sang đèn đỏ, cô chỉ cảm thấy bỗng nhiên có một cánh tay rắn chắc giữ vai cô lại từ phía sau, đồng thời kéo cô vào lồng ngực của người đó: “Cẩn thận một chút!”
Vài chiếc xe nối đuổi nhau liên tiếp chạy nhanh qua trước mặt cô, vô cùng nguy hiểm, Lôi Vận Trình thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Trong vòng tay là một cô gái mềm mại thơm tho, lúc đầu Lệ Vũ định buông tay nhưng chẳng hiểu sao tay cậu ta vẫn đặt trên người cô. Đôi mắt cậu ta cụp xuống một nửa, cúi đầu đặt môi lên tóc cô gái đang ở trong lòng, cơ thể Lôi Vận Trình trở nên cứng ngắc, cô vùng tay mình ra khỏi tay cậu ta nhưng lại bị cậu ta kéo về, Lệ Vũ thay đổi vị trí ôm, tay cậu ta chuyển xuống đặt trên thắt lưng cô. Cô chỉ cảm thấy hoảng sợ. Anh chàng này thực sự đã không còn là Lệ Vũ mà cô có thể tùy tiện vật té ngã xuống đất trước đây nữa.
Lệ Vũ không những không buông ngược lại còn ôm cô chặt hơn: “Vẫn tàn nhẫn như vậy, lạnh lùng như vậy, Lôi Vận Trình, nếu như tôi không buông cậu ra, có phải cậu sẽ kéo tôi đến một nơi nào đó rồi dạy dỗ tôi không?”
“Cậu ------.”
Lôi Vận Trình vẫn còn may mắn, một giây sau, cậu ta bỗng nhiên buông tay ra: “Đèn xanh rồi.” Cậu ta khoác tay qua vai cô rồi bước đi, xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra: “Tôi nhớ lúc vừa tới đây có thấy một khách sạn ở phía trước.”
Lôi Vận Trình không thể làm gì khác mà đành nuốt những lời định nói vào lòng, chỉ là bọn họ không hề hay biết màn trình diễn vừa rồi đã rơi vào mắt của Phong ́n.
Đến khi Phong ́n lái xe quay trở về thì lại không thấy Lôi Vận Trình đâu nữa, anh chạy vài vòng quanh nơi vừa nhìn thấy bọn họ, do bị bạn thúc giục nên anh đành quay trở về mà vẫn chưa tìm thấy thứ mình muốn tìm.
“Tìm gì vậy Phong ́n, linh hồn bé nhỏ bị đánh mất à?”
Phong ́n chỉ cười mà không nói gì, anh khởi động xe rời khỏi nơi này.
Anh càng nhớ lại thì càng xác định người đàn ông kia đã ôm cô khi cô không hề tình nguyện…
Khi gặp đèn đỏ ở giao lộ, Phong ́n nhận lấy điếu thuốc mà người khác đưa đến, anh hút hai hơi rồi kéo kính cửa sổ xuống theo thói quen, anh phả ra một làn khói, tầm mắt vô ý nhìn thấy hai thân ảnh đang trong một khách sạn nào đó, đồng tử anh co rút lại ngay lập tức.
“Tớ có chút việc cần xử lý, sẽ quay lại nhanh thôi, các cậu cứ đi trước đi.” Phong ́n ném ra những lời này rồi mở cửa xe bước xuống, để lại một xe đầy người đưa mắt nhìn nhau không hiểu việc gì đã xảy ra.
Lệ Vũ đang làm thủ tục thuê phòng, Lôi Vận Trình ngồi ở trên chiếc sofa bên cạnh bắt đầu lật tạp chí ra xem trong lúc chờ đợi, khi Phong ́n tiến vào thì cũng chính là lúc anh chứng kiến cảnh tượng này.
Vốn dĩ Lôi Vận Trình không có lòng dạ nào xem tạp chí, vừa ngẩng đầu lên thì liền thấy Phong ́n ở trước mặt cô, cô hoảng sợ. Vẻ mặt Phong ́n vô cùng nghiêm túc, anh đưa mắt nhìn Lệ Vũ đang đứng đưa lưng về phía anh, sau đó anh không nói lời nào mà kéo Lôi Vận Trình ra khỏi khách sạn.
Vì Phong ́n khá cao to nên anh đi rất nhanh, Lôi Vận Trình căn bản không thể theo kịp tốc độ của anh, vài lần cô suýt vấp ngã: “Anh làm gì vậy? Đi chậm một chút đã!”
Phong ́n không hề để ý đến cô, anh kéo cô đi qua các con đường lớn và nhỏ. Anh nắm tay cô rất chặt, Lôi Vận Trình không rút khỏi tay ra được, cô không nhịn được mà phát cáu: “Có việc gì thì anh nói đi, anh như bị thần kinh vậy, muốn kéo em đi đâu?”
Cuối cùng Phong Ấn cũng dừng lại, anh buông tay cô ra, dùng giọng điệu người lớn hỏi cô: “Trước tiên hãy nói tại sao em lại đến khách sạn?”
“Đương nhiên đi thuê phòng.” Lôi Vận Trình vừa xoa cổ tay bị đau của mình vừa trả lời anh với giọng điệu hiển nhiên, cô cố tình xem thường liếc mắt nhìn anh một cái: “Không được sao?”
Phong ́n cười lạnh chế giễu: “Có phải lời nói mấy hôm trước của anh kích thích em không, cho nên em mới để mình sa ngã như thế? Còn bắt chước người ta phóng túng nữa chứ?”
“Ai cần anh lo?” Lôi Vận Trình quay đầu đi, vẻ mặt cô dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra.
Phong ́n khẽ cắn môi, còn cố tình tranh thua thiệt hơn à? Được lắm.
“Vậy tại sao không tìm Lục Tự, ít nhất em cũng biết rõ cậu ấy thích em.” Phong ́n giả vờ lấy điện thoại ra ấn một dãy số: “Cậu ấy cũng về rồi, anh giúp em liên lạc với cậu ấy, kiểu nhiệm vụ an ủi phụ nữ này cậu ấy sẽ rất vui lòng được đảm nhận.”
Bỗng chốc ánh mắt Lôi Vận Trình trở nên sắc bén, ánh mắt cô như xuyên thủng cả người anh : “Được, đúng lúc em cũng không nhớ số điện thoại của anh ta, cảm ơn anh Tiểu ́n.”
“Không cần khách sáo đâu em gái, tiện tay thôi mà.” Phong ́n tươi cười phối hợp, đưa tay xoa đầu cô. Lôi Vận Trình vòng hai tay trước ngực khoanh lại, vẻ mặt khiêu khích, thách thức anh cứ thực hiện theo lời nói đi.
“Lục Tự? Ừ, cậu về lâu như vậy mà còn giấu mặt làm gì, soạn nhạc gì chứ? Ra ngoài đây đi, có chuyện vui đây.” Phong ́n nhìn về phía Lôi Vận Trình: “Em gái niềng răng của chúng ta cũng đang ở đây này.”
Phong ́n báo tên quán bar xong thì kết thúc cuộc nói chuyện, Lôi Vận Trình nhớ không lầm thì đó là tên quán bar mà anh đã đưa cô đến vào ngày hẹn hò đầu tiên của bọn họ, cô biết rõ đó là nơi chuyên dùng làm điểm tụ họp của anh và đám bạn bè của mình.
Phong ́n đưa tay đón một chiếc xe, sau khi mở cánh cửa xe ra, anh làm tư thế mời cô lên xe: “Lên xe đi, Lục Tự sẽ đến nhanh thôi.”
Lôi Vận Trình trừng mắt nhìn anh, cô âm thầm nắm tay thành quyền, bước vào trong xe: “Vậy thì tốt quá!”
Không lâu sau đó Lệ Vũ điện thoại đến, Lôi Vận Trình tìm ra một lý do lấy lệ cho qua.
Phong ́n nghe thấy tên Lệ Vũ, khóe miệng anh khẽ nhếch lên trêu chọc: “Là lớp phó của lớp em? À, vậy càng không bằng Lục Tự.”
“Em cũng thấy như vậy.” Lôi Vận Trình ung dung trả lời anh.
Quả nhiên đúng như lời Phong ́n nói, khi bọn họ đến quán bar, Lục Tự đã có mặt tự bao giờ, Lôi Vận Trình liếc mắt nhìn hàng xe xếp lần lượt ở trước cổng. Khi Phong ́n đi ngang qua thuận tiện vỗ nhẹ vào mui xe.
Vẫn là phòng VIP lúc trước, khi Phong ́n dẫn cô đi vào anh đã do dự trong tích tắc, hơn nữa anh còn bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của Lục Tự đang nhìn chằm chằm vào cô.
Trong hơn ba năm qua, về căn bản Lôi Vận Trình chưa từng gặp lại Phong ́n, nhưng mà cô đã gặp Lục Tự vô số lần, thỉnh thoảng anh ta sẽ đến thăm cô, hay nói cách khác, anh ta chưa từng ngừng theo đuổi cô.
Lục Tự chỉ đến sớm hơn bọn họ một chút, ngay cả áo khoác anh ta cũng chưa kịp cởi ra thì đã trông thấy Lôi Vận Trình và Phong ́n đi vào: “Ôi, anh đã nói rồi, chúng ta nhất định là có duyên.”
Lục Tự trao cho Phong ́n một cái ôm anh em thấm thía, nhưng khi nói lại chỉ nói với Lôi Vận Trình. Tuy rằng Lôi Vận Trình không thích Lục Tự nhưng bề ngoài cô vẫn làm ra vẻ lịch sự, lễ phép mỉm cười.
“Cậu đúng là càng lúc càng trọng sắc khinh bạn, trước kia gọi cậu mấy lần cũng không được, vừa nghe thấy có mặt Trình Trình, mông như bị lửa đốt vậy, xuất hiện ở đây ngay lập tức.” Phong ́n chào hỏi mọi người, trong lúc đó, anh còn cố ý sắp xếp cho Lôi Vận Trình ngồi cạnh anh và Lục Tự.”
Mọi người cười rộ lên, chuyện Lục Tự thầm yêu Lôi Vận Trình ai ai cũng ít nhiều biết được. Lục Tự vẫn tự nhiên, anh ta không hề giấu diếm, anh ta đã sớm thừa nhận việc này từ sau nụ hôn đầu tiên của hai người, anh ta đã bắt đầu để ý cô, sau đó dù muốn ngừng lại cũng không được nữa. Ông chủ của quán bar là Châu An Đạt cười nói: Nếu có một ngày Lục Tự theo đuổi được Lôi Vận Trình, Phong ́n đã hoàn toàn trở thành bà mối của hai người.
Phong ́n chỉ cười cười, Lôi Vận Trình cũng không rõ anh ta có ý gì. Lục Tự vươn tay ôm lấy vai của Lôi Vận Trình kéo vào ngực, thì thầm bên tai cô: “Mọi người xem trọng chúng ta như vậy, em cảm thấy thế nào?”
Theo phản xạ tự nhiên, Lôi Vận Trình đẩy anh ta ra, Lục Tự đã sớm quen với hành động này, anh ta cũng không để bụng: “Chúng ta đã quen biết nhau được bốn năm rồi nhỉ? Tuy anh chưa từng thấy em đối xử dịu dàng với anh.” Lục Tự cười hề hề: “Nhưng thật ra em thích loại đàn ông mạnh mẽ như anh có phải hay không?”
Lôi Vận Trình đem ly rượu để vào trong tay anh ta: “Đổ rượu vào miệng anh đi.”
“Rượu không có hiệu quả, nhưng em có thể.” Lục Tự ngiêng đầu nhìn về phía Phong ́n ngồi ở bên cạnh, anh ta chắc chắn rằng, với âm lượng lời nói vừa rồi của mình, Phong ́n hoàn toàn có thể nghe được, nhưng trên mặt cậu ta lại không có bất kỳ phản ứng nào.
Lôi Vận Trình chưa kịp trả lời thì cánh cửa phòng bị người khác mở ra, cô không để ý ai đi vào, nhưng Lục Tự lại nhìn lướt qua cánh cửa, khóe miệng khẽ nở một nụ cười. Châu An Đạt huýt sáo, đá đá chân Phong ́n: “Phong ́n, người phụ nữ của cậu tới rồi kìa.”
Phong ́n ngẩng đầu lên, khi trông thấy khuôn mặt với nụ cười dịu dàng của Hạ Viêm Lương, trong lòng căng thẳng ngay lập tức: Sao anh lại quên mất mọi người còn gọi cả Hạ Viêm Lương?
Anh vô ý thức nhìn về phía Lôi Vận Trình, vừa vặn bắt gặp tầm mắt của cô, nhưng anh lại không hiểu rõ ánh mắt đó của cô.
Hạ Viêm Lương khom người xin lỗi, vô cùng tự nhiên ngồi xuống cạnh Phong ́n: “Xin lỗi, lúc đi có chút việc nên đến hơi muộn.”
Châu An Đạt sợ thế giới không đủ loạn, ra hiệu cho bồi bàn mang vài ly rượu đến: “Chỉ một câu xin lỗi thì không thể chấp nhận được, phải phạt.”
“Châu An Đạt, anh cố ý phải không, rõ ràng biết em không thể uống rượu được mà còn phạt em cái này nữa.” Hạ Viêm Lương khó xử, đưa tay kéo cánh tay của Phong ́n.
Đã từng như vậy, Phong ́n đã từng luôn là một bờ vai vững chắc đứng phía sau thay cô ta uống rượu, mà bây giờ, dưới ám hiệu của Hạ Viêm Lương cùng sự trêu chọc cố ý của Châu An Đạt, vẻ mặt của Phong ́n vẫn thản nhiên coi như không thấy gì.
Châu An Đạt ho nhẹ: “Không thể như vậy được, hôm nay ai bị phạt cũng không thể tìm người khác thay thế.”
Châu An Đạt rất tinh mắt, nên nhìn ra được Phong ́n không có ý định nhận hình phạt thay cho Hạ Viêm Lương, trong lòng anh ta không khỏi cảm thán, mặc kệ người ngoài tung tin vịt hai người tro tàn lại cháy gì gì đó, nhưng đôi tình nhân mà ngày xưa mọi người đã từng ngưỡng mộ này đã không còn nữa rồi.
Dường như Hạ Viêm Lương cũng nhận ra ý của Phong ́n, cô ta mượn cớ vén tóc rồi rút tay về, không thể từ chối thì không còn gì khác hơn là đành chấp nhận chịu phạt. Châu An Đạt vỗ tay khen ngợi, tiếp tục tìm vui trên người khác.
Từ đầu đến cuối Phong Ấn vẫn không nói lời nào, anh chỉ cầm một ly nước tinh khiết đưa cho cô ta: “Uống đi, sẽ làm dạ dày thoải mái hơn.”