Lôi Vận Trình và Đỗ Nghiên Thanh hẹn nhau đi dạo phố, hai cô gái này bình thường rất ít có cơ hội gặp nhau, kể từ ngày đầu tiên trở thành bạn của nhau tình cảm của hai cô bây giờ đã trở nên vô cùng thân thiết. Đỗ Nghiên Thanh thay đổi không nhiều, cô ấy vẫn hay cười, xinh đẹp, rất có chí khí. Nhưng chỉ cần nhắc đến tên của Phương Mặc Dương, trong mắt Đỗ Nghiên Thanh sẽ xuất hiện một chút vẻ buồn bã, sau đó cô ấy lại bật cười: “Tuổi tác của con người tỉ lệ nghịch với lòng can đảm.”
Lôi Vận Trình không hiểu rõ cho lắm, Đỗ Nghiên Thanh vừa cầm ống hút khuấy ly trà sữa nóng vừa giải thích nghi vấn của cô: “Trước đây tớ không tin những lời này, nhưng mà bây giờ tớ đã nghiệm chứng được điều đó trên người của anh ta.” Đỗ Nghiên Thanh nở nụ cười châm biếm: “Anh ta dùng tuổi tác để cự tuyệt tớ, cậu nói xem có buồn cười không?”
Lôi Vận Trình chỉ khẽ cười, cô lắc đầu: “Phong ́n cũng từng nói với tớ như vậy, cho đến bây giờ anh ấy vẫn xem tớ là một cô bé, đó chẳng qua chỉ là cái cớ của bọn họ mà thôi, đó là bằng chứng cho thấy chúng ta chỉ là những kẻ ngốc nghếch hoặc ngây thơ.”
Đỗ Nghiên Thanh chống cằm nhướng mày nhìn cô: “Chính vì thế, chỉ bằng sắc đẹp và sự tấn công không biết mệt mỏi của bổn tiểu thư đây, tớ không tin tớ sẽ không thể bước được vào trái tim của Phương Mặc Dương.”
Lôi Vận Trình vươn bàn tay đang nắm chặt thành quyền của cô ra trước mặt hai người, cô nheo mắt giả vờ ra vẻ nham hiểm: “Cho dù trái tim của anh ấy làm bằng sắt đá, tớ cũng tự tin là mình có thể làm nó tan chảy.”
Đỗ Nghiên Thanh không tiếp tục bày tỏ ý chí chiến đấu oai hùng của mình nữa, cô ấy nhìn Lôi Vận Trình rồi thở dài: “Hai chúng ta nhất định sẽ làm nên một bài [Luận án trường kỳ kháng chiến], phải đợi bao lâu nữa chúng ta mới có thể đạt được cái mà chúng ta muốn đây?”
Lôi Vận Trình bĩu môi, hai vai cô rũ xuống: “Có lẽ, đến khi tình yêu không thể tiếp tục được nữa, tự nhiên nó sẽ không thể kiên trì, cũng không còn cách nào để nó có thể tiếp tục kiên trì nó.”
Nhưng nếu thực sự đến ngày đó, nếu cô vẫn không thể chiếm được một chút tình cảm nào của Phong ́n, liệu có thứ gì có thể bù đắp lại tuổi thanh xuân và những giọt nước mắt cay đắng mà cô đã bỏ ra trước đó hay không?
Đỗ Nghiên Thanh lấy một chiếc vé xe trong ba lô ra, lắc qua lắc lại trước mặt cô, nơi đến được ghi trên vé xe cách nơi này khá xa: “Cậu muốn đến thành phố B?”
Đỗ Nghiên Thành gật đầu: “Quê hương của Phương Mặc Dương.”
Lôi Vận Trình nhìn kĩ ngày tháng ở trên vé xe, cô kinh ngạc che miệng: “Cậu muốn đến nhà anh ta đón năm mới sao? Anh ta có biết không?”
Khóe môi của Đỗ Nghiên Thành cong lên thành một nụ cười xảo quyệt: “Anh ta mà biết thì sẽ không đồng ý cho tớ đi, nhưng nếu tớ đến đó rồi thì anh ta có thể đuổi tớ đi được sao?”
Gương mặt của Lôi Vận Trình tràn ngập vẻ ngưỡng mộ: “Thật tốt quá, vậy thì có lẽ sẽ phải gặp người lớn đấy, cậu vượt nghìn dặm xa xôi như vậy chỉ vì muốn gặp được anh ta một lần, anh ta nhất định sẽ cảm động muốn chết, nói không chừng sẽ bổ nhào vào lòng cậu, sau đó giơ hai tay lên xin đầu hàng với cậu đó.”
Đỗ Nghiên Thành cất vé xe thì đúng lúc điện thoại di động báo có tin nhắn đến, sau khi xem xong cô ấy liền cười chế giễu: “Nếu chỉ như vậy mà có thể làm người khác cảm động, Lôi Vận Trình, cậu nên chuẩn bị nhào vào trong lòng người nào đó của cậu đi nha.”
Cô ấy vừa nói xong thì đứng lên, quay về phía sau nhìn xung quanh, sau đó lại phấn khởi vẫy vẫy tay. Lôi Vận Trình ngậm ống hút trong miệng rồi ngẩng đầu lên, một gương mặt đàn ông thuần khiết quen thuộc đập vào mắt cô khi cô vẫn chưa kịp chuẩn bị, trong lúc nhất thời khiến cô trở nên ngốc nghếch.
Tên nhóc con đáng ghét bướng bỉnh, không chịu thuần phục trong trí nhớ của cô, cũng chính là tên lớp phó đã từng bị cô vật vai té xuống đất vô cùng thảm hại, trên mặt cậu ta vẫn là một nụ cười mang tính chất xấu xa như xưa, trên người cậu ta mang theo cảm giác lạnh lẽo của mùa đông giá rét, mệt mỏi và phong trần xuất hiện trước mặt cô. Lệ Vũ chống một tay vào mép bàn, cố ý khom lưng cúi người ghé sát vào cô, cậu ta rút ống hút trong miệng cô ra, tay vuốt ve trên môi của cô, đôi mắt rực rỡ như những ngôi sao nhìn cô: “Nhìn ánh mắt của cậu, chắc là vẫn chưa quên tớ đúng không?”
“Lệ Vũ…?” Lôi Vận Trình kinh ngạc chớp mắt, bật thốt ra tên của cậu ta.
Lệ Vũ hài lòng cười, xoa xoa chiếc cằm nhỏ nhắn của cô: “Rất tốt.”
Đỗ Nghiên Thanh ở bên cạnh không chịu nổi mà ho khan, cô ấy xách ba lô lên rồi vỗ vỗ vai Lôi Vận Trình: “Tớ còn có việc nên đi trước, hai người nói chuyện đi, à đúng rồi Lệ Vũ, Trình Trình vẫn chưa ăn cơm đó.”
Cô ấy nói xong thì biến mất nhanh như chớp, chốc chốc đã không thấy bóng dáng đâu nữa, Lệ Vũ ngồi vào chỗ của Đỗ Nghiên Thanh, cậu ta dùng ngón tay gõ gõ mặt bàn quan sát Lôi Vận Trình từ trên xuống dưới: “Tôi không gặp cậu bao lâu rồi nhỉ?”
Lôi Vận Trình suy nghĩ một lúc: “Hơn một năm rưỡi rồi.”
“Một năm mười tháng lẻ tám ngày, cũng chính là sáu trăm bảy mươi ba ngày.” Mũi và lông mày của Lệ Vũ nhăn lại, cậu ta thuận miệng nói cho cô một câu trả lời chính xác.
Lôi Vận Trình cong môi nhìn cậu ta, từ lúc thấy Lệ Vũ bước vào, cô đã có một loại cảm giác, dường như mối quan hệ bạn bè và đồng đội đơn thuần trước kia giữa cô và Lệ Vũ đã có nhiều thay đổi, nhìn dáng vẻ tươi cười và ánh mắt của Lệ Vũ, cô cảm thấy như có một thứ gì đó mà từ trước đến nay cô chưa từng thấy trên người cậu ta.
“Ừm… Sao bỗng nhiên cậu lại đến thành phố T vậy, thăm bạn bè à?” Lôi Vận Trình hỏi, cô lảng tránh đề tài khiến cô cảm thấy không thoải mái vừa rồi.
Lệ Vũ chỉ cười mà không đáp, cậu ta nhìn về phía trước: “Gọi gì đó ăn trước nhé?”
Lôi Vận Trình gật đầu, cô gọi bồi bàn đến: “Tôi mời cậu.”
Bữa cơm này hai người ăn rất lâu, vừa ăn vừa trò chuyện, họ nói về việc học tập và cuộc sống của mình, kể những chuyện thú vị gặp được khi bay trên không. Lệ Vũ uống một chút rượu, cậu ta rót một ly đầy cho cô nhưng không thúc dục cô uống. Rượu quá ba vòng, cuối cùng Lôi Vận Trình cũng phát hiện một chi tiết nhỏ, cô cười trêu chọc: “Đừng nói với tôi là cậu không hút thuốc nữa nhé?”
Lệ Vũ buông tay: “Chính xác, tôi cai thuốc lâu rồi.”
“Có quỷ mới tin cậu.”
Lệ Vũ uống một hớp rượu, câu ta nói bằng chất giọng không nhanh không chậm: “Còn nhớ lúc cậu bị ngã từ trên thang đu xuống không? Lúc đó tôi hút thuốc rồi bị Phương Mặc Thành bắt được.”
“Có chuyện như vậy sao? Sao tôi lại không biết nhỉ?” Lôi Vận Trình nghi hoặc: “Cho tới giờ cũng không thấy đội trưởng nhắc đến.”
“Anh ta nói đây là lần thứ ba anh ta thấy tôi hút thuốc, lúc đó tôi còn cho rằng anh ta sẽ vì lý do này mà đuổi tôi ra khỏi trường, nhưng mà anh ta chỉ hỏi tôi vài vấn đề.”
“Vấn đề gì?”
Lệ Vũ buông ly rượu xuống, nhìn thẳng vào cô nói: “Thứ nhất, hỏi tôi có phải thích một cô gái cùng lớp không.”
Động tác ăn của Lôi Vận Trình chậm lại, Lệ Vũ tiếp tục nói: “Hai, hỏi tôi có muốn rời khỏi học viện phi hành không? Ba, có thể vì cô gái ấy mà cai thuốc lá đã nghiện nhiều năm không, nếu được anh ta có thể cân nhắc cho tôi thêm một cơ hội nữa.”
Lôi Vận Trình giương môi cười: “Sao có thể đơn giản chỉ vì hút thuốc mà đuổi cậu ra khỏi trường học được, đội trưởng cảnh cáo cậu trước, sau đó vì chuyện này mà cắt chức lớp phó của cậu có đúng không?”
Thật ra bọn họ đều biết, trọng tâm của câu chuyện không phải ở chỗ hút thuốc, mà là ý chí của một con người, không phải chỉ có phi công mà bất cứ một quân nhân nào cũng có thứ mà họ khát khao muốn có. Lệ Vũ có tiềm chất bẩm sinh, nhưng vấn đề cá nhân quá nhiều, ở phương diện này có một vài khuyết điểm, chỉ là Phương Mặc Dương đã nhìn thấy sức ảnh hưởng của Lôi Vận Trình đối với Lệ Vũ, nên anh ta mới lợi dụng điểm này bắt cậu ta cai thuốc.
Lệ Vũ vẫn nhớ kỹ những lời nói mà hôm đó Phương Mặc Dương đã nói với cậu ta ở bệnh viện.
“Cậu thích Lôi Vận Trình đúng không? Cậu cảm thấy một cô gái hiếu thắng kiêu ngạo như vậy sẽ thích một học viên có nhiều vấn đề như cậu ư? Với năng lực của cậu có thể hạ được cô ấy trong bao lâu? Một giây cũng chưa tới.” Phương Mặc Dương nghiêm túc không khác gì ngày thường, nhưng trong lời nói của anh ta lại lộ rõ vẻ khinh thường: “Tôi nói thật cho cậu biết, trong lòng của cô bé ấy đã có mục tiêu, chỉ có người đàn ông có thể đạt đến mục tiêu đó mới có thể làm cô ấy thích được, Hướng Bắc Ninh làm không được, cậu cho rằng cậu có thể làm được? Ngay cả cơn nghiện thuốc lá cậu cũng không thể khống chế được, vậy làm sao có thể giữ lấy một người con gái và làm cho người ấy thích cậu được? Lệ Vũ, làm một phi công, cậu không phải chỉ kiểm soát sinh mệnh của một chiếc máy bay, mà cậu còn phải lấy tư cách là một người đàn ông để kiểm soát chính bản thân mình, bao gồm cả trái tim của cậu.”
Lúc đó Lệ Vũ chỉ mới mười chín tuổi nhưng phải chịu đả kích lớn nhất trong cuộc đời, cậu ta cảm thấy người đàn ông tên Phương Mặc Dương này là một con người sâu không lường được, lần đầu tiên có người chỉ dùng vài câu nói đã làm cho cậu ta không tài nào phản bác được
“Ngày đó cậu xuất viện trở về với thân thể hoàn toàn không bị tổn hại gì, đó cũng là lúc cậu giật lấy điếu thuốc cuối cùng của tôi.” Lệ Vũ dừng một chút: “Tôi đã hút thuốc bảy năm trời, nói không nghiện là giả, nhưng tôi vẫn cai được.”
“Vậy thì nên chúc mừng cậu.” Lôi Vận Trình giơ ly rượu lên chạm vào ly của cậu ta phát ra một tiếng “keng”.
“Lần cai thuốc này của tôi, chỉ vì một người.” Lệ Vũ nâng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch, do chất cồn ánh mắt của cậu ta càng lúc càng nóng bỏng: “Hơn nữa, từ sau lần đó, ngay cả một giọt rượu tôi cũng không uống, bởi vì tôi nhớ đến một cô gái đã vì tôi mà phải chịu đựng nhiều những mức phạt không đáng có như vậy.”
“Tôi đã nói rồi, đó là ý muốn của đội trưởng, những mức phạt đó hoàn toàn không phải là tôi chủ động muốn gánh vác mọi chuyện thay cậu đâu.” Lôi Vận Trình không nhịn được mà lên tiếng phản bác, lời nói chỉ mới ra khỏi miệng thì dừng lại.
Con ngươi đen láy của Lệ Vũ đang lấp lánh dưới ánh đèn nhàn nhạt, cậu ta nhìn cô với vẻ vô cùng đau khổ.
…
Lôi Vận Trình tận tình làm chủ nhà giành quyền trả tiền, Lệ Vũ cũng để tùy ý cô quyết định. Khi rời khỏi nhà hàng cũng là lúc màn đêm đã buông xuống, Lôi Vận Trình vội vã bước đi ở phía trước cậu ta. Cậu ta đã bày tỏ tấm lòng quá rõ ràng, lúc đầu có một Lục Tự, bây giờ lại có thêm một Lệ Vũ, thật sự khiến cho người khác vô cùng nhức đầu. Ánh đèn kéo dài chiếc bóng của hai người, cô yên lặng nhìn cái bóng của Lệ Vũ trên mặt đất, trong lòng không nhịn được mà cảm thán, đã gần hai năm kể từ lúc đó đến nay, con người cậu ta từ hình ảnh một cậu thiếu niên đã thay thế thành một người đàn ông, vẻ ngây thơ của ngày xưa nay đã hoàn toàn không thấy nữa, thay vào đó là sự trầm ổn và chững chạc.
Ở thành phố T này ngoại trừ cô và Đỗ Nghiên Thành ra Lệ Vũ không có bất cứ một người bạn nào khác, Lôi Vận Trình đang mải miết cúi đầu cân nhắc xem tối nay phải sắp xếp cho cậu ta ở đâu nên hoàn toàn không hề để ý đến tín hiệu đã chuyển