“Cho ta xem ngọc bội này làm gì?” Trừng mắt nhìn ngọc bội xanh biếc trong tay Nam Cung Dịch, Huyền Thương cả người cứng lại, vẻ mặt máy móc không biểu lộ tình cảm, dưới đáy lòng mơ hồ có cái gì đó, bởi vì ngọc bội kia...... ngọc bội kia cùng khối từ nhỏ hắn mang ở trên người kia, cơ hồ không có sai biệt.
“Thương đệ......” Than khẽ, Nam Cung Dịch chặt chẽ theo dõi vẻ biến hóa trên mặt hắn. “Đệ nên hiểu dụng ý khi ta cho đệ xem khối ngọc bội này.”
“Không rõ!” Chém đinh chặt sắt, trực tiếp coi như không biết.
“Thương đệ!” Nhịn không được nhẹ trách móc, Nam Cung Dịch lật mặt sau của ngọc bội, mặt sau có khắc chữ “dịch”, cố nhịn tình cảm mãnh liệt trong lòng, thấp giọng nói: “Ngọc bội này là cha ta tự mình chạm khắc, khi ta vừa tròn trăng (đầy tháng), tự tay đeo lên cổ ta. Năm ta năm tuổi, vui sướng đón thêm một đệ đệ ruột, cha ta cũng điêu khắc một khối ngọc bội giống vậy cho đệ đệ, chính là khối mặt trái có khắc chữ ‘thương’.
“Nhưng mà, vào lúc em trai ta vừa tròn ba tuổi, cha ta cùng cả nhà đi thăm bạn bè, trên đường bị người ta trả thù, trong lúc hỗn loạn, cha ta mang theo ta, nương ta ôm đệ đệ chạy đi. Đến khi cha giải quyết kẻ địch xong, ở chung quanh tìm kiếm bọn họ, chỉ thấy nương ta đã chết trên vách núi, mà thân đệ ba tuổi kia của ta liền không thấy bóng dáng, chúng ta đã lần tìm cả ngọn núi, còn xuống vực xem xét, nhưng vẫn không tìm thấy.
“Từ đó về sau, ta cùng cha ta vẫn không buông tha hy vọng tìm đệ đệ về. Vài năm trước, khi cha ta lâm chung, trong lòng vẫn còn nhớ việc này.”
“Vậy...... thì sao hả?” Tay lặng lẽ nắm chặt, Huyền Thương vẫn như cũ chết không chịu nhận.
“Khối ngọc bội trên người đệ muội kia là từ nhỏ đệ đã mang ở trên người đúng không?” Mỉm cười, đôi mắt hơi ươn ướt. “Ngọc bội kia cùng khối trên người đệ đệ thất lạc từ nhỏ kia của ta giống nhau.”
“Chỉ dựa vào một khối ngọc bội cho rằng ta là em ruột đã thất lạc của ngươi?” Mày nhíu lại, Huyền Thương hừ lạnh làm rõ.
Buồn cười! Cách nhận người thân này không khỏi cũng quá tùy tiện rồi.
Lại nói, một sát thủ Huyền Cực Môn bồi dưỡng ra, sẽ là hậu nhân của Nam Cung thế gia vang danh giang hồ à? “Câu Hồn Tu La” cùng “võ lâm mạnh thường quân” hai người hoàn toàn khác biệt sẽ là huynh đệ ruột thịt? Nói ai cũng không tin! Nếu không đồng ý với A Tô cho dù không tin đến thế nào cũng phải nghe xong, hắn đã sớm phất tay áo chạy lấy người.
Biết hắn không có khả năng dễ dàng nhìn nhận, Nam Cung Dịch dứt khoát cùng hắn đối chất nghiệm chứng. “Thương đệ, đệ biết Đồ Bá Thiên nhặt đệ từ đâu về không?”
Ở đâu? Hơi sửng sốt, nhớ lại tựa hồ từng nghe Đồ Bá Thiên nhắc qua, Huyền Thương có chút không cam lòng, nhưng vẫn trả lời. “Tuyết Phong sơn.”
“Có thế chứ!” Mỉm cười, càng thêm xác định. “Nơi nhà ta bị kẻ địch vây khốn, ấu đệ thất lạc chính là Tuyết Phong sơn.”
“Có lẽ mọi chuyện đều là trùng hợp thôi!” Vịt chết vẫn mạnh miệng.
“Được! Cho dù mọi chuyện đều là trùng hợp, trên vai phải của em trai ta kia có một vết bớt hình mặt trăng......” Dừng một chút, nhìn trộm một cái, cười đến thật tao nhã vô hại. “Thương đệ, đệ không phải cũng có chứ?”
Nếu dám nói không có, liền thoát y chứng minh a!
Đâm trúng tử huyệt! Chết tiệt, hắn thực sự có!
Không lời nào để nói, Huyền Thương không buồn hé răng thật lâu sau, nghĩ đến mình là hậu nhân của Nam Cung thế gia mỗi người trên giang hồ đều tôn sùng, không khỏi có khí lạnh vọt lên.
“Làm sao vậy? Thực sự có?” Cười thật vui vẻ, thật muốn nhào lên vừa khóc vừa kể lể huynh đệ thâm tình.
Đáng tiếc người nào đó “lòng dạ cứng rắn, không nhận người thân”, chỉ lạnh lùng hỏi: “Nói xong?”
“Xong rồi!” Mong đợi cảm động ôm nhau.
“Tốt lắm!” Cuối cùng cũng làm đúng lời hứa với A Tô, rốt cục cũng nghe người ta rầy rà xong rồi! Huyền Thương gật đầu, dưới sự ngạc nhiên của người nào đó, trực tiếp quay đầu chạy lấy người.
“A? Thương đệ...... Thương đệ...... Đệ còn chưa gọi ta một tiếng đại ca a......”
Do Nhậm Viên lấy cớ A Tô thân mình gầy yếu, thai nhi không ổn, phải điều dưỡng dài lâu, trải qua một phen thương thảo, cuối cùng mọi người quyết định A Tô vẫn là về Nam Cung phủ trước, thứ nhất có thể an tâm điều dưỡng thân thể, thứ hai có thể tiến hành trị mắt.
Vì thế đoàn người lại quay trở về Nam Cung phủ đệ, mà trong đó không chỉ có thêm Nhậm Viên đi chung, đương nhiên còn bao gồm cả tên thợ rèn nào đó khiến người ta chán ghét.
Dọc đường đi, bọn họ khiếp sợ nghe thấy một việc lớn làm người ta ngạc nhiên trên giang hồ -- Huyền Cực Môn bị giết, Đồ Bá Thiên đầu thân đôi ngả.
Đến tột cùng là người phương nào làm? Không có ai biết!
Dù sao vụ rắc rối không đầu mối này vẫn lan truyền ồn ào huyên náo trên giang hồ.
Chuyện này làm cho Nam Cung Dịch trong lòng không khỏi buồn bực. Dù sao đêm đó, mọi người chẳng qua chỉ quăng oanh thiên lôi, phá phòng ốc quấy nhiễu sự chú ý của người trong Huyền Cực Môn mà thôi, cũng không có giáp mặt giao chiến.
Nhưng mà, Huyền Thương nghe nói xong, trong lòng dĩ nhiên đã biết nhưng không nói gì thêm, chỉ thấy may mắn từ nay về sau, hắn cùng A Tô rốt cục cũng có thể sống những ngày bình thường.
Ngày hôm đó, mới trở lại Nam Cung phủ, còn chưa kịp thở một hơi, tên thợ rèn nào đó chuyên chọc phá người ta đã thì thầm, “Quái! Rõ ràng Viên nhi nhà ta trời sinh bát tự cùng Giang Nam không hợp, sao lại nguyện ý tới chỗ này ở hơn nửa năm chứ? Hại ta cũng phải theo đến, hơn nửa năm không có cách nào đúc kiếm.”
Xoa xoa cằm, Việt Nguyên trăm tư không thể giải.
“Rèn sắt, nếu huynh không muốn đến, có thể chạy trở về mà! Chúng ta chỉ mời lệnh phu nhân thôi, không gồm huynh trong đó!” Nam Cung Dịch cười vô hại, vẻ mặt tao nhã, nhưng lời trong miệng phun ra một chút cũng không nhã nhặn.
Nghe vậy, Việt Nguyên tính tình cổ quái ngược lại cười ha hả. “Lão Tử sẽ không cút, càng muốn ở lại nơi này của huynh làm thực khách!”
A...... Mỗi người đều nói hắn âm tình bất định khó lấy lòng, nhưng hắn lại rất thích ông bạn già Nam Cung Dịch này không nóng không lạnh chế giễu.
Hai nam nhân nhàm chán! Thờ ơ lạnh nhạt, Huyền Thương không để ý tới bọn họ, đỡ A Tô vào bên trong, chuẩn bị về “Tuyết Tùng viện” nghỉ ngơi, đột nhiên, một tiếng cười vui mừng đột nhiên vang lên --
“Thương đệ, ở lại quản lý nơi này, được không?” A...... Thấy hắn không có vẻ xa lạ như khách, quen thuộc, tự do hoạt động trong Nam Cung phủ, căn bản chính là đương gia nơi này mới có thể như thế a!
Nghe vậy, Huyền Thương thân mình bỗng dưng cứng đờ, cân nhắc xem rốt cuộc muốn tiếp tục đi vào, hay là nên đi đến khách điếm đây?
Đang lúc hắn nghiêm mặt suy xét, chỉ thấy A Tô cười vỗ vỗ hắn, không biết thấp giọng nói gì đó, cuối cùng hắn cứng ngắc ôm A Tô đi vào “Tuyết Tùng viện”, trực tiếp làm như không nghe thấy.
“Chậc! Huynh làm huynh trưởng như thế nào như vậy? Người ta căn bản không muốn nhận huynh đâu!” Cười to, Việt Nguyên không lưu tình chút nào trêu chọc bạn già. Về tin đồn thú vị người nào đó đau khổ vì không nhận được đệ đệ, mấy ngày qua, hắn đã đem ra trêu chọc ngày ba bữa rồi.
“Thương đệ nhà ta chỉ là xấu hổ, ngại đem tình cảm huynh đệ bày ra thôi!” Xem thường, rất muốn đá người nào đó trở về hang ổ của hắn, miễn cho ở chỗ này chướng mắt.
“Hai người từ từ chậm rãi tán gẫu, ta đi xem Huyền phu nhân.” Lắc đầu, Nhậm Viên không muốn để ý tới hai đại nam nhân này, cũng đi rồi.
“Thương, huynh thật sự không nhận Nam Cung đại ca à?” Trở lại phòng ở “Tuyết Tùng viện”, A Tô mới ngồi xuống ghế liền nhịn không được cười hỏi. “Hay là huynh không tin Nam Cung đại ca thật sự là thân nhân của huynh?”
Rót chén trà nóng cho nàng giải khát, Huyền Thương trầm mặc thật lâu, dường như suy nghĩ gì đó, cuối cùng cũng mở miệng. “Đột nhiên nhảy ra một người thân, cảm giác rất quái lạ! Ta không biết nên dùng thái độ gì để ở chung với hắn.”
Ngụ ý, xem như gián tiếp thừa nhận quan hệ của Nam Cung Dịch cùng hắn.
Biết hắn từ nhỏ ở Huyền Cực Môn, không có kinh nghiệm ở chung với người thân, A Tô không khỏi dịu dàng nói: “Hay dùng thái độ đối đãi với muội hoặc Tiết gia gia để đối đãi với Nam Cung đại ca là được!”
Nghĩ nghĩ, hắn vẫn lắc đầu. “Đó không giống nhau!”
Đối với nàng, là tình cảm từ nhỏ cùng tình yêu; Đối với Tiết gia gia, là tôn kính cùng cảm kích, tổng không thể bảo hắn dùng tình yêu, tôn kính, cảm kích để ở chung với Nam Cung Dịch chứ?
Hiểu rõ ràng tính tình của hắn, tình cảm cũng không dễ dàng phóng thích, cần thời gian đề tích lũy bồi dưỡng, A Tô đành phải mỉm cười, đưa ra yêu cầu thấp nhất. “Ít nhất đừng đối xử với Nam Cung đại ca lạnh như băng, hai người dù gì cũng là huynh đệ ruột thịt.”
“Ta cố hết sức!” Nhàn nhạt cười, Huyền Thương biết rõ Nam Cung Dịch là thật tâm đối tốt với hắn, chỉ là hắn còn cần chút thời gian để thích ứng tầng quan hệ mới này của hai người.
Nghe vậy, A Tô không khỏi nở nụ cười, đang muốn nói thêm gì nữa thì, ngoài cửa chợt truyền đến tiếng đập cửa.
“Ta đi mở cửa.” Đi lên mở cửa phòng, đã thấy Nhậm Viên mang theo hòm thuốc đến, Huyền Thương vội vàng mời nàng vào, miệng quan tâm hỏi, “Việt phu nhân, hôm nay sẽ bắt đầu khám bệnh sao?”
“Đúng vậy! Bắt đầu sớm một ngày, cũng sớm một ngày để Huyền phu nhân thấy lại ánh sáng.” Mỉm cười hưởng ứng, Nhậm Viên đi đến trước mặt A Tô, vạch mí mắt nàng coi một lúc lâu.
Không lâu, nàng từ hòm thuốc lấy ra một đóa “Lệ Nhãn Ngưng” Huyền Thương vất vả tìm về, sau khi đảo nát trong bát ngọc, lại lấy một ít vật dạng cao màu xanh trộn đều vào, cuối cùng đem thuốc mỡ này vẽ loạn trên mắt A Tô, lập tức cầm vải trắng sạch sẽ quấn quanh mắt.
“Như vậy là được?” Huyền Thương hỏi.
“Đúng vậy! Thuốc này còn phải đổi hai ba lần, đợi một tháng sau, mắt Huyền phu nhân hẳn là có thể nhìn thấy.” Cười giải thích, lại từ hòm thuốc lấy ra một đơn thuốc đã sớm viết xong cho hắn. “Còn nữa, phiền huynh cầm đơn thuốc này đến dược phòng bốc thuốc.”
“Đây là?” Hiện lên nghi ngờ.
“Thuốc bồi bổ cho Huyền phu nhân! Đối với cô ấy cùng thai nhi có ích rất lớn.” Nhậm Viên mặt không đổi sắc trả lời. Kỳ thật đơn thuốc kia là muốn giúp A Tô đối kháng với của độc tính“Huyết Đỗ Quyên”, có thể chống được tới khi sinh con.
“Ta lập tức đi!” Vừa nghe có ích với A Tô cùng con, Huyền Thương lập tức nhanh chóng ra cửa.
Thấy hắn trong nháy mắt đã không còn bóng dáng, Nhậm Viên không khỏi mỉm cười, mà khuôn mặt nhỏ nhắn quấn băng của A Tô lại nghiêm túc lên.
“Việt phu nhân, Thương huynh ấy đi rồi sao?”
“Sớm đã không thấy bóng người.”
“Như vậy nên mời Nam Cung đại ca đến một chuyến.”
“Đúng vậy!” Nhậm Viên gật đầu cười nhẹ, ra ngoài gọi tiểu nha hoàn lại, muốn nàng đi mời Nam Cung Dịch đến.
Không bao lâu, Nam Cung Dịch tâm tình sung sướng mà đến, nhưng chỉ qua thời gian một chén trà nhỏ, đã thấy hắn vẻ mặt ngưng trọng ra khỏi “Tuyết Tùng viện”, vội vàng đến viện có phần đông thực khách đang ở trong phủ.
Sau nửa canh giờ, phần đông thực khách vừa mới oanh tạc xong Huyền Cực Môn đều chuẩn bị rời khỏi Nam Cung phủ, theo bốn phương tám hướng mà đi.
Ban đêm, mọi vật yên tĩnh, đêm khuya vô cùng thanh vắng, ánh trăng nhàn nh