n trường”, nói lời tạm biệt với người phụ nữ đầu óc chưa tiến hoá này. Nhưng cũng cùng một câu hỏi như hai người họ, sao lại thế? Người không có lí do gì để thua trận chính là anh, không đánh đã hàng cũng không phải bản tính của anh.
“Chúng ta lâu rồi không gặp, lẽ nào không cần chỗ để ôn lại chuyện cũ sao? Phải chăng cậu sợ hãi trước sự tồn tại của tôi?”. Đã nhẫn nhịn rất lâu rồi, sau khi tư tưởng được khai thông thoải mái, Lăng Gia Khang rốt cuộc cũng cất tiếng mời gọi, nhìn dọc nhìn ngang thì thấy anh giống như đang tham gia diễn xuất bộ phim gia đình, vai những người bạn lâu ngày mới trùng phùng vậy!
“Phí lời!”. Giả Thiên Hạ chẳng thèm suy nghĩ mà đáp trả ngay. Đương nhiên là không cần rồi, lẽ nào anh ta không thấy mình rất chướng mắt hay sao?
“Sợ thua à?”
“Lên xe đi!”. Rõ ràng là kế khích tướng dành cho những người đầu óc vẫn chưa tiến hoá hoàn toàn hữu dụng.
Vậy là có ý gì? Lần này đến lượt Mỹ Mãn thần người ra. Nhìn hành động phối hợp ăn ý giữa họ, một người thì nhanh chóng lên xe, người kia thì khởi động máy, liên tục nhấn còi thúc giục cô nhanh chóng “về đúng vị trí”, cô có một dự cảm không lành. Như vậy không phải đồng nghĩa với việc chuyển chiến trường từ bãi đỗ xe về nhà cô sao? Có gì khác biệt đâu cơ chứ?
Mỹ Mãn giờ mới nhận ra cô chỉ có khả năng “chữa lợn lành thành lợn què” mà thôi, tuyệt đối đừng trông ngóng hai tên đàn ông này nghe lời khuyên của cô. Nhưng cứ đứng đây vẫy vùng thì chi bằng ngoan ngoãn lên xe về nhà cho rồi, cùng lắm là làm một bữa cơm thôi mà!
Hiển nhiên là Đinh Mỹ Mãn đang “lí tưởng hoá” mọi việc lên thôi! Có rất nhiều chuyện không phải chỉ ngồi lại ăn một bữa cơm, ôn lại tình xưa nghĩa cũ là có thể hoá giải mọi mâu thuẫn ân oán được.
Khi Lăng Gia Khang nhận ra Đinh Mỹ Mãn và Giả Thiên Hạ vô duyên vô cớ đã bước vào thời kì “sống thử”, mong muốn phá hoại chuyện tốt của người khác tiềm tàng sẵn trong con người thuộc cung Hổ Cápbắt đầu nảy nở. Từ trước đến nay, Lăng Gia Khang chưa bao giờ nói yêu cô, thậm chí còn sống tách biệt như những người bạn với nhau, đương nhiên là vì muốn cho cô chút thời gian để lãng quên cái tên Giả Thiên Hạ đó đi. Vấn đề là người phụ nữ ngốc nghếch này một mặt thề sống thề chết bảo đảm với anh sẽ không quay lại với tên họ Giả kia, mặt khác lại vui vẻ chơi trò “cùng sống dưới mái nhà” với gã chồng cũ chết tiệt.
Phải chăng anh nên quay người bỏ đi, giả vờ như chưa bao giờ quen biết Mỹ Mãn? Thế nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt đắc ý, khiêu khích của Giả Thiên Hạ, Lăng Gia Khang quyết định, khi vẫn chưa phân định rõ thắng thua thì kiểu gì cũng phải đấu đến hơi thở cuối cùng!
Thế là bữa ăn tối ôn lại chuyện xưa nghĩa cũ vốn dĩ khiến người ta đau đầu nhức óc của ba người đã chuyển biến sang buổi họp mặt quy mô nhỏ. Gia Khang gọi đến một đống người, không cần để ý là có quen Đinh Mỹ Mãn hay không, tóm lại là kiên quyết không cho Giả Thiên Hạ có cơ hội tận hưởng không khí lãng mạn của riêng hai người.
Người kia thì đang trên đà đông người lấn át khí thế, người này thì bắt đầu gọi cứu viện từ bên ngoài. Không đến lượt Đinh Mỹ Mãn phải vất vả vào bếp, bữa tối phong phú ngon lành nhanh chóng xuất hiện tại nhà bọn họ… Có lẽ cô đang rất cảm động đây!
Thế nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, cô thực lòng không thể nào cảm động nổi.
Trong căn phòng nồng nặc khí ẩm tiêu độc, Lăng Gia Khang nhắm mắt nằm trên giường bệnh, khuôn mặt trắng bệch, tái dại, sắp hoà thành một thể với tấm ga trải giường. Phía ngoài phòng bệnh vô cùng hỗn loạn. Cho dù đây là phòng bệnh cao cấp nhất với tường cách âm hiệu quả nhưng vẫn có thể nghe rõ rệt tiếng trả lời phóng viên qua điện thoại của các nhân viên trong công ty Lăng Gia Khang.
Người đàn ông nằm trên giường bệnh miệng run run, nắm chặt tay Mỹ Mãn, tỏ ra yếu ớt không còn chút sức lực nào.
Sau khi hiểu được mong muốn của anh, Mỹ Mãn cúi người xuống, ghé sát tai bên cạnh miệng anh để nghe rõ hơn anh đang muốn nói điều gì.
“Anh…”. Anh run run thở gấp, rồi tiếp tục. “Anh, anh… chết… là vì em…”
Mặt Đinh Mỹ Mãn tối sầm lại, mồ hôi đầy trán. Người đàn ông này có phải đã xem nghệ sĩ dưới trướng đóng phim quá nhiều rồi chăng? Chẳng phải là đau bụng do ngộ độc thức ăn thôi sao, có cần phải ra vẻ như sắp sinh li tử biệt như thế không?
“Anh ta giả chết đấy!”. Ở góc phòng, Giả Thiên Hạ nãy giờ vẫn im lặng, đưa mắt liếc tình địch, cuối cùng cũng không nhịn được phải lên tiếng.
“Anh im ngay đi, vô vị quá đấy, tại sao anh lại có thể trẻ con đến vậy chứ?”. Anh không lên tiếng còn ổn, vừa mở miệng đã chọc cho Đinh Mỹ Mãn phải bực mình.
“Anh ta là Lâm Đại Ngọc chuyển thế chắc? Chẳng qua là có chút thuốc xổthôi, như vậy mà chết được sao?”. Bĩu môi, cười nhạt, Giả Thiên Hạ lạnh lùng đưa ra lời châm chọc tàn nhẫn, không chút thương cảm nào hết.
Đầu đuôi sự việc như sau: Thiên Hạ thề rằng chỉ rắc thêm chút thuốc xổ lên trên món ăn đưa cho Lăng Gia Khang thôi, thực sự chỉ là một chút, một chút… Không ngờ tên đàn ông mưu mô xảo quyệt này lại tương kế tựu kế, được thể lấn tới, yếu đuối giả chết để đổi lại sự thương xót của Mỹ Mãn. Nếu sớm biết sự việc sẽ như vậy, anh nhất định sẽ tự mình nuốt chỗ thuốc xổ đó, sau đó nhất nhất vu khống đổ tội cho tên Lăng tú ông kia.
“Vấn đề ở đây là Lăng Gia Khang đâu có làm gì đắc tội với anh chứ?”
“Anh ta hại chúng ta li hôn. Thế mà còn không coi là đắc tội sao?”. Thiên Hạ cười, lạnh lùng hỏi lại, chỉ còn thiếu nước nói trắng hẳn ra thôi.
Thế nhưng, khi đến tai Đinh Mỹ Mãn thì câu nói đó lại mang một tầng nghĩa khác. Chuyện đến tận ngày hôm nay mà tên đàn ông xấu xa này vẫn chưa hiểu rõ tại sao hồi đó bọn họ lại li hôn. “Cho dù không có anh ấy thì hai chúng ta vẫn cứ li hôn thôi. Như bố mẹ anh và bố mẹ tôi đã nói, ngay từ đầu chúng ta không nên kết hôn với nhau.”
“Bây giờ em nói những câu này là có ý gì? Hối hận rồi sao?”
“Đúng thế, chính là hối hận đấy! Lúc ấy tôi đúng là có mắt như mù nên mới phải lòng anh.”
“Người mù mắt phải là tôi mới đúng! Đàn bà khắp thế giới này chết hết rồi nên tôi mới phải lòng con người mà lương tâm bị chó gặm như cô.”
“Chỉ cần là giống cái cũng đều tốt hơn tôi, anh đã thoả mãn chưa? Bây giờ anh đi mà tìm, đi mà tìm người khác! Tôi cũng đâu có ngăn cản anh chứ!”
“Câu này là do cô nói đấy nhé, đừng có hối hận!”. Tiếng cửa sập mạnh kèm theo câu nói tức giận của Giả Thiên Hạ vẳng đến bên tai Mỹ Mãn.
Biết rõ đây là cái bẫy do Lăng Gia Khang tạo ra nhưng Giả Thiên Hạ không thể nén được cơn giận, cứ thế bực bội nhảy vào bẫy. Anh để Đinh Mỹ Mãn một mình ở lại trong tức tối, lại còn ngốc nghếch đến mức vứt bỏ cô ngay trước mặt tình địch, cho người ta cơ hội ngàn năm có một để thể hiện phong độ đàn ông.
Mắt mũi trợn tròn nhìn người đàn ông ấy biến mất khỏi phòng bệnh, Đinh Mỹ Mãn tức đến đỏ bừng cả mặt. Cô lại càng tin tưởng hơn vào câu nói ngày xưa của mẹ mình… hai người tính cách quá ngang ngạnh tuyệt đối không thích hợp làm vợ chồng!
Cô ngây thơ không tin lời mẹ, làm chuyện ngốc nghếch đó một lần rồi, có đánh chết cũng quyết không để cho bản thân phạm sai lầm này một lần nữa.
Vừa mới bước ra khỏi bệnh viện, điện thoại của Giả Thiên Hạ bỗng nhiên reo lên. Anh ngây người ra một lúc, nhịp tim vào khoảnh khắc đó đập loạn xạ, chẳng dám rút di động ra nhìn. Có phải là Mỹ Mãn gọi anh không? Như trước kia, mỗi lần cãi nhau xong, cô ấy thường tìm một lí do ngớ ngẩn nào đó để gọi điện thoại cho anh, tìm ra một bậc xuống cho cả hai. Thế là sau đó anh cũng mặt dày mày dạn giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cùng cô bàn bạc xem tối nay sẽ đi đâu ăn cơm hoặc là trong mấy bộ phim vừa mới phát sóng thì bộ nào hay hơn…
Di động vẫn tiếp tục đổ chuông, anh lấy lại bình tĩnh, từ từ nhìn xuống màn hình điện thoại.
Người ta thường nói hi vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn. Quả nhiên là như vậy… Ngay khi nhìn thấy tên giám đốc đài hiển thị trên màn hình, nỗi tức giận vốn đã bị anh nén xuống được dịp bùng phát lần nữa: “Alô, có chuyện gì?”
Ý muốn trút giận đã quá rõ ràng rồi, thế nhưng giám đốc đài vẫn cố tỏ ra chẳng hiểu chuyện gì cả: “Alô, Thiên Hạ à, trời cũng tối rồi nhỉ, cũng đón vợ xong rồi đúng không? Có phải đã đến lúc chúng ta nên bình tĩnh ngồi lại bàn bạc đôi chút về vị trí làm việc mới của Tiểu Tường không? Cô ấy cũng đã bày tỏ rồi, muốn người ta đến đài chúng ta làm cũng được, nhưng điều kiện là phải được làm chương trình với cậu đó…”
“Được thôi!”
“Hả? Cái gì cơ?”. Giả Thiên Hạ đồng ý quá nhanh khiến cho giám đốc không khỏi nghi hoặc.
“Tôi nói là được thôi, không cần phải đợi Lợi Lợi nghỉ mới bảo cô ấy về làm nữa, kì sau thay đổi nhân sự luôn.”
“Thật hả?”. Giám đốc đài vẫn không dám tin ngay lập tức.
Thế nhưng Giả Thiên Hạ không còn tâm trạng mà lặp lại câu trả lời lần nữa, chẳng thèm nể mặt mà tắt điện thoại luôn, đôi mắt hình viên đạn ngay lập tức chuyển hướng lên toà nhà bệnh viện. Biết rõ rằng không thể tìm chính xác được căn phòng mà Lăng Gia Khang nằm nhưng anh vẫn trợn mắt “phóng đạn” về phía ấy.
Ngây thơ tưởng rằng anh thực sự không tìm được người phụ nữ khác sao? Khốn kiếp, bây giờ anh sẽ tìm cho người phụ nữ không đầu óc kia xem đã mắt luôn!
Giám đốc công ty truyền thông nổi tiếng bị ngộ độc thực phẩm phải nhập viện, đương nhiên là các minh tinh sẽ phải đến thăm nom, muốn che mắt phóng viên cũng khó. Đây đích thị là một tin tức đáng đồng tiền bát gạo khi được đăng tải, nhưng hiệu quả lại không dài cho lắm. Không nguy kịch tới tính mạng nên độc giả cũng không quá chú ý, sau một hồi so sánh thì mục tin tức khác mà các báo đài phóng viên theo đuổi hơn năm nay càng có sức cuốn hút và sức công phá mạnh hơn nhiều.
Cơ bản thì mọi người đều rõ, hơn một năm trước, Giả Thiên Hạ bị “khui” chuyện đã li hôn, chứ trước khoảng thời gian đó, hầu như không có bất kì phóng viên nào biết được anh đã kết hôn. Hồi ấy, xung quanh anh tồn tại không biết bao nhiêu các tin đồn tình cảm và mãi không dứt. Khi hai người họ vẫn còn là vợ chồng thì lại cư xử, hành động hết sức thận trọng, hầu như không tiết lộ cho mọi người về chuyện đã lập gia đình. Hôn lễ của họ cũng chỉ có mấy người bạn thân thiết đến dự. Nếu như không có người cố ý nói ra thì có lẽ chuyện li hôn đã được che giấu thành công rồi.
Kẻ cố ý tiết lộ tin tức đó không ai khác ngoài Mạc Tường, thế nên theo lẽ tự nhiên, mọi người cũng suy đoán cô là nguyên nhân chủ yếu khiến cho Giả Thiên Hạ và Đinh Mỹ Mãn chia tay. Nghi án đó đã giúp cô trở thành người dẫn chương trình được quan tâm nhất. Tuy rằng ban đầu mọi người không thể nào chấp nhận được con người mang tội danh “kẻ thứ ba” phá hoại hạnh phúc gia đình người khác nhưng cùng với sự biến mất không tăm hơi của hai người trong cuộc là Giả Thiên Hạ và Đinh Mỹ Mãn, cuối cùng Mạc Tường cũng thành công trong việc khiến khán giả lãng quên chuyện đấy. Thậm chí nhiều người còn nghĩ rằng đó chỉ là hiểu lầm mà thôi. Thế nhưng, sự kiện “lên sóng trở mặt” giữa Mạc Tường và Lâm Ái đã một lần nữa khiến dư luận chĩa mũi nhọn chỉ trích về phía Mạc Tường.
Khi người trong cuộc trước kia quay trở lại tầm ngắm của khán thính giả, chuyện cũ người xưa lại hiể