Bình của ‘Điểm Thương phái’, luôn ham võ thành si, thấy bội kiếm trên người Huyền công tử, chắc hẳn có một thân võ nghệ, này đây muốn lãnh giáo Huyền công tử vài chiêu.”
Lời này nói thật hợp tình hợp lý, khó mà cự tuyệt, nhưng Huyền Thương chỉ lạnh lùng dò xét hắn, ngay cả hưởng ứng một tiếng cũng không, hất cánh tay cản trở, cất bước bỏ đi.
“Ngươi!” Cảm giác nhục nhã vì bị coi thường mãnh liệt xông lên ót, Lâm Nhạc Bình không kịp nghĩ nhiều, cánh tay vươn ra muốn bắt người, ai ngờ không biết là Huyền Thương động tác quá nhanh, hay là hắn võ công quá kém nhắm không chuẩn, một trảo này không bắt được Huyền Thương, lại bắt trúng cánh tay A Tô mờ mịt đi theo phía sau, đau đến nàng nhịn không được kêu lên.
Nghe tiếng, Huyền Thương nhanh chóng trở lại, kinh sợ một chưởng đánh vào bàn tay to tìm lầm mục tiêu của hắn, lắc mình bảo vệ A Tô, đồng thời tiếng nói như hàn băng lại vang lên. “Ta khuyên ngươi tốt nhất đừng đụng tới một sợi tóc của thê tử ta!”
Nếu không phải còn ở Nam Cung phủ đợi đại phu đã đến mà không muốn phát sinh nhiều chuyện, Lâm Nhạc Bình trước mắt này đã sớm đầu thân hai nơi.
Sớm từ những cử chỉ ngày thường mà thấy hắn cực kì thương yêu ái thê, Nam Cung Dịch bên cạnh thấy thế liền biết hắn rất giận, lập tức vội vàng ra mặt hoà giải. “Tin chắc Lâm thiếu hiệp chỉ là nhất thời thất thủ, không phải là cố ý, đừng nóng giận như vậy......”
“Ta, ta mới không thất thủ! Ta chính là cố ý làm như vậy, ép Huyền công tử cùng ta luận bàn một phen!” Đỏ mặt phủ nhận, Lâm Nhạc Bình tuyệt không thừa nhận, nếu không việc mình ngay cả bắt người cũng trúng sẽ truyền ra ngoài, chẳng phải danh dự mất hết, người giang hồ nghe thấy cười đến rụng răng sao! Kể từ đó, hắn sao còn có mặt mũi ở trên giang hồ?
Tên ngốc này, vì hắn giải vây còn không biết phối hợp! Nam Cung Dịch nhịn không được âm thầm thở dài.
“Là cố ý sao?” Nghe vậy, Huyền Thương bỗng dưng nở nụ cười lạnh. “Nếu các hạ có lòng luận bàn mãnh liệt như thế, tại hạ sẽ thanh toàn cho ngươi!” Dứt lời, đỡ A Tô ngồi xuống dưới tàng cây, cởi bội kiếm bên hông giao cho nàng.
Động tác này làm cho những người khác ở đây buồn bực khó hiểu, Lâm Nhạc Bình lại mở miệng chất vấn: “Không phải muốn luận bàn so kiếm, vì sao lại cởi bội kiếm xuống?”
Nghe vậy, ánh mắt Huyền Thương hiện lên vẻ quỷ dị lại sâu xa khó hiểu. “Kiếm của ta vừa ra liền muốn thấy máu, ngươi muốn nuôi nó à?”
Thật sự là vẻ mặt, ngữ điệu của hắn quá mức biến hoá kỳ lạ âm trầm, nhất thời làm cho Lâm Nhạc Bình chậm chạp không dám ti