ng mấy thân thiện của Giả Thiên Hạ, có thể thấy rằng người kia hoàn toàn không phải bạn bè gì của anh.
“Đã nghe nói cậu về nước từ lâu rồi, tại sao lại không thông báo cho tôi một tiếng chứ? Làm cho cuộc sống của tôi càng ngày càng vô vị, chán nản”. Vừa nói dứt lời, người này đã ngông nghênh nâng chiếc ly lên uống nước. Hình như chê nước hơi lạnh, đôi mày anh ta cau lại, đưa tay vẫy nhân viên phục vụ mang nước ấm hơn ra.
“Chúng ta cần thiết phải tiếp tục liên hệ sao?”.
Vừa nghe dứt lời anh, Mỹ Mãn liền quay sang nhìn Thiên Hạ với ánh mắt ngạc nhiên. Giọng điệu vừa rồi của anh thực sự là rất lạnh lùng, quen biết anh nhiều năm như vậy, cô thấy anh thường mỉm cười thân thiện với người khác chứ chưa bao giờ thấy anh nói chuyện với ngữ điệu như thế. Gần như ngay cả cái khẩu khí châm chọc thường ngày của mình, anh cũng chẳng thèm đưa vào lời nói với người này.
“Tại sao lại không cần thiết, giữa chúng ta còn rất nhiều món nợ chưa tính sổ hết. Người của bố cậu suýt chút nữa huỷ hoại cả cuộc đời của em trai tôi đó”. Người kia vẫn tiếp tục mỉm cười nhưng các cơ trên mặt dường như đang rung lên bần bật, vết sẹo đó lại càng khiến cho mọi người cảm thấy khiếp sợ.
Trong nụ cười ấy chẳng hề chứa chút thiện ý nào mà chỉ toàn là tà khí.
Thiên Hạ liền đanh mặt lại, ánh mắt bất giác quay sang nhìn Mỹ Mãn, cố gắng kìm nén cảm xúc dường như sắp bùng nổ của mình, thản nhiên đứng dậy: “Đi, chúng ta đi nhà hàng khác dùng bữa!”.
Cho dù không hiểu nổi rốt cuộc quan hệ giữa hai người họ là gì, nhưng Mỹ Mãn biết chắc rằng không nên tranh đấu với anh vào những lúc thế này. Thận trọng liếc trộm qua người đàn ông nãy giờ vẫn cười rất sảng khoái, cô nhanh chóng đứng dậy, đuổi theo Giả Thiên Hạ.
Sắc mặt phải thật lạnh lùng, biểu cảm phải cau có, tốc độ lái xe nhất định phải nhanh, phải đạp chân ga ở mức độ cao nhất, chí ít cũng phải trên 70 km/h, chỉ có như vậy Giả Thiên Hạ mới biểu lộ hết được sự tức giận không ngừng dâng lên trong lòng mình.
“Người đó là ai thế?”. Cảnh vật hai bên đường vút qua nhanh chóng, Đinh Mỹ Mãn tròn mắt, kìm chế không nhìn ngắm cảnh vật bên ngoài, giọng nói cố gắng dịu dàng hết sức có thể, chỉ sợ chọc giận anh.
“Ai cơ?”.
Anh không hề muốn giả ngốc chút nào, nhưng nét mặt thì rõ ràng đang tỏ ra mình không hiểu cô muốn hỏi gì. Mỹ Mãn hít một hơi sâu, cố gắng lấy hết can đảm hỏi rõ hơn sự việc: “Thì chính là cái người đàn ông vô cùng đáng ghét lúc nãy ấy”.
“Ồ”. Giả Thiên Hạ đáp lời, tay cầm vô lăng càng nắm chặt hơn, miệng dường như đang mấp máy, hình như đang định nói ra một chuyện gì đó. Nhưng ngay sau khi chạm vào đôi mắt trong sáng không thấu hiểu chuyện ân oán giang hồ hiểm độc của Mỹ Mãn, anh lại mỉm cười như không có chuyện gì, chỉ dùng mấy câu đơn giản để cho qua mọi việc: “Chỉ là một kẻ thù vặt vì hay bị anh hớt tay trên khi mời các nghệ sĩ nên hận anh ấy mà”.
“Anh hớt tay trên mời các nghệ sĩ của anh ta mà phải huy động đến cả người của bố mình để giày vò em trai anh ta sao?”. Anh coi cô là con ngốc hả? Từ trước đến nay, Giả Thiên Hạ không bao giờ là loại người thiếu năng lực đến mức phải dùng thủ đoạn hèn hạ đó.
“Em cũng biết rõ là bố anh thích lo chuyện bao đồng mà”.
Giác quan nhạy bén của người phụ nữ nói với Mỹ Mãn rằng anh đang có chuyện muốn giấu cô.
Trực giác này khiến cô không thể không suy diễn lung tung, cho dù chuyện khởi đầu chỉ bé như con kiến thì cô cũng có khả năng khuếch đại ra tới mức khó lường. Giả dụ như cô sẽ mẫn cảm mà đoán rằng anh đang có chuyện gì đó không thể nói thật với cô. Không phải anh nói muốn kết hôn lại với cô sao? Giữa vợ chồng với nhau thì không nên giấu giếm điều gì mới phải, chẳng lẽ cô không xứng đáng để tham dự vào cuộc sống của anh sao?
“Đinh Mỹ Mãn, em phải thành thật khai ra cho anh, rốt cuộc suốt một năm nay đã có bao nhiêu người theo đuổi em?”. Anh rất thông minh, nắm rõ khả năng liên tưởng phong phú, đa dạng của Mỹ Mãn. Trước khi để cô kịp suy diễn sự việc đến mức nghiêm trọng, Thiên Hạ nhất định phải đi trước một bước, phải chuyển đổi chủ đề sang một hướng hoàn toàn khác để cô không thể nào quay về chỗ cũ được nữa.
Đúng như suy nghĩ của anh, Mỹ Mãn là người không thể cùng lúc phân tâm làm hai việc được, bị hỏi đột ngột như vậy cô mới sực nhớ ra mục đích ban đầu khi Giả Vượng Bảo xúi bẩy cô chọn nhà hàng này. Ồ, theo phân tích của Giả Vượng Bảo, nếu như anh quan tâm đến việc có người tán tỉnh theo đuổi hay chen vào giữa quan hệ hai người thì chứng tỏ rằng anh có thích cô. Bởi vì thông thường mọi người đàn ông đều có tư tưởng chiếm hữu, đối với những thứ mà họ đã từng có thì tất cả đều thuộc về sở hữu riêng của họ. Sau khi xác định được mong muốn chiếm hữu ấy, cô chỉ cần nhất quyết áp dụng “binh pháp” là được. Nếu như sau cùng anh chịu đầu hàng, không chấp nhặt gây chuyện vô lối, thì có nghĩa là anh vô cùng, vô cùng quan tâm đến cô, thậm chí có thể gọi là “yêu” rồi. Giả Vượng Bảo nói lí do rất đơn giản, những chuyện này thường liên quan đến thể diện, tự tôn và lòng kiêu hãnh mà người đàn ông rất quan tâm, huống hồ Giả Thiên Hạ còn là người vô cùng sĩ diện. Một khi anh đã chịu đầu hàng, không chấp nhặt gây chuyện vô lối, thì lúc đó chắc chắn anh đang sợ hãi đánh mất cô nên đành chịu thiệt về mình đấy thôi.
“… Hình như không có đâu”. Mỹ Mãn nhìn lên nóc xe, mắt không ngừng chớp, tôn trọng tôn chỉ tối thượng của ông chú quái chiêu, lát lâu sau mới thốt ra lời nói dối mà ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng không thể tin nổi.
“Thế lúc nãy cái tên đó thì tính sao hả?”. Chỉ bèo nước gặp nhau một lần duy nhất ở sân bay vậy mà có thể đọc ra tên cô chuẩn xác không sai một chữ nào. Ha, vậy thì khả năng đặt tên của bố mẹ vợ anh thật là quá uyên thâm, cái tên thật dễ nhớ, dễ thuộc làm sao!
“Người lúc nãy, em không hề quen biết anh ta”. Cô chớp mắt tỏ ra vô tội. Nghe nói giả ngốc chính là vũ khí sát thủ của phụ nữ.
“Không quen biết thì có cần thiết phải cho danh thiếp không?”.
“Danh thiếp đương nhiên là để cho người không quen biết rồi, chẳng lẽ ngày nào anh cũng đưa danh thiếp cho em sao?”. Cái kiểu logic gây sự vô lí như thế của anh liền bị cô phản bác một cách dễ dàng.
Thiên Hạ bị chặn họng không nói được lời nào, đành hít một hơi sâu, rồi đưa ra tên một người mà anh không hề muốn nhắc tới một chút nào hết: “Vậy còn Lăng tú ông thì sao? Em có định nói không hề coi anh ta là người quen không?”.
“Anh đang nói đến Lăng Gia Khang sao? À… nếu như anh kiên quyết cho rằng anh ấy đang theo đuổi em, vậy thì cứ cho là thế đi”.
Cái gì được coi là “cứ cho là thế đi”? Nếu như những quan hệ thân thiết như với Lăng Gia Khang mà còn không tính, thì không thể hiểu nổi cô còn đang che giấu biết bao quan hệ bí mật nào nữa? Vậy là dần dần cau mày nhăn nhó, trong đầu anh hiện lên cả danh sách một loạt kẻ tình nghi: “À, vậy còn giám đốc đài thì sao?”.
“Giám đốc đài?”. Quá đáng rồi đấy, phải chăng chỉ cần là động vật khác giới xuất hiện bên cạnh cô thì đều phải có quan hệ không bình thường với cô, như vậy mới là bình thường sao?
“Nhìn cái mặt của lão đó là biết ngay là một tên háo sắc. Nếu không phải có ý đồ xấu xa gì với em thì vì lý gì mà ông ta lại cho em quay lại làm việc sau một thời gian dài rút khỏi làng giải trí chứ?”.
“Giả Thiên Hạ, em đã bao giờ đề nghị anh đi đo thử xem chỉ số IQ của anh là bao nhiêu chưa? Biết đâu anh có thể tham gia Á vận hội, mang vinh quang về cho Tổ quốc đấy”. Cô ngẩng đầu ngao ngán, thì ra sau khi Giả Thiên Hạ chịu đả kích sẽ trở nên suy nghĩ cực đoan đến mức này. Tại sao ông chú mười bốn không thể không biết đó lại không nhắc nhở cô trước về điều này chứ?
Anh quay đầu lại, đặt tay nhẹ nhàng lên bờ vai cô, vỗ nhẹ rồi nói: “Không hề, những đề nghị kiểu đó phải là dành cho em mới đúng”.
Trước kia, cô thường đa nghi, cho rằng mọi tin nhắn trong di động của anh mà không phải của cô thì đều ám muội, đáng nghi hết. Cô nghi ngờ tất cả những người phụ nữ có trong danh bạ của anh đều có mục đích không tốt, tin chắc rằng tất cả những người bạn giúp anh nói lời hay ý đẹp đều là những tên “tử đảng” tiếp tay cho anh lăng nhăng bên ngoài. Anh có trăm miệng cũng chẳng biết phải giải thích thế nào, chỉ có thể nói rằng: “Em đi đo lại xem chỉ số IQ của mình là bao nhiêu, biết đâu có thể tham gia Á vận hội, mang vinh quang về cho Tổ quốc đấy”.
Hôm nay, đoạn đối thoại quen thuộc của ngày xưa cộng thêm nụ cười đáng đánh của cô càng khiến cho Thiên Hạ phải nghiến răng cau mày. Cô nhất định phải như thế sao? Tình cảnh của anh lúc này đúng thật là không lời nào tả xiết được. Cô nhất thiết phải dạy cho anh một bài học “sinh động” thế à? Cũng tốt, cuối cùng bây giờ anh đã hiểu, có lẽ Đinh Mỹ Mãn không hề hoàn mĩ, thế nhưng, bởi vì đây là người phụ nữ mà anh chọn lựa, nên trong mắt anh, cô chính là người tốt nhất. Anh luôn tưởng rằng bởi vì anh yêu cô sâu sắc, nên mối ghen tuông của anh là hoàn toàn hợp tình hợp lí. Bây giờ đặt mình vào trong hoàn cảnh này, suy nghĩ chín chắn, thì trước giờ việc Mỹ Mãn luôn luôn nhắc đến cảm giác không an toàn hoàn toàn có thể thông cảm được. Có lẽ, nếu hai người bận rộn thêm một chút thì sẽ không còn thời gian nghĩ đến những chuyện như thế này nữa.
Giả Thiên Hạ nhấn mạnh chân phanh cho xe ghé sát vào lề đường. Anh nhìn người phụ nữ bên cạnh, đưa tay ra chạm vào khuôn mặt cô. Cho dù anh có thể cảm nhận rất nhanh hơi ấm từ người cô, nhưng vẫn chẳng lấy lại được cảm giác chắc chắn như trước kia: “Mỹ Mãn, em thực sự không muốn sinh cho anh một “tiểu quỷ” sao?”
“Hả?”. Chú mười bốn, có thể giải thích cho cháu phản ứng này mang ý nghĩa gì không?
“Anh chỉ là muốn xác định rõ ràng, em sẽ không trốn thoát khỏi anh nữa thôi!”.
“Em còn có thể trốn đi đâu được chứ?…”. Lẽ nào anh vẫn chưa nhìn ra hay sao, cả cuộc đời này của cô có lẽ sẽ nằm mãi trong tay anh thôi.
“Anh có thể rộng lượng bỏ qua, phớt lờ, không quan tâm tất cả những gì em đã làm trong hơn một năm qua, kể cả em đã từng thay lòng đổi dạ”.
Suýt chút nữa thì từ “được thôi” đã buột ra khỏi miệng cô. Bởi vì bị nghẹn lời nên cô chưa thể biểu đạt cho anh biết ý kiến của mình.
Tuy nhiên, Giả Thiên Hạ nhất quyết phải thêm một câu nữa vào: “Đợi đến khi chúng ta sinh ra một “tiểu quỷ”, anh sẽ mời tên Lăng tú ông đó đến dự tiệc đầy tháng, để cho hắn hiểu rõ rốt cuộc đứa trẻ đó gọi ai là bố trước.”
“Anh mau biến ngay đi chỗ khác mà tự mình sinh lấy ấy!”. Anh khao khát có một đứa bé như vậy mà mục đích cuối cùng chỉ là để khoe khoang sao???
ღ ღ ღ Trời đã vào đêm, những ánh đèn điện lấp lánh biến cả thành phố này thành “thành phố không đêm” như mọi người vẫn thường nhắc đến.
Một nhà sản xuất vốn được xem là không làm tăng ca, không tuân thủ theo kỉ luật càng không phục tùng tổ chức nào đó lại ngoan ngoãn ở trong văn phòng làm việc giữa lúc nhịp sống đêm khuya đang sôi động, tất bật này.
Phía trước bàn làm việc đặt một chiếc thùng sắt thường được dùng để đốt tiền vàng mã, trong thùng bốc lên một làn khói mù mịt, lấp ló ánh lửa yếu ớt đã gần tắt. Cảnh tượng ấy giống như đang thiêu huỷ chứng cứ phạm tội, thêm vào đó là tiếng cười rúc rích của Tạ Mục Đường khiến cho căn phòng càng trở nên kì dị, quái gở.