Hạ Viêm Lương ngồi trước giường bệnh nhìn con gái đang ngủ mê man của mình, cô ta có thể nghe được tiếng bước chân từ xa truyền đến trong điện thoại, sau đó là tiếng nói trầm thấp của một người đàn ông: “Cô có thể đừng gọi điện thoại cho tôi liên tục như vậy được không?”
Ngón tay của Hạ Viêm Lương bấu chặt, cô ta làm ngơ trước sự lạnh lùng và bực bội của anh. “Em và Linh Linh đang ở bệnh viện, anh có thể đến không?”
Phong Ấn cau mày, “Linh Linh bị gì?”
“Lúc em đến trường đón con bé sắc mặt của nó rất kém, con bé nói là đau dạ dày, cả bụng cũng đau, lại sốt nhẹ nữa, lúc đến bệnh viện bác sĩ nói là bị viêm ruột thừa, bây giờ đã giải phẫu xong rồi.” Hạ Viêm Lương dừng lại một chút, “Anh có thể đến không?”
Phong Ấn trầm mặc một lúc, “Cuộc giải phẫu thế nào?”
“Tiểu phẫu, rất thành công, đến khi Linh Linh tỉnh lại, người con bé muốn thấy nhất chính là anh.”
Phong Ấn nhếch môi thành một nụ cười chế nhạo, “Có phải cô định dùng chiêu này cả đời không?”
“Linh Linh cần bố, nó cần anh.” Trong ánh mắt Hạ Viêm Lương đã được bao phủ bởi một màn sương, giọng nói của cô ta mang theo một chút nghẹn ngào. “Em cũng cần anh.”
Phong Ấn gần như bị kích động đến mức muốn đập điện thoại, trong con ngươi đen láy của anh như đang có sóng gió quay cuồng, lời nói tiếp theo gần như rít qua kẽ răng: “Cô cũng giống Lê Duệ, tinh thần bị mù mờ rồi à?”
“Có thể đừng tàn nhẫn như vậy được không? Chuyện trước kia em thật sự xin lỗi anh, nhưng trẻ con vô tội.” Lời nói của cô ta rất dịu dàng và chậm chạp, ngón tay chạm vào vầng trán của Linh Linh hơi run rẩy. “Phong Ấn, em chỉ có Linh Linh, em không muốn con bé khóc chỉ vì không gặp được bố.”
Phong Ấn hít vào thật sâu, trước mắt anh hiện lên đôi mắt chứa đựng sự sợ hãi và lo lắng của Lôi Vận Trình. “Có lẽ chúng ta đều là người ích kỷ, cô có người cô cần bảo vệ, tôi cũng có người tôi muốn bảo vệ, tôi không muốn, cũng như không thể để cô ấy đau lòng. Dù sao thì Linh Linh cũng sẽ lớn lên, sớm muộn gì con bé cũng phải biết chuyện của bố nó. Hạ Viêm Lương, đường là do cô chọn, đi tiếp như thế nào cô chỉ có thể dựa vào chính bản thân cô.”
Hạ Viêm Lương giơ tay che khuất đôi mắt, cô ta yên lặng nghe âm thanh cúp máy phát ra từ microphone.
Trong lúc Linh Linh ngủ, bàn tay nhỏ nhắn của cô bé nắm chặt tóc của mình, đôi môi mấp máy líu ríu: “Bố bố…”
Hạ Viêm Lương buông điện thoại xuống, cô ta nắm lấy bàn tay mềm mại nhỏ nhắn của con gái đặt lên môi, cuối cùng thì nước mắt không thể kìm nén được nữa mà rơi xuống…
…
Trên đường Phong Ấn trở về có một bộ bàn đá nằm ẩn mình trong một tàng cây nhỏ, ở đó, dưới ánh đèn đường, anh thấy được một bóng người mảnh mai nhỏ nhắn.
Lôi Vận Trình đứng khoanh tay, ngước mặt lên bầu trời nhìn bầu trời đầy tinh tú.
Khóe môi Phong Ấn bất chợt nhếch lên, sự phiền muộn trong lòng anh biến mất ngay lập tức khi thấy cô. Trong ký ức thời niên thiếu của anh, đã từng có rất nhiều lần cô thay Lôi Dật Thành mang đồ đến cho anh, nhưng cô lại không dám vào phòng anh mà chỉ đứng ngoài sân gọi, anh xuống lầu nhìn bóng lưng của cô bé đang ngước đầu nhìn bầu trời, yên lặng chờ anh. Anh lại cực kì xấu xa bước đến nắm lấy mái tóc dài của cô, gõ vào đầu cô, trêu chọc cô mang niềng răng, sau đó thì nhìn đôi môi nhỏ nhắn của cô chu lên, vung bàn tay nhỏ bé về phía anh. Nhưng mà sức lực của cô quá yếu, đối với anh mà nói thì sức lực kia chẳng làm gì được anh cả.
Lúc đó, dường như anh đã từng nói cô xấu xí, lại hung dữ, tương lai sẽ không gả được. Nhưng bây giờ nghĩ lại nếu có chuyện cô không gả được, thì đó chỉ do anh không cưới, cô bướng bỉnh đến mức làm người khác bất lực, nhưng cũng chính sự bướng bỉnh này đã thâu tóm được trái tim của anh.
Thời gian vụt qua quá nhanh, giống như đã trải qua một đời, cô bé kia đã trưởng thành, nhưng cô vẫn đứng ở một nơi nào đó yên lặng chờ anh. Cô đã buộc bản thân mình trở nên tốt như thế, chỉ vì chờ anh yêu thương, chờ anh quý trọng.
Đúng như lời cô nói, có một người lúc nào cũng khiến bản thân có cảm giác vướng bận như thế là cảm giác tuyệt vời đến mức nào.
Phong Ấn cố gắng bước đi thật nhẹ đến phía sau cô, bỗng nhiên anh che miệng cô lại, kéo cô vào nơi bóng cây mờ tối anh mới nới lỏng tay, bàn tay vòng qua thắt lưng, ôm cô vào lòng. “Tính cảnh giác thấp đến vậy, bị tập kích cũng không biết phản kháng?”
Lôi Vận Trình lật tay anh ra, lưng cô dựa vào lòng anh. “Ngoại trừ anh ra ai có thể to gan dám quấy rối em như vậy?”
“Nói không chừng sẽ là Lục Tự đấy?”
Lời vừa nói ra khỏi miệng Phong Ấn liền cảm thấy hối hận, anh ôm chặt cô hơn. “Thật sự xin lỗi.”
Lôi Vận Trình trầm mặc một lúc, cô xoay người lại nép vào lòng anh. “Là em không bảo vệ tốt bản thân.”
Phong Ấn vừa định mở miệng an ủi cô, bất chợt lại bị cô cắn một cái. “Cuối cùng cũng tại anh làm ra chuyện gây kích động em, có thể em là kim cương không bị vỡ, nhưng anh có biết em cũng chỉ là một cô gái có nội tâm yếu đuối không? Lớn hơn em nhiều như thế mà không đối xử tốt với em một chút nào, chỉ biết xem thường em, em sẽ đau lòng, sẽ khóc đó!”
Phong Ấn muốn cười, anh cúi đầu cười rộ lên, xoa xoa gương mặt nhỏ nhắn của cô. “Cô bé xinh đẹp, từ giờ về sau anh trai sẽ thương em, sẽ không xem thường em nữa.”
Lôi Vận Trình ấm ức, đôi môi nhỏ nhắn của cô vểnh lên: “Hừ, trái tim đàn ông như kim ở đáy biển.”
Bỗng nhiên Phong Ấn hét lớn một tiếng, anh khom người che ngực đau đớn, ngay lập tức vẻ mặt của Lôi Vận Trình trở nên căng thẳng. “Anh sao vậy? Không thoải mái ở đâu?”
“Ở đây.” Phong Ấn ngẩng đầu, hai tay đặt ở tim, tạo dáng nâng trái tim của mình lên. “Tặng em.”
“Tặng em cái gì?”
“Trái tim của anh.” Vẻ mặt Phong Ấn cong lên, cười xảo quyệt. “Nhìn xem, có thấy ở phía trên viết dòng chữ ---- Em, gái, niềng, răng không?”
“…” Lôi Vận Trình hơi bất ngờ, cô cau mày, cắn môi nhìn anh.
“Không lấy à?”
Phong Ấn thấy cô không phản ứng gì, anh làm ra vẻ mất mát, lại làm ra động tác trả tim về, nhưng lại bị Lôi Vận Trình túm tay lại. “Tặng em thì là của em, ai cho anh lấy lại?”
Lúc cô nói như thế, yết hầu bỗng nhiên bị nghẹn. Phong Ấn cúi đầu hôn lên vầng trán của cô, nhỏ giọng dỗ dành. “Của em, bất kể thứ gì của anh, bất kể thứ gì anh có thể cho em thì đó đều là của em. Ngoan nào, đừng khóc nữa, để người khác thấy vẻ mặt này của em thì không còn mặt mũi nữa đâu đấy.”
“Anh mới khóc đó!” Lôi Vận Trình lau lau mắt không thừa nhận, “Là em bị hành động buồn nôn của anh làm cho xúc động mà! Anh khóc thì có!”
“Anh khóc anh khóc.” Phong Ấn nâng cằm cô lên, ngón tay anh lau khóe mắt ướt đẫm của cô, anh khẽ thở dài. “Có một chuyện anh phải nói thật với em, sau này, mọi thứ của Phong thị đều không có phần của anh.”
“Vì anh chọn tham gia quân đội sao? Chú Phong là bố dượng của anh à?” Lôi Vận Trình bất chợt khóc thút thít, ánh mắt cô cứ chớp nháy.
Phong Ấn day day chóp mũi cô nhỏ của cô, “Nếu ông ấy không phải bố ruột anh, vậy nói không chừng hai chúng ta là anh em đó.”
Ngay lập tức Lôi Vận Trình trợn to mắt. “Này! Lại đưa bố xen vào, có tin em đánh anh không?”
“Được rồi, được rồi, được rồi, nhóc con này càng lúc càng hung dữ.” Phong Ấn lắc đầu, tiếp tục chủ đề vừa nói. “Trình Trình, anh rất nghèo, mọi thứ của Phong gia không hề liên quan đến anh, em có sợ theo anh chịu khổ không?”
“Có gian khổ như lúc ở Học viện Phi hành không?”
“Đến mức đó thì không, chỉ là anh không có ánh hào quang của người kế thừa Phong thị, anh chỉ là một quân nhân bình thường.” Phong Ấn nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, hôn lên mái tóc ngắn của cô.
Lôi Vận Trình hít hít mũi, “Không sao cả, bố em là bố ruột đấy, rất thương em, nhất định sẽ cho em rất nhiều của hồi môn, cái đó thôi cũng đủ để chúng ta và bé con ăn cả đời.”
“…”
“…”
“Trình Trình, vừa rồi… Em nói gì thế?” Phong Ấn cố nén cười hỏi lại, nâng gương mặt đang vùi trong lòng anh lên.
Gương mặt Lôi Vận Trình đỏ bừng, “Không, em chưa nói gì cả, muộn rồi, em muốn về ngủ, anh cũng về sớm đi, ngủ ngon.”
Không chờ anh nói gì nữa, Lôi Vận Trình dùng tốc độ nhanh như chớp chạy mất dạng.
Phong Ấn đứng tại chỗ, hai tay anh bỏ vào túi quần, nhìn thân ảnh đang cắm cúi chạy ở phía xa xa, trên môi anh giương lên thành một nụ cười dịu dàng.
Anh đã biết rằng cô sẽ không để tâm đến việc này, nhưng chỉ vì anh muốn cho bản thân một đáp án mà thôi. Tình yêu của mỗi một người đều không giống nhau, không phải người phụ nữ nào cũng đối xử với anh như Hạ Viêm Lương… Có lẽ, cô ta căn bản không hề yêu anh.
Bây giờ nhớ lại anh mới thấy cuộc sống của anh ngay từ khi bắt đầu đã có sự tham dự của cô, từng chút từng chút một. Bỗng nhiên anh cảm thấy hối hận. Vì sao anh lại không phát hiện cô tốt đẹp như vậy sớm hơn, vì sao anh lại không phát hiện tấm lòng của cô sớm hơn, vì sao anh lại không được sinh ra trễ một chút, nếu vậy anh sẽ không gặp Hạ Viêm Lương, sẽ không hứa rất nhiều điều với cô ta, để anh có thể dùng tất cả tình cảm vẹn nguyên nhất của bản thân mình dành cho Lôi Vận Trình, cũng giống như cô đã yêu anh ngay từ khi còn bé.
Hai chúng ta, bé con của chúng ta…
Phong Ấn nhẩm đi nhẩm lại dòng chữ đó trong lòng, nhưng mà trong cái đầu trống rỗng của anh chỉ quanh quẩn hình ảnh không rõ ràng kia, điều đó bất giác làm anh bật cười.
Ấm áp như vậy, hạnh phúc như vậy.
…
Quan hệ của hai người càng lúc càng mặn mà, có đồng đội nói số của Phong Ấn rất tốt, bên cạnh có một cô nhóc nhỏ như thế khiến người khác phải ghen tị. Phong Ấn vui vẻ thừa nhận, khiến Lôi Vận Trình càng thẹn thùng hơn. Ngay cả khi bọn họ bước đi bên nhau cũng có những ánh mắt lén lút nhìn bọn họ, giống như bọn họ vừa làm phải chuyện mà người khác không được làm. Nhưng mà trong lòng cô vẫn rất vui vẻ, mọi người đều biết quan hệ yêu đương của hai người bọn họ, điều này chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đủ để cô cảm thấy hạnh phúc đong đầy.
Đối với điều này, Mục Phong vô cùng bất ngờ. “Này Phong đại đội trưởng, không phải cậu xem Tiểu Lôi như em gái à, sao bỗng nhiên lại biến thành người yêu thế?”
Phong Ấn hơi tự đắc, “Bọn họ nói, số cháu tốt, còn nói là cô gái như thế sinh ra là để chờ cháu.” Anh nháy mắt mấy cái: “Chờ cháu đáp trả tình cảm của cô ấy.”
Lúc anh nói đến lời này, ánh mắt khẽ chuyển sang nhìn Lục Tự, dáng vẻ của anh ta vẫn rất trầm tĩnh khi nghe được những lời này, khóe miệng nhếch lên. “Có cần tôi chúc phúc cho hai người không?”
“Cám ơn.”
“Không cần khách sáo.” Lục Tự cụp mắt xuống, cố gắng che giấu sự lạnh lẽo trong ánh mắt mình.
Mục Phong lắc đầu tự lẩm bẩm một mình, ông ta không nghĩ đến thằng nhóc này lại ra tay đóng dấu Lôi Vận Trình làm sở hữu nhanh như thế.
Ngũ chính ủy bực bội bỏ đi, yêu đương là tự do của mỗi người, ông ta không có quyền can thiệp Phong Ấn yêu ai, hóa ra là ông ta đã lầm, hóa ra là đứa cháu gái họ ngoại của ông ta chỉ yêu đơn phương.
Hướng Bắc Ninh nói, tất cả những việc xảy ra lúc này cậu ấy đều đã đoán được từ lâu rồi, Phong Ấn và Lôi Vận Trình cuối cùng cũng đến với nhau, gần như là nhất định, cho nên cậu ấy đã dập tắt tình cảm của bản thân ngay khi