ờng chẳng thể kìm chế nổi tiếng cười của mình, tiếng cười đó phá vỡ sự im lặng trong căn phòng, tất nhiên câu chuyện của cánh đàn ông cũng vì thế mà bắt đầu rôm rả.
“Cho dù cậu có đốt sạch banh danh thiếp thì cô ấy vẫn có thể đi in tiếp mà.” Cách thức đốt danh thiếp ngay chốn đông người này thật chẳng lí trí chút nào, xét về tình nghĩa bạn bè, Tạ Mục Đường cảm thấy có trách nhiệm và nghĩa vụ phải nhắc nhở anh bạn thân.
“Thế thì… sẽ tiếp tục đốt thôi”. Thiên Hạ vẫn giữ vững lập trường, bày tỏ ý chí quyết liệt.
“Tiểu Hạ, lại đây, mỉm cười một cái xem nào”. Trên khuôn mặt Tạ Mục Đường hiện rõ sự vui vẻ, đắc ý, cho dù anh bạn thân mang theo vẻ mặt âm u đưa đám vẫn chẳng thể làm thay đổi tâm trạng vui vẻ của anh lúc này. “Xem nào, có tấm thiệp mời này, chương trình của cậu được đề cử rồi, nói không chừng còn có thể vinh quang lãnh giải nhà sản xuất xuất sắc nhất về nữa đấy. Sau đó gần như chắc thắng kéo được cựu bà xã quay về cạnh mình, cùng một lúc thành gia lập nghiệp. Biết bao người đàn ông ngưỡng mộ và mong muốn được như cậu, cậu có tư cách gì xị cái mặt ra chứ?”.
Vừa nói, tay Mục Đường vừa cầm theo tấm thiệp đáng thương bị chủ nhân của nó vứt lung tung trên mặt bàn nãy giờ.
Trong tấm thiệp đó là thông báo mời đến tham dự một lễ trao giải hết sức uy tín, trước giờ Giả Thiên Hạ vẫn luôn khao khát đạt được giải thưởng nhà sản xuất xuất sắc nhất, thậm chí còn cho rằng đạt được nó coi như đã công thành danh toại, bất cứ lúc nào cũng có thể rút lui khỏi ngành.
Bây giờ trông thấy niềm khao khát đó chỉ còn cách mình không bao xa, theo lí mà nói, anh phải cực kì vui mừng mới đúng. Trên thực tế ngay cả những người không rõ chân tướng cũng vui như mở cờ trong bụng, liên tục nhiệt liệt chúc mừng cho thành công của anh. Chỉ riêng mình anh buồn bã rầu rĩ, chẳng có chút động tĩnh gì, trốn trong văn phòng làm việc mà sầu muộn…
“Cậu nói xem rốt cuộc phụ nữ nghĩ những gì chứ? Bây giờ mình không những chịu kết hôn với cô ấy, thậm chí còn đồng ý “sáng tạo” ra thứ sẽ phá vỡ cuộc sống hạnh phúc hoàn mĩ của hai người. Vậy mà cô ấy chẳng những không cảm động lại còn bảo mình đi mà tìm một con lợn cái mà kết hôn. Sinh một đứa con để ràng buộc nhau chắc chắn hơn thì có gì sai chứ? Cô ấy có gì mà phải bực tức, chán ghét? Được mình sủng ái quá nên sinh kiêu căng sao?”.
“Nói thật lòng, theo đúng logic cậu nói thì đi tìm một con lợn cái kết hôn cũng chẳng chệch nhau mấy đâu.” Tạ Mục Đường nhếch mày vui mừng trước nỗi đau của bạn thân.
“Chẳng chệch mấy đâu? Tại sao có thể không chệch mấy được chứ? Cậu thử “đá” Lâm Ái, rồi bắt một con lợn cái về nhà để nó ngày ngày nghênh tiếp cậu đi làm về xem có khác nhau không?”. Giả Thiên Hạ vô cùng kích động, đứng phắt dậy, vừa hét vừa múa may quay cuồng.
“Thế thì do khả năng biểu đạt ngôn ngữ của cậu có vấn đề”. Tạ Mục Đường đưa ra nhận xét chân thành. Đều là đàn ông, lại là bạn thân lâu năm của Giả Thiên Hạ như thế, anh đương nhiên biết một người không thích trẻ con chút nào mà chủ động mở miệng nói muốn có một… chà, muốn có một “tiểu quỷ”, thì đó là một chuyện vô cùng khó khăn. Trong đó chắc chắn hàm chứa biết bao tình yêu sâu đậm, dâng trào, tuy nhiên anh thì hiểu nhưng Đinh Mỹ Mãn chưa chắc đã hiểu được.
“Mình đã biểu đạt rất rõ ràng”. Về vấn đề này thì Giả Thiên Hạ hoàn toàn chắc chắn, anh dám khẳng định mình đã nói chuyện này rành mạch lắm rồi. Chỉ là người phụ nữ anh yêu không chịu đón nhận, hoặc là cô không hề có dự định đẻ con cho anh đấy thôi. Nghĩ đến đây, sắc mặt anh liền sa sầm lại. “A Đường, cậu nói xem nếu như một người phụ nữ không muốn sinh con cho cậu, thì điều đó đồng nghĩa với cái gì?”.
“Cô ấy không có khả năng sinh sản”. Tạ Mục Đường đưa ra phán đoán nhiều khả năng nhất.
“Cô ấy có”.
“Vậy thì cô ấy sợ sau khi sinh con sẽ mất dáng”.
“Cô ấy không sợ”.
“Bây giờ cô ấy vẫn muốn đặt sự nghiệp lên trên hết”.
“Không thể nào!”.
“Cô ấy không thích trẻ con”
“Cô ấy rất yêu trẻ con”.
“… Cô ấy không yêu cậu”. Tạ Mục Đường thực sự muốn hét vào mặt Giả Thiên Hạ một câu: Có nhiều việc đừng có ép người quá đáng, nhất định phải ép người ta nói ra một lí do với sức sát thương lớn như vậy sao, việc gì phải khổ thế?
“Chết tiệt, cô ấy dám sao?”. Không hiểu Thiên Hạ lấy đâu ra sự tự tin mạnh mẽ đến vậy, cho dù người bên cạnh đã nói đến khả năng xấu nhất rồi, anh vẫn có thể xoay chuyển tình thế theo chiều hướng hoàn toàn khác.
Tạ Mục Đường khóc cười không xong, đành đưa mắt liếc qua đống tro vừa đốt danh thiếp, bĩu môi nói: “Cô ấy có dám hay không thì mình không biết, có điều mình biết rằng chúng ta đã hẹn cô ấy ăn mừng vào tối nay, nếu như không đi thì sẽ muộn mất đấy. Có lẽ cậu nên nhân cơ hội này mà dẫn cô ấy đi tham gia lễ trao giải luôn đi, không khí lãng mạn ban đêm thường làm con người ta đắm say, mê man, những gì muốn xảy ra chắc sẽ xảy ra thôi…”.
Lời nói này đúng là còn đáng giá hơn trăm câu ngàn chữ, còn chưa nói dứt lời, anh đã đưa tay cầm lấy chiếc áo khoác ngoài rồi xông ra khỏi phòng làm việc.
Cùng Giả Thiên Hạ tham dự lễ trao giải thưởng ư?
Đây chắc chắn là một đề nghị vô cùng tồi tệ, Đinh Mỹ Mãn đã không nhận được thiệp mời tới dự lại càng chẳng được lọt vào danh sách đề cử, chạy đến đó chẳng phải là phơi mặt ra cho người ta cười sao? Tuy nhiên Giả Thiên Hạ lại nói một câu: “Một phòng nhưng có tới hai chiếc giường riêng biệt, anh cũng chẳng có ý định gì đen tối cả, chỉ mong muốn có thể chia sẻ niềm vui với em ngay trong giây phút đầu tiên giành được giải thưởng thôi”, vậy là cô cứ như bị thần sai quỷ khiến đồng ý ngay với anh.
Ngay sau khi họ làm xong mọi thủ tục đăng kí lên máy bay, đèn trong khoang máy bay dần tắt đi, đồng thời nghe thấy tiếng cất cánh vang bên tai, Mỹ Mãn liền cảm thấy hối hận. Cô liếc nhìn phong cảnh bên ngoài nhưng chỉ toàn là một màu đen tĩnh lặng, ngoài ánh đèn phát sáng trên đường bay ra, chẳng còn một thứ ánh sáng nào khác nữa.
Máy bay chính là phương tiện giao thông mà Mỹ Mãn ghét nhất, hơn nữa hãng bay Hồng Nhãn càng làm cô hoảng loạn, khiếp sợ.
Máy bay vừa cất cánh, những trạng thái quen thuộc: hoa mày chóng mặt, bên tai ù ù… bắt đầu xuất hiện. Đinh Mỹ Mãn lúc này chỉ có thể tự dằn vặt: “Rốt cuộc tại sao mình lại phải theo anh ta tới đó? Tại sao chứ?”.
“Em sợ ngồi máy bay sao?”. Thiên Hạ quay đầu sang, ngạc nhiên khi nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch ra của cô.
“Á? Hả?”. Cô đang tập trung tinh thần cao độ, liên tục nuốt nước miếng, nên phản ứng có phần chậm chạp.
“Bắt đầu từ lúc nào thế?”. Đây không phải lần đầu tiên anh đi máy bay cùng cô, trước kia lần nào đi cô cũng vô cùng hoạt bát, chỉ vì một suất ăn trên máy bay mà vui vẻ suốt cả buổi, cười nói mãi không ngớt. Tại sao bây giờ lại chẳng khác nào con mèo ốm chứ?
“Đột… đột nhiên vậy thôi”. Mỹ Mãn lắp bắp, cố gắng tỏ ra mơ mơ màng màng để che đậy sự thật. Lẽ nào muốn cô nói thẳng ra sao? Là bởi vì Gia Khang từng nói hãng bay Hồng Nhãn có tỉ lệ xảy ra tai nạn cao nhất cả nước, vậy mà không biết bao lần Lăng Gia Khang tàn ác đã bắt cô phải ngồi ở vị trí gần cửa sổ, ép cô phải ngắm nhìn phong cảnh tối thui như mực bên ngoài trong lúc tận tình giảng giải cho cô về cảm giác khi con người rơi từ độ cao mấy ngàn mét xuống dưới đất thì sẽ như thế nào…
“Vì Lăng Gia Khang sao?”.
“Hả?”. Anh có thể đọc được suy nghĩ của người khác ư?
“Nào lại đây, dựa vào vai anh, đừng nhìn ra ngoài cửa sổ nữa”. Anh đưa tay ra để đầu cô tựa lên vai mình, không truy cứu sâu vào chủ đề có liên quan đến tình địch nữa. Trên thực tế thì việc này không hề khó đoán, bây giờ cô đã thay đổi khá nhiều, và đương nhiên những thay đổi đó chắc chắn có liên quan tới con người mà hơn một năm nay “lượn lờ” quanh cô.
Mỹ Mãn co cứng người, mím chặt môi không nói thêm lời nào, tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn. Tựa lên đôi vai anh, cô cố gắng nhắm mắt ngủ trong giây lát nhưng không được, đành mở mắt ra, nhìn lung tung xung quanh.
Thiên Hạ đột nhiên nắm lấy tay cô, giọng nói trở nên dịu dàng, ấm áp trở lại: “Có biết tại sao anh nhất quyết phải đưa em đi theo không?”.
“Không phải anh nói muốn em nhìn thấy anh nhận giải và chia sẻ niềm vinh quang đó với em đầu tiên sao? Nhưng em làm gì có thiệp mời tham dự, đâu thể vào được hội trường, chỉ có thể xem truyền hình trực tiếp ở khách sạn thôi, thế thì có khác gì với việc ngồi ở nhà xem đâu?”.
Mỹ Mãn buồn rầu cúi đầu, nắm chặt lấy tay anh. Nói xong, cô mới biết, thì ra mình cũng hy vọng có thể có mặt tại lễ trao giải để chia sẻ niềm vui với anh.
“Ít ra thì khoảng cách cũng gần hơn một chút”. Lúc này Thiên Hạ đã mơ hồ nhận ra trước đây giữa bọn họ đã thiếu mất điều gì. Anh đã thật lòng thể hiện là mình quan tâm đến cô. Nhưng anh cũng đã gạt bỏ đi những lời nói ngọt ngào có cánh mà dường như ai cũng có thể nói ra miệng được, điều đó gây ảnh hưởng đến cảm xúc của cô về anh.
Nghe vậy, Mỹ Mãn liền nghiêng đầu tìm một vị trí thoải mái, dễ chịu hơn, nhắm mắt nở nụ cười ngọt ngào, tuy mãn nguyện nhưng vẫn cằn nhằn trách yêu: “Anh thật vô vị, đấy rõ ràng là giải thưởng của anh mà”.
“Anh là vì em nên mới trở thành nhà sản xuất chương trình đấy”. Rõ ràng, Giả Thiên Hạ cũng là người đàn ông biết làm phụ nữ cảm động bằng lời nói.
Mỹ Mãn lặng im, trong phút chốc, những hình ảnh ngày xưa chợt trở về trong ký ức cô.
Năm hai người họ thi hết cấp ba, thời tiết hết sức nóng bức, các bạn học đều rất phấn khích hỏi về mong muốn và chí hướng của nhau. Đinh Mỹ Mãn đột nhiên bị hỏi quá bất ngờ nên đã ngây người ra một lúc lâu, sau đó mới chịu phát biểu với khí thế ngút trời: “Mình sẽ thi vào ngành đào tạo người dẫn chương trình. Mình quyết định sẽ trở thành một MC”.
Thứ mà cô nhận được là một trận cười như nắc nẻ của các bạn học, trong đó người cười to nhất chính là Giả Thiên Hạ.
Sau khi nhận được cái lườm cảnh cáo, anh liền nín cười, mặt mày nghiêm nghị, đáp lại cô một câu: “Người ngốc nói chuyện trong mơ”.
Kết quả cũng chính người đàn ông này đã bỏ qua cơ hội nhận học bổng toàn phần, rồi cùng cô Bắc tiến, thi vào đại học.
Đó là quãng thời gian vô cùng gian khổ. Thiên Hạ vì chuyện bỏ học bổng mà chống lại lệnh của bố mẹ, kết quả là nguồn lực kinh tế bị cắt đứt. Hai người đã thuê một căn hầm dưới mặt đất khoảng 10 mét vuông, ngày ngày ăn mì gói, làm thêm để trả tiền thuê nhà, tiền học phí và vô số những lần đến phỏng vấn để xin vào học. Không dưới một lần Mỹ Mãn muốn từ bỏ tất cả, nhưng lần nào cũng bị anh ép quỳ trên sàn gỗ rồi “thưởng” cho cô một câu mang tính uy hiếp: “Em mà dám bỏ cuộc, cả đời này đừng có mong anh sẽ lấy em làm vợ”.
“Ồ… có phải thi đỗ rồi, anh sẽ lấy em không? Không còn liếc ngang liếc dọc với mấy con hồ li tinh kia nữa chứ?”.
“Ừm, tốt nghiệp rồi sẽ kết hôn luôn”.
Tiếp theo đó thì, trúng tuyển, tốt nghiệp, cùng thực tập tại một đài truyền hình…
Mỹ Mãn dần dần rút ra khỏi mảnh kí ức tuyệt đẹp đó, nỗ lực chống lại cơn buồn ngủ đang tràn đến. Cô hơi ngước đầu lên, đưa môi hôn nhẹ vào má anh. Cảm thấy người Giả Thiên Hạ đột nhiên cứng đờ lại vì sững sờ, cô muốn cười phá lên, dù