ếp lời, về phần những “võ lâm tân tú” khác thở cũng không dám thở mạnh, chỉ có A Tô vẫn như cũ khóe miệng thản nhiên mở nụ cười yếu ớt, mà Nam Cung Dịch lại bất đắc dĩ chờ xem kịch vui.
Thấy đối phương chần chờ không nói, Huyền Thương nụ cười bên khóe miệng càng sâu hơn, tiện tay bẻ một nhánh cây khô, phóng người một cái, đã ở xa xa trên bãi cỏ.
Không muốn để những người khác xem thường, Lâm Nhạc Bình cũng lướt ra, đi vào trên cỏ rút kiếm cùng hắn giằng co, trong miệng không vui quát: “Ngươi dùng cành khô cùng ta tỷ thí là xem thường ta sao?”
Huyền Thương không muốn nói nhảm lãng phí thời gian, thản nhiên hừ lạnh. “Ra chiêu đi!”
Cảm giác nhục nhã vì bị người xem thường lại nảy lên, Lâm Nhạc Bình không nói hai lời, đạot chiêu đánh ra, thoáng chốc, bóng kiếm tung bay đầy trời, dưới ánh mặt trời lóe ra trăm ngàn đóa hoa kiếm xinh đẹp huyền ảo, hư thật khó dò, đánh thẳng về phía Huyền Thương.
Nhưng mà, chỉ thấy Huyền Thương lạnh lùng cười, cành cây khô trong đám công kích phiền phức hoa lệ, nhìn như thong thả, kì thực nhanh như tia chớp lọt vào kiếm quang, tiện tay một chút, một chiêu, bóng kiếm xinh đẹp đầy trời nháy mắt trôi đi, chỉ để lại một chút ngân quang trên không trung, chốc lát đã cắm trên cỏ không ngừng lay động, mà nhánh cây khô trong tay đang để trên ngực kẻ đang dồn dập thở dốc.
“Ngươi hiểu chưa? Một chiêu của ta có thể giết ngươi!” Cười lạnh, ném cành khô đi, nháy mắt cắm ngay bên cạnh ngân kiếm còn chưa ngừng lay động.
Không để ý phần đông ánh mắt kinh nghi của “võ lâm tân tú”, Huyền Thương xoay người đi tới đại thụ nâng A Tô dậy, tự ý bỏ đi.
Ha ha, không hổ là nghĩa đệ hắn chủ động làm quen, võ nghệ quả nhiên tốt! Mỉm cười thầm nghĩ, Nam Cung Dịch quay đầu nhìn Lâm Nhạc Bình trên cỏ, chỉ thấy hắn sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, tựa hồ không dám tin tưởng mình bị nhất chiêu đánh bại.
Thời gian dùng cơm bận rộn đã qua, trong khách điếm chỉ có mấy bàn khách còn ngồi, khiến tiểu nhị trong điếm luôn bận rộn có thể tranh thủ thời gian nghỉ ngơi trong quầy.
Đột nhiên, một bóng dáng đỏ rực như lửa vào cửa, tiểu nhị ca mắt sắc, vội vàng ra đón, nhưng mới ngẩng đầu thấy rõ cô nương trước mắt dung mạo diễm lệ như mẫu đơn, lập tức sửng sờ tại chỗ..
“Nhìn cái gì? Còn nhìn, ta móc mắt ngươi!” Đồ Diễm Dao ngang ngược mắng mỏ, trong lòng vạn phần không vui. Đáng ghét! Vẻ đẹp bị tên tiểu nhị thô bỉ trừng mắt nhìn, tuyệt không vinh dự! Muốn nhìn, ít nhất cũng phải là nam tử giống Huyền Thương mới có tư cách thưởng thức dung mạo xinh đẹp của nàng!
“Tiểu, tiểu nhân không dám! Xin hỏi cô nương dùng cơm hay ở trọ?” Hoàn hồn trong tiếng mắng mỏ, tiểu nhị bị nàng ngang ngược hung hãn làm hoảng sợ, vội vàng gục đầu xuống không dám nhìn nữa, chỉ sợ gặp phải nữ la sát, trong lòng nhịn không được nói thầm -- cô nương này tuy đẹp, tính tình lại chua ngoa ngang ngược như thế, dọa chết người!
“Đều phải!” Hừ lạnh một tiếng, hào phóng quăng một thỏi vàng cho tiểu nhị, tự mình tìm vị trí dựa vào cửa sổ ngồi xuống, không kiên nhẫn ra lệnh: “Đem toàn bộ những món ngon nhất lên cho ta, mau!”
“Dạ! tiểu nhân lập tức đi, lập tức đi......” Tiếp được thỏi vàng thật, tiểu nhị cúi đầu khom lưng cười không ngớt. Buôn bán mà! Chỉ cần có tiền chính là lão đại, dù bị chọc tức nhiều hơn nữa cũng phải nhịn xuống!
Đang lúc tiểu nhị vừa mới xoay người lui ra, cửa tiệm lại có một bóng dáng cao gầy đi tới, hắn lại vội vàng ra tiếp đón.
“Khách quan, xin hỏi chỉ dùng cơm hay là ở trọ?” Nụ cười nghề nghiệp treo trên mặt, câu chào hỏi của tiểu nhị lại vang lên.
“Cả hai! Tiện thể cho bầu rượu.” Giọng điệu lười biếng, nam nhân cao gầy tùy ý tìm bàn trống gần mình nhất ngồi xuống.
“Dạ! Tiểu nhân lập tức đưa rượu đến cho ngài!” Theo thói quen lau bàn, tiểu nhị nhanh chóng lui ra.
Rất nhanh, một mâm đồ ăn ngon nóng hổi cùng rượu ngon được bưng đến cho hai tân khách, tiểu nhị sau khi đưa đồ ăn xong, lại trở về quầy tranh thủ thời gian nghỉ ngơi.
Bên cửa sổ, Đồ Diễm Dao đang ăn cơm, ánh mắt căm tức vọt tới nam nhân cao gầy dáng vẻ lười nhác ở cách bàn, tựa hồ hận không thể dùng mắt đốt thủng thành một cái hố, cho hắn đi đời nhà ma, nhưng mà nam nhân cao gầy tựa hồ hồn nhiên không thấy, không coi lửa giận của nàng vào trong mắt, một lòng đều đặt vào rượu ngon trên bàn.
Cũng bởi vì như thế, lại làm cho cô nương kiêu căng trong cơn giận dữ càng thêm tức giận.
“Huyền Dạ, không cho phép ngươi tiếp tục đi theo ta!” Rốt cục, nàng nhịn không được mắng ra, khiến không ít người trong tiệm dòm ngó. Đáng ghét! Từ Huyền Cực Môn đi ra, Huyền Dạ này tựa như kẹo dẻo dính chặt đá không đi, dọc đường vững vàng đi phía sau nàng, làm người ta nhìn thấy thật chướng mắt!
Dường như không nghe thấy, Huyền Dạ rót rượu vào ly, giống như người nàng kêu căn bản không phải là mình.
Thấy thế, Đồ Diễm Dao lửa giận càng tăng, mới vừa định mở miệng mắng chửi người, một cái tên quen thuộc bỗng nhiên từ bàn nào đó gần cửa bay tới, khiến nàng lập tức dời lực chú ý, không nói gì tập trung lắng nghe......
“...... Một chiêu đánh bại Lâm Nhạc Bình của Điểm Thương phái, người võ nghệ cao cường như thế sao trước kia lại chưa từng nghe qua danh hiệu của hắn? Đến tột cùng nam nhân tên Huyền Thương kia lai lịch ra sao?”
“Ai biết? Tóm lại mọi người về sau đừng chọc hắn, nếu không sẽ giống như Lâm Nhạc Bình vậy, đừng nói quăng mặt mình, ngay cả mặt mũi của sư môn cũng mất!”
“Ha ha, lời này nói đúng cực kỳ! Có điều nói trở lại, nếu thật muốn dò xét về Huyền Thương người này, trực tiếp đến hỏi Nam Cung huynh không phải được sao!”
“Vô dụng! Tại hạ lúc trước từng lén hỏi qua Nam Cung huynh, nhưng huynh ấy cái gì cũng không nói......”
Vài “võ lâm tân tú” chính mắt thấy cuộc tỷ thí trong Nam Cung phủ kia ở trong khách điếm bàn luận sôi nổi, giọng to như vậy hoàn toàn không đè thấp, nỗi một câu chữ đều vào trong tai người có ý.
Đồ Diễm Dao lại nghe một hồi lâu, từ trong lời bọn họ nói biết được vị nam tử tên “Huyền Thương” kia, mấy ngày nay làm khách ở Nam Cung thế gia tiếng tăm lừng lẫy, cánh môi đỏ tươi không khỏi nỏ nụ cười đắc ý...... Sát thủ Huyền Cực Môn người ta vừa sợ, e ngại lại thống hận, hận không thể giết chết cho thống khoái, không nghĩ tới lại lớn mật làm khách ở Nam Cung thế gia thanh danh hiển hách, cho dù là ai cũng không ngờ được, không phải sao?
Khá lắm Huyền Thương, cuối cùng cũng tìm được huynh!
“Ụa......”
“Làm sao vậy?” Nhanh mắt nhìn A Tô che miệng muốn nôn, Huyền Thương lo lắng hỏi. “Chỗ nào không thoải mái?”
“Không, không có gì!” Cố nén cảm giác nôn mửa, nàng để bát đũa lại trên bàn, đẩy cách mình thật xa, mới nhẹ giọng nói: “Gần đây khẩu vị không tốt, không thể ngửi được một số mùi.”